Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Hiệu Ứng Nạn Nhân
“Đôi khi người lớn chúng ta vô tình quên mất quyền lựa chọn của chính mình.”
Trong quá trình đồng hành cùng các khách hàng – từ các bạn trẻ đến cô chú lớn tuổi - tôi lắng nghe rất nhiều câu chuyện mà một điểm chung là nhân vật chính luôn ở trong vai trò phải chịu đựng, không có lối thoát, buộc phải làm điều mình không mong muốn.
Những câu chuyện không vui ấy thường kết thúc bằng: “Tại vì…”, “Bởi vì…”, “Do là…” – như một cách vô thức để lý giải vì sao mình không thể làm khác. Tôi được chứng kiến hành trình họ trở thành “nạn nhân” trong chính cuộc sống của mình - khi cảm xúc và lựa chọn dường như luôn bị chi phối bởi hoàn cảnh, bởi người khác, bởi ký ức cũ… Và trong guồng quay ấy, những cảm xúc như sợ hãi, tổn thương, tức giận, hoài nghi, mất niềm tin cứ thế thay phiên nhau xuất hiện.
Vậy lối ra ở đâu?
Bước đầu tiên, tôi thường mời họ nhận diện một điều sâu thẳm bên trong: đâu đó trong tiềm thức, ai cũng có một “đứa trẻ từng tổn thương”. Đứa trẻ ấy có thể đã quá quen với việc chịu đựng, sống trong môi trường khiến mình cảm thấy không đủ đầy, không có tiếng nói, không được lựa chọn. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình không thể thay đổi.
Hiểu rồi mới thương !
Khi ta hiểu vì sao mình phản ứng như vậy, vì sao nỗi đau luôn trở lại, thì cũng là lúc con đường chữa lành bắt đầu được mở ra - nhẹ nhàng và đầy hy vọng.
Với tôi, tri thức, sự tỉnh thức và tình yêu thương – dành cho chính mình và người khác - là những chiếc chìa khóa quan trọng để thoát khỏi sự ràng buộc của cảm xúc tiêu cực. Dĩ nhiên, hành trình ấy không hề dễ dàng. Nhưng mỗi lần ai đó có thể dũng cảm nhìn lại và nhận lấy trách nhiệm cảm xúc của chính mình, tôi biết rằng họ đang đi những bước đầu tiên đầy giá trị - để không còn trách móc, không còn làm “nạn nhân”, mà trở thành người chủ động trong hành trình sống của mình.
Thay vì giữ mãi những cảm xúc khó chịu trong lòng, chúng tôi cùng nhau chia sẻ, cùng nhau lắng nghe. Họ thường được gợi mở bằng những câu hỏi:
“Bạn đang cảm thấy thiếu điều gì?”
“Cảm xúc này có đang điều khiển bạn không?”
“Bạn có thể làm nó khác đi không?”...
Và đôi khi, giúp họ nhận biết một khoảnh khắc lắng lại – một giây phút thật sự nhìn vào bên trong - cũng đủ để họ bắt đầu khám phá chính mình sâu sắc hơn.
Suy cho cùng, ai trong chúng ta - dù là trẻ nhỏ hay người trưởng thành - cũng đều mong muốn được bình an, được hạnh phúc và được yêu thương.
Những điều tưởng chừng xa vời ấy, thật ra lại có thể bắt đầu từ chính bên trong mỗi người.
Nếu bạn cần, tôi luôn đồng hành cùng bạn.
Chúc bạn luôn an lành - và đủ yêu thương để thấu hiểu chính mình.
“Đôi khi người lớn chúng ta vô tình quên mất quyền lựa chọn của chính mình.”
Trong quá trình đồng hành cùng các khách hàng – từ các bạn trẻ đến cô chú lớn tuổi - tôi lắng nghe rất nhiều câu chuyện mà một điểm chung là nhân vật chính luôn ở trong vai trò phải chịu đựng, không có lối thoát, buộc phải làm điều mình không mong muốn.
Những câu chuyện không vui ấy thường kết thúc bằng: “Tại vì…”, “Bởi vì…”, “Do là…” – như một cách vô thức để lý giải vì sao mình không thể làm khác. Tôi được chứng kiến hành trình họ trở thành “nạn nhân” trong chính cuộc sống của mình - khi cảm xúc và lựa chọn dường như luôn bị chi phối bởi hoàn cảnh, bởi người khác, bởi ký ức cũ… Và trong guồng quay ấy, những cảm xúc như sợ hãi, tổn thương, tức giận, hoài nghi, mất niềm tin cứ thế thay phiên nhau xuất hiện.
Vậy lối ra ở đâu?
Bước đầu tiên, tôi thường mời họ nhận diện một điều sâu thẳm bên trong: đâu đó trong tiềm thức, ai cũng có một “đứa trẻ từng tổn thương”. Đứa trẻ ấy có thể đã quá quen với việc chịu đựng, sống trong môi trường khiến mình cảm thấy không đủ đầy, không có tiếng nói, không được lựa chọn. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình không thể thay đổi.
Hiểu rồi mới thương !
Khi ta hiểu vì sao mình phản ứng như vậy, vì sao nỗi đau luôn trở lại, thì cũng là lúc con đường chữa lành bắt đầu được mở ra - nhẹ nhàng và đầy hy vọng.
Với tôi, tri thức, sự tỉnh thức và tình yêu thương – dành cho chính mình và người khác - là những chiếc chìa khóa quan trọng để thoát khỏi sự ràng buộc của cảm xúc tiêu cực. Dĩ nhiên, hành trình ấy không hề dễ dàng. Nhưng mỗi lần ai đó có thể dũng cảm nhìn lại và nhận lấy trách nhiệm cảm xúc của chính mình, tôi biết rằng họ đang đi những bước đầu tiên đầy giá trị - để không còn trách móc, không còn làm “nạn nhân”, mà trở thành người chủ động trong hành trình sống của mình.
Thay vì giữ mãi những cảm xúc khó chịu trong lòng, chúng tôi cùng nhau chia sẻ, cùng nhau lắng nghe. Họ thường được gợi mở bằng những câu hỏi:
“Bạn đang cảm thấy thiếu điều gì?”
“Cảm xúc này có đang điều khiển bạn không?”
“Bạn có thể làm nó khác đi không?”...
Và đôi khi, giúp họ nhận biết một khoảnh khắc lắng lại – một giây phút thật sự nhìn vào bên trong - cũng đủ để họ bắt đầu khám phá chính mình sâu sắc hơn.
Suy cho cùng, ai trong chúng ta - dù là trẻ nhỏ hay người trưởng thành - cũng đều mong muốn được bình an, được hạnh phúc và được yêu thương.
Những điều tưởng chừng xa vời ấy, thật ra lại có thể bắt đầu từ chính bên trong mỗi người.
Nếu bạn cần, tôi luôn đồng hành cùng bạn.
Chúc bạn luôn an lành - và đủ yêu thương để thấu hiểu chính mình.

