- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,543
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Con người còn không thể định cư ở Nam Cực, tại sao lại có người tin rằng con người có thể định cư trên sao Hỏa?
Lưu ý: Bản dịch giữ nguyên lập luận của tác giả, hãy đọc với tư duy phản biện và đối chiếu thêm nhiều nguồn.
Tác giả: 赵泠
Trước hết, tiền đề của câu hỏi đã sai.
Ở Nam Cực có các trạm nghiên cứu khoa học, cũng như một số “điểm dân cư” do những quốc gia từng đưa ra yêu sách lãnh thổ tại Nam Cực xây dựng. Trở ngại chủ yếu đối với việc “định cư tự cung tự cấp” ở Nam Cực là vấn đề kinh phí.
Thứ hai, các thiết bị và nguồn năng lượng cần thiết để con người sinh sống trên sao Hỏa không vượt quá rõ rệt trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay. Những vấn đề chủ yếu cần giải quyết là các thách thức về kỹ thuật công trình và kinh phí. Trong tương lai, công nghệ của con người vẫn sẽ tiếp tục tiến bộ.
Tất nhiên, cho dù trạm nghiên cứu trên sao Hỏa được xây dựng thành công, nó vẫn sẽ duy trì ở quy mô nhỏ trong thời gian dài. Trong tương lai có thể dự đoán được, con người sẽ không ồ ạt di cư lên sao Hỏa.
Để củng cố tuyên bố chủ quyền đối với lục địa Nam Cực, trong thập niên 1970 và 1980, Argentina, Chile và một số quốc gia khác từng đưa phụ nữ mang thai tới các trạm nghiên cứu ở Nam Cực để sinh con, qua đó tuyên bố rằng một số cơ sở do họ xây dựng là thuộc địa hoặc điểm dân cư. Về sau, trong khuôn khổ Hệ thống Hiệp ước Nam Cực, họ tạm thời gác lại những yêu sách này.
Hiện nay, “điểm dân cư” Villa Las Estrellas của Chile trên đảo Vua George thường xuyên duy trì khoảng 80-100 cư dân và có tiếp đón khách du lịch.
Hiệp ước Nam Cực không cho phép các quốc gia thành viên xây dựng những khu dân cư quy mô lớn tại Nam Cực*.
*Villa Las Estrellas là một khu dân cư gắn với căn cứ Presidente Eduardo Frei Montalva của Chile, không phải một đô thị tự cung tự cấp hoàn toàn như các thành phố thông thường
Trong những năm gần đây, số người sinh sống trọn tháng tại lục địa Nam Cực vào mùa hè bắt đầu khoảng tháng 10-11 hằng năm và kéo dài đến tháng 3-4 năm sau vào khoảng 4.400 người, vào mùa đông khoảng 1.100 người. Các tàu nghiên cứu trên Nam Đại Dương còn chở theo khoảng 1.000 nhân viên. Mỗi năm có hàng chục nghìn du khách đến Nam Cực. Đôi khi họ lên bờ, nhưng thông thường ít nhất cũng sinh hoạt trên tàu trong vài ngày.
Ken Blaiklock đã sống tổng cộng 14 năm trên lục địa Nam Cực trong suốt cuộc đời mình.
Con người có thể sử dụng ánh sáng nhân tạo trong nhà kính khép kín để chiếu sáng theo chu kỳ cho cây trồng, tảo màu và vi khuẩn lam, đồng thời dùng máy móc duy trì nhiệt độ, độ ẩm thích hợp, cung cấp lượng phân bón và không khí cần thiết, qua đó giúp một số ít người tự cung tự cấp.
Trong những năm gần đây, một số nhà khoa học đã thử nghiệm trên Trái Đất các nguyên mẫu nhà kính dành cho Mặt Trăng và sao Hỏa. Bạn cũng có thể tham khảo hoạt động trồng cây tại các trạm nghiên cứu Nam Cực và Trạm Vũ trụ Quốc tế.
Rễ của những cây này lơ lửng trong không khí. Sau khi chất dinh dưỡng và nước được máy móc pha chế theo tỷ lệ thích hợp, chúng sẽ được phun thành sương lên bộ rễ.
Nhà kính này có diện tích trồng cây là 12 mét vuông. Ánh sáng được cung cấp bởi hệ thống đèn LED làm mát bằng nước; dung dịch dinh dưỡng được phun một lần sau mỗi năm phút. Nhiệt độ, độ ẩm và nồng độ carbon dioxide đều có thể được điều chỉnh.
Nếu trang bị loại nhà kính này trên Mặt Trăng hoặc sao Hỏa, mỗi phi hành gia sẽ cần khoảng 40-50 mét* vuông diện tích nhà kính. Nó đồng thời có thể hấp thụ lượng carbon dioxide con người thở ra và giải phóng đủ oxy.
Loại nhà kính này cũng có thể được sử dụng trong các thành phố trên Trái Đất. Tuy nhiên, hiện nay nhu cầu áp dụng nó vẫn còn hạn chế.
Có vẻ như vẫn còn độc giả chưa biết về việc máy ly tâm* đã được sử dụng trên tàu vũ trụ trong nhiều thập niên qua.
*Máy ly tâm là thiết bị quay để tạo ra hiệu ứng tương tự trọng lực. Trong các thí nghiệm trên trạm vũ trụ, nó giúp các nhà khoa học mô phỏng những mức trọng lực khác nhau và quan sát cây phát triển ra sao trong từng điều kiện.
Các thí nghiệm nhà kính nhỏ có trang bị máy ly tâm trên trạm vũ trụ cho thấy tốc độ sinh trưởng của thực vật Trái Đất trong điều kiện trọng lực thấp thường tăng lên. Đèn LED có thể cung cấp cho cây trồng ánh sáng với bước sóng và độ sáng phù hợp.
Một số khu vực trên sao Hỏa có băng nước và nguồn băng này có thể được khai thác để sử dụng.
Nhiều quan sát đã xác nhận sự tồn tại của băng nước trên và dưới bề mặt sao Hỏa, đặc biệt tại vùng cực và một số khu vực vĩ độ trung bình. Tuy nhiên, “có thể khai thác” hiện chủ yếu là khả năng về mặt kỹ thuật được nghiên cứu cho các nhiệm vụ tương lai.
Bình luận và trả lời
1.
Nam Cực có khí quyển, mức độ khó căn bản không cùng một cấp. Xây dựng một hệ sinh thái khép kín đâu phải chuyện dễ dàng?
-> Tác giả: Sao Hỏa cũng có khí quyển, chỉ có điều bạn cần một không gian kín để chứa loại khí quyển mà con người cần. Hiện nay, một số vi sinh vật trên Trái Đất đã có thể sống trong các ống dung nham trên sao Hỏa.
Đều là khoang kín cả, mức độ khó không khác nhau quá nhiều. Ngay cả khi bị rò khí, cũng có thể lấy CO₂ từ khí quyển sao Hỏa để bổ sung.
2.
Ông đã bỏ qua một vấn đề về trọng lực rồi. Trọng lực trên sao Hỏa chỉ bằng khoảng một phần ba Trái Đất. Với mức trọng lực này, chỉ một số rất ít sinh vật có thể thích nghi để sinh tồn lâu dài?
-> Tác giả: Có thể tìm hiểu về cách tập luyện hoặc sử dụng máy ly tâm trong môi trường vi trọng lực hay dưới lực hấp dẫn của các thiên thể khác.
Ngoài ra, tôi nghĩ ông cần biết rằng nhiều sinh vật trên Trái Đất có tốc độ sinh trưởng trong điều kiện từ vi trọng lực đến trọng lực thấp cao hơn so với trong điều kiện trọng lực tiêu chuẩn. Hiện nay, có vẻ như những vấn đề liên quan đến hệ tuần hoàn của động vật có vú là đối tượng cần được xử lý bằng máy ly tâm và hoạt động rèn luyện thể chất.
2.
Không có lý nào kinh phí định cư ở Nam Cực thì hạn hẹp, còn kinh phí định cư trên sao Hỏa lại đủ cả.
-> Tác giả: Trước hết là do các điều ước quốc tế, thứ hai là vì lực lượng của những quốc gia khác có thể tiếp cận Nam Cực tương đối thuận tiện. Nói đơn giản, nếu bạn vi phạm điều ước quốc tế và chạy tới Nam Cực để thiết lập thuộc địa, các quốc gia khác có thể dễ dàng ngăn cản bạn, kể cả một nước không có sức mạnh hải quân đáng kể như Chile.
Nhưng nếu bạn muốn làm chuyện gì đó trên sao Hỏa hoặc một thiên thể khác, việc can thiệp và ngăn cản sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Cho đến nay, số quốc gia có khả năng tự mình đưa vật thể vào quỹ đạo vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay; trong tương lai có thể dự đoán được, số lượng này cũng khó tăng lên đáng kể. Huống hồ là vượt qua khoảng không gian mênh mông để can thiệp vào hoạt động của bạn.
3.
Cách nói “Trong tương lai có thể dự đoán được, con người sẽ không ồ ạt di cư lên sao Hỏa” có vấn đề.
Cách nói phù hợp hơn là, sau khi nhóm người di cư đầu tiên đặt chân lên sao Hỏa, từ đó cho đến tương lai có thể dự đoán được, phương thức khả thi nhất để gia tăng dân số trên sao Hỏa vẫn sẽ là để những người sống tại đó tự sinh con đẻ cái. Nói cách khác, những người di cư trên con tàu nhanh chân đến trước ấy sẽ trở thành tổ tiên của toàn bộ loài người trên sao Hỏa sau này.
4.
Tôi phản đối. Trên Trái Đất vẫn còn quá nhiều vấn đề cần giải quyết.
-> Chính vì Trái Đất có quá nhiều vấn đề nên chúng ta mới phải lên sao Hỏa.
-> Khi người châu Âu tới Bắc Mỹ lập thuộc địa, chính nội bộ họ cũng đang tồn tại vô số vấn đề. Thậm chí, chính những vấn đề nội bộ ấy còn thúc đẩy làn sóng di dân và lập thuộc địa tại Bắc Mỹ. Vì vậy, lấy lý do xã hội trên Trái Đất vẫn còn nhiều vấn đề để phản đối việc thám hiểm, thậm chí di cư ra ngoài không gian, bản thân nó đã là một lập luận tự mâu thuẫn.
5.
Tôi cảm thấy vấn đề lớn nhất của việc lập thuộc địa trên sao Hỏa là không thể thu hồi vốn. Chi phí quá lớn, trong khi sao Hỏa dường như không có thứ gì có thể mang về bán trên Trái Đất mà giá trị đủ bù đắp phí vận chuyển.
-> Trong tương lai, có thể trước tiên con người sẽ xây dựng một chuỗi công nghiệp luyện kim-hàng không vũ trụ ở mặt khuất của Mặt Trăng, sau đó triển khai tại Ceres một tổ hợp kết hợp giữa thăm dò không gian sâu và khai thác khoáng sản.
Ở mặt gần của Mặt Trăng, con người có thể bố trí một hệ thống tấn công chiến lược hướng tới phạm vi toàn cầu, cùng hệ thống trạm chuyển tiếp thông tin liên lạc phủ sóng toàn cầu.
Đến khi công nghệ tàu liên hành tinh phát triển hoàn thiện, tổ hợp công nghiệp hóa chất trên bề mặt sao Hỏa có lẽ cũng đã bước đầu thành hình.
Băng khô và metan rắn trên bề mặt sao Hỏa có thể được sử dụng làm nguyên liệu cho ngành công nghiệp hợp chất hữu cơ.
Quan trọng nhất là trọng lực trên sao Hỏa chỉ lớn hơn một phần ba trọng lực Trái Đất đôi chút. Vì vậy, mức tiêu hao năng lượng để vận chuyển vật chất từ bề mặt sao Hỏa đến Ceres* sẽ thấp hơn chi phí phóng từ Trái Đất.
Trong vành đai tiểu hành tinh cũng có rất nhiều tiểu hành tinh có thể được kéo về sao Hỏa hoặc Mặt Trăng, rồi cho va thẳng xuống bề mặt để khai thác khoáng sản kim loại hoặc phục vụ nghiên cứu. Quá trình va chạm xuống bề mặt Mặt Trăng hoặc sao Hỏa còn có thể tạo ra những sóng địa chấn cực mạnh, giúp con người nghiên cứu sâu hơn cấu trúc địa chất của hai thiên thể này.
*Ceres là hành tinh lùn lớn nhất trong vành đai tiểu hành tinh, nằm giữa sao Hỏa và sao Mộc. Thiên thể này có đường kính khoảng 940 km và chứa nhiều băng nước, nên đôi khi được nhắc tới như một địa điểm tiềm năng cho hoạt động thăm dò và khai thác tài nguyên trong tương lai.
6.
Có thể thử thu gom carbon dioxide trong khí quyển sao Hỏa, mặc dù khí quyển ở đó vô cùng loãng.
-> Tại sao cứ phải nhọc công tận dụng chút carbon dioxide ít ỏi trong khí quyển sao Hỏa?
Ở các vùng cực của sao Hỏa có lượng lớn carbon dioxide ở thể rắn, thậm chí cả metan, khai thác trực tiếp các nguồn carbon ở thể rắn sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc tận dụng lượng khí ít ỏi trong khí quyển sao Hỏa.
Quan trọng nhất là trọng lực sao Hỏa chỉ lớn hơn một phần ba trọng lực Trái Đất đôi chút, nên phóng các hợp chất hữu cơ từ sao Hỏa tới Ceres sẽ kinh tế hơn so với phóng từ Trái Đất.
Ảnh: Nguyên mẫu nhà kính dành cho Mặt Trăng và sao Hỏa
Lưu ý: Bản dịch giữ nguyên lập luận của tác giả, hãy đọc với tư duy phản biện và đối chiếu thêm nhiều nguồn.
Tác giả: 赵泠
Trước hết, tiền đề của câu hỏi đã sai.
Ở Nam Cực có các trạm nghiên cứu khoa học, cũng như một số “điểm dân cư” do những quốc gia từng đưa ra yêu sách lãnh thổ tại Nam Cực xây dựng. Trở ngại chủ yếu đối với việc “định cư tự cung tự cấp” ở Nam Cực là vấn đề kinh phí.
Thứ hai, các thiết bị và nguồn năng lượng cần thiết để con người sinh sống trên sao Hỏa không vượt quá rõ rệt trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay. Những vấn đề chủ yếu cần giải quyết là các thách thức về kỹ thuật công trình và kinh phí. Trong tương lai, công nghệ của con người vẫn sẽ tiếp tục tiến bộ.
Tất nhiên, cho dù trạm nghiên cứu trên sao Hỏa được xây dựng thành công, nó vẫn sẽ duy trì ở quy mô nhỏ trong thời gian dài. Trong tương lai có thể dự đoán được, con người sẽ không ồ ạt di cư lên sao Hỏa.
Để củng cố tuyên bố chủ quyền đối với lục địa Nam Cực, trong thập niên 1970 và 1980, Argentina, Chile và một số quốc gia khác từng đưa phụ nữ mang thai tới các trạm nghiên cứu ở Nam Cực để sinh con, qua đó tuyên bố rằng một số cơ sở do họ xây dựng là thuộc địa hoặc điểm dân cư. Về sau, trong khuôn khổ Hệ thống Hiệp ước Nam Cực, họ tạm thời gác lại những yêu sách này.
Hiện nay, “điểm dân cư” Villa Las Estrellas của Chile trên đảo Vua George thường xuyên duy trì khoảng 80-100 cư dân và có tiếp đón khách du lịch.
Hiệp ước Nam Cực không cho phép các quốc gia thành viên xây dựng những khu dân cư quy mô lớn tại Nam Cực*.
*Villa Las Estrellas là một khu dân cư gắn với căn cứ Presidente Eduardo Frei Montalva của Chile, không phải một đô thị tự cung tự cấp hoàn toàn như các thành phố thông thường
Trong những năm gần đây, số người sinh sống trọn tháng tại lục địa Nam Cực vào mùa hè bắt đầu khoảng tháng 10-11 hằng năm và kéo dài đến tháng 3-4 năm sau vào khoảng 4.400 người, vào mùa đông khoảng 1.100 người. Các tàu nghiên cứu trên Nam Đại Dương còn chở theo khoảng 1.000 nhân viên. Mỗi năm có hàng chục nghìn du khách đến Nam Cực. Đôi khi họ lên bờ, nhưng thông thường ít nhất cũng sinh hoạt trên tàu trong vài ngày.
Ken Blaiklock đã sống tổng cộng 14 năm trên lục địa Nam Cực trong suốt cuộc đời mình.
Con người có thể sử dụng ánh sáng nhân tạo trong nhà kính khép kín để chiếu sáng theo chu kỳ cho cây trồng, tảo màu và vi khuẩn lam, đồng thời dùng máy móc duy trì nhiệt độ, độ ẩm thích hợp, cung cấp lượng phân bón và không khí cần thiết, qua đó giúp một số ít người tự cung tự cấp.
Trong những năm gần đây, một số nhà khoa học đã thử nghiệm trên Trái Đất các nguyên mẫu nhà kính dành cho Mặt Trăng và sao Hỏa. Bạn cũng có thể tham khảo hoạt động trồng cây tại các trạm nghiên cứu Nam Cực và Trạm Vũ trụ Quốc tế.
Rễ của những cây này lơ lửng trong không khí. Sau khi chất dinh dưỡng và nước được máy móc pha chế theo tỷ lệ thích hợp, chúng sẽ được phun thành sương lên bộ rễ.
Nhà kính này có diện tích trồng cây là 12 mét vuông. Ánh sáng được cung cấp bởi hệ thống đèn LED làm mát bằng nước; dung dịch dinh dưỡng được phun một lần sau mỗi năm phút. Nhiệt độ, độ ẩm và nồng độ carbon dioxide đều có thể được điều chỉnh.
Nếu trang bị loại nhà kính này trên Mặt Trăng hoặc sao Hỏa, mỗi phi hành gia sẽ cần khoảng 40-50 mét* vuông diện tích nhà kính. Nó đồng thời có thể hấp thụ lượng carbon dioxide con người thở ra và giải phóng đủ oxy.
Loại nhà kính này cũng có thể được sử dụng trong các thành phố trên Trái Đất. Tuy nhiên, hiện nay nhu cầu áp dụng nó vẫn còn hạn chế.
Có vẻ như vẫn còn độc giả chưa biết về việc máy ly tâm* đã được sử dụng trên tàu vũ trụ trong nhiều thập niên qua.
*Máy ly tâm là thiết bị quay để tạo ra hiệu ứng tương tự trọng lực. Trong các thí nghiệm trên trạm vũ trụ, nó giúp các nhà khoa học mô phỏng những mức trọng lực khác nhau và quan sát cây phát triển ra sao trong từng điều kiện.
Các thí nghiệm nhà kính nhỏ có trang bị máy ly tâm trên trạm vũ trụ cho thấy tốc độ sinh trưởng của thực vật Trái Đất trong điều kiện trọng lực thấp thường tăng lên. Đèn LED có thể cung cấp cho cây trồng ánh sáng với bước sóng và độ sáng phù hợp.
Một số khu vực trên sao Hỏa có băng nước và nguồn băng này có thể được khai thác để sử dụng.
Nhiều quan sát đã xác nhận sự tồn tại của băng nước trên và dưới bề mặt sao Hỏa, đặc biệt tại vùng cực và một số khu vực vĩ độ trung bình. Tuy nhiên, “có thể khai thác” hiện chủ yếu là khả năng về mặt kỹ thuật được nghiên cứu cho các nhiệm vụ tương lai.
Bình luận và trả lời
1.
Nam Cực có khí quyển, mức độ khó căn bản không cùng một cấp. Xây dựng một hệ sinh thái khép kín đâu phải chuyện dễ dàng?
-> Tác giả: Sao Hỏa cũng có khí quyển, chỉ có điều bạn cần một không gian kín để chứa loại khí quyển mà con người cần. Hiện nay, một số vi sinh vật trên Trái Đất đã có thể sống trong các ống dung nham trên sao Hỏa.
Đều là khoang kín cả, mức độ khó không khác nhau quá nhiều. Ngay cả khi bị rò khí, cũng có thể lấy CO₂ từ khí quyển sao Hỏa để bổ sung.
2.
Ông đã bỏ qua một vấn đề về trọng lực rồi. Trọng lực trên sao Hỏa chỉ bằng khoảng một phần ba Trái Đất. Với mức trọng lực này, chỉ một số rất ít sinh vật có thể thích nghi để sinh tồn lâu dài?
-> Tác giả: Có thể tìm hiểu về cách tập luyện hoặc sử dụng máy ly tâm trong môi trường vi trọng lực hay dưới lực hấp dẫn của các thiên thể khác.
Ngoài ra, tôi nghĩ ông cần biết rằng nhiều sinh vật trên Trái Đất có tốc độ sinh trưởng trong điều kiện từ vi trọng lực đến trọng lực thấp cao hơn so với trong điều kiện trọng lực tiêu chuẩn. Hiện nay, có vẻ như những vấn đề liên quan đến hệ tuần hoàn của động vật có vú là đối tượng cần được xử lý bằng máy ly tâm và hoạt động rèn luyện thể chất.
2.
Không có lý nào kinh phí định cư ở Nam Cực thì hạn hẹp, còn kinh phí định cư trên sao Hỏa lại đủ cả.
-> Tác giả: Trước hết là do các điều ước quốc tế, thứ hai là vì lực lượng của những quốc gia khác có thể tiếp cận Nam Cực tương đối thuận tiện. Nói đơn giản, nếu bạn vi phạm điều ước quốc tế và chạy tới Nam Cực để thiết lập thuộc địa, các quốc gia khác có thể dễ dàng ngăn cản bạn, kể cả một nước không có sức mạnh hải quân đáng kể như Chile.
Nhưng nếu bạn muốn làm chuyện gì đó trên sao Hỏa hoặc một thiên thể khác, việc can thiệp và ngăn cản sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Cho đến nay, số quốc gia có khả năng tự mình đưa vật thể vào quỹ đạo vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay; trong tương lai có thể dự đoán được, số lượng này cũng khó tăng lên đáng kể. Huống hồ là vượt qua khoảng không gian mênh mông để can thiệp vào hoạt động của bạn.
3.
Cách nói “Trong tương lai có thể dự đoán được, con người sẽ không ồ ạt di cư lên sao Hỏa” có vấn đề.
Cách nói phù hợp hơn là, sau khi nhóm người di cư đầu tiên đặt chân lên sao Hỏa, từ đó cho đến tương lai có thể dự đoán được, phương thức khả thi nhất để gia tăng dân số trên sao Hỏa vẫn sẽ là để những người sống tại đó tự sinh con đẻ cái. Nói cách khác, những người di cư trên con tàu nhanh chân đến trước ấy sẽ trở thành tổ tiên của toàn bộ loài người trên sao Hỏa sau này.
4.
Tôi phản đối. Trên Trái Đất vẫn còn quá nhiều vấn đề cần giải quyết.
-> Chính vì Trái Đất có quá nhiều vấn đề nên chúng ta mới phải lên sao Hỏa.
-> Khi người châu Âu tới Bắc Mỹ lập thuộc địa, chính nội bộ họ cũng đang tồn tại vô số vấn đề. Thậm chí, chính những vấn đề nội bộ ấy còn thúc đẩy làn sóng di dân và lập thuộc địa tại Bắc Mỹ. Vì vậy, lấy lý do xã hội trên Trái Đất vẫn còn nhiều vấn đề để phản đối việc thám hiểm, thậm chí di cư ra ngoài không gian, bản thân nó đã là một lập luận tự mâu thuẫn.
5.
Tôi cảm thấy vấn đề lớn nhất của việc lập thuộc địa trên sao Hỏa là không thể thu hồi vốn. Chi phí quá lớn, trong khi sao Hỏa dường như không có thứ gì có thể mang về bán trên Trái Đất mà giá trị đủ bù đắp phí vận chuyển.
-> Trong tương lai, có thể trước tiên con người sẽ xây dựng một chuỗi công nghiệp luyện kim-hàng không vũ trụ ở mặt khuất của Mặt Trăng, sau đó triển khai tại Ceres một tổ hợp kết hợp giữa thăm dò không gian sâu và khai thác khoáng sản.
Ở mặt gần của Mặt Trăng, con người có thể bố trí một hệ thống tấn công chiến lược hướng tới phạm vi toàn cầu, cùng hệ thống trạm chuyển tiếp thông tin liên lạc phủ sóng toàn cầu.
Đến khi công nghệ tàu liên hành tinh phát triển hoàn thiện, tổ hợp công nghiệp hóa chất trên bề mặt sao Hỏa có lẽ cũng đã bước đầu thành hình.
Băng khô và metan rắn trên bề mặt sao Hỏa có thể được sử dụng làm nguyên liệu cho ngành công nghiệp hợp chất hữu cơ.
Quan trọng nhất là trọng lực trên sao Hỏa chỉ lớn hơn một phần ba trọng lực Trái Đất đôi chút. Vì vậy, mức tiêu hao năng lượng để vận chuyển vật chất từ bề mặt sao Hỏa đến Ceres* sẽ thấp hơn chi phí phóng từ Trái Đất.
Trong vành đai tiểu hành tinh cũng có rất nhiều tiểu hành tinh có thể được kéo về sao Hỏa hoặc Mặt Trăng, rồi cho va thẳng xuống bề mặt để khai thác khoáng sản kim loại hoặc phục vụ nghiên cứu. Quá trình va chạm xuống bề mặt Mặt Trăng hoặc sao Hỏa còn có thể tạo ra những sóng địa chấn cực mạnh, giúp con người nghiên cứu sâu hơn cấu trúc địa chất của hai thiên thể này.
*Ceres là hành tinh lùn lớn nhất trong vành đai tiểu hành tinh, nằm giữa sao Hỏa và sao Mộc. Thiên thể này có đường kính khoảng 940 km và chứa nhiều băng nước, nên đôi khi được nhắc tới như một địa điểm tiềm năng cho hoạt động thăm dò và khai thác tài nguyên trong tương lai.
6.
Có thể thử thu gom carbon dioxide trong khí quyển sao Hỏa, mặc dù khí quyển ở đó vô cùng loãng.
-> Tại sao cứ phải nhọc công tận dụng chút carbon dioxide ít ỏi trong khí quyển sao Hỏa?
Ở các vùng cực của sao Hỏa có lượng lớn carbon dioxide ở thể rắn, thậm chí cả metan, khai thác trực tiếp các nguồn carbon ở thể rắn sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc tận dụng lượng khí ít ỏi trong khí quyển sao Hỏa.
Quan trọng nhất là trọng lực sao Hỏa chỉ lớn hơn một phần ba trọng lực Trái Đất đôi chút, nên phóng các hợp chất hữu cơ từ sao Hỏa tới Ceres sẽ kinh tế hơn so với phóng từ Trái Đất.
Ảnh: Nguyên mẫu nhà kính dành cho Mặt Trăng và sao Hỏa

