• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Làm sao để dần dần học được cách đối nhân xử thế?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Làm sao để dần dần học được cách đối nhân xử thế?

1. Nếu bạn không chủ động liên lạc với người khác, người ta cũng sẽ không chủ động liên lạc với bạn. Đây được gọi là nguyên tắc “im lặng cắt đứt quan hệ” một kiểu kết thúc trong lặng lẽ mà không cần nói lời chia tay.

2. Đừng xem đồng nghiệp là bạn bè. Ở nơi làm việc, không có tình cảm thật sự, chỉ có lợi ích và vị trí. Đây là nguyên tắc sinh tồn trong công sở.

3. Người khác đối xử tốt với bạn không hẳn vì họ thích bạn, mà vì bạn có giá trị mà họ cần. Đây là nguyên tắc trao đổi lợi ích, xã hội này vận hành nhờ vào lợi ích qua lại.

4. Đừng dễ dàng than thở với người khác. 20% người nghe không quan tâm, còn 80% chỉ muốn xem bạn gặp chuyện xấu để cười cợt. Đây là nguyên tắc lạnh ấm tình đời.

5. Khi đã hứa với người khác điều gì, hãy cố gắng thực hiện. Nếu không làm được, hãy nói trước, đừng thất hứa. Đây là nguyên tắc giữ chữ tín – nền tảng của nhân cách.

6. Đừng vạch trần những người thích khoe khoang hoặc giả vờ hiểu biết trước đám đông. Họ thường nhỏ nhen và tự cao, một khi bị vạch trần sẽ ghi thù và trả đũa. Đây là nguyên tắc khôn ngoan trong cư xử.

7. Việc gì có thể dùng tiền để giải quyết thì đừng dùng tình cảm, vì nợ tiền dễ trả, nợ nhân tình khó dứt. Đây là nguyên tắc tính toán chi phí cảm xúc.

8. Đừng đánh giá quá cao mối quan hệ của mình với bất kỳ ai. Hầu hết mối quan hệ đều dựa trên lợi ích, chứ không phải tình cảm. Đây là nguyên tắc nhận thức thực tế.

9. Đừng cố gắng thay đổi người khác, trừ khi họ tự nguyện thay đổi. Đây là nguyên tắc tôn trọng người khác, ép buộc chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.

10. Khi đang tức giận, đừng vội ra quyết định. Những quyết định trong cơn nóng giận thường sai lầm và gây hối hận. Đây là nguyên tắc quản lý cảm xúc.

11. Đừng đặt hy vọng vào người khác. Tự lực cánh sinh vẫn là con đường vững chắc nhất. Đây là nguyên tắc độc lập tự chủ.

12. Đừng khoe khoang thành tích. Người ghen tỵ nhiều hơn người chúc mừng thật lòng bạn. Đây là nguyên tắc sống khiêm tốn.

13. Khi kết bạn, hãy chậm rãi; khi cắt đứt, hãy dứt khoát. Đây là nguyên tắc thận trọng trong quan hệ.

14. Lời hay đừng tin quá, lời khó nghe đừng để trong lòng. Đây là nguyên tắc giữ tâm bình thản.

15. Đừng vội đánh giá người khác. Bạn chưa từng trải qua cuộc đời của họ. Đây là nguyên tắc đặt mình vào vị trí người khác.

16. Luôn chừa cho mình một con đường lui. Đừng làm mọi việc đến mức tuyệt đối, không còn đường quay lại. Đây là nguyên tắc để lại lối thoát.

17. Học cách từ chối. Đừng cố làm “người tốt trong mắt mọi người”, vì bạn sẽ vừa mệt vừa không được cảm kích. Đây là nguyên tắc tự bảo vệ bản thân.

18. Đừng tiết lộ bí mật cho gió, vì gió sẽ thổi đi khắp nơi. Đây là nguyên tắc cẩn trọng trong lời nói.

19. Đừng tranh cãi đúng sai với người khác. Thắng lý thì được gì nếu mất tình cảm? Đây là nguyên tắc cân nhắc thiệt hơn.

20. Đừng nói xấu sau lưng người khác. Chuyện đó sớm muộn cũng đến tai họ. Đây là nguyên tắc giữ mồm giữ miệng.

21. Người từng giúp bạn sẽ tiếp tục giúp, nhưng người bạn từng giúp chưa chắc sẽ giúp lại bạn. Đây là nguyên tắc hiện thực về lòng người.

22. Đừng đối xử quá tốt với ai đó. Lâu dần họ sẽ nghĩ rằng điều đó là hiển nhiên. Đây là nguyên tắc cho đi có giới hạn.

23. Không ai đột nhiên không yêu bạn nữa, chỉ là bạn mới chợt nhận ra mà thôi. Đây là nguyên tắc sự thật cảm xúc.

24. Người thật sự giỏi luôn im lặng và khiêm nhường; người càng yếu kém càng ồn ào. Đây là nguyên tắc điềm tĩnh và nội liễm.

25. Đừng mang cảm xúc tiêu cực về nhà. Gia đình là những người yêu thương bạn nhất. Đây là nguyên tắc yêu thương và trân trọng gia đình.

26. Người càng tài giỏi càng khiêm tốn, người càng yếu kém càng thích khoe khoang. Đây là nguyên tắc giữa năng lực và biểu hiện.

27. Khi bạn yếu đuối, bạn sẽ thu hút kẻ xấu; khi bạn mạnh mẽ, bạn sẽ gặp người tốt. Đây là hiệu ứng mạnh - yếu trong xã hội.

28. Đừng kỳ vọng quá nhiều vào ai cả. Kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng sâu. Đây là nguyên tắc điều chỉnh kỳ vọng hợp lý.

29. Khi người khác cho bạn xem ảnh trong điện thoại, đừng tự ý vuốt sang trái hoặc phải. Đây là nguyên tắc tôn trọng quyền riêng tư.

30. Trong giao tiếp, hãy khen nhiều, chê ít. Đây là nguyên tắc giúp quan hệ con người trở nên trơn tru, dễ chịu hơn.

31. Đừng dễ dàng để lộ điểm yếu của bản thân. Người khác có thể lợi dụng điều đó để gây tổn thương cho bạn. Đây là nguyên tắc ẩn giấu bản thân.

32. Bản chất của xã giao là trao đổi giá trị. Hãy nâng cao giá trị bản thân, đừng chỉ cố làm vừa lòng người khác. Đây là nguyên tắc nâng tầm bản thân.

33. Đừng tùy tiện ngắt lời người khác. Biết lắng nghe là biểu hiện của tôn trọng. Đây là nguyên tắc lịch sự và tôn trọng người đối diện.

34. Đừng chia sẻ kế hoạch của mình với người khác. Khi bạn chưa thành công, chẳng ai ủng hộ bạn; khi bạn thất bại, mọi người lại chế giễu. Đây là nguyên tắc âm thầm nỗ lực.

35. Đừng cố hòa nhập vào một nhóm không thuộc về mình. Làm khó người khác, cũng là làm khổ chính mình. Đây là nguyên tắc lựa chọn vòng tròn phù hợp.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Làm sao để dần học được cách đối nhân xử thế?

1.
Trước tiên cần học cách chữa lành và cân bằng cuộc sống cho bản thân.

Nghỉ việc.
Ly hôn.
Chuyển nhà.
Thuê căn một phòng ngủ một phòng khách.

Chứng minh một cách hoàn hảo: tất cả những cái gọi là "tốt" do bên ngoài hay do người khác định nghĩa đều là giẻ rách.
Nó cũng chứng minh rằng câu "Sao mày lại như thế?" mà người khác ném vào bạn, chỉ có nghĩa là: bạn đang sống siêu sướng.

Ngủ sớm dậy sớm tắm nắng.
Làm mấy việc chuẩn bị kiểu như đốt vàng mã. Là mấy việc xếp thỏi vàng, làm rương quần áo cúng bái các thứ. Bỏ ra hẳn một năm coi như báo hiếu tổ tiên.
Chép sách. Nguyên lý giống điều trên, thực ra là lặp đi lặp lại một loại lao động chân tay máy móc.

Khái niệm “tự chủ” nghe thì tưởng phức tạp, chứ thực chất cứ sống vô tư.
Đổi sang một công việc có mối quan hệ nhân sự tương đối đơn giản, việc ai nấy làm, chẳng chạm đến ai, chỉ có hợp tác chứ không có cạnh tranh.
Học may vá, sơn tường, làm mộc.

2.
Câu thần chú bốn chữ: Kệ mẹ nó đi.
- Bất kỳ ai, bất kỳ việc gì, bất kỳ mối quan hệ nào, đều không quan trọng bằng việc đi ngủ (Kệ mẹ nó đi).
- Cao thủ không phải là người giỏi kìm nén cảm xúc, mà là người không có cảm xúc (Kệ mẹ nó đi).
- Kẻ kém cỏi thì hay drama. Người giỏi giang chỉ nhìn vào kết quả. Người yếu đuối suốt ngày đi bới lông tìm vết. Còn người mạnh mẽ chỉ tập trung làm tốt việc của mình. (Kệ mẹ nó đi).

- Thay vì cố đè nén cảm xúc tiêu cực, hãy tập nhận diện nó và rèn luyện trí não coi đó là chuyện hiển nhiên, không để nó chi phối. (Kệ mẹ nó đi).
- Cách để phá vỡ thế cờ khó là đừng bước chân vào thế cờ đó (Kệ mẹ nó đi).
- Mọi biến cố biến động lớn bây giờ rồi cũng như hồi tiểu học bạn quên mang bài tập: Lúc đó thì hoảng loạn tưởng tiêu đời rồi thế, nhưng về sau mới thấy nó chỉ là chuyện muỗi, cuộc đời bạn vẫn tiếp diễn thôi (Kệ mẹ nó đi).

3.
Năm thứ hai bị tramcam tôi vẫn chưa được cắt thuốc, tháng nào cũng phải đi tái khám, tiền xe đi đi về về mất hơn 800k, thực sự là suy sụp kinh khủng.

Có lần tôi khóc nức nở ở phòng chờ tàu cao tốc, vì muốn tiết kiệm tiền taxi nên tôi đi tàu điện ngầm, kết quả là bị lỡ chuyến tàu. Lúc đó có một ông cụ tiến lại gần an ủi tôi.

Tôi kể với ông là lão sếp batnat tôi, giảm lương xuống còn 5 triệu để ép tôi nghỉ việc, tôi với lão đang kiện tụng nhau, nhà lão còn đi khắp nơi bôi nhọ tôi, vụ kiện thì mãi chưa thắng được. Giờ tôi bị tramcam, uống thuốc hai năm vẫn chưa khỏi, việc làm thì khó tìm, lão sếp thì rêu rao khắp nơi là tôi bị đin.

Ông cụ bảo tôi "Nếu trong lòng con thấy uất ức quá, con cứ lấy ảnh lão sếp ra mà đốt. Đốt đến khi nào con hả dạ, đốt đến khi nào người con khỏe ra thì thôi. Vừa đốt vừa chửi, chửi đến khi nào bản thân thấy dễ chịu. Đốt lão ba năm liền, đến Tết Thanh Minh hay Rằm tháng Bảy thì thắp hương mách với tổ tiên, bảo là con bị người ta batnat, mách đến khi nào con vui thì thôi."

Tôi không biết chiêu này có tác dụng với người khác không, nhưng riêng tôi thì thấy hiệu quả thật. Vừa giải tỏa được uất ức, vừa có chỗ dựa tinh thần, kết hợp với điều trị bằng thuốc. Giờ tôi cắt thuốc hoàn toàn rồi.

Mà cái chính là, gần đây tôi nghe tin cả nhà lão sếp đầu tư vào quỹ bị vỡ nợ, mất trắng hơn 20 tỷ. Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!

4.
Chấp nhận mình là một đứa ngu ngốc. Thản nhiên thừa nhận mình là một đứa ngu ngốc. Hớn hở, vui vẻ thấy mình đúng là một đứa ngu ngốc.

90% ưu phiền trên đời này là do bạn cứ nghĩ mình làm chưa đủ tốt, nghĩ đáng lẽ mình có thể làm tốt hơn.

Nhưng nếu bạn thừa nhận mình là một đứa ngu ngốc, thừa nhận mình sẽ phạm sai lầm, cho phép mình phạm sai lầm, cho phép mình lớn lên một cách vụng về... Thế thì sức mạnh tinh thần của bạn sẽ không còn là một con người thế kỷ 21 dễ vỡ nữa, mà sẽ biến thành một con vượn người đứng thẳng thời tiền sử từ hai vạn năm trước, cái bộ dạng ôm cục đất ném nhau rồi cười toe toét đầy đáng sợ ấy.

5.
Chặt củi là chặt củi, nhóm lửa là nhóm lửa, nấu cơm là nấu cơm. Đừng nghĩ chặt củi nhóm lửa đều là để phục vụ cho việc nấu cơm.

Hơn ba mươi tuổi tôi mới hiểu ra đạo lý này, từ đó cuộc đời như được hack vậy.

Vứt bỏ đống "ứng dụng chạy ngầm" trong não đi, sống cho hiện tại, chỉ tập trung vào một việc duy nhất trước mắt.

Nhiều người xung quanh tôi cũng vậy, làm một việc gì đó là làm đến mức quên hết trời đất xung quanh.

6.
Đa’nh nhau một trận.
Triết học nói, td và ba.oluc là bản chất của con người, tôi rất đồng tình. Một người nếu chưa từng trải nghiệm hai hành vi này, thì chưa phải là một con người trọn vẹn.

Trong xã hội hiện đại, rất nhiều người cả đời không bao giờ đa’nh nhau. Thực ra, đa’nh nhau là một cách rất tốt để nhận thức rõ về bản thân.

Nếu bạn không tìm được đối thủ, có thể đến võ đường làm bao cát, trải nghiệm nỗi sợ hãi, sự đau đớn, chảy máo và sưng tấy. Điều này chắc chắn sẽ cho bạn một nhận thức hoàn toàn mới về chính mình.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Cãi lộn chiến thắng là loại cảm giác gì?

1.
Hỏi cảm giác là gì à? Đại khái chính là: “Kẻ chiến thắng thường cô đơn.”

Thật ra muốn cãi nhau giỏi rất đơn giản: Đừng quan tâm đến bất kỳ ai, chỉ tập trung vào cảm nhận của bản thân là được. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng cãi thua. Để bảo toàn tính mạng, tôi còn luyện được khả năng chạy đường dài, vì tôi cũng từng có kinh nghiệm chọc người ta tức đến mức muốn đấm luôn mà.

Trong làng bây giờ chẳng còn ai dám khuyên tôi sinh con nữa. Năm ngoái về quê, bà hàng xóm vừa mới mở miệng: “Sao, mày vẫn chưa có con à…” thì bà tôi đã lập tức đứng ra: “Mấy người đừng nói với nó nữa, nói không lại nó đâu. Đổi chủ đề đi.”

Hahahahaha, tôi còn đang xắn tay chuẩn bị chiến đấu, thế mà còn chưa kịp bắt đầu thì đã kết thúc rồi.

Tôi rất thích tranh luận/cãi nhau với người khác. Không chửi tục, tất cả đều là suy luận logic, cứ thế dồn người ta không còn gì để nói. Có lẽ là bẩm sinh như thế. Hơn nữa, quan hệ giữa tôi và bố mẹ khá hời hợt, tôi không quá để tâm đến cảm nhận của người khác, nên bố mẹ tôi cũng chẳng kiểm soát được tôi.

Tôi kết hôn được tám năm rồi, không tổ chức đám cưới, hai bên bố mẹ cũng chưa từng gặp mặt nhau (không làm được). Hồi đó tôi dẫn người yêu lúc ấy, giờ là chồng, về quê. Đám họ hàng vây quanh, ngay trước mặt tôi bắt đầu săm soi, bình phẩm đủ thứ về chồng tôi. Thật ra họ nói gì về chồng thì tôi chẳng quan tâm, nhưng nếu họ ám chỉ mắt nhìn người của tôi có vấn đề thì tôi sẽ không vui.

Cô hai: “Không cao lắm nhỉ.”
Tôi: “Chồng cô cao hơn cô mà, lúc đánh cô chắc cũng dễ như xách cổ con gà ấy nhỉ…”

Cô ba: “Lương bạn trai cháu cao không?”
Tôi: “Cũng được ạ, cao hơn con trai cô vài triệu”

Cô ba: “Mức sống ở thành phố chắc cao hơn nhỉ…”
Tôi: “Vâng ạ, nên lần trước cô vay tiền cháu xây nhà, cháu mới bảo là không có tiền mà…”

Cô ba: “Đúng rồi, bạn trai cháu như thế thì sau này mua nhà kiểu gì?”
Tôi: “Cô cứ yên tâm, sau này cháu sẽ không vay cô đâu :)

Cô tư: “Bố mẹ cháu gặp bạn trai chưa?”
Tôi: “Gặp rồi ạ.”
Cô tư: “Bố mẹ cháu nói gì?”
Tôi: “Bố mẹ cháu nói: Sổ hộ khẩu ở trong tủ, tự lấy đi.”

Dì ba: “Bao giờ tổ chức đám cưới?”
Tôi: “Không tổ chức ạ.”
Dì ba: “Thế sao được? Vẫn phải tổ chức một cái cho đàng hoàng chứ…”
Tôi: “Tổ chức tiệc cưới là để vui. Nhưng cháu nghĩ nếu cháu làm cô dâu thì bản thân cháu chẳng vui chút nào. Bốn, năm giờ sáng đã phải dậy trang điểm, mặc bộ quần áo khó chịu như vậy, còn phải cười, phải uống rư.ợu, phải chịu tiếng ồn, người ta còn tranh thủ lợi dụng mình mà mình lại không thể phanh phui. Nghĩ đến thôi là cháu đã không thích rồi. Mọi người đều vui, chỉ có mình cháu không vui, vậy thôi không làm còn hơn.”

Dì ba: “Sao con bé này lại như thế… Bố mẹ bạn trai cháu không có ý kiến gì à?”
Tôi: “Họ có ý kiến hay không thì cháu không biết. Nếu họ có ý kiến nhiều lắm thì chắc sẽ báo mộng cho bạn trai cháu chứ? Người chết thì có thể có ý kiến gì được nữa?”

2.
Sáng nay tôi vừa cãi nhau với một người trên tàu điện ngầm. Khác với những lần trước, lần này cãi xong tâm trạng tôi bình tĩnh lại rất nhanh, thậm chí còn thấy vui, mọi sự tiêu cực trước đó cũng tan biến.

Sáng nay tôi vội vội vàng vàng chạy đi bắt tàu điện. Rõ ràng giữa đám đông vẫn còn chỗ trống, nhưng có hai cánh tay giơ ngang chắn mất đường. Tôi nói: “Phiền bạn bỏ tay xuống một chút.” (Có thể giọng tôi lúc ấy không được vui vẻ lắm? Theo cảm nhận của bản thân thì tôi chỉ nói một câu rất bình thường. Bình thường nếu thấy những người đi làm đang chạy như bay bên ngoài, tôi cũng sẽ chủ động nhường một chút chỗ cho họ chen vào, thậm chí còn giúp họ kéo túi, kéo quần áo. Hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp một người có thái độ thấy ghét như vậy.)

Tôi không nhớ rõ mặt cô gái đó nữa. Cô ta mặc đồ đen, đeo kính gọng đen, trông vừa trẻ lại vừa không hẳn là trẻ, từ trên xuống dưới chẳng có gì đặc biệt. Nhưng không biết sợi dây thần kinh nào bị chập, cô ta nổi điên: “Mắc cái giống ôn gì tôi phải bỏ tay xuống?” Giọng điệu cực kỳ khó chịu.

Tối qua bị cảm xúc dồn nén cả một đêm, sáng nay tâm trạng vốn cũng chẳng vui vẻ gì, nên khi thấy sự thù địch từ cô gái này, mặt tôi vẫn bình thản chuẩn bị nghênh chiến. Tôi phản kích: “Bỏ tay xuống một chút thì đã sao? Giúp đỡ lẫn nhau thì có gì không đúng? Bạn bỏ tay xuống một chút thì có ngã xuống toa tàu này không?”

Cô gái áo khoác bông đen có vẻ hơi bất ngờ, nhất thời không phản ứng kịp, quên mất phải tấn công thế nào. Khoảng hai mươi giây sau, cô ta mới phản ứng lại: “Tôi muốn nhường thì nhường, không muốn nhường thì không nhường. Cô không lên được thì đừng lên.” Đại khái là câu như vậy, tôi không nhớ chính xác nữa. Tiện thể cô ta còn đẩy tôi một cái. (Tay cô ta vẫn đang chắn ngang trên thanh vịn, nên thuận thế dùng khuỷu tay thúc tôi một cái.)

Tôi cũng chẳng tức lắm: “Được thôi, cô vừa hay đẩy tôi ngã xuống. Nếu bị kẹt thì tôi báo cảnh sát luôn, đúng là cơ hội quá tốt.”

Lúc này cửa tàu đã đóng. Cô gái áo khoác đen bắt đầu công kích tôi, đại ý là bà kể lể ở nhà tiêu cực này kia rồi ra đường lại gặp đứa ất ơ là tôi nữa. Tôi đâu chịu thua: “Đúng, cô sống hạnh phúc, cô trẻ, cô xinh đẹp, cô ba mươi mốt tuổi mà như một đóa hoa cắm trên bãi phân bò. Người bất hạnh thì nhìn cái gì cũng thấy không vui. Trước tiên cô cứ lo mà dọn dẹp cuộc đời thối nát của mình đi rồi hãy nói chuyện.”

Cô ta có vẻ tức đến phát điên. Đúng lúc có người xuống tàu, cô ta dịch sang bên cạnh. Lúc này tâm lý tôi cũng có hơi khùng điên. Thật ra tôi có thể dịch sang bên phải, nhưng tôi lại cố tình đi theo cô ta, đứng ngay bên cạnh để tiếp tục chọc tức ả.

Quả nhiên một lúc sau cô ta lại bùng nổ, bảo tôi đừng chạm vào cô ta. (Tôi hoàn toàn không chạm vào cô ta, chỉ là trên tàu rất chật, mọi người đều mặc quần áo dày, có chạm vào nhau một chút thì có khi tôi cũng chẳng biết.) Tôi mở miệng hỗn: “Trên tàu chật chội, cô có giỏi thì mua luôn không gian công cộng này đi, tôi đảm bảo sẽ không chạm vào cô. Không mua được thì ngậm miệng lại, đừng nói nữa.”
Cô ta lại bảo tôi là đồ đàn bà chanh chua. Tôi nói: “Đúng, tôi là đàn bà chanh chua đấy. Cô dịu dàng, cô xinh đẹp, trên đầu còn đội một đóa hoa nữa.”

Tóm lại, tôi nói móc người ta rất sướng. Cô ta chửi tôi thì tôi bảo cô ta im miệng, rồi lại châm chọc chửi ngược lại. Mấy cậu con trai đứng bên cạnh lén cười, có lẽ họ chưa từng thấy phụ nữ cãi nhau kiểu này. Nhìn cho hả hê đi, xuống tàu rồi chưa chắc các cậu còn biết tôi là ai, nhưng nếu lúc này tôi không cãi lại thì chắc chắn tôi sẽ khó chịu mấy ngày liền.

Trước đây, mỗi lần thấy người ta cãi nhau ở nơi công cộng, tôi đều cảm thấy họ thật mất mặt. Nhưng khi chuyện đó thực sự xảy ra với chính mình, khi đã đến cái tuổi mà đáng lẽ phải trở thành “mụ đàn bà chanh chua”, tôi lại cảm thấy biết cãi nhau là một loại năng lực, một khả năng tự vệ.

Tôi không thể bị động chịu đựng tổn thương. Tôi phải chửi lại, hơn nữa phải cãi cho đến khi người ta á khẩu thì mới chịu thôi.

Tôi không tự nhiên bùng nổ ác ý, nhưng tôi cũng tuyệt đối không chịu bị động gánh chịu cơn giận của người khác.

Cuộc sống đã khó khăn như vậy rồi, mắc gì tôi phải thấu hiểu cho cơn giận của cô?
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom