• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Điều gì đã vĩnh viễn thay đổi bạn?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,582
Reaction score
0
Points
36
Điều gì đã vĩnh viễn thay đổi bạn?

1.
Chí hướng làm một nữ Tiến sĩ "bình dân" nhất...

Năm lớp 5 tiểu học tôi mắc một căn bệnh nặng, bố mẹ đưa tôi đi khắp nơi cầu cứu, không lấy được số khám, phải xếp hàng xuyên đêm, trải chiếu nằm dưới sàn sảnh bệnh viện.

Khó khăn lắm mới vào được một bệnh viện quân đội nọ khám, bác sĩ lạnh lùng gắt gỏng, nói với mẹ tôi rằng không cần chẩn đoán làm gì, nhìn là biết ngay đây là bệnh khiếm khuyết miễn dịch tự thân, chỉ có thể duy trì chứ không chữa khỏi được, chính sách quốc gia các người vẫn có thể sinh thêm một đứa con nữa.

Thế rồi ở hành lang bệnh viện, tôi và mẹ ôm nhau khóc nức nở, nội tâm nhỏ bé của tôi tràn ngập nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, sợ ᴄʜếᴛ, sợ mẹ không cần tôi nữa.

Sau đó mẹ tôi không tin, lại đưa tôi đến một bệnh viện hạng A khác, vẫn không lấy được số, mẹ dẫn tôi trực tiếp đi tìm vị Chủ nhiệm, vừa lau nước mắt vừa cầu xin ông cứu lấy tôi. Ngày hôm đó ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào, đường nét cao lớn của vị Chủ nhiệm được phác họa bởi một vầng hào quang vàng óng, ông an ủi tôi bảo tôi đừng sợ, đừng khóc trước, ông cho tôi số khám bổ sung.

Khám xong biết tôi vẫn đang đi học, ông dặn mỗi lần đến khám hãy có mặt lúc 7:30, ông sẽ khám cho tôi trước, tôi luôn là người xếp hàng đầu tiên, khám xong là đi ngay không ảnh hưởng đến việc lên lớp. Hơn nữa để khích lệ tôi, sau này mỗi lần đến ông đều tặng một vài món quà nhỏ cho tôi (móc chìa khóa nhỏ mang về từ những chuyến giảng dạy nước ngoài, đồ chơi nhỏ, cuốn sổ nhỏ gì đó), bảo tôi cố gắng học tập. Đương nhiên, sau đó cũng đã chẩn đoán χᢠđịnh, không phải căn bệnh miễn dịch tự thân đáng sợ như thế.

Từ đó, ước mơ trở thành một bác sĩ tốt đã bén rễ nảy mầm trong lòng tôi, và rồi tôi thực sự đã trở thành một bác sĩ. Hơn nữa còn thi đỗ vào ngôi trường mà năm xưa vị Chủ nhiệm đã tốt nghiệp. Khi tôi kể với ông, ông vui mừng như một đứa trẻ, tôi nói chính ông đã gieo hạt giống yêu thương vào lòng tôi.

Năm thực tập tốt nghiệp, đúng lúc ở bệnh viện nơi vị Chủ nhiệm công tác, tôi hớn hở đi tìm ông nội (khi đó vị Chủ nhiệm đã ngoài sáu mươi, nghỉ hưu và được mời ở lại làm việc, hơn nữa quan hệ ngày càng tốt hơn, tôi đã đổi cách gọi thành ông nội). Nhưng trên danh sách bác sĩ trực lại không thấy tên ông, tôi đến quầy hướng dẫn hỏi thì mới biết ông nội đã đột ngột qua đời vì nhồi ₥áɄ cơ tim vài ngày trước đó.

Giờ đây hồi tưởng lại, mấy ngày đó tôi đã trôi qua thế nào tôi cũng không biết nữa, toàn bộ linh hồn như trống rỗng, người mà tôi luôn coi là tấm gương và đức tin, cứ thế rời bỏ tôi. Trong một thời gian dài, tôi không tin đây là sự thật, tôi luôn cảm thấy ông chưa ᴄʜếᴛ, nhắm mắt lại toàn là hình ảnh vầng hào quang vàng óng phủ lên người ông trong lần đầu tiên gặp mặt.

Số phận chính là thú vị như thế, mười mấy năm sau, tôi từ một bệnh nhân năm nào, giờ đây biến thành một bác sĩ quay lại bệnh viện này. Hai vị bác sĩ quan trọng trong đời tôi: Một người dạy tôi tuyệt đối đừng trở thành kẻ thứ hai giống như ông ta. Một người dạy tôi lương y như từ mẫu, sức khỏe gửi gắm, tính mạng ủy thác. Bây giờ mỗi lần đi làm bước vào bệnh viện này vẫn có những tâm trạng khác nhau, bãi bể nương dâu, chuyện cũ như mộng.

Hai ngày trước ở phòng khám, đột nhiên một người phụ nữ trung niên dẫn theo một cô bé bước vào, cô bé rụt rè đi phía sau, mẹ cô bé vừa lau nước mắt vừa nói: “Bác sĩ ơi hãy cứu lấy con nhà tôi với, các bệnh viện khác đã tuyên án tử hình rồi... nói không chữa được... chúng tôi không lấy được số khám...”

Trong khoảnh khắc ấy, khung cảnh quen thuộc, lời đối đáp quen thuộc, tất cả những ký ức phủ bụi lại một lần nữa ùa về trong lòng. Tôi mỉm cười: “Không sao đâu, đừng vội, đừng khóc nữa, tôi cho chị số khám bổ sung”. Khám xong tôi để lại số điện thoại của mình cho chị ấy, bảo chị ấy có vấn đề gì thì cứ tìm tôi sớm nhất có thể, đồng thời bảo chị ấy, cháu vẫn đang đi học đúng không, sau này mỗi lần cứ 7:30 đến, đến là khám trước, đừng để ảnh hưởng đến việc cháu lên lớp...

Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi báo ơn rồi, tôi nhất định phải làm một bác sĩ tốt, truyền ngọn lửa đại ái của người thầy thuốc đi tiếp, trên vai là trách nhiệm nặng nề.

Nguyện cầu linh hồn ông ở trên trời có thể được an ủi.

---
2.
Đầu tháng 7 năm 2011, trong lúc dạo quanh vài hội nhóm, tôi vô tình lướt vào một nhóm có tên là "Tiệm dạy học tình nguyện". Cảm thấy rất thú vị nên tôi đã vào xem các bài viết.
Cuối tháng 7 năm 2011, tôi chính thức tiến vào vùng núi để dạy học tình nguyện.
Cuối tháng 7 năm 2022, tôi kết thúc hành trình dạy học của mình.

Thấm thoắt đã mười mấy năm trôi qua, thời gian thực sự trôi nhanh quá...

Mà tất cả những điều này, chỉ bắt đầu vì một lần rảnh rỗi tôi vô tình nhìn thấy bài đăng nói rằng một vùng núi nọ đang cần giáo viên tình nguyện.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,582
Reaction score
0
Points
36
Điều gì đã vĩnh viễn thay đổi bạn?

Hồi nhỏ gia đình tôi có điều kiện rất tốt. Bố tôi làm nghề vận tải, ông có một cuốn sổ nhỏ chuyên dùng để ghi chép lại những chuyến xe và tình hình thu nhập. Tôi rất hay giật sổ ra xem, còn nhớ những tháng ít thì kiếm được 20 - 30 triệu, tháng nhiều thì hơn hơn 50 triệu. Vào những năm 90, đó đã là mức thu nhập rất cao rồi.

Chẳng may sau đó, bố tôi bị phát hiện mắc bệnh ung thư. Dù đã dốc toàn lực chữa trị, bệnh tình vẫn không thể khống chế và ông đã rời xa chúng tôi. Năm đó tôi 14 tuổi, chị gái 19 tuổi.

Để mưu sinh và trả nợ, ban ngày mẹ đi làm, ban đêm làm thêm đồ thủ công, bản thân thì tiết kiệm đến mức tối đa. Sau này tôi mới biết, chỉ khi có tôi và chị gái ở nhà mẹ mới đi mua thức ăn, còn khi ở một mình mẹ chỉ ăn dưa và củ cải muối.

Tôi học cấp ba ở trên thành phố, cách nhà 30 km. Mỗi lần đi họp phụ huynh, để tiết kiệm tiền mẹ đều đạp xe đi. Năm lớp 12, tôi tham gia kỳ thi học sinh giỏi Vật lý cấp tỉnh và đoạt giải. Trong buổi họp phụ huynh, thầy giáo chủ nhiệm và thầy dạy Vật lý đều khen ngợi tôi. Mẹ đã vô cùng hạnh phúc.

Sau này mẹ kể lại, họp phụ huynh xong, suốt quãng đường đạp xe về nhà mẹ vừa đi vừa ngân nga giai điệu nhỏ, quãng đường dài ba tiếng đồng hồ mà chẳng thấy mệt chút nào. Đối với mẹ, đó có lẽ là một trong số những tia sáng hiếm hoi xuất hiện trong gam màu xám xịt kể từ sau khi bố qua đời.

Sau này tôi lên đại học, chi phí nhiều hơn hồi cấp ba khá nhiều. Nhưng may mắn là có học bổng nên không tạo thêm quá nhiều gánh nặng cho mẹ. Cho đến khi tôi thi đỗ cao học và bắt đầu có thu nhập cố định, gánh nặng trên vai mẹ mới thực sự nhẹ đi rất nhiều. Một mặt, về kinh tế mẹ không còn phải lo tiền học phí và sinh hoạt phí cho tôi nữa; mặt khác, mẹ cảm thấy nuôi dạy tôi tốt nghiệp đại học là đã sống trọn vẹn với bản thân và không thẹn với lòng mình đối với bố.

Cuộc sống vốn dĩ luôn có gam màu của nó.

Từ sau khi bố mất, cuộc sống của mẹ chỉ toàn một màu ảm đạm. Đặc biệt là những lúc trong nhà chỉ còn một mình mẹ, nỗi đau thương và sự u sầu ấy giăng kín khắp mọi ngóc ngách căn nhà. Việc tôi thi đỗ cao học là niềm an ủi cực kỳ to lớn đối với mẹ, từ đó cuộc sống của mẹ mới dần có thêm đôi chút sắc màu tươi sáng.

Sau khi tốt nghiệp Tiến sĩ, tôi nhận được lời đề nghị làm Nghiên cứu sinh Sau Tiến sĩ tại Viện Nghiên cứu Max Planck của Đức. Ngay lập tức, tôi gọi điện về cho mẹ. Khi cuộc gọi kết nối, tôi nói: "Mẹ ơi, mẹ xin nghỉ việc đi, con đưa mẹ sang Đức nhé." Mẹ như cũng hiểu ra điều gì, đáp: "Ừ, được chứ."

Sau đó, tôi đưa mẹ đến Göttingen, một thành phố nhỏ với bề dày lịch sử khoa học và văn hóa vô cùng sâu sắc. Đây là lần đầu tiên mẹ xuất ngoại, cảm nhận được sự va chạm văn hóa hoàn toàn mới lạ. Nhờ vậy, mẹ còn tự học một ít tiếng Anh và tiếng Đức, biết giao tiếp những câu chào hỏi và con số đơn giản.

Mỗi tối sau khi ăn cơm xong, hai mẹ con tôi đều đi bộ từ căn hộ đến bức tượng "Cô gái chăn ngỗng" trước Tòa thị chính cũ rồi quay về. Mẹ còn đùa với tôi rằng con đường đó sắp bị hai mẹ con đi dạo làm mòn mất một phân rồi. 🙂

Trên đường đi, tôi hay trò chuyện với mẹ về lịch sử, khoa học và về Göttingen. Tuy không quá hiểu rõ, nhưng mẹ nghe rất hào hứng. Qua lời kể của tôi, mẹ biết đến Gauss, Riemann, Planck, Hilbert, Einstein, và cũng hiểu được sự phi thường của thành phố Göttingen.

Cuối tuần, tôi cùng mẹ đi dạo quanh thành phố nhỏ này. Göttingen tuy không lớn nhưng đâu đâu cũng in đậm dấu ấn lịch sử và văn hóa, có rất nhiều nhà cũ của các danh nhân và những con phố được đặt theo tên của họ. Chúng tôi cũng ra ngoại ô đi dạo hoặc đạp xe. Phong cảnh ở Göttingen đẹp tuyệt vời, bầu trời lúc nào cũng xanh ngắt với mây trắng, những thảm cỏ và cánh đồng xanh mướt làm lòng người say đắm.

Cách viện nghiên cứu nơi tôi làm việc không xa có hai cây dâu tằm, quả dâu kết ra ngọt lịm. Mỗi độ hè về, tôi và mẹ lại mang túi ra hái. Mới đầu hai mẹ con còn thấy hơi ngại ngùng, về sau thấy người dân địa phương toàn xách cả xô ra đựng…

Tôi còn đưa mẹ đi du lịch rất nhiều nơi khác ở Châu Âu: Tòa nhà Quốc hội và Cổng Brandenburg ở Berlin; Cung điện Schönbrunn, Phòng tơ vàng (Golden Hall) và sông Danube ở Vienna; Đấu trường La Mã ở Rome hay Vương cung thánh đường Thánh Phêrô ở Vatican. Chỉ tiếc là dịch bệnh đã làm gián đoạn kế hoạch, nếu không tôi còn muốn đưa mẹ đi ngắm Tháp Eiffel, Bảo tàng Louvre ở Paris và Đền Acropolis ở Athens nữa.

Do giới hạn thời gian của thị thực, mẹ ở Đức ba tháng thì bắt đầu phải về nước ở ba tháng mới có thể quay lại Đức tiếp. Nhờ vậy, mẹ lại học thêm được kỹ năng tự mình đi máy bay quốc tế, quá cảnh và làm thủ tục hải quan một mình. Mẹ bảo mẹ thấy rất tự hào về bản thân.

Kể từ sau khi bố mất, tôi chưa bao giờ có nhiều thời gian đồng hành bên mẹ đến thế. Trước đây cũng chỉ là mỗi tối thứ Sáu gọi cho mẹ một cuộc điện thoại. Vì vậy, tôi cực kỳ biết ơn vì đã có được cơ hội này.

Thấm thoát trôi qua, bố đã rời xa chúng tôi hơn hai mươi năm rồi, nhưng tôi cảm nhận được cuộc sống của mẹ đã lại đong đầy sắc màu, dù cho mỗi lần nhớ về bố mẹ vẫn sẽ đau lòng.

Bây giờ mẹ thường hay nói với tôi rằng mẹ cảm thấy bản thân rất hạnh phúc. Mẹ thấy tuy ngày xưa sống rất vất vả nhưng rốt cuộc cũng đã vượt qua được. Hiện tại cả tôi và chị gái đều có công việc tốt, rất mực hiếu thảo với mẹ, mẹ cảm thấy vô cùng an ủi.

Tôi từng âm thầm tự hứa với lòng mình: Năm xưa mẹ đã vì gia đình này mà chịu đựng bao nhiêu cay đắng, tôi nhất định sẽ đền đáp lại cho mẹ bấy nhiêu hạnh phúc. Chỉ cần mẹ cảm thấy hạnh phúc, tôi liền hạnh phúc điều, này đã vĩnh viễn thay đổi con người tôi.

Có thể mang lại hạnh phúc cho mẹ, chính là sự tận hưởng đỉnh cao nhất trong cuộc đời tôi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom