• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Có lời nói nào chạm thấu tâm can bạn ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,832
Reaction score
0
Points
36
Có lời nói nào chạm thấu tâm can bạn ?

Sự sụp đổ của người trưởng thành thường diễn ra trong lặng lẽ
. Không thể tắt điện thoại, không thể biến mất, chỉ có thể ngồi thẫn thờ một mình khi về đến nhà. Rồi lau khô nước mắt, mỉm cười tiếp tục nhịp sống thường ngày.

Sa ngã không phải là hôm nay ăn thêm một miếng bánh, uống thêm một ly nước ngọt; cũng không phải ra ngoài mà không trang điểm cầu kỳ, không mặc chiếc váy xinh xắn. Sa ngã thật sự là khi bạn không biết cách yêu thương chính mình.

Vấn đề của bạn là đọc chưa đủ nhiều nhưng lại nghĩ quá nhiều
. Lên kế hoạch quá mức cho tương lai, suy nghĩ quá độ về cuộc đời. Đây là một căn bệnh, và cần được chữa.

Nếu làm điều gì đó khiến bạn cảm thấy vui, thì cứ làm đi, bất kể người khác nói gì. Cuộc đời mỗi người thực ra là một hành trình không ngừng giằng co giữa việc thoát khỏi, trốn chạy rồi lại từ từ quay về.

Con người đến một độ tuổi nhất định, họ ngày càng ít muốn giải thích. Không phải không biết nói sao cho hay, cũng không phải không có gì để nói, mà là đã hiểu rằng: có những người dù bạn nói bao nhiêu cũng vô ích. Người khác chỉ nghe điều họ muốn nghe, chỉ tin điều họ muốn tin. Trước kia gặp hiểu lầm luôn muốn tranh cãi cho ra lẽ, còn bây giờ chỉ muốn cười cho qua, lười giải thích. Không phải tim đã lạnh, mà là tâm đã mệt. Quá nhiều lời giải thích thực ra chỉ là cúi đầu trước một người vốn dĩ chẳng hiểu bạn. Mà điều người trưởng thành không cần nhất, chính là tốn sức chứng minh mình không sai.

Khi bạn cảm thấy mình muốn chớt đi, thật ra không phải bạn muốn chớt, bạn chỉ là không muốn tiếp tục sống theo cách này nữa.
Nếu cuộc đời cứ phát triển theo khuôn mẫu sẵn có, thì một người bình thường trước 25 tuổi thường chẳng có bao nhiêu tích lũy; sau 25 tuổi lại nhanh chóng bị trói buộc bởi gánh nặng như tiền vay mua nhà, vay mua xe, tiền cưới hỏi, con cái… Gần như không còn thời gian, tinh lực hay tiền bạc để thực sự tận hưởng cuộc sống.

Sự giác ngộ của người trưởng thành thường xảy ra vào lúc 3 giờ sáng, cái giá phải trả là quầng thâm mắt vào ngày hôm sau.

Con người cũng giống như cây ngô đồng vậy. Khi ruột đã rỗng, nó vẫn có thể đứng đó một cách miễn cưỡng. Người ta tưởng rằng mùa xuân tới nó sẽ lại đâm chồi, nhưng thực ra nó đã chết từ mùa đông trước.

Có một đêm bạn đột nhiên đau đầu dữ dội. Người nằm bên cạnh hỏi bạn sao vậy, bạn nói không sao. Nhưng trong lòng bạn biết rằng, một sợi dây liên kết vốn đã đứt đi, chỉ là không biết khi nào nên thốt ra lời tạm biệt.

Thật ra tôi không hề khép kín, thậm chí có thể nói là khá cởi mở, hoạt bát. Chỉ là phần lớn thời gian tôi lười, lười duy trì một mối quan hệ. Có những lúc tôi thích tự do, cảm thấy bất kỳ mối quan hệ nào cũng có thể trở thành sự ràng buộc. Nhưng quan trọng nhất vẫn là tri kỷ khó tìm. Tôi luôn cảm thấy khi giao tiếp với đa số người, mình chỉ có thể thể hiện được một “chiều” nào đó của bản thân. Rất khó tìm được người có sở thích rộng lớn vô tận giống mình.

Những người luôn nói nhớ tuổi trẻ, thật ra điều họ nhớ chính là con người năm đó, người dám đem cả trái tim mình ném vỡ trên nền xi măng, rồi vẫn có thể mỉm cười nhặt lên và ghép lại.

Người ta thường nói “thế giới quá ồn ào nên không nghe rõ tiếng lòng mình”. Thật ra không phải môi trường ồn ào, mà là ngọn hải đăng trong tim bạn đã mất điện từ lâu. Cái gọi là mông lung chẳng qua là tỉnh táo nhìn bản thân mình chìm dần.

Cuộc đời giống như chiếc xe đẩy trong siêu thị. Muốn mang đi tất cả, cuối cùng vẫn phải đặt lại vài thứ. Vừa muốn cuộc đời rực rỡ, vừa muốn năm tháng bình yên, thường thì kết quả là mất cả hai.

Nếu chưa từng có niềm vui quá mức, thì cũng sẽ không có nỗi buồn cực độ.

Nuốt chửng bạn, nhiều khi không phải là sóng to gió lớn, mà chính là những ngày tháng bình thường. Không cần cố gắng quá nhiều, cuộc sống vẫn cứ trôi qua, dường như cứ như vậy là được rồi. Cho đến một ngày, người bạn yêu rời xa, cha mẹ lâm bệnh mà bạn bất lực; vì khoảng cách tầng lớp mà một số người bạn không còn liên lạc nữa. Lúc đó bạn mới bừng tỉnh như vừa tỉnh mộng.

Sigmund Freud từng nói: “Những cảm xúc không được bộc lộ sẽ không bao giờ biến mất. Chúng chỉ bị chô.n sống, và một ngày nào đó sẽ bùng nổ theo cách xấu xí hơn.”

Tôi tỏ ra như mình không thích bất cứ thứ gì, chỉ vì từ trước đến nay tôi chưa từng có được thứ mình thật sự muốn.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom