• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạn từng có ý định phẫu thuật thẩm mỹ chưa

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,896
Reaction score
0
Points
36
Bạn từng có ý định phẫu thuật thẩm mỹ chưa?

Thật lòng xin lỗi, cả bài viết này và cá nhân tôi đều không thể đề xuất bất kỳ bác sĩ nào.
- Thứ nhất là bác sĩ chính của tôi hiện đã nghỉ hưu, không còn làm việc trực tiếp nữa.
- Thứ hai, việc chọn bác sĩ thẩm mỹ hay chăm sóc da là tùy vào gu thẩm mỹ của mỗi người, tình trạng mỗi người mỗi khác, tốt nhất là bạn nên tự mình tìm hiểu từng bước một.
- Thứ ba, việc này hệ trọng nên tôi không dám tùy tiện giới thiệu vì không thể gánh vác trách nhiệm nếu có vấn đề xảy ra.

Bài viết này chỉ đơn thuần là chia sẻ trải nghiệm, cảm nhận và những lưu ý của tôi với tư cách là một người được hưởng lợi từ phẫu thuật thẩm mỹ. Không có hướng dẫn chuyên môn nào ở đây, mong mọi người thông cảm.

Bây giờ tôi đã ngoài 30, ca phẫu thuật đã trôi qua hơn mười năm, không có bất kỳ phản ứng phụ nào, chưa từng phải vào viện để sửa lại, sinh hoạt và ngủ nghỉ hoàn toàn bình thường. Ngoài ra, tôi là người đam mê các môn thể thao như trượt tuyết và lặn bình khí. Mỗi mùa đông tôi đều đi chinh phục các núi tuyết, việc té ngã là chuyện cơm bữa, nhưng chỉ cần bạn làm phẫu thuật chính quy, kỹ thuật chín muồi, chứ không phải ham rẻ chọn những "xưởng sản xuất hàng loạt", vật liệu kém chất lượng và bác sĩ hạng ba, thì thực tế nó không dễ hỏng hóc hay lệch lạc đến thế.

Sự thăng hạng vượt bậc về ngoại hình đã mang lại phản hồi tích cực cực kỳ lớn cho cuộc sống của tôi, điều mà không gì có thể thay thế được. Đến tận bây giờ tôi vẫn biết ơn ca phẫu thuật năm đó. Nhưng ngược lại, sự thăng hạng này cũng giúp tôi nhanh chóng "tỉnh mộng" trước những đặc quyền của nhan sắc. Bởi tôi sớm nhận ra rằng việc so bì sắc đẹp không bao giờ có điểm dừng, và luôn có những cô gái trẻ trung, xinh đẹp hơn mình. Vì vậy, để đổi lấy một chu kỳ đi lên bền vững cho cả đời từ những giây phút tỏa sáng ngắn ngủi, bạn nhất định phải dựa vào sự nỗ lực và thực lực chuyên môn vững chắc.

Chỉ cần nắm vững điểm này, thẩm mỹ sẽ là bộ tăng tốc, là chất xúc tác, là món quà và công cụ của vận mệnh. Nếu không nắm vững được điều đó, dù có cho bạn gương mặt đẹp nhất thế giới, cuộc sống vẫn sẽ là một mớ hỗn độn. Do đó, dù bài viết này chia sẻ trải nghiệm tích cực, tôi không khuyên bất kỳ ai coi thẩm mỹ là lối tắt "một lần cho mãi mãi". Thái độ của tôi là: ủng hộ công nghệ thẩm mỹ không vấn đề gì, miễn là người đó phải tỉnh táo và hiểu rõ bản thân.

Tôi phẫu thuật vào kỳ nghỉ hè năm nhất đại học. Thực ra lúc đó tôi không hề thấy bất mãn với ngoại hình của mình, vì còn quá trẻ nên thậm chí tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Hơn nữa, thành tích học tập của tôi luôn tốt, tâm trí chỉ dồn vào bảng xếp hạng, nên trước ngày hôm đó, tôi chưa bao giờ có ý định chỉnh sửa gì.

Rồi bước ngoặt đến vào mùa hè năm ấy. Lúc đó tôi đang học năm nhất ở nước ngoài, nghỉ hè về nước thực tập. Một hôm tôi đi cùng mẹ đến tư vấn cắt bọng mắt, bác sĩ sau khi tư vấn cho mẹ xong thì tiện thể nhìn tôi một cái rồi bảo: "Ơ, con gái chị có tiềm năng lắm, hay để tôi lên phương án cho cháu nhé?" (Ý ông ấy "có tiềm năng" không hẳn là khen tôi có nền tảng đẹp, mà là có vài chỗ chỉ cần động chạm một chút là sẽ thay đổi rất rõ rệt).

Bác sĩ và bố mẹ tôi là bạn học đại học năm xưa, nên bố mẹ tôi với tâm thế "cứ xem thử thế nào" đã để ông ấy thăm khám cho tôi. Ông ấy nâng mặt tôi lên quan sát kỹ: mũi, cằm, da, đường nét và mắt, rồi đưa ra ý kiến cho cả 5 vị trí. Sửa 5 chỗ cùng lúc vào thời điểm đó là một cuộc đại phẫu không hề nhỏ, cái thời mà việc cắt mí mắt thôi cũng đủ khiến mọi người kinh ngạc.

Nhưng nhìn lại bây giờ, những thủ thuật đó đều rất phổ biến, bao gồm: cắt mí + mở góc mắt trong + nâng cao/tối ưu hóa gốc mũi nhẹ + độn cằm bằng sụn nhân tạo nhỏ + cải thiện sắc tố da. Sau đó ông ấy còn dặn kỹ bố mẹ tôi rằng ngay khi hết thời gian hồi phục phải đưa tôi đi niềng răng Invisalign ngay lập tức.

Buổi tư vấn đó thực sự rất chi tiết, có cả ảnh mô phỏng gương mặt sau khi làm xong sẽ trông như thế nào. Nói một cách công bằng, nó thực sự rất đẹp và có nét giống một nữ diễn viên nổi tiếng. Là một nữ sinh đại học, tôi khó lòng mà không xiêu lòng trước một phương án làm đẹp toàn diện như vậy. May mắn là bố mẹ tôi rất cởi mở. Thấy tôi thực sự thích, sau khi hỏi kỹ bác sĩ (lúc đó là viện trưởng) về các rủi ro và nhận được sự đảm bảo về việc thực hiện với rủi ro thấp nhất, họ đã vui vẻ ủng hộ. Tôi vẫn rất cảm ơn bố mẹ, hai người thuộc thế hệ 6x, ở cái thời mà thẩm mỹ chưa phổ biến, họ không kỳ thị, không bài trừ mà cùng tôi đưa ra quyết định với tâm thế học hỏi.

Cuối cùng, từ việc đi tư vấn cho mẹ, tôi lại trở thành người lên bàn phẫu thuật gây mê toàn thân sau đó ba ngày. Ca phẫu thuật kéo dài hơn 3 tiếng, đích thân viện trưởng thực hiện với sự hỗ trợ của bác sĩ gây mê và 4 y tá. Sau phẫu thuật, tôi phải truyền dịch 3 ngày để chống đào thải và nhiễm trùng. Suốt quá trình đó, bố mẹ luôn hết lòng chăm sóc, trò chuyện và cùng bác sĩ thảo luận về các kiêng khem trong giai đoạn hồi phục, cách tránh để lại sẹo, loại thuốc nào tốt nhất... Những thảo luận này đóng vai trò rất lớn cho sự thành công của giai đoạn hậu phẫu.

Giai đoạn hồi phục kéo dài khoảng hơn 2 tháng (70 ngày). Trong thời gian đó, cằm và mũi hoàn toàn không sưng hay để lại sẹo, thứ duy nhất cần chờ đợi là mắt. Lúc đó tôi dùng một loại thuốc bôi phục hồi đặc chế của Nhật, mỗi ngày 3 lần, mẹ tôi luôn canh chừng để tôi bôi không sót buổi nào. Hiệu quả tuyệt vời, sau 70 ngày, nhắm mắt không thấy sẹo, mở mắt hay vạch góc mắt ra cũng không thấy dấu vết gì. Đến tận bây giờ, khi đi trang điểm, nếu tôi không nói thì không ai biết góc mắt đó đã từng can thiệp.

Sau 70 ngày, tôi bắt đầu liệu trình chăm sóc da bằng công nghệ cao. Trước đó da tôi vì không chú ý chống nắng nên đã vàng sạm đi. DNA quyết định giới hạn độ trắng của da, và giới hạn đó chính là vùng da trắng nhất ở mặt trong cánh tay bạn. Mục tiêu của bác sĩ là giúp tôi khôi phục lại gần nhất với màu da đó.

Tôi thực hiện các liệu trình da liễu đều đặn mỗi tháng hai lần, kết hợp chống nắng cực kỳ nghiêm ngặt và ăn uống điều độ. Nghiêm ngặt đến mức nào? Dù có ra ngoài hay không cũng phải bôi kem chống nắng chỉ số cao, ra ngoài chắc chắn phải che ô, đeo khẩu trang chống nắng. Có một câu chuyện vui là vào đêm Trung thu năm đó, thấy trăng quá sáng, tôi còn bảo bố là con thấy bị "chói", phải đi lấy mũ đội. Để không công cốc, một người yêu lặn như tôi đã không đi biển suốt hai năm trời.

Về lý mà nói, dưỡng da với cường độ như vậy mà không trắng thì mới là trái quy luật vật lý. Tôi nhanh chóng từ làn da vàng sạm chuyển sang dùng kem nền tông vàng sáng nhất . Không hề có chuyện bị sạm đen trở lại. Sau này tôi quay lại cuộc sống trượt tuyết và lặn biển bình thường, điểm khác biệt duy nhất là thói quen chống nắng cực kỳ khắt khe. Việc bảo dưỡng da bằng công nghệ cao đã trở thành thói quen không đổi cho đến tận hôm nay, tần suất hiện tại là 2 tháng một lần.

Cũng có thể coi là tôi đã chứng kiến và trải nghiệm sự chuyển mình của công nghệ quang học từ thế hệ thứ nhất đến thế hệ thứ sáu. Hồi xưa làm còn thấy đau, chứ bây giờ các bạn trẻ làm chắc chẳng cảm thấy gì, công nghệ tiến bộ nhanh thật.

À đúng rồi, một yêu cầu khác trong giai đoạn hồi phục là không được ăn thịt bò và hải sản trong suốt một năm (để ổn định các chất làm đầy, tránh protein cao gây đào thải). Điều này khá khó khăn với tôi khi đang học ở Bắc Mỹ... vì thịt bò và hải sản là món chính ở đó. Tôi đành ăn ức gà, salad và đồ Hàn thanh đạm suốt hơn một năm. Nhưng cũng chỉ cần một năm đó thôi, từ năm thứ hai là có thể ăn uống thoải mái.

Năm thứ hai sau khi hồi phục, tôi lại về nước vào kỳ nghỉ hè để niềng răng Invisalign, nhổ hai chiếc răng khôn. Toàn bộ quá trình diễn ra trong nửa năm (không tính thời gian đeo Invisalign), tổng chi phí bao gồm phẫu thuật, thuốc men, chăm sóc da, mặt nạ... cụ thể bao nhiêu tôi không nhớ rõ, nhưng chắc chắn là 9 chữ số.

Kết quả là gì?
Có thể nói là hiệu quả vượt mong đợi, đẹp lên thấy rõ, đẹp hơn hẳn vài bậc. Ở đây tôi đặc biệt cảm ơn sự tiết chế trong thiết kế thẩm mỹ của bác sĩ, của bố mẹ và sự biết lắng nghe của chính mình. Thiết kế tổng thể dựa trên việc tối ưu hóa ngũ quan vốn có, nên tạo cảm giác tôi đẹp lên rất nhiều nhưng không đến mức trông như người khác.

Sau khi đẹp lên, tôi thực sự cảm nhận được sự tử tế của thế giới dành cho mình tăng lên theo cấp số nhân. Vị trí MC cho buổi hòa nhạc năm mới đương nhiên thuộc về tôi, sau đó tôi còn nhận được vài lời mời tham gia chương trình giải trí. Vì phải chú ý ăn uống và sinh hoạt điều độ (việc này rất quan trọng sau phẫu thuật), trạng thái của tôi luôn rạng rỡ. Đi chơi hay chụp ảnh, chỉ cần dùng camera thường, chụp vu vơ cũng dễ dàng trở thành người nổi bật nhất trong đám đông.

Thời trang của tôi cũng thăng hạng chóng mặt trong những năm đó. Da trắng rồi thì mặc gì cũng đẹp, thế là tôi sẵn sàng thử mọi phong cách và tình cờ tìm thấy gu phù hợp nhất với mình, định hình cho đến tận bây giờ. Những chuyện này nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng khi hòa vào cuộc sống, mỗi chút mỗi ít đều trở thành những phản hồi tích cực liên tục, khiến giai điệu cuộc sống như bừng sáng. Khi tâm trạng tốt, bạn làm gì cũng thuận lợi, thật đấy, miễn là bạn vẫn chăm chỉ học tập và làm việc.

Mọi thứ dường như suôn sẻ hơn rất nhiều trong nhiều năm sau đó. Nhìn lại, tôi thấy có lẽ vì sự tự tin và những phản hồi tích cực liên tiếp đã đưa tôi vào một vòng xoay tích cực kéo dài, thúc đẩy tôi làm được nhiều việc.

Tôi cũng không giấu giếm ai cả. Cả trường đều chứng kiến quá trình tôi hồi phục, kể cả bạn trai lúc đó. Nhưng chính vì thế mà tôi rất thản nhiên, sự tự tin sau khi đẹp lên đến một cách đường đường chính chính. Tôi thậm chí không xóa ảnh cũ trên mạng xã hội, với tôi đó là một kỷ niệm đẹp. Môi trường đại học (nhất là với du học sinh) cởi mở hơn mọi người nghĩ, bạn bè và bạn trai tôi đều rất thấu hiểu. Thỉnh thoảng có vài lời xì xào, tôi chỉ đáp lại đơn giản: "Tôi tiêu tiền của mình, cũng không dùng ké sữa rửa mặt nhà bạn, bạn xì xào cái gì?". Thực tế là khi bạn đủ hạnh phúc, những lời đàm tiếu chẳng thể làm tổn thương bạn.

Giờ tôi đã ngoài 30, ca phẫu thuật đã trôi qua hơn mười năm, gương mặt chưa từng gặp vấn đề gì. Ngoại trừ những người thân thiết nhất, không ai biết mặt tôi từng động dao kéo. Nhưng nếu ai đó bàn về thẩm mỹ, tôi không ngại thừa nhận và chia sẻ kinh nghiệm. Sự thành thật này chưa bao giờ khiến tôi bị kỳ thị. Trong thế giới của người trưởng thành, nếu bạn có thực lực thì không ai rảnh rỗi đi soi mói gương mặt bạn có bao nhiêu phần trăm công nghệ. Thẩm mỹ suy cho cùng cũng chỉ là một công cụ, có khả năng thì hãy sử dụng nó cho tốt.

Sau khi đi làm, tôi vẫn duy trì thói quen chăm sóc da định kỳ, từ năm 27 tuổi thì mỗi năm làm Thermage một lần. Đó đã trở thành một lối sống. Ở Bắc Kinh hay New York, tôi đều có những bác sĩ da liễu chuyên nghiệp hợp tác lâu năm. Tâm thế của tôi bây giờ là "cầu sự ổn định và khỏe mạnh cho làn da" chứ không còn cầu mong một câu chuyện cổ tích biến hình như xưa nữa. Vì tôi đã trải qua câu chuyện cổ tích đó rồi, và bây giờ tôi chính là kết thúc của câu chuyện đó.

Tôi và chồng cũng đã thảo luận, nếu sau này con cái muốn chỉnh sửa ngũ quan, chúng tôi sẽ ủng hộ một cách cẩn trọng, giống như bố mẹ tôi năm xưa: tìm hiểu động cơ của con, cùng tìm bác sĩ giỏi, hiểu rõ rủi ro, đưa ra phương án tiết chế và hỗ trợ tốt nhất trong quá trình hồi phục. Từ kinh nghiệm của mình, tôi hy vọng con có thể trải nghiệm được những lợi thế và sự tử tế mà ngoại hình mang lại, nhưng đồng thời cũng phải đủ tỉnh táo để thấy được sự nông cạn và mong manh nếu chỉ có mỗi nhan sắc.

Tôi có hai nguyên tắc kiên trì:
- Không được nghiện: Nhan sắc là một loại tài sản khá nông cạn, biết điểm dừng là đủ, không nên đầu tư quá mức.
- Cẩn trọng: Phải sẵn sàng bỏ chi phí để tìm bác sĩ tốt nhất, phương án an toàn nhất và thời gian hồi phục đầy đủ nhất.


Hy vọng những ai đang có ý định sẽ gặp được bác sĩ tốt và có một hậu phương vững chắc ủng hộ mình.

Bổ sung thêm:
Thẩm mỹ quá đà chắc chắn là sai. Tôi phản đối việc nghiện thẩm mỹ hay thổi phồng nỗi lo âu về ngoại hình.

Nhưng phủ nhận sạch trơn thẩm mỹ cũng là phiến diện. Nhan sắc cũng như tiền bạc, là một loại tài nguyên xã hội. Nếu chăm chỉ học tập làm việc để kiếm tiền là đúng đắn, thì việc dùng công nghệ để bản thân hoàn thiện hơn cũng không có gì đáng trách, miễn là tiền đó chính đáng và không dùng nhan sắc để làm hại người khác.

Công nghệ luôn phát triển, hãy luôn chọn những dự án và vật liệu chín muồi, có đầy đủ dữ liệu thử nghiệm lâm sàng. Đừng dễ dàng thử những cái mới chỉ dựa trên quảng cáo. Tôi là một người rất bảo thủ trong việc này, và tôi khuyên các bạn cũng nên như vậy.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom