• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Mấy bạn học được gì khi lớn lên trong gia đình khá giả hoặc gia đình kinh doanh ?

Tips 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,626
Reaction score
0
Points
36
Mấy bạn học được gì khi lớn lên trong gia đình khá giả hoặc gia đình kinh doanh ?

1. Mẹ mình làm giám đốc cho 1 công ty về năm 2000 thì nó chiếm hầu hết thị trường bánh kẹo lúc đó. Mẹ mình mỗi ngày đều làm việc bù đầu, học ngôn ngữ mới, nhiều lần còn khóc vì công việc nhưng đổi lại lương cao, được đi Nhật, Trung, Đức free. Đã thế còn được cho thêm tiền, được đi nhiều nơi ăn nhiều món ngon.

Nên học hỏi và nỗ lực không ngừng nha, không có chuyện bỏ học mà vẫn thành tỷ phú đâu, có nằm mơ ý.

2. Năm hai, mình đi làm thêm được 10tr đầu tiên. Tao hỏi ba mình cách tiết kiệm quản lý chi tiêu, ba mình luôn nói mình dưới 10tr cứ tiêu những gì mình thích, để dành tiền học và chăm chút bản thân. Phát triển bản thân trước đã. Sau này 40,50+ thì hãy nghĩ đến chuyện để dành. Nhưng tao thấy rất cấn. Vì giờ mình là đứa không biết tiết kiệm. Hồi nhỏ t rất thích để dành tiền ống heo. Nhưng mẹ mình, luôn nói mình nghĩ cách kiếm tiền đừng nghĩ cách tiết kiệm.

3. Đầu tiên là học học và học, học cái gì cũng được miễn là học. Tiếp theo là không ngừng cố gắng, đời không cho không ai cái gì, tự mà giành lấy thôi. Tiếp nữa là cái gì cần chi thì cứ chi: đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn.

Mặt lúc nào cũng là 1 nụ cười luôn hé, có làm sao thì cũng cười.

Cuối cùng là giúp đỡ được ai cứ giúp, biết đâu sau này mình cần thì sao.

4. Gia đình mình làm kinh doanh, từ khi lên cấp 1 cho đến giờ bố mình tìm đủ lớp võ cho 3 chị em mình học, vì với bố mình có sức khỏe là có tất cả, từ c2 cả tuần trừ chủ nhật đều phải thức dậy chạy từ 5h sáng, sau đó ăn sáng là phải ngồi vào đọc sách hoặc ngồi thiền, bố mẹ mình xây dựng cho chị em mình tư duy là không bao giờ được suy nghĩ là không làm được, phải luôn dẫn đầu, phải có tư duy làm chủ chứ không phải làm thuê, phải biết đầu tư vào những cái đem lại giá trị như việc học, sức khoẻ, đọc sách, các mối quan hệ chất lượng…

5. Mối quan hệ phải đi đôi với năng lực, bạn giỏi thì mới có cơ hội gặp người giỏi, chứ hiếm khi người dở có cơ hội gặp người giỏi.

6. Ba mẹ mình đầu tư cho học hành rất nhiều, mình chưa cần nghĩ kiếm tiền vội vàng. Mình theo học thuật nên đầu tư thời gian và sức khỏe học lên cao. Ba mẹ và ông bà dạy mình nếu không vướng bận về kinh tế thì nên ưu tiên học hành lên cao trước ( Tất nhiên phụ thuộc vào ngành mình học ).

7. Tiết kiệm cái gì cũng được, nhưng riêng chuyện học thì phải đầu tư hết mức có thể.

8. Sinh ra trong gia đình ba mẹ làm kinh doanh, cái mình học được nhiều nhất là thất bại, có những lúc tưởng là cuộc đời bỏ đi rồi, thật đấy. Nhưng mình vẫn đứng lên bước tiếp, ba mẹ mình hiện cũng hơn 60t, nhưng tinh thần khởi nghiệp luôn chảy trong máu. Hiện tại mọi thứ với mình là con số 0, nhưng mình đã đứng dậy, bắt đầu gây dựng lại từ đầu.

9. Không gì bằng đầu tư cho giáo dục nha. Học gì cũng được nhưng mà đầu tư vào giáo dục là không bao giờ lỗ cả. Quan trọng là phải học nghiêm túc nha. Không nhảy cóc một cái gì cả, không khôn lỏi, đi đường tắt vì khi có nguồn lực rồi thì sẽ ít quan tâm đến câu chuyện làm sao để giàu nhanh. Cái gì cũng phải đi từ số 0 kể cả khi có nguồn lực thì vẫn phải đi từ đầu lên chứ không ham hố nhảy cóc làm gì cả.

10. Lúa chín thì cúi đầu nhá. Kiểu trong môi trường kinh doanh của ba mẹ mình luôn gặp những người giỏi hơn những gì tui tưởng tượng nhiều. Và họ lúc nào cũng trong trạng thái học hỏi liên tục không ngừng ấy. Nên từ đó mình hiểu được là học không bao giờ là đủ, mỗi người mình gặp sẽ cho mình những trải nghiệm và bài học khác nhau. Luôn để đầu mình ở trạng thái không biết gì hết để có thể đón nhận thông tin một cách tích cực và có chọn lọc.

11. Đạo đức con người hàng đầu. Ba mẹ t dạy đạo làm người rất kĩ. Mẹ rất chú trọng cách hành xử lịch thiệp, văn hoá rất kĩ . Buôn bán bằng cái tâm. Có sao bán vậy. Tuyệt đối không lừa người

12. Học là gốc rễ kiến thức. Học cho có kiến thức bản thân áp dụng. Không phải học đua đòi để sau này mất tiền bạc lẫn thời gian.

T nhớ gia đình t lúc chưa có em bé là cả nhà cùng ngồi tập trung học. Ba mẹ U60. Vợ chồng cùng học.

Nếu có thời gian trống sẽ đăng ký học tu bổ bản thân.

13. Mình chỉ là hạt cát trong xã hội. Đừng nghĩ mình tài giỏi nhất, cũng không được xem thường người khổ hơn mình.

14. Sai 1 ly đi 1 dặm. Bút sa gà chết.

Đặt bút ký thì phải xem kĩ biết mình đang ký cái gì .

15. Làm không tính đi lính già đầu. Làm ăn không tính toán kĩ thì không khá nổi.

16. Tiết kiệm, giản dị, không phô trương.

Cả nhà t ai cũng mặc đồ rách, đi xe cũ.

17. Làm cái gì hay nói gì cũng phải suy nghĩ cái hậu sau cùng, chừa đường lui cho mình.

18. Cái gì cũng biết làm. Trước khi làm sếp phải làm lính. T làm từ nội trợ, dọn dẹp, kế toán, soạn hàng, lái xe tải bỏ hàng, chất hàng, chăm người già ốm đau, chỉ đạo dựng công trình, hoàn thành hồ sơ dự án.. v.v nói chung cái quái gì cũng phải làm được.

19. Luôn có chí tiến thủ.

Cứ nghĩ làm đủ ăn, đủ ngày 3 bữa, bản thân cứ bình thường thì cả xã hội cũng như thế, sẽ không phát triển đi lên được. Cả cuộc đời cứ le lắt như ngọn đèn dầu chờ tắt là không được.

Người ta cụt tay chân còn lao động tốt . Mình đầy đủ hơn họ tại sao không cố gắng.

Mình phải luôn nỗ lực làm việc, phát triển không mệt mỏi. Xã hội 1000 người mà tầm 100 người như vậy đã có thể phát triển tốt hơn rồi.

20. Nếu sinh con ra t vẫn muốn con t ở trong gia đình như vậy. Làm con nhà buôn. Gần như được phát triển toàn diện. Phải lăn lộn chịu khổ từ bé cho quen sau này không sợ áp lực cuộc sống.

Thấy một số bạn trẻ còn đi học , cứ đổ cho áp lực rồi t* t*. Áp lực khi đi học mới là cái đinh so với áp lực khi ra đời trưởng thành . Luyện cho tinh thần mình kiên cường mạnh mẽ lên các bạn.

21. Nhà mình làm kinh doanh. Khi mình còn nhỏ thì điều kiện khá khó khăn. Dù là con út nhưng mình vẫn phải phụ giúp gia đình từ sớm. Nên mấy việc cơ bản từ rửa bát, quét nhà, phơi quần áo đến bán hàng, xếp hàng, giao hàng,... mình đều làm từ cấp 1 cấp 2 rồi. Cũng k có gì đáng tự hào nhưng đc cái kỹ năng mềm khá và chịu khổ tốt nên vào môi trường nào cũng phát triển được

22. Nhà mình làm kd: may mắn mình được ba má cho va chạm cho làm từ học mẫu giáo đến hết hớp 8: khách hàng, giao tiếp, phụ việc bán hà.ng, việc nhà, việc vặt, có những ngày mấy nhỏ trong xóm chơi đủ trò mình thì học xong là ba má cho làm đến tối mịt chứ tg đâu mà đi chơiii, lúc đó có lúc mình rất là uất ức và thấy như bất hạnh nhất thế giới vậy, nhưng sau này mình thầm biết ơn mọi thứ, nhờ có ba má cho mình tuổi thơ như thế nên khi ra đời cái kỹ năng chịu khó và kỹ năng mềm khá thạo và thành bản năng luôn rồi, đó cũng là bệ phóng mạnh cho sự nghiệp của mình luôn ý. Phải biết cực trước rồi từ từ mới sướng sau, ba má mình luôn nói thế .

23. Đúng là học nhưng ở nhà t có nghĩa hơi khác xíu. Tức là học đc đến đâu thì học, học cao đến đâu thì cứ học. Nhưng mà, học k chỉ có nghĩa là học vấn mà còn là học trường đời, học đủ thứ trên đời. Ngoài ra phải biết mình là ai, đang đứng ở đâu, mong muốn cái gì, để đạt đc thì cần gì. Đi từng bước một cực kỳ cụ thể. Thấy khó k nản thấy dễ xem lại. Nhìn thấy cơ hội thì bằng mọi giá phải nắm lấy nhưng phải biết tự lượng sức mình. Tự chọn cho mình mục tiêu cũng tự chọn cho mình cái đáy. K ngừng đưa bản thân mình chuyển từ cái đà này sang cái đà khác. Cái áo k mặc đc nữa cũng có thể vì đã lớn lên rồi cũng có thể vì chưa lớn đến thế nên chưa mặc vừa, chọn cái gì tốt nhất mà sức mình có thể làm đc.

24. Thì biết kd từ bé, do nhà buôn bán thì va chạm từ bé nên cũng biết sớm hơn, nhưng điều mà t học dc từ bm đó là kiếm dc bao nhiêu tiền k quan trọng bằng việc sử dụng nó ntn, với lại việc học rất quan trọng, học thật nhiều đi đã!

25. Nhà mình buôn bán từ khi mình mới sinh ra nên có thể nói mình đc trải nghiệm rất nhiều điều trong cuộc sống. Cho đi ko phải là cho đi mà cho đi là đang học để lấy kinh nghiệm, có kinh nghiệm rồi sau này tự có thể làm đc việc lớn hơn.

Biết sắp xếp người và việc , nên bây giờ mình làm makeup nhưng vẫn có thể áp dụng để tối ưu nhân sự mà hiệu quả làm việc vẫn tốt

Biết quan sát = tiết kiệm thời gian.

Tiếp xúc với khách hàng từ khi còn rất nhỏ nên mình có thể hiểu đc con người từ rất sớm , hiểu là để làm tốt hơn.

Tôn trọng khách hàng - trách nhiệm vs công việc.

Xử lý vấn đề trong kinh doanh tốt đồng nghĩa EQ và AQ đc rèn luyện tốt .

26. Hãy nghĩ cách kiếm tiền đừng nghĩ cách tiết kiệm.

Chi tiêu hợp lý là cân đối chi tiêu ko phải là tiết kiệm. Và con đường duy nhất để kiếm tiền bền vững là Học - Làm.


Muốn làm gì cứ thử làm, đi bước nào chắc bước nấy nhưng phải có kế hoạch đặt ra. Đi đúng thì đi chậm cũng tới đích. Còn đi sai thì ít ra đi chậm phát hiện mình sai khi mình mới đi có 1 2 bước, quay đầu còn kịp.

27. Chăm chỉ, không ngại khó, ngại khổ. Việc gì cũng phải dám làm, biết làm. Không sợ những thằng giàu mà sĩ, sợ nhất loại đã nghèo còn sĩ.

28. Cứ làm cứ trải nghiệm, tất cả chỉ là phép thử nhưng phải học trước khi hành. PHẢI BIẾT QUAN SÁT, PHẢI BIẾT QUAN SÁT, PHẢI BIẾT QUAN SÁT cái gì quan trọng nhắc lại 3 lần.

29. Bố mẹ t đều làm kinh doanh nên từ bé đến tận bây giờ lúc nào t cũng nghĩ đến việc làm sao vừa học mà vừa kiếm dc tiền, vất vả hay an nhàn thì vẫn là kiếm tiền ko bất hợp pháp là được. Cái tâm giữ vững để ko bị cuốn theo đồng tiền ko thì chỉ có nát, đánh mất hết là dại.

30. Ko bỏ cuộc. Ba mẹ t mua bán ko giàu và cũng chưa từng giàu, nhưng chi phí cơ bản của chị em tao thì chưa thua ai bao giờ. Và đặt biệt học ở ba mẹ thua cái này làm lại cái khác.

31. Cái số 2 t thấy cũng có ý đúng. K hoàn toàn ủng hộ nhg có phần đúng đó.

T là điển hình của tiết kiệm kb đầu tư. Kp k muốn mà là k có. Sau này lớn hơn chút, có cơ hội kiếm tiền thì vì ít trải nghiệm, ít hiểu biết về chi tiêu mà bỏ lỡ n cơ hội quý giá.

Vdu khách hàng tới VN tìm hiểu thị trường, t chả biết gì vì trước đó chỉ lo học. Giờ biết hơn tí nhg cũng ú ớ và sức khỏe k tốt để đi đường dài.
Vdu khách hàng muốn tư vấn về xu hướng hay phong cách thời trang thì t cũng mù tịt. Mp nào đang hot hoặc tốt cho da, kb luôn. Chất liệu nào có đặc tính gì, kb. Br nào giá tốt, chất lượng cao. Chỉ biết coi rv đánh giá chứ bản thân k có kte để trải nghiệm.

Thế là giờ u40 rồi, k có khả năng thăng tiến và cũng có tiền để đầu tư, có tí ti thì kb đầu tư vào đâu trong khi bản thân vẫn còn quá n thứ phải lo, k dám k tiết kiệm. 1 vòng lẩn quẩn.

32. Vài Điều mà tui học được của Má, và điều tui nhận ra cho đến hiện tại : thứ nhất là tiết kiệm, thứ hai là kiên trì, thứ ba là sống thật thà tử tế, thứ 4 là quản lý dòng tiền. Thật sự thì bấy nhiêu đó là đủ với Má tui, nhưng với người đang bắt đầu như tui thì phải phát triển hơn những phẩm chất mà Mẹ đã cho tui đó. Không hoàn toàn 100% là tử tế nhưng cuộc sống mà, đừng để sự hoàn hảo ràng buộc suy nghĩ của mình, chuyện gì rồi cũng sẽ đến, và rồi cũng qua.

33. Đừng dạy ai cái gì cả vì xuất phát điểm mỗi người khác nhau, bài học của mình chỉ nên chia sẻ chứ ko phải thứ để lấy ra khuyên bảo người khác phải hành động ntn.

34. Mẹ t có gánh bánh nhỏ ở chợ. Cuối tuần hay phụ bán mẹ ở chợ. Còn ở nhà phụ chuẩn bị đồ ăn ở nhà.
T học được kỹ năng mềm, học các bán hàng tử tế, đồ ăn bán phải sạch sẽ, làm gì cũng phải tử tế từ tâm.

Buôn bán có sao bán vậy thật thà, giữ được cái tâm.

Bây giờ có 2 shop mỹ phẩm nhỏ t cũng vẫn như mẹ dạy tỉ mỉ, sạch sẽ, đặt mình vào khách, tiết kiệm và tư vấn thẳng thật nhất.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,626
Reaction score
0
Points
36
Được sinh ra trong một gia tộc hiển hách đã giúp bạn học được những bài học gì?

Hiểu sớm về quy luật vận hành của xã hội. Và nhìn thấu mặt giả tạo của lòng người.

Cụ cố của tôi ngày xưa từng làm Chủ tịch Thương hội Thượng Hải, từng tài trợ cho Đồng minh Hội và cưới tiểu thư của Thanh Bang. Vợ kế của cụ là một thanh quan nhân (kỹ nữ chỉ bán nghệ không bán thân) ở lầu xanh, và cũng là mẹ nuôi của bà Diêu - vợ lẽ của Tưởng Giới Thạch. Vì vậy, trước giải phóng, ông nội tôi và Tưởng Vĩ Quốc cùng nhau lớn lên. Khi còn nhỏ, Tưởng Vĩ Quốc từng được gửi nuôi ở nhà tôi vài năm, chính là ở trường mầm non Đầm Sen trước khi bị dỡ bỏ để xây cầu Nam Phố bây giờ.

Điều đúng đắn nhất mà cụ cố làm là không cho con cháu tham gia các hoạt động chính trị. Tất cả đều đi theo con đường kinh thương hoặc học thuật. Thế nên trong số họ hàng nhà tôi, số giáo sư thuộc các trường đại học danh tiếng đếm không xuể, nếu tính cả bên thông gia thì còn nhiều hơn nữa. Một người cô họ của tôi là giáo sư khoa Máy tính đại học Thanh Hoa, một người họ hàng khác là giáo sư Đại học Nam Xương. Rồi giáo sư khoa Toán Đại học Hồng Kông, Đại học Hawaii, Đại học Chicago, Đại học California tại Berkeley...

Đỉnh nhất có hai người: một là ông chú họ, Chu Gia Khôn, Chủ nhiệm khoa Toán ứng dụng Đại học Columbia. Ông tốt nghiệp Đại học Giao thông Thượng Hải trước giải phóng, sau này vì em gái không có con nên đã hiến tặng hơn 10 triệu USD cho Đại học Columbia và trở thành một thành viên trong Hội đồng quản trị trường. Một người họ hàng khác (bên thông gia) là Chủ tịch Hiệp hội Thống kê Hoa Kỳ, hình như tên là Điêu Kim Hoàn (tên có thể viết sai nhưng phát âm thì đúng).

Đến thời bố tôi còn nhỏ thì đất nước đã giải phóng rồi, nên cũng chẳng có gì đặc biệt. Hơn nữa do trải qua các cuộc vận động, nhà tôi bị tịch thu tài sản tới ba lần. Đến những năm 80, bố tôi chỉ là một công nhân vô cùng bình thường. Thế nhưng, cái gọi là "hiểu rõ nguyên tắc vận hành dưới đáy của xã hội" thì nhà tôi quả thực nhạy bén hơn các gia đình khác.

Điều thứ nhất: Muốn giữ chân những người họ hàng giàu có và nhờ họ giúp đỡ, bạn phải có thứ để trao đổi.
Là họ hàng nghèo, ấn tượng thời thơ ấu của tôi sau thời kỳ Cải cách Mở cửa là từng đoàn họ hàng lũ lượt về quê bái tổ. Họ có tiền, có địa vị. Hồi nhỏ, mỗi lần được họ cho 100 USD tiền gặp mặt là tôi vui sướng khôn tả. Nhưng sau này lớn lên, tôi mới nếm ra được cái "vị" trong đó: Họ đến ban phát giống như đang trêu đùa một chú mèo chú chó, chờ đợi bạn kêu lên vài tiếng để lấy lòng rồi ban thưởng. Còn nếu bạn nằm mơ họ sẽ chủ động giơ tay ra kéo bạn lên ư? Quên đi.

Tuy nhiên, nếu bạn có thứ mà họ nhìn trúng, việc khiến họ giúp đỡ không hề khó. Đối với tôi, thứ đó chính là "học thật giỏi". Bởi vì người giàu dù có giỏi giang đến đâu, đặc biệt là khi họ phần lớn đều là giáo sư, thì ngoài sợi dây liên kết huyết thống mờ nhạt kia, nếu bạn có thêm những phẩm chất khiến họ tán thưởng, bạn sẽ có cơ hội được "quý nhân" nâng đỡ.

Thực tế sau này, nhờ đỗ vào chuyên ngành đứng top 3 cả nước và đạt thủ khoa toàn khoa, ông chú họ làm quản trị viên ở Đại học Columbia của tôi đã hứa sẽ giúp tôi sang đó. Ông nói sẽ tự tay viết thư giới thiệu. Dù tôi muốn vào Học viện Giáo dục chứ không phải khoa Toán, nhưng đều chung một trường đại học. Chỉ cần ông viết thư, việc tôi không nhận được offer là điều không thể.

Chính vì chuyện này mà năm xưa tôi đã có một hiểu lầm về việc giáo dục con cái: cứ nghĩ vào các trường Ivy League dễ lắm. Nhưng tại sao ông lại giúp tôi? Vì tôi học giỏi! Đối với những gia tộc lớn như vậy, việc gặp được một đứa cháu học hành xuất chúng là điều họ rất trân trọng và sẵn sàng tự nguyện nâng đỡ.

Mặc dù cuối cùng tôi vì chán học, cộng thêm không thích chuyên ngành của mình và không có ý định học lên tiến sĩ nên đã từ bỏ việc sang Mỹ (một phần cũng vì không có tiền, ngành Giáo dục học không có học bổng, mà ông chú thì không thể bao nuôi cả học phí cho tôi được, mối quan hệ của chúng tôi cũng không quá gần gũi). Thế nhưng, sự chuyển dịch trong tư duy này đã giúp tôi tìm thấy điểm khởi đầu cho sự nghiệp của mình.

Công việc đầu tiên của tôi được tìm thấy bằng chính tư duy đó. Lúc ấy, tôi được một người bạn học nhường lại cho một mối đi dạy kèm. Tôi làm việc cực kỳ nghiêm túc, chăm chỉ, không bao giờ đi muộn về sớm, lại còn thường xuyên chơi với đứa trẻ đợi đến khi mẹ nó về. Sau đó, nhận thấy chuyên ngành của mình quá khó xin việc, mà bố của đứa trẻ lại là một "ông trùm" trong ngành headhunter (ngành dịch vụ và tư vấn tuyển dụng nhân sự), tôi liền mở lời nhờ đứa trẻ hỏi bố xem có thể cho tôi vào thực tập không.

Kết quả là không lâu sau, bố đứa trẻ đã đồng ý cho tôi vào thực tập. Dù lương chỉ có 100 tệ một ngày và không bao tiền cơm trưa, nhưng nhờ nỗ lực làm việc, tôi đã giành được một vị trí chính thức ngay khi vừa tốt nghiệp, một bước chân thuận lợi tiến vào ngành thu nhập cao.

Nguyên lý ở đây hoàn toàn tương tự: Áp dụng nguyên tắc tương đồng, một người bố xuất sắc cũng sẽ tán thưởng thái độ làm việc chăm chỉ, nghiêm túc của tôi, từ đó họ sẵn lòng kéo tôi một tay. Và việc tôi chủ động ở lại chơi với đứa trẻ, một cách "cho đối phương chiếm chút lợi ích trước", đã kích hoạt tâm lý muốn bù đắp và hỗ trợ lẫn nhau của họ. Những điều này, tôi đã thấu hiểu từ năm 20 tuổi.

Trong khi đó, nhiều bạn trẻ ở công ty tôi hiện nay vẫn còn đang kén cá chọn canh, chê bai đủ thứ việc, hoàn toàn chưa ngộ ra được một đạo lý: Bạn muốn người bề trên kéo bạn lên, thì bạn dựa vào cái gì?

Điều thứ hai: Sớm nhận ra sự giả tạo của lòng người.
Ngoài những người họ hàng làm giáo sư, tôi còn có một số người họ hàng làm kinh doanh ở Đài Loan. Có một người khiến tôi ấn tượng sâu sắc và làm tôi ghê tởm suốt một thời gian dài.

Người này thực chất là vợ của một ông chú họ, là người Đài Loan. Những năm 90 sang đại lục làm ăn cũng kiếm được chút tiền. Ông chú họ kia là em trai của Chu Bảo Ý (nữ diễn viên đóng vai Thần Tiên Tỷ Tỷ trong phim Tiểu Hiệp Long Tuyền Phong), nên cũng có chút quan hệ trong giới giải trí. Vào những năm 90, rất nhiều thương hiệu nước ngoài đều phải qua các công ty trung gian phân phối, và bà ấy đã nhờ mối quan hệ này để giành được quyền phân phối độc quyền cho một thương hiệu quốc tế tuyến hai thời bấy giờ.

Hoàn cảnh nhà tôi lúc đó rất khó khăn, bố mẹ đều mất việc. Trong một bữa cơm gia đình, nghe mọi người bàn tán, tôi vì tò mò và cũng muốn góp vui vài câu nên đã hỏi: "Thương hiệu đó là gì vậy ạ?"
Bà ấy thốt lên một câu ngay tại chỗ: "Cái hãng này các cháu dùng không nổi đâu, không cần biết nhiều làm gì."

Tôi sững sờ. Chắc có lẽ vì bản thân bà ta cũng chẳng có chút tinh tế gì, nên mới thản nhiên nói ra những lời như vậy. Khi đó là khoảng năm 1995, tôi mới 15 tuổi, cảm giác nhục nhã và phẫn nộ dâng trào mạnh mẽ. Nghĩ lại trước đó, mỗi năm họ cũng cùng chúng tôi ăn cơm một hai lần, chắc những người họ hàng Đài Loan khác cũng chỉ đang hạ mình hoặc miễn cưỡng lắm mới ngồi ăn cùng những người họ hàng nghèo khổ như chúng tôi mà thôi.

Nhưng sự thay đổi diễn ra vào 10 năm sau. Khi đó tôi đã làm việc tại một công ty Mỹ nằm trong top 100 thế giới, và năm trước đó tôi vừa vặn phụ trách việc tuyển dụng cố vấn cho McKinsey. Trong bữa ăn, biết tôi có công việc tốt, thái độ của người thím kia thay đổi nhanh như tắc kè hoa. Chẳng biến, bởi vì dựa vào năng lực học tập và làm việc, tôi đã có tư cách ngồi chung mâm với họ rồi sao? Haha.

Cho nên, sinh ra trong một gia đình như vậy, bạn sẽ sớm biết thế nào là thói đời nóng lạnh, hiểu được đạo lý "người đi trà nguội" là chuyện hết sức tự nhiên. Muốn không bị như vậy, chỉ có một cách duy nhất: Bản thân bạn phải trở nên mạnh mẽ.

Chuyện ngoài lề: Áp dụng tư duy này vào tình bạn sẽ giúp bạn không còn cảm giác được mất, tủi thân.
Tôi không có nhiều bạn bè, hai người duy nhất tôi công nhận đều là đồng nghiệp cũ. Thực ra có một đồng nghiệp nữ rất hợp rơ với tôi, tam quan đồng điệu, cả hai cùng nỗ lực cầu tiến, sau đó cùng thời điểm chúng tôi đều làm HR đạt mức thu nhập khoảng triệu tệ.

Nhưng có một dạo, vì bị sếp cũ dày vò, tư duy của tôi trở nên trì trệ, suốt ngày chỉ biết tìm cô ấy than vãn, ca cẩm. Bản thân tôi rất nhạy cảm nên nhận ra cô ấy thực sự đã bắt đầu có chút mất kiên nhẫn. Nếu là người bình thường, chắc sẽ nghĩ cô bạn thân này thật tệ, không biết đồng cảm. Nhưng nhờ những trải nghiệm chứng kiến họ hàng lật mặt từ nhỏ, tôi liền phân tích mối quan hệ của hai đứa dưới góc độ "giá trị sử dụng".

Bởi vì chúng tôi không phải bạn nối khố từ nhỏ, quen nhau khi đã bước sang tuổi ngoài 30. Chúng tôi hợp nhau và thân nhau là vì khi đó mối quan hệ của chúng tôi giúp hiệu suất công việc tăng cao, cả hai đều nhận được những phản hồi tích cực. Mà lúc đó, vì tôi bị sếp cũ làm khó và chưa tìm được cách bứt phá, tôi thực sự đã bị tụt lại phía sau. Vì vậy, ngay cả khi cô ấy là một người rất tốt, việc cô ấy vô thức xa lánh bạn cũng là điều tự nhiên.

Câu nói này áp dụng đúng như lời của diễn viên Hoàng Bột: "Khi bạn thành công rồi, xung quanh bạn toàn là người tốt." Sau đó, tôi ngừng tự oán tự trách, bắt đầu dùng các phương pháp để giải quyết vấn đề với sếp cũ. Về sau, chúng tôi vẫn là những người bạn tốt của nhau. Thậm chí sau khi tôi nhảy việc trước, cô ấy cũng cảm thấy công ty cũ tẻ nhạt nên đã chuyển qua một công ty lớn khác.

Thật sự, trong thế giới của người trưởng thành:

Bước thứ nhất để thiết lập quan hệ là: Có ích.

Bước thứ hai là: Giá trị cảm xúc.

Bước thứ ba là: Giá trị xã hội. (Cái gọi là giá trị xã hội tức là nếu bạn có thể làm "nở mày nở mặt" bạn bè của mình, thì đó là cấp độ cao nhất rồi).
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom