- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,100
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
15 quốc gia "Bất chinh chi quốc" dưới triều Minh.
Vào thời Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương (thế kỷ 14), nhà Minh từng ban hành một quy định đặc biệt trong bộ Hoàng Minh Tổ huấn (皇明祖训) – tài liệu chứa những chỉ dẫn quan trọng cho con cháu hoàng tộc. Trong đó, ông xác định 15 quốc gia được gọi là “bất chinh chi quốc”, tức là những nước mà Đại Minh không được phép đem quân chinh phạt hoặc can thiệp vào nội bộ.
Theo quan điểm của Chu Nguyên Chương, hòa bình và trật tự khu vực cần được giữ vững bằng quan hệ ngoại giao và tôn trọng lẫn nhau, chứ không phải bằng vũ lực. Ông tin rằng các triều đại trước của Trung Hoa suy yếu phần nào vì sa vào việc mở rộng lãnh thổ và duy trì hệ thống chư hầu quá tốn kém.
Danh sách 15 quốc gia “bất chinh chi quốc” gồm:
Chu Nguyên Chương xem các nước này là bạn láng giềng hòa hiếu. Ông từng phê bình triều Trần (Đại Việt) vì cống nạp quá mức, khiến triều Minh phải thưởng lại nhiều vàng bạc, làm tổn hại ngân khố. Theo ông, quan hệ ngoại giao phải “thuận thiên – hợp lý”, không nên biến việc cống nạp thành gánh nặng.
Trong số 15 nước đó, Lưu Cầu (Okinawa) có quan hệ thân thiết nhất với nhà Minh. Sứ giả Lưu Cầu thường xuyên sang triều cống, con cháu hoàng tộc còn được phép học tập tại Thái học – trường cao học của triều đình Trung Hoa. Nhà Minh cũng tiếp đãi trọng thị, ban thưởng hậu hĩnh, thể hiện mối bang giao gần gũi và hữu nghị giữa hai bên.
Quy định “bất chinh chi quốc” của Minh Thái Tổ cho thấy tầm nhìn khác biệt: một đế chế lớn nhưng chọn kiềm chế sức mạnh quân sự để giữ hòa bình khu vực. Đây là một trong những chính sách ngoại giao đặc sắc nhất của Trung Hoa thời phong kiến.
Vào thời Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương (thế kỷ 14), nhà Minh từng ban hành một quy định đặc biệt trong bộ Hoàng Minh Tổ huấn (皇明祖训) – tài liệu chứa những chỉ dẫn quan trọng cho con cháu hoàng tộc. Trong đó, ông xác định 15 quốc gia được gọi là “bất chinh chi quốc”, tức là những nước mà Đại Minh không được phép đem quân chinh phạt hoặc can thiệp vào nội bộ.
Theo quan điểm của Chu Nguyên Chương, hòa bình và trật tự khu vực cần được giữ vững bằng quan hệ ngoại giao và tôn trọng lẫn nhau, chứ không phải bằng vũ lực. Ông tin rằng các triều đại trước của Trung Hoa suy yếu phần nào vì sa vào việc mở rộng lãnh thổ và duy trì hệ thống chư hầu quá tốn kém.
Danh sách 15 quốc gia “bất chinh chi quốc” gồm:
- Triều Tiên – nay là Hàn Quốc và Triều Tiên.
- Oa quốc – Nhật Bản.
- Đại Lưu Cầu – quần đảo Okinawa, Nhật Bản.
- Tiểu Lưu Cầu – Đài Loan.
- An Nam (Đại Việt) – miền Bắc và Bắc Trung Bộ Việt Nam (tính theo lãnh thổ nhà Trần).
- Chân Lạp – Campuchia.
- Xiêm La – Thái Lan.
- Chiêm Thành – miền duyên hải Trung Nam Việt Nam.
- Tô Môn Đáp Lạt – vùng Bà Tô, đảo Sumatra (Indonesia).
- Tây Dương quốc – vùng bờ biển Coromandel, Ấn Độ.
- Chảo Oa quốc – đảo Java, Indonesia.
- Phấn Hanh quốc – bán đảo Mã Lai, Malaysia.
- Bạch Hoa quốc – vùng tây bắc đảo Sumatra.
- Tam Phật Tề quốc – khu vực Palembang (Indonesia).
- Bột Nê quốc – Brunei.
Chu Nguyên Chương xem các nước này là bạn láng giềng hòa hiếu. Ông từng phê bình triều Trần (Đại Việt) vì cống nạp quá mức, khiến triều Minh phải thưởng lại nhiều vàng bạc, làm tổn hại ngân khố. Theo ông, quan hệ ngoại giao phải “thuận thiên – hợp lý”, không nên biến việc cống nạp thành gánh nặng.
Trong số 15 nước đó, Lưu Cầu (Okinawa) có quan hệ thân thiết nhất với nhà Minh. Sứ giả Lưu Cầu thường xuyên sang triều cống, con cháu hoàng tộc còn được phép học tập tại Thái học – trường cao học của triều đình Trung Hoa. Nhà Minh cũng tiếp đãi trọng thị, ban thưởng hậu hĩnh, thể hiện mối bang giao gần gũi và hữu nghị giữa hai bên.
Quy định “bất chinh chi quốc” của Minh Thái Tổ cho thấy tầm nhìn khác biệt: một đế chế lớn nhưng chọn kiềm chế sức mạnh quân sự để giữ hòa bình khu vực. Đây là một trong những chính sách ngoại giao đặc sắc nhất của Trung Hoa thời phong kiến.

