- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,876
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Bạn đã phải trả giá đắt nào cho thói háu ăn của mình?
1.
Béo
2.
Theo lời bố tôi kể, ngay từ lúc mới lọt lòng tôi đã lộ rõ bản chất là một đứa hám ăn. Trong khi những đứa trẻ khác đứa thì khóc, đứa thì ngủ, thì tôi cứ liên tục chép chép cái miệng không ngừng, chỉ đến khi bố cho uống một chút nước đường ấm thì tôi mới chịu lăn ra ngủ.
Nhưng đó mới chỉ là màn dạo đầu thôi, dưới đây mới là câu chuyện "huy hoàng" của đời tôi:
Hồi tôi còn đi mẫu giáo, có một lần trường tổ chức đi dã ngoại xuân. Địa điểm là một sân bay bỏ hoang, gọi là sân bay cho oai chứ thực ra chẳng có gì ngoài những bãi cỏ mênh mông, dân quanh đó thường hay lùa bò ra đấy chăn thả.
Là một đứa trẻ con huyện lỵ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy bò, và đương nhiên cũng chưa bao giờ thấy... phân bò. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bãi phân bò ấy, trong mắt tôi nó như được bao phủ bởi hào quang của thức ăn vậy. Thế là đôi bàn tay tôi vô thức vươn ra, và thành công bốc gọn nó lên (cũng chẳng biết nên vui hay buồn vì cục phân đó đã khô rồi).
Ngay khi tôi đang chuẩn bị tống nó vào mồm thì cô giáo mầm non phát hiện. Cô vừa kinh hãi vừa ngăn tôi lại. Đang chìm đắm trong "món ngon" trên tay, đời nào tôi chịu ngoan ngoãn từ bỏ? Tôi vác luôn cục phân bò ấy bỏ chạy!
Kết quả là... phân bò thì không ăn được, mà còn bị cô giáo tóm gọn để chụp một kiểu ảnh kỷ niệm đầy "thân mật" giữa tôi và "món ăn" sắp vào miệng kia. Đương nhiên, cô cũng không quên kể lại cho mẹ tôi nghe.
Mẹ tôi kể, cô giáo bảo: "Con gái chị đúng là cái gì cũng dám ăn, đến phân bò cũng vơ lấy bỏ vào mồm, gọi mãi không nghe, còn ôm cả phân bò chạy bán sống bán chết."
Thế là bức ảnh tôi chụp cùng cục phân bò ấy trở thành "vật phẩm triển lãm" cho mỗi vị khách nào ghé chơi nhà tôi.
Tuy nhiên, chuyện này cũng có một tác động tích cực. Đó là khi tôi lên Đại học, mẹ tôi chẳng bao giờ dám cắt giảm tiền sinh hoạt phí của tôi cả. Dù sao thì bà cũng biết con gái mình là kiểu người vì thỏa mãn cái bụng mà sẵn sàng "nhúng tay" vào cả phân bò...
Đợt nghỉ lễ 1/5 vừa rồi về nhà, mẹ tôi vẻ mặt đầy phấn khích kể rằng bà vừa gặp lại cô giáo mầm non của tôi trên phố. Cô vẫn còn nhớ tôi rõ mồn một luôn!
Cô bảo: "À, chị là mẹ của em XX – cái đứa ngày xưa nhặt phân bò đấy hả!"
3.
Tránh ra, dẹp hết ra để tôi trả lời câu này!"
Câu hỏi này sinh ra đúng là dành riêng cho tôi rồi. Hồi tôi 6 tuổi, có một ngày mẹ mua một túi đào lông về để trên bàn. Hồi đó tôi đúng kiểu "thấy cái gì ăn được là tống vào mồm", tất nhiên là cũng không đến mức ăn bừa, ít nhất cũng phải hỏi xem có ăn được không dù sao lúc đó vẫn còn là một đứa trẻ ngoan. Sau khi hỏi mẹ và nhận được cái gật đầu, tôi liền ngoạm nguyên cả vỏ, ăn ngấu nghiến hết một quả (từ "ngấu nghiến" này là mẹ tôi dùng để tả lại đấy).
Ăn xong, tôi chạy tót ra trước quạt điện ngồi hóng gió. Đang ngồi thì thấy có gì đó sai sai, quanh miệng bắt đầu ngứa ngáy. Tuổi trẻ chưa trải sự đời, tôi cứ thế mà gãi, gãi lấy gãi để. Càng gãi càng thấy hỏng rồi, sao cả người cũng ngứa theo luôn vậy? Tôi vừa gãi vừa chạy đi hỏi mẹ xem mình bị làm sao. Mẹ tôi cũng chẳng biết đường nào mà lần, chỉ thấy khắp người tôi nổi đầy những nốt đỏ hỏn, không phải li ti đâu mà to như vết muỗi đốt ấy, xong rồi cứ mảng nọ nối tiếp mảng kia, ngứa không chịu nổi. Cuối cùng, mẹ phải bế tôi ra trạm xá truyền một chai nước mới khỏi. Tiêm truyền đau thấu trời ông địa luôn!
Buổi chiều lúc bế tôi về nhà, bố mẹ tôi vẫn còn đang tranh luận xem rốt cuộc tôi bị làm sao. Hồi đó thiếu kiến thức, chẳng ai biết "dị ứng" là cái mô tê gì. Bởi vì trước đó tôi ăn đào vẫn bình thường (không hiểu sao sau 6 tuổi lại đột ngột bị dị ứng như thế).
Bàn ra tán vào, cuối cùng hai người rút ra kết luận: Là do tôi ăn cả vỏ, nên lông trên vỏ đào nó mới làm tôi bị ngứa.
Bạn đã thấy ai ăn đào lông mà bị lông đào làm cho phát ban khắp người chưa? Lại còn ban toàn thân nữa chứ! Chẳng lẽ tôi vừa ăn vừa lấy quả đào xoa khắp người chắc???
Thôi thì cứ coi như mẹ tôi nói đùa một câu cho vui đi, nhưng khổ nỗi bố tôi lại tin sái cổ. Ông ấy tưởng thật sự là do cái đám lông kia gây họa. Thế là mấy ngày sau khi tôi đi trạm xá về, bố xách về một túi đào đào trơn (đào mỏ quạ) và bảo tôi:
"Quả đào này không sao đâu, nó không có lông, con ăn được. Ăn đi!"
Và thế là tôi - một đứa trẻ ngây thơ vô số tội - lại tin lời bố lần nữa.
Đào ngọt thật. Nhưng ăn xong, tôi lại ra trước quạt điện ngồi. Đang ngồi thì thấy... lại sai sai rồi. Mắt ngứa quá. Tôi dụi mắt, rồi cả hai con mắt đều ngứa điên cuồng. Con mắt bị dụi đầu tiên đã sưng vù lên, không mở ra nổi. Con còn lại tôi không dám dụi nữa, sợ mù rồi thì ít nhất cũng phải để lại một con mà dùng chứ. Thế là tôi vừa nhịn ngứa vừa lần mò theo vách tường đi tìm bố.
Tôi vẫn nhớ như in câu đầu tiên bố nói khi nhìn thấy tôi là:
"Sao mắt con lại lòi ra ngoài thế kia?"
Sau này vì không ăn được đào, nên tôi luôn có một ý tưởng táo bạo: Làm một "máy kiểm định nước trái cây chạy bằng cơm". Tôi muốn nếm thử xem các loại nước vị đào của các hãng, nhất là những hãng quảng cáo là "nước ép nguyên chất", xem họ có nói dối không. Chỉ là đến giờ vẫn chưa dám thực hiện...
Nhưng mà tôi lại ăn được kiwi. Chẳng lẽ kiwi không thuộc họ hàng nhà đào sao? Đợi đã, làm sao mà tôi phát hiện ra mình ăn được kiwi nhỉ?
4.
Hồi nhỏ, có một ngày đi học về tôi thấy đói cồn cào, thế là lục tung hòm xiểng, tủ chạn lên để tìm đồ ăn.
Trong góc khuất của cái tủ, dưới một chiếc bát úp ngược, tôi tìm thấy một quả táo. Ha! Mẹ tôi giấu quả táo kỹ thế mà vẫn bị tôi phát hiện. Tôi hí hửng chuẩn bị gọt vỏ để chén.
Kết quả là sau khi gọt ra, tôi thấy phần thịt quả bên trong đỏ quạch. Cứ ngỡ là táo bị hỏng nên tôi không ăn nữa mà vứt thẳng tay vào thùng rác.
Xong xuôi, cảm thấy buồn ngủ quá nên tôi lăn ra giường đánh một giấc.
Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên tôi bị giáng một cái tát nảy đom đóm mắt. Mở mắt ra nhìn thì hóa ra là mẹ.
Tôi ngơ ngác hỏi: "Sao mẹ lại đánh con?"
Mẹ tôi run rẩy, giọng đầy lo lắng hỏi: "Quả táo ở trong tủ có phải bị con ăn rồi không?"
Tôi đáp: "Vốn dĩ định ăn đấy, mà gọt ra thấy bên trong hỏng hết rồi nên con vứt đi rồi."
Mẹ tôi lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm: "Quả táo đấy mẹ dùng ống tiêm bơm thuốc chuột vào đấy, định để bẫy chuột..."
Hóa ra bà ấy vừa về thấy quả táo biến mất, còn tôi thì nằm im lìm trên giường. Lúc đó chắc mẹ phát điên luôn, tát cho một phát để xem tôi còn sống hay đã chết.
Suýt chút nữa là tôi thành Nàng Bạch Tuyết phiên bản đời thực rồi.
1.
Béo
2.
Theo lời bố tôi kể, ngay từ lúc mới lọt lòng tôi đã lộ rõ bản chất là một đứa hám ăn. Trong khi những đứa trẻ khác đứa thì khóc, đứa thì ngủ, thì tôi cứ liên tục chép chép cái miệng không ngừng, chỉ đến khi bố cho uống một chút nước đường ấm thì tôi mới chịu lăn ra ngủ.
Nhưng đó mới chỉ là màn dạo đầu thôi, dưới đây mới là câu chuyện "huy hoàng" của đời tôi:
Hồi tôi còn đi mẫu giáo, có một lần trường tổ chức đi dã ngoại xuân. Địa điểm là một sân bay bỏ hoang, gọi là sân bay cho oai chứ thực ra chẳng có gì ngoài những bãi cỏ mênh mông, dân quanh đó thường hay lùa bò ra đấy chăn thả.
Là một đứa trẻ con huyện lỵ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy bò, và đương nhiên cũng chưa bao giờ thấy... phân bò. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bãi phân bò ấy, trong mắt tôi nó như được bao phủ bởi hào quang của thức ăn vậy. Thế là đôi bàn tay tôi vô thức vươn ra, và thành công bốc gọn nó lên (cũng chẳng biết nên vui hay buồn vì cục phân đó đã khô rồi).
Ngay khi tôi đang chuẩn bị tống nó vào mồm thì cô giáo mầm non phát hiện. Cô vừa kinh hãi vừa ngăn tôi lại. Đang chìm đắm trong "món ngon" trên tay, đời nào tôi chịu ngoan ngoãn từ bỏ? Tôi vác luôn cục phân bò ấy bỏ chạy!
Kết quả là... phân bò thì không ăn được, mà còn bị cô giáo tóm gọn để chụp một kiểu ảnh kỷ niệm đầy "thân mật" giữa tôi và "món ăn" sắp vào miệng kia. Đương nhiên, cô cũng không quên kể lại cho mẹ tôi nghe.
Mẹ tôi kể, cô giáo bảo: "Con gái chị đúng là cái gì cũng dám ăn, đến phân bò cũng vơ lấy bỏ vào mồm, gọi mãi không nghe, còn ôm cả phân bò chạy bán sống bán chết."
Thế là bức ảnh tôi chụp cùng cục phân bò ấy trở thành "vật phẩm triển lãm" cho mỗi vị khách nào ghé chơi nhà tôi.
Tuy nhiên, chuyện này cũng có một tác động tích cực. Đó là khi tôi lên Đại học, mẹ tôi chẳng bao giờ dám cắt giảm tiền sinh hoạt phí của tôi cả. Dù sao thì bà cũng biết con gái mình là kiểu người vì thỏa mãn cái bụng mà sẵn sàng "nhúng tay" vào cả phân bò...
Đợt nghỉ lễ 1/5 vừa rồi về nhà, mẹ tôi vẻ mặt đầy phấn khích kể rằng bà vừa gặp lại cô giáo mầm non của tôi trên phố. Cô vẫn còn nhớ tôi rõ mồn một luôn!
Cô bảo: "À, chị là mẹ của em XX – cái đứa ngày xưa nhặt phân bò đấy hả!"
3.
Tránh ra, dẹp hết ra để tôi trả lời câu này!"
Câu hỏi này sinh ra đúng là dành riêng cho tôi rồi. Hồi tôi 6 tuổi, có một ngày mẹ mua một túi đào lông về để trên bàn. Hồi đó tôi đúng kiểu "thấy cái gì ăn được là tống vào mồm", tất nhiên là cũng không đến mức ăn bừa, ít nhất cũng phải hỏi xem có ăn được không dù sao lúc đó vẫn còn là một đứa trẻ ngoan. Sau khi hỏi mẹ và nhận được cái gật đầu, tôi liền ngoạm nguyên cả vỏ, ăn ngấu nghiến hết một quả (từ "ngấu nghiến" này là mẹ tôi dùng để tả lại đấy).
Ăn xong, tôi chạy tót ra trước quạt điện ngồi hóng gió. Đang ngồi thì thấy có gì đó sai sai, quanh miệng bắt đầu ngứa ngáy. Tuổi trẻ chưa trải sự đời, tôi cứ thế mà gãi, gãi lấy gãi để. Càng gãi càng thấy hỏng rồi, sao cả người cũng ngứa theo luôn vậy? Tôi vừa gãi vừa chạy đi hỏi mẹ xem mình bị làm sao. Mẹ tôi cũng chẳng biết đường nào mà lần, chỉ thấy khắp người tôi nổi đầy những nốt đỏ hỏn, không phải li ti đâu mà to như vết muỗi đốt ấy, xong rồi cứ mảng nọ nối tiếp mảng kia, ngứa không chịu nổi. Cuối cùng, mẹ phải bế tôi ra trạm xá truyền một chai nước mới khỏi. Tiêm truyền đau thấu trời ông địa luôn!
Buổi chiều lúc bế tôi về nhà, bố mẹ tôi vẫn còn đang tranh luận xem rốt cuộc tôi bị làm sao. Hồi đó thiếu kiến thức, chẳng ai biết "dị ứng" là cái mô tê gì. Bởi vì trước đó tôi ăn đào vẫn bình thường (không hiểu sao sau 6 tuổi lại đột ngột bị dị ứng như thế).
Bàn ra tán vào, cuối cùng hai người rút ra kết luận: Là do tôi ăn cả vỏ, nên lông trên vỏ đào nó mới làm tôi bị ngứa.
Bạn đã thấy ai ăn đào lông mà bị lông đào làm cho phát ban khắp người chưa? Lại còn ban toàn thân nữa chứ! Chẳng lẽ tôi vừa ăn vừa lấy quả đào xoa khắp người chắc???
Thôi thì cứ coi như mẹ tôi nói đùa một câu cho vui đi, nhưng khổ nỗi bố tôi lại tin sái cổ. Ông ấy tưởng thật sự là do cái đám lông kia gây họa. Thế là mấy ngày sau khi tôi đi trạm xá về, bố xách về một túi đào đào trơn (đào mỏ quạ) và bảo tôi:
"Quả đào này không sao đâu, nó không có lông, con ăn được. Ăn đi!"
Và thế là tôi - một đứa trẻ ngây thơ vô số tội - lại tin lời bố lần nữa.
Đào ngọt thật. Nhưng ăn xong, tôi lại ra trước quạt điện ngồi. Đang ngồi thì thấy... lại sai sai rồi. Mắt ngứa quá. Tôi dụi mắt, rồi cả hai con mắt đều ngứa điên cuồng. Con mắt bị dụi đầu tiên đã sưng vù lên, không mở ra nổi. Con còn lại tôi không dám dụi nữa, sợ mù rồi thì ít nhất cũng phải để lại một con mà dùng chứ. Thế là tôi vừa nhịn ngứa vừa lần mò theo vách tường đi tìm bố.
Tôi vẫn nhớ như in câu đầu tiên bố nói khi nhìn thấy tôi là:
"Sao mắt con lại lòi ra ngoài thế kia?"
Sau này vì không ăn được đào, nên tôi luôn có một ý tưởng táo bạo: Làm một "máy kiểm định nước trái cây chạy bằng cơm". Tôi muốn nếm thử xem các loại nước vị đào của các hãng, nhất là những hãng quảng cáo là "nước ép nguyên chất", xem họ có nói dối không. Chỉ là đến giờ vẫn chưa dám thực hiện...
Nhưng mà tôi lại ăn được kiwi. Chẳng lẽ kiwi không thuộc họ hàng nhà đào sao? Đợi đã, làm sao mà tôi phát hiện ra mình ăn được kiwi nhỉ?
4.
Hồi nhỏ, có một ngày đi học về tôi thấy đói cồn cào, thế là lục tung hòm xiểng, tủ chạn lên để tìm đồ ăn.
Trong góc khuất của cái tủ, dưới một chiếc bát úp ngược, tôi tìm thấy một quả táo. Ha! Mẹ tôi giấu quả táo kỹ thế mà vẫn bị tôi phát hiện. Tôi hí hửng chuẩn bị gọt vỏ để chén.
Kết quả là sau khi gọt ra, tôi thấy phần thịt quả bên trong đỏ quạch. Cứ ngỡ là táo bị hỏng nên tôi không ăn nữa mà vứt thẳng tay vào thùng rác.
Xong xuôi, cảm thấy buồn ngủ quá nên tôi lăn ra giường đánh một giấc.
Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên tôi bị giáng một cái tát nảy đom đóm mắt. Mở mắt ra nhìn thì hóa ra là mẹ.
Tôi ngơ ngác hỏi: "Sao mẹ lại đánh con?"
Mẹ tôi run rẩy, giọng đầy lo lắng hỏi: "Quả táo ở trong tủ có phải bị con ăn rồi không?"
Tôi đáp: "Vốn dĩ định ăn đấy, mà gọt ra thấy bên trong hỏng hết rồi nên con vứt đi rồi."
Mẹ tôi lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm: "Quả táo đấy mẹ dùng ống tiêm bơm thuốc chuột vào đấy, định để bẫy chuột..."
Hóa ra bà ấy vừa về thấy quả táo biến mất, còn tôi thì nằm im lìm trên giường. Lúc đó chắc mẹ phát điên luôn, tát cho một phát để xem tôi còn sống hay đã chết.
Suýt chút nữa là tôi thành Nàng Bạch Tuyết phiên bản đời thực rồi.

