- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,827
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Bạn có thể chấp nhận sự "tầm thường" của con cái không ?
1. Tôi có một trai một gái. Chồng học vị tiến sĩ, còn tôi tốt nghiệp đại học.
Con trai lớn đã tốt nghiệp đại học, thi công chức và thi cao học đều trượt, hiện đang làm giáo viên ở một trung tâm đào tạo. Con gái thì đang học lớp 5. Năm lớp 3 con bé vẫn thuộc nhóm học sinh điểm cao, nhưng lên lớp 4 thì điểm tiếng Anh chỉ còn 45, toán 67, văn 90. Tuy vậy thành tích nhìn chung vẫn đang dần cải thiện.
Ông chồng tiến sĩ lớn lên ở nước ngoài của tôi mỗi lần kèm con gái học tiếng Anh đều vò đầu bứt tóc, cuối cùng đành giơ tay đầu hàng. Nếu không phải con bé giống chồng tôi như đúc thì chắc lão đã đi làm xét nghiệm ADN rồi.
Con gái từ nhỏ đã học thử đủ thứ: múa, kịch, lặn, thư pháp, chơi cello… nhưng hầu hết đều bỏ dở giữa chừng. Sau khi “đãi cát tìm vàng”, tiêu tốn không ít tiền bạc, cuối cùng chỉ còn thư pháp là thứ con bé thật sự yêu thích và vẫn đang tiếp tục học.
Trông mong con cái sau này làm rạng danh tổ tiên thì chắc là không rồi, nhưng được chúng ở bên cạnh báo hiếu thì chắc chắn vẫn có thể. Hai anh em tính tình khá ổn, lại rất có tinh thần khám phá ẩm thực mọi miền. Cả nhà chúng tôi có thể "vượt nghìn dặm đường" chỉ vì một món ăn ngon. Dù nghe có vẻ “chẳng có chí lớn”, nhưng bù lại lại tận hưởng được niềm vui sum vầy của gia đình.
Vậy nên cũng thấy ok đấy. Chỉ mong sau này bạn đời của các con cũng đừng quá tham vọng, nếu không có lẽ chúng chẳng thể đáp ứng được rồi. Thà tất cả đều bình bình, chẳng ai coi thường ai. Dù sao đời này cũng ngắn ngủi biết bao, chi bằng cứ vui vẻ mà sống.
2. Hôm nay, lớp của con gái có bài kiểm tra tiếng Trung, thực ra chỉ kiểm tra bài đầu tiên thôi, con bé được 45 điểm. Thấy điểm số, vốn định mắng cho vài câu, nhưng hôm nay anh trai nó vừa đi làm xa về, hai anh em đang rất vui, nên tôi quyết định không làm bà mẹ phá hỏng bầu không khí này.
Lần này anh trai về nhà, nửa vali hành lý đều là văn phòng phẩm và đồ ăn vặt cho nhỏ em gái.
Ăn xong, dù bài tập vẫn chưa làm, nhỏ em đòi ra công viên bờ sông đi dạo cho tiêu cơm, anh trai vui vẻ nghe theo.
Ở công viên, em gái “hướng ngoại” trò chuyện rôm rả với một cô bé đang dắt chó đi dạo, còn khoe món đồ chơi anh trai mua cho.
“Sau này khi chúng ta không còn nữa, hai anh em chúng nó vẫn còn có nhau làm bạn, cũng ổn nhỉ”, ông chồng hướng nội của tôi nhìn hai đứa trẻ đi phía trước, bỗng dưng thở ra một câu.
Đúng vậy. Dù con cái không xuất sắc, thậm chí có thể rất bình thường, nhưng chúng lương thiện, hiếu thảo, có đạo đức. Có lẽ chúng không thể làm nên những chuyện to tát, nhưng cũng sống đàng hoàng, an phận, không gây thêm rắc rối cho xã hội. Đặc biệt khi thấy hai anh em tình cảm gắn bó, nương tựa lẫn nhau, lại còn hiếu thuận với cha mẹ, là chúng tôi cũng đã mãn nguyện rồi. Còn cần gì hơn nữa đâu đúng không?
1. Tôi có một trai một gái. Chồng học vị tiến sĩ, còn tôi tốt nghiệp đại học.
Con trai lớn đã tốt nghiệp đại học, thi công chức và thi cao học đều trượt, hiện đang làm giáo viên ở một trung tâm đào tạo. Con gái thì đang học lớp 5. Năm lớp 3 con bé vẫn thuộc nhóm học sinh điểm cao, nhưng lên lớp 4 thì điểm tiếng Anh chỉ còn 45, toán 67, văn 90. Tuy vậy thành tích nhìn chung vẫn đang dần cải thiện.
Ông chồng tiến sĩ lớn lên ở nước ngoài của tôi mỗi lần kèm con gái học tiếng Anh đều vò đầu bứt tóc, cuối cùng đành giơ tay đầu hàng. Nếu không phải con bé giống chồng tôi như đúc thì chắc lão đã đi làm xét nghiệm ADN rồi.
Con gái từ nhỏ đã học thử đủ thứ: múa, kịch, lặn, thư pháp, chơi cello… nhưng hầu hết đều bỏ dở giữa chừng. Sau khi “đãi cát tìm vàng”, tiêu tốn không ít tiền bạc, cuối cùng chỉ còn thư pháp là thứ con bé thật sự yêu thích và vẫn đang tiếp tục học.
Trông mong con cái sau này làm rạng danh tổ tiên thì chắc là không rồi, nhưng được chúng ở bên cạnh báo hiếu thì chắc chắn vẫn có thể. Hai anh em tính tình khá ổn, lại rất có tinh thần khám phá ẩm thực mọi miền. Cả nhà chúng tôi có thể "vượt nghìn dặm đường" chỉ vì một món ăn ngon. Dù nghe có vẻ “chẳng có chí lớn”, nhưng bù lại lại tận hưởng được niềm vui sum vầy của gia đình.
Vậy nên cũng thấy ok đấy. Chỉ mong sau này bạn đời của các con cũng đừng quá tham vọng, nếu không có lẽ chúng chẳng thể đáp ứng được rồi. Thà tất cả đều bình bình, chẳng ai coi thường ai. Dù sao đời này cũng ngắn ngủi biết bao, chi bằng cứ vui vẻ mà sống.
2. Hôm nay, lớp của con gái có bài kiểm tra tiếng Trung, thực ra chỉ kiểm tra bài đầu tiên thôi, con bé được 45 điểm. Thấy điểm số, vốn định mắng cho vài câu, nhưng hôm nay anh trai nó vừa đi làm xa về, hai anh em đang rất vui, nên tôi quyết định không làm bà mẹ phá hỏng bầu không khí này.
Lần này anh trai về nhà, nửa vali hành lý đều là văn phòng phẩm và đồ ăn vặt cho nhỏ em gái.
Ăn xong, dù bài tập vẫn chưa làm, nhỏ em đòi ra công viên bờ sông đi dạo cho tiêu cơm, anh trai vui vẻ nghe theo.
Ở công viên, em gái “hướng ngoại” trò chuyện rôm rả với một cô bé đang dắt chó đi dạo, còn khoe món đồ chơi anh trai mua cho.
“Sau này khi chúng ta không còn nữa, hai anh em chúng nó vẫn còn có nhau làm bạn, cũng ổn nhỉ”, ông chồng hướng nội của tôi nhìn hai đứa trẻ đi phía trước, bỗng dưng thở ra một câu.
Đúng vậy. Dù con cái không xuất sắc, thậm chí có thể rất bình thường, nhưng chúng lương thiện, hiếu thảo, có đạo đức. Có lẽ chúng không thể làm nên những chuyện to tát, nhưng cũng sống đàng hoàng, an phận, không gây thêm rắc rối cho xã hội. Đặc biệt khi thấy hai anh em tình cảm gắn bó, nương tựa lẫn nhau, lại còn hiếu thuận với cha mẹ, là chúng tôi cũng đã mãn nguyện rồi. Còn cần gì hơn nữa đâu đúng không?

