Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 161
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Em gặp tôi vào một buổi chiều Sài Gòn không nắng, sự se lạnh dễ chịu khiến tâm trí chỉ muốn nghỉ ngơi. Em chia sẻ rằng bản thân mong muốn tìm một cái gì đó để… dấn thân. Bởi cuộc sống của em dễ dàng đến mức buồn chán.
Từng là người yêu sự khám phá và những chuyến phiêu lưu, giờ ở nhà nội trợ vốn không phải thứ em từng nghĩ mình sẽ chỉ quanh quẩn ở nhà như vậy.
Chồng em thật sự là một người rất quan tâm đến sự hạnh phúc của em, vì cuộc gặp này với tôi cũng nhờ anh ấy đặt lịch sắp xếp và khích lệ em tới gặp tôi trò chuyện.
Tôi hỏi thẳng: “Có phải em muốn thoát ra cạm bẫy của sự thoải mái?”. Em bất ngờ ngước lên nhìn tôi ngỡ ngàng: “Sao chị đọc được suy nghĩ của em vậy?”.
Tôi trêu ngược lại: “Chị có khả năng lắng nghe những điều người khác không nói
”.
Vậy là tảng băng cảm xúc bắt đầu tan chảy dần khi có một người dễ dàng hiểu được suy nghĩ và những áp lực vô hình cứ dằn vặt em mãi trong suốt tháng năm tuổi trẻ.
Gia đình hạnh phúc em đã có, con cái ngoan ngoãn đáng yêu vốn là điều mơ ước cũng đã thành hiện thực, có lẽ bây giờ chính là thời khắc tốt nhất để em được sống với giấc mơ của chính mình. Em không muốn bị trói buộc bởi gia đình hay những hủ tục vốn có về sự an phận, nhất là với nữ giới.
Em muốn được độc lập trong cả sự nghiệp lẫn cảm xúc và em tin là mình xứng đáng. Bỗng nhiên tôi thấy chẳng có cánh cửa nào cần mở ra nữa vì em đã rất sẵn sàng cho hành trình này từ rất lâu rồi.
Tôi thấy mình trong đôi mắt của em, tôi thấy gia đình hạnh phúc và những đứa trẻ nô đùa. Tôi cũng thấy cả ước mơ dẫn dắt, nâng đỡ tinh thần và xây dựng sự nghiệp cho những người phụ nữ, để họ ngày càng hạnh phúc hơn, độc lập hơn và giỏi giang hơn.
Biết ơn vì tôi vẫn cứ chăm chỉ đi con đường của mình, và rồi những điều cần đến vẫn sẽ đến. Chưa từng phải đánh đổi hay tiếc nuối cho điều gì, cũng là một sự tự do và hạnh phúc vô giá.
Cảm ơn cuộc gặp trân quý này!
Từng là người yêu sự khám phá và những chuyến phiêu lưu, giờ ở nhà nội trợ vốn không phải thứ em từng nghĩ mình sẽ chỉ quanh quẩn ở nhà như vậy.
Chồng em thật sự là một người rất quan tâm đến sự hạnh phúc của em, vì cuộc gặp này với tôi cũng nhờ anh ấy đặt lịch sắp xếp và khích lệ em tới gặp tôi trò chuyện.
Tôi hỏi thẳng: “Có phải em muốn thoát ra cạm bẫy của sự thoải mái?”. Em bất ngờ ngước lên nhìn tôi ngỡ ngàng: “Sao chị đọc được suy nghĩ của em vậy?”.
Tôi trêu ngược lại: “Chị có khả năng lắng nghe những điều người khác không nói
Vậy là tảng băng cảm xúc bắt đầu tan chảy dần khi có một người dễ dàng hiểu được suy nghĩ và những áp lực vô hình cứ dằn vặt em mãi trong suốt tháng năm tuổi trẻ.
Gia đình hạnh phúc em đã có, con cái ngoan ngoãn đáng yêu vốn là điều mơ ước cũng đã thành hiện thực, có lẽ bây giờ chính là thời khắc tốt nhất để em được sống với giấc mơ của chính mình. Em không muốn bị trói buộc bởi gia đình hay những hủ tục vốn có về sự an phận, nhất là với nữ giới.
Em muốn được độc lập trong cả sự nghiệp lẫn cảm xúc và em tin là mình xứng đáng. Bỗng nhiên tôi thấy chẳng có cánh cửa nào cần mở ra nữa vì em đã rất sẵn sàng cho hành trình này từ rất lâu rồi.
Tôi thấy mình trong đôi mắt của em, tôi thấy gia đình hạnh phúc và những đứa trẻ nô đùa. Tôi cũng thấy cả ước mơ dẫn dắt, nâng đỡ tinh thần và xây dựng sự nghiệp cho những người phụ nữ, để họ ngày càng hạnh phúc hơn, độc lập hơn và giỏi giang hơn.
Biết ơn vì tôi vẫn cứ chăm chỉ đi con đường của mình, và rồi những điều cần đến vẫn sẽ đến. Chưa từng phải đánh đổi hay tiếc nuối cho điều gì, cũng là một sự tự do và hạnh phúc vô giá.
Cảm ơn cuộc gặp trân quý này!

