• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Bạn có bao giờ tha thứ cho những người từng làm tổn thương mình không?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Bạn có bao giờ tha thứ cho những người từng làm tổn thương mình không?

1.
Tôi và vợ quen nhau năm 2002, năm 2003 dọn vào ở chung trong căn phòng thuê của cô ấy, năm 2005 kết hôn.

Quốc khánh năm 2003, cô ấy về quê. Tôi ở lại phòng trọ thì vô tình tìm thấy một cuốn nhật ký, bên trong viết về quá trình cô ấy làm tình với người bạn trai thứ hai trước khi quen tôi. Tôi mới đọc được một nửa đã thấy toàn thân tê dại, không dám đọc tiếp. Tôi gọi điện cho cô ấy, em bật khóc.

Tôi lập tức bắt taxi vượt hơn 100km đường núi để đến tìm em. Đó là lần đầu tiên tôi tới nhà cô ấy. Tôi cố nhịn hết mọi cảm xúc, còn uống rư.ợu với bố em đến mức nôn đầy đất. Sau khi về nhà, em đốt cuốn nhật ký, đầy vẻ áy náy nói:
“Sau này em sẽ chung thủy với anh, sau này anh cứ nhìn biểu hiện của em…”

Năm 2022, trực giác mách bảo tôi rằng cô ấy có gì đó không bình thường, điện thoại cứ che đầy kiểu gì. Tôi giật lấy điện thoại để kiểm tra, cô ấy hoảng hốt mất bình tĩnh. Trong tin nhắn tôi tìm thấy người bạn trai đầu tiên, nhưng khung chat trống trơn.

Một tháng sau, tôi dựng chuyện để ép cô ấy khai thật. Tôi nói:
“Anh đã khôi phục dữ liệu chiếc điện thoại cũ em từng dùng rồi, anh biết hết cả rồi. Thành thật đi!”
Vài ngày sau, cô ấy nói rằng vào năm thứ ba sau khi kết hôn, vì cãi nhau với tôi nên cô ấy đã đi khách sạn với bạn trai đầu tiên một lần, về sau chỉ còn nhắn tin trò chuyện.
Tôi nổi giận. Cô ấy quỳ xuống dập đầu, nói: “Sau này em sẽ chung thủy với anh, sau này anh cứ nhìn biểu hiện của em…”
Rất nhiều chi tiết tôi xin lược bớt.

Suốt những năm kết hôn, tôi hiếm khi cảm nhận được sự quan tâm hay tinh tế từ cô ấy dành cho mình. Bây giờ, điều cô ấy để tâm chỉ là tôi có tha thứ hay không, chứ không phải nỗi đau giằng xé trong lòng tôi. Tôi biết sẽ có một ngày, đến cả chuyện tôi tha thứ hay không, cô ấy cũng chẳng còn bận tâm nữa.

Do tính chất công việc, 10 năm trở lại đây tôi chia đôi thời gian ngủ ở cơ quan và ở nhà. Con cái cơ bản đều do cô ấy chăm sóc, quả thực cũng rất vất vả, tất nhiên cô ấy cũng than phiền nhiều.

Người bạn trai đầu tiên, từ lúc yêu nhau cho tới khi chính tay tôi xóa và chặn khỏi sdt của cô ấy, là 26 năm. Còn tôi, từ lúc quen cô ấy đến nay, là 21 năm.

Nếu một năm trước cảm giác hạnh phúc gia đình của tôi là 10 điểm, thì chỉ vì chuyện này, ít nhất đã mất đi 5 điểm rồi.

2.
Tôi đang trải qua chuyện tương tự.
Khi tìm được bằng chứng xác thực, tôi run rẩy toàn thân, hoàn toàn không thể tin nổi người mà mình từng tin tưởng đến thế lại ngoại tình và phản bội. Điều càng không thể tin hơn là khi tôi gọi dậy để nói chuyện, phản ứng của anh ấy lại là đòi ly hôn rồi tiếp tục ngủ ngon lành.

Sáng hôm sau, anh ấy ngủ đến hơn 9 giờ rồi tự rời đi, không hề có chút áy náy nào. Có lẽ lúc đó anh ấy nghĩ rằng người phụ nữ bên ngoài kia sẽ ở bên anh ấy đến hết cuộc đời.

Cho đến bây giờ, chỉ cần nhớ lại đêm hôm đó, một đêm thức trắng, tim tôi vẫn đau nhói.

Trớ trêu là sang ngày hôm sau, tôi gọi điện cho người phụ nữ kia. Có lẽ cô ta chủ động phủi sạch quan hệ, nên thái độ của anh ấy thay đổi hoàn toàn: buổi sáng còn nhất quyết đòi ly hôn, đến buổi chiều lại sống chết không chịu nữa.

Trong khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì, tôi không biết. Nhưng hình như giờ chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng với tôi nữa.

Sau đó anh ấy lấy cái ch.ết ra để ép, nhất quyết không chịu ly hôn. Nghĩ đến con còn quá nhỏ, tôi bắt đầu thử nhìn lại những vấn đề trong hôn nhân, cố gắng thay đổi, học cách giải quyết mâu thuẫn, thử tha thứ, xem liệu mình có thể bước qua cái bóng này và coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra để bắt đầu lại hay không.

Nhưng hơn một tháng trôi qua, có những lúc tôi cảm nhận được thứ cảm giác yêu đương đã rất lâu rồi không còn xuất hiện, nhưng cũng có những lúc ở một mình, tôi lại hoàn toàn không thể tha thứ cho chuyện đó.

Tôi cứ giằng co và tự dằn vặt như vậy.

Dù cảm giác trong lòng đã nhạt dần theo thời gian, nhưng chỉ cần nhớ lại, tôi vẫn thấy khó chịu, đau lòng và thất vọng.

Khoảng thời gian này tôi gần như không còn tập trung cho công việc, mà dành phần lớn thời gian để tự cứu lấy mình, tự chữa lành. Tôi cũng liên tục suy nghĩ: nếu ly hôn thì tương lai sẽ ra sao? Nếu không ly hôn thì con đường phía trước sẽ như thế nào?

Tôi từng nghĩ đến việc gặp người phụ nữ kia một lần. Có lẽ đúng là trong lòng vẫn còn chút không cam tâm. Nhưng rồi nghĩ lại lại thấy thật buồn cười, bản thân tôi đủ tốt, độc lập kinh tế, chẳng đáng để lãng phí thời gian vì một người phụ nữ như vậy.

Quay lại chuyện chính.
Sau khi bị phản bội, tôi đã chọn tha thứ. Nhưng cảm giác tin tưởng ấy không thể quay lại như trước nữa. Tôi sẽ thay đổi trong cuộc hôn nhân này, nhưng đồng thời cũng đang chuẩn bị cho khả năng mình có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Có lẽ tất cả chỉ vì bản thân tôi vẫn chưa thật sự chuẩn bị sẵn sàng mà thôi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Bạn có bao giờ tha thứ cho những người từng làm tổn thương mình không?

Không bao giờ.
Năm hai đại học, tôi bị cắt sinh hoạt phí, không có tiền ăn.

Tôi van xin bố mẹ, nói rằng coi như tiền này con vay bố mẹ, sau này đi làm con sẽ trả. Bố tôi vô cùng lạnh lùng bảo tiền nuôi dưỡng ông đã đưa cho mẹ rồi, bảo tôi đi mà đòi mẹ, rồi từ đó về sau không bao giờ nghe điện thoại của tôi nữa.

Mẹ tôi thì mỉa mai, hả hê: "Chẳng phải mày ngông nghênh lắm sao, tao tưởng mày phát tài rồi cơ đấy". Đúng lúc đó thẻ nước của tôi cũng hết tiền, giữa mùa đông giá lạnh chỉ có thể lau người bằng nước lạnh, chẳng mấy chốc đã bị cảm cúm. Dù vậy cũng không dám ăn đồ có dinh dưỡng, phát sốt run rẩy vì lạnh cũng chỉ biết xuống nhà ăn của trường húp canh miễn phí, vừa húp vừa rơi nước mắt.

Kể từ đó, ân đoạn nghĩa tuyệt.

Ngập ngừng rất lâu tôi mới dám tìm người bạn thân nhất để nhờ giúp đỡ. Tôi hỏi vay cậu ấy 2 triệu, hứa khi nào tìm được việc làm thêm sẽ dần dần trả lại. Bạn tôi rất trượng nghĩa, bản thân cậu ấy cũng chẳng có bao nhiêu tiền, nhưng vẫn chuyển trước cho tôi 1 triệu. Sau đó cậu ấy nói đã lấy lý do để xin bố mẹ thêm 3 triệu, tổng cộng đưa tôi 4 triệu, còn dặn không cần vội trả lại. Lúc đó tôi cảm kích đến mức không nói nên lời, trong lòng thầm thề sau này dù cậu ấy có gặp chuyện gì, tôi cũng sẽ dốc hết sức giúp đỡ.

Nếu lúc đó cậu ấy không giúp, có lẽ tôi đã t4 t4 trong tuyệt vọng rồi.

Có tiền mượn bạn, vấn đề ăn uống tạm thời được giải quyết, tôi bắt đầu đi làm thêm. Cũng rất may mắn là dạo đó chưa có dịch bệnh hay phong tỏa trường học, có thể thoải mái ra ngoài tìm việc.

Thật sự tất cả những công việc làm thêm thông thường của sinh viên mà bạn có thể tưởng tượng ra, tôi đều đã thử qua: phát tờ rơi, làm gia sư, viết tiểu thuyết, làm nhân viên KFC, thậm chí là mặc cả bộ đồ linh vật bằng bông.

Mặc đồ linh vật là mệt nhất, nhưng tiền nhiều hơn phát tờ rơi một chút nên tôi nhận. Đang là mùa hè, nóng đến mức cả người tôi ướt đẫm mồ hôi. Lúc làm việc có mấy gã đàn ông táy máy tay chân đến đ ậ p vào đầu con gấu bông. Vốn dĩ tôi đã đau đầu vì nóng, bị đ ậ p như vậy lại càng đau như búa bổ. Tôi rất muốn xin nghỉ việc, nhưng nếu nghỉ thì tiền xe đi đến đó coi như công cốc. Chỉ đành ráng chịu.

Trên đường về, vì người đầy mồ hôi nên trên tàu điện ngầm có người còn bịt mũi né tôi. Hơn nữa trước đó bị nóng quá lâu, sau lại bị hơi lạnh tàu điện ngầm ngấm vào, về nhà tôi lại bệnh tiếp. Vừa tích góp được chút tiền thì dùng để đi bác sĩ hết sạch.

Trong khi đó, mẹ tôi lại đăng lên mạng xã hội hình ảnh ăn uống xa hoa và đi du lịch. Làm sao tôi có thể không h ậ n cho được? Tôi h ậ n đến thấu xương, h ậ m đến mức không còn nước mắt để khóc.

Đi làm ở KFC thì khỏe hơn một chút, chỉ là đứng lâu nên thắt lưng tôi bị đau. Suất ăn nhân viên ở KFC không miễn phí mà vẫn phải mua, chỉ là rẻ hơn giá bán cho khách thôi. Nhưng dù vậy tôi cũng không lỡ mua.

Quản lý cửa hàng chúng tôi là một người rất trách nhiệm, có lần khách đặt đồ ăn nhưng lâu không đến lấy, chị ấy vứt thẳng cái bánh burger đó vào thùng rác rồi làm cái mới cho khách. Tôi nhìn theo bao nhiêu lần, nhân lúc không có ai và các nhân viên khác quay lưng đi, tôi lén nhặt cái bánh burger trong thùng rác ra nhét vào túi. Đó là bữa ăn ngon nhất của tôi lúc bấy giờ.

Khốn khổ đến mức đó đấy, tôi khi đó cứ sống như ngọn cỏ dại bên đường.

Sau này tôi nhận ra, làm thêm thì vẫn nên làm công việc trí óc. Việc tay chân vừa mệt vừa tốn thời gian mà chẳng kiếm được bao nhiêu.

Thế là tôi chuyển sang làm gia sư. Cũng gặp vài phụ huynh không biết lý lẽ, nhưng cũng có những người rất tốt. Có người mời tôi ở lại ăn cơm cùng gia đình, có người sau đó thấu hiểu nên đã bỏ qua trung gian (nhân tiện nói luôn, trung gian gia sư sinh viên cực kỳ tồi tệ, họ thường ăn hoa hồng rất cao) để đưa tiền trực tiếp cho tôi. Lại có người giới thiệu thêm phụ huynh khác cho tôi.

Tóm lại dần dần, việc tự nuôi sống bản thân không còn là vấn đề nữa, tôi cũng bắt đầu tích góp được tiền.

Nói một chút về lý do tại sao bố mẹ không cho tôi sinh hoạt phí. Hồi nhỏ họ không có thời gian chăm sóc nên gửi tôi ở nhà ông bà ngoại. Sau này kinh tế khá hơn, họ sinh thêm em gái tôi, nuôi nó đến 3 tuổi mới đón tôi về.

Ở trong căn nhà đó, tôi như một người ngoài lạc lõng. Họ đi khắp nơi nói với mọi người rằng tôi không thân thiết với họ. Thực ra tôi đã rất nỗ lực làm việc nhà, nỗ lực ngoan ngoãn để lấy lòng họ. Sự không thân thiết đó chỉ là vì từ nhỏ tiếp xúc quá ít, không thể nào nũng nịu như em gái được.

Em gái tôi ở nhà cực kỳ được chiều chuộng và cũng luôn bắt nạt tôi. Nó làm sai thì tôi gánh chịu, tôi chính là chiếc bao cát để cả nhà trút giận.

Sau này bố tôi có bồ nhí bên ngoài rồi ly hôn với mẹ tôi. Cả hai người đều chỉ giành quyền nuôi em gái chứ không ai muốn nuôi tôi.

Cuối cùng thỏa thuận hai bên đưa ra là: ai muốn có quyền nuôi em gái thì phải nuôi kèm theo tôi. Dạo đó tôi vô cùng đau khổ, vì mẹ đối xử với tôi chẳng khác nào mẹ ghẻ, mỗi ngày không bới lông tìm vết thì cũng là chửi rủa. Độc ác nhất là bà ấy rất thích diễn cảnh tình mẹ con thắm thiết trước mặt tôi.

Ví dụ như vừa cãi nhau với tôi xong, bà liền hớn hở bảo em gái: "Đi thôi, mẹ con mình đi ăn đồ ngon, kệ nó". Rồi hai người vui vẻ nắm tay nhau ra ngoài, lúc về còn mang theo một đống quần áo mới, đồ ăn vặt mới, cố tình để trong phòng em gái.

Năm hai đại học, chỉ vì tôi về nhà mang đi một chiếc chăn bông, mẹ tôi bắt tôi phải trả lại, bảo đó là chăn mới chuẩn bị cho em gái dùng vào mùa đông. Tôi không có thời gian và cũng không muốn bê một thứ nặng như vậy thêm lần nữa, hai bên cãi nhau một trận to và bà ấy cắt luôn sinh hoạt phí của tôi.

Bà ấy có lẽ tưởng rằng tôi đã van xin một lần thì khi không có cơm ăn sẽ quỳ lạy mò về nhà. Nhưng không, tôi không bao giờ ngoái đầu lại nữa.

Đến năm tư đại học, trong tay tôi đã có vài chục triệu. Tôi mua một sợi dây chuyền vàng làm quà tặng bà ngoại (tôi và bà ngoại tình cảm rất tốt, tiền học phí của tôi đều do bà trả). Mẹ tôi biết chuyện thì đầu tiên là mỉa mai, hỏi sao tôi lại kiếm được số tiền đó. Mấy tháng sau bà đột nhiên quay sang nịnh bợ, nói là lâu nay bỏ mặc làm tôi chịu tủi thân, rồi chuyển cho tôi vài triệu.

Tôi bảo: "Số tiền này bà giữ lại mà mua hũ tro cốt đi", rồi chặn số bà ấy.

Vượt qua những năm tháng đó, mọi thứ dần trở nên tốt đẹp hơn. Bây giờ lương tháng sau thuế của tôi hơn 40 triệu, tôi thuê một căn hộ nhỏ và nuôi một chú mèo, sống rất thoải mái.

Bây giờ họ cũng gặp quả báo rồi.
Em gái tôi bị chiều hư, thi lại một năm cũng không đậu đại học, chỉ học cao đẳng.
Bố tôi nghe nói bị tai biến một lần, đã ly hôn với người vợ thứ hai.
Mẹ tôi thì vì chuyện của em gái mà đầu tóc rối bời.

Mấy năm nay bố mẹ tôi đều tìm cách hàn gắn mối quan hệ, tôi chặn họ thì họ thông qua những người họ hàng có liên lạc với tôi để tìm. Lần nào cũng nước mắt ngắn nước mắt dài, lời lẽ tha thiết, nói đến giờ mới nhận ra đã bỏ rơi tôi thế nào, nguyện ý giúp đỡ tôi, hy vọng tôi đừng quên tình thân... Sau khi bị tôi mỉa mai thì họ lại nổi giận đùng đùng, rồi một thời gian sau lại mò đến cầu xin.

Kiếp nạn của tôi đã qua rồi, còn kiếp nạn của họ mới chỉ bắt đầu thôi.

Tôi buông bỏ rồi, nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom