- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,548
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Cty bạn có những quy định kỳ quái nào?
1.
Bên trong nhà máy có chừa ra một khoảng đất trống lớn, có hàng rào bao quanh lại, bên trong giao cho bảo vệ tận dụng thời gian rảnh để trồng rau. Ngoài tiền lương hàng ngày ra, bảo vệ còn có thêm một khoản phụ cấp trồng rau. Rau trồng ra được rửa sạch rồi giao cho nhà bếp, nấu lên cho nhân viên ăn.
Quy định này được thực thi gần 10 năm, không ai biết lý do tại sao. Nhiều người đoán rằng, sếp lớn lớn thích trồng rau, thế nên sếp nhỏ mới gãi đúng chỗ ngứa.
Mười năm nay, các thế hệ lãnh đạo công ty cứ đổi hết lớp này đến lớp khác, nhưng quy định này chưa có ai thay đổi.
Đến một ngày nọ, có lãnh đạo mới đến, nhìn thấy mảnh đất trồng rau này thấy lãng phí, bèn bãi bỏ tiền phụ cấp trồng rau của bảo vệ, lại còn san phẳng ruộng rau, biến nó thành nơi chứa thiết bị, dụng cụ cũ. Nhiều người suy đoán, chắc vị sếp lớn kia đã đi rồi, cảnh còn người mất, không cần phải chăm lo cho cảm xúc của người sếp đó nữa.
Một thời gian không lâu sau, nhận được thông báo của Cục Đất đai, công ty sử dụng đất canh tác trái quy định, phải giải trình, lại còn phải khôi phục lại hiện trạng ban đầu, đồng thời có lẽ sẽ tiến hành xử phạt.
Các cấp lãnh đạo công ty vô cùng hoảng hốt, tìm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, phát hiện trên giấy chứng nhận ghi rõ ràng mảnh đất nằm trong khu vực hàng rào bao quanh đó thuộc đất canh tác, chỉ có thể dùng để trồng trọt hoặc làm mảng xanh.
Lãnh đạo không hiểu tại sao đất trong nhà máy rõ ràng đều là đất công nghiệp, tại sao lại lòi ra một miếng đất canh tác. Thế là thông qua các bên liên hệ với các thế hệ lãnh đạo đời đầu của công ty, cuối cùng mới biết được rằng: Năm xưa sau khi đi thu hồi đất để xây nhà máy, bên cạnh chỉ sót lại đúng một mảnh ruộng của dân, hơn nữa vị trí nhà máy lại làm cản trở lối ra vào của mảnh ruộng đó, nên đành phải thu hồi luôn cả mảnh đất này.
Thế nhưng tính chất của mảnh đất đó không thay đổi được, cho nên công ty đành phải dùng hàng rào bao quanh lại, không được sử dụng. Về sau lãnh đạo thấy tiếc, nên mới đổi thành trồng rau.
Công ty hoạt động nhiều năm, nhân sự thay đổi nhiều, không còn ai biết rõ tình hình năm xưa nữa, cũng chẳng có ai quan tâm đến giấy chứng nhận quyền sử dụng đất nữa (dẫu sao thì cũng chẳng ai ngờ lại có chuyện thế này). Những đời lãnh đạo sau này cũng chỉ là biết thế chứ không hiểu tại sao, cứ tiếp tục duy trì quy định này, giữ gìn truyền thống trồng rau, cho đến khi vị lãnh đạo mới này nhậm chức.
2.
Hủy trợ cấp tiền xe, hủy bỏ phúc lợi gọi xe miễn phí sau 10 giờ đêm. Lý do là sau khi ban hành phúc lợi, họ phát hiện nhân viên thực sự đợi đến 10 giờ để gọi xe miễn phí về nhà.
Hủy phúc lợi cà phê. Vì thực sự có người ngày nào cũng uống mấy cốc cà phê.
Hủy bỏ việc thanh toán tiền đi taxi khi đi công tác bên ngoài. Vì họ phát hiện nhân viên khi đi công tác bên ngoài, không chịu đi tàu điện ngầm, cứ gọi taxi.
Hủy bỏ phúc lợi chấm công bù. Vì sau khi có phúc lợi chấm công bù 2 lần, họ phát hiện nhân viên thực sự đi muộn đủ 2 lần để dùng phúc lợi chấm công bù.
Tôi đoán cứ tiếp tục phát triển theo đà này, sắp hủy bỏ luôn phúc lợi tiền lương mất thôi. Vì họ phát hiện nhân viên thực sự tháng nào cũng ngóng chờ ngày phát lương.
3.
Mua máy tính thì được tính là tài sản cố định, cần phải phê duyệt qua từng tầng từng lớp: sếp bộ phận, tổng giám đốc hành chính, tổng giám đốc tài chính…
Nhưng mua linh kiện máy tính thì không cần, cứ gọi báo bộ phận IT mua là được, thậm chí còn không cần làm đơn.
Thế là bạn có thể kiếm một cái bo mạch chủ trước, rồi kiếm cái card màn hình, rồi kiếm ổ cứng RAM, thùng máy, màn hình, ra quầy lễ tân nhận một bộ bàn phím chuột, sau đó chất đống linh kiện ở văn phòng rồi bảo IT đến mở máy không lên, bảo IT qua sửa. IT qua "sửa", một tiếng sau sửa xong, máy tính của bạn là dùng được rồi.
Thậm chí loại máy tự lắp ráp kiểu này còn chẳng dán tem tài sản cố định, xem như phụ kiện của chiếc máy tính cổ lỗ sĩ nào đó, bạn lén lút mang về nhà cũng chẳng ai hay.
4.
Tôi "Thưa tổng giám đốc, phong bì cho sếp XX đã đưa kín đáo cho anh ấy sau bữa ăn rồi ạ."
Tổng giám đốc "Ừ. Cậu ta có viết giấy biên nhận cho cậu không? Lỡ như cậu ta nhận phong bì mà không giúp chúng ta giải quyết việc thì tính sao?"
Tôi " ? ? ? ? ? ? ! ? ! ! ! . . . ."
5.
Trước đây có công ty quy định cấm cầm laptop vào nhà vệ sinh, laptop bắt buộc phải để ở bên ngoài nhà vệ sinh. Nghe nói là trước đây có một nhân tài cầm laptop vào nhà vệ sinh, xong laptop bị dính một chút cớt, xong nghĩ là đã lau sạch rồi.
Lúc thuyết trình cho sếp của khách hàng, đã bị sếp bên khách hàng phát hiện ra.
6.
Sư huynh Thái Cực Quyền của bố tôi là một ông chủ công ty.
Ông ấy quy định đúng 9 giờ sáng và 3 giờ chiều mỗi ngày, tất cả nhân viên đều bắt buộc phải xuống lầu tập trung đánh Thái Cực Quyền, ông ấy đứng ở phía trước làm động lực dẫn dắt.
Hơn nữa ông ấy còn tổ chức thi đấu, ai đánh đẹp thì có thưởng.
7.
Phúc lợi nhân viên: Mua máy tính.
Nếu nhân viên cảm thấy máy tính dùng không tốt, ảnh hưởng đến công việc, có thể làm đơn xin mua máy.
Chính sách cụ thể như sau:
- Không được vượt quá 40 triệu. Tiền mua máy, cá nhân tự ứng trước.
- Chia làm 3 năm để hoàn trả dần tiền mua máy tính lại cho nhân viên. Nếu nghỉ việc, sẽ không hoàn trả tiếp nữa.
- Tính đến đây, thì vẫn xem là bình thường.
- Sau 3 năm, máy tính thuộc về công ty.
- Bất kể vì lý do gì trong thời gian đó mà máy tính hỏng, nhân viên tự cá nhân chịu trách nhiệm sửa chữa. Nhân viên cho công ty vay không lãi suất để nâng cấp thiết bị, còn tặng kèm công ty 3 năm bảo hành.
Điểm quái đản nằm ở chỗ, cái này mà cũng gọi là phúc lợi.
8.
Sinh viên đại học đi phỏng vấn, trò chuyện đủ loại phúc lợi, thăng tiến thì đếm không xuể.
Đến cuối cùng, người ta hỏi một câu: Vào mùa hè, công ty quy định nhiệt độ mở điều hòa là bao nhiêu? - 30 độ C.
Ứng viên chớt trân cả 10 giây.
1.
Bên trong nhà máy có chừa ra một khoảng đất trống lớn, có hàng rào bao quanh lại, bên trong giao cho bảo vệ tận dụng thời gian rảnh để trồng rau. Ngoài tiền lương hàng ngày ra, bảo vệ còn có thêm một khoản phụ cấp trồng rau. Rau trồng ra được rửa sạch rồi giao cho nhà bếp, nấu lên cho nhân viên ăn.
Quy định này được thực thi gần 10 năm, không ai biết lý do tại sao. Nhiều người đoán rằng, sếp lớn lớn thích trồng rau, thế nên sếp nhỏ mới gãi đúng chỗ ngứa.
Mười năm nay, các thế hệ lãnh đạo công ty cứ đổi hết lớp này đến lớp khác, nhưng quy định này chưa có ai thay đổi.
Đến một ngày nọ, có lãnh đạo mới đến, nhìn thấy mảnh đất trồng rau này thấy lãng phí, bèn bãi bỏ tiền phụ cấp trồng rau của bảo vệ, lại còn san phẳng ruộng rau, biến nó thành nơi chứa thiết bị, dụng cụ cũ. Nhiều người suy đoán, chắc vị sếp lớn kia đã đi rồi, cảnh còn người mất, không cần phải chăm lo cho cảm xúc của người sếp đó nữa.
Một thời gian không lâu sau, nhận được thông báo của Cục Đất đai, công ty sử dụng đất canh tác trái quy định, phải giải trình, lại còn phải khôi phục lại hiện trạng ban đầu, đồng thời có lẽ sẽ tiến hành xử phạt.
Các cấp lãnh đạo công ty vô cùng hoảng hốt, tìm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, phát hiện trên giấy chứng nhận ghi rõ ràng mảnh đất nằm trong khu vực hàng rào bao quanh đó thuộc đất canh tác, chỉ có thể dùng để trồng trọt hoặc làm mảng xanh.
Lãnh đạo không hiểu tại sao đất trong nhà máy rõ ràng đều là đất công nghiệp, tại sao lại lòi ra một miếng đất canh tác. Thế là thông qua các bên liên hệ với các thế hệ lãnh đạo đời đầu của công ty, cuối cùng mới biết được rằng: Năm xưa sau khi đi thu hồi đất để xây nhà máy, bên cạnh chỉ sót lại đúng một mảnh ruộng của dân, hơn nữa vị trí nhà máy lại làm cản trở lối ra vào của mảnh ruộng đó, nên đành phải thu hồi luôn cả mảnh đất này.
Thế nhưng tính chất của mảnh đất đó không thay đổi được, cho nên công ty đành phải dùng hàng rào bao quanh lại, không được sử dụng. Về sau lãnh đạo thấy tiếc, nên mới đổi thành trồng rau.
Công ty hoạt động nhiều năm, nhân sự thay đổi nhiều, không còn ai biết rõ tình hình năm xưa nữa, cũng chẳng có ai quan tâm đến giấy chứng nhận quyền sử dụng đất nữa (dẫu sao thì cũng chẳng ai ngờ lại có chuyện thế này). Những đời lãnh đạo sau này cũng chỉ là biết thế chứ không hiểu tại sao, cứ tiếp tục duy trì quy định này, giữ gìn truyền thống trồng rau, cho đến khi vị lãnh đạo mới này nhậm chức.
2.
Hủy trợ cấp tiền xe, hủy bỏ phúc lợi gọi xe miễn phí sau 10 giờ đêm. Lý do là sau khi ban hành phúc lợi, họ phát hiện nhân viên thực sự đợi đến 10 giờ để gọi xe miễn phí về nhà.
Hủy phúc lợi cà phê. Vì thực sự có người ngày nào cũng uống mấy cốc cà phê.
Hủy bỏ việc thanh toán tiền đi taxi khi đi công tác bên ngoài. Vì họ phát hiện nhân viên khi đi công tác bên ngoài, không chịu đi tàu điện ngầm, cứ gọi taxi.
Hủy bỏ phúc lợi chấm công bù. Vì sau khi có phúc lợi chấm công bù 2 lần, họ phát hiện nhân viên thực sự đi muộn đủ 2 lần để dùng phúc lợi chấm công bù.
Tôi đoán cứ tiếp tục phát triển theo đà này, sắp hủy bỏ luôn phúc lợi tiền lương mất thôi. Vì họ phát hiện nhân viên thực sự tháng nào cũng ngóng chờ ngày phát lương.
3.
Mua máy tính thì được tính là tài sản cố định, cần phải phê duyệt qua từng tầng từng lớp: sếp bộ phận, tổng giám đốc hành chính, tổng giám đốc tài chính…
Nhưng mua linh kiện máy tính thì không cần, cứ gọi báo bộ phận IT mua là được, thậm chí còn không cần làm đơn.
Thế là bạn có thể kiếm một cái bo mạch chủ trước, rồi kiếm cái card màn hình, rồi kiếm ổ cứng RAM, thùng máy, màn hình, ra quầy lễ tân nhận một bộ bàn phím chuột, sau đó chất đống linh kiện ở văn phòng rồi bảo IT đến mở máy không lên, bảo IT qua sửa. IT qua "sửa", một tiếng sau sửa xong, máy tính của bạn là dùng được rồi.
Thậm chí loại máy tự lắp ráp kiểu này còn chẳng dán tem tài sản cố định, xem như phụ kiện của chiếc máy tính cổ lỗ sĩ nào đó, bạn lén lút mang về nhà cũng chẳng ai hay.
4.
Tôi "Thưa tổng giám đốc, phong bì cho sếp XX đã đưa kín đáo cho anh ấy sau bữa ăn rồi ạ."
Tổng giám đốc "Ừ. Cậu ta có viết giấy biên nhận cho cậu không? Lỡ như cậu ta nhận phong bì mà không giúp chúng ta giải quyết việc thì tính sao?"
Tôi " ? ? ? ? ? ? ! ? ! ! ! . . . ."
5.
Trước đây có công ty quy định cấm cầm laptop vào nhà vệ sinh, laptop bắt buộc phải để ở bên ngoài nhà vệ sinh. Nghe nói là trước đây có một nhân tài cầm laptop vào nhà vệ sinh, xong laptop bị dính một chút cớt, xong nghĩ là đã lau sạch rồi.
Lúc thuyết trình cho sếp của khách hàng, đã bị sếp bên khách hàng phát hiện ra.
6.
Sư huynh Thái Cực Quyền của bố tôi là một ông chủ công ty.
Ông ấy quy định đúng 9 giờ sáng và 3 giờ chiều mỗi ngày, tất cả nhân viên đều bắt buộc phải xuống lầu tập trung đánh Thái Cực Quyền, ông ấy đứng ở phía trước làm động lực dẫn dắt.
Hơn nữa ông ấy còn tổ chức thi đấu, ai đánh đẹp thì có thưởng.
7.
Phúc lợi nhân viên: Mua máy tính.
Nếu nhân viên cảm thấy máy tính dùng không tốt, ảnh hưởng đến công việc, có thể làm đơn xin mua máy.
Chính sách cụ thể như sau:
- Không được vượt quá 40 triệu. Tiền mua máy, cá nhân tự ứng trước.
- Chia làm 3 năm để hoàn trả dần tiền mua máy tính lại cho nhân viên. Nếu nghỉ việc, sẽ không hoàn trả tiếp nữa.
- Tính đến đây, thì vẫn xem là bình thường.
- Sau 3 năm, máy tính thuộc về công ty.
- Bất kể vì lý do gì trong thời gian đó mà máy tính hỏng, nhân viên tự cá nhân chịu trách nhiệm sửa chữa. Nhân viên cho công ty vay không lãi suất để nâng cấp thiết bị, còn tặng kèm công ty 3 năm bảo hành.
Điểm quái đản nằm ở chỗ, cái này mà cũng gọi là phúc lợi.
8.
Sinh viên đại học đi phỏng vấn, trò chuyện đủ loại phúc lợi, thăng tiến thì đếm không xuể.
Đến cuối cùng, người ta hỏi một câu: Vào mùa hè, công ty quy định nhiệt độ mở điều hòa là bao nhiêu? - 30 độ C.
Ứng viên chớt trân cả 10 giây.

