- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,832
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Khoảnh khắc nào khiến bạn phải ly hôn gấp?
1. Một người khách cần được tư vấn của tôi. Khoảnh khắc cô ấy quyết định ly hôn lại bắt đầu từ một chuyện rất rất nhỏ.
Hôm đó sau giờ làm, cô mua tôm hùm đất về nấu. Mẹ chồng thấy cô làm món đó thì tỏ ra không vui, nói cô bày vẽ làm mấy thứ rườm rà như vậy nên không có thời gian chăm con. Chồng cô đứng bên cạnh cũng hùa theo.
Nấu xong, cô bận đút cơm cho con trước. Con ăn xong, cô mới ngồi xuống ăn, thế mà trên đĩa chẳng còn một con tôm nào cả.
Cô chỉ lặng lẽ thẫn thờ nhìn cái đĩa trống trơn đó, không nói một lời, rồi quay người bước ra khỏi nhà.
Hiện tại cô đang ở khách sạn, không về nhà. Chặn hết điện thoại của chồng và bố mẹ chồng, WeChat cũng chặn luôn.
Cô nói với tôi: Chắc chắn phải ly hôn, chỉ là cô không nỡ thấy con không trọn vẹn gia đình. Cô có khả năng nuôi con một mình, nhưng lại không có ai trông giúp; để con lại cho ông bà nội thì sợ họ nuôi dạy không tốt.
Có những cuộc hôn nhân, thật sự chỉ cần một khoảnh khắc là quyết định kết thúc.
2. Kết hôn 10 năm, con đã 9 tuổi. Hai vợ chồng sống hai nơi khác nhau (đi xe khoảng 1 tiếng) do tính chất công việc. Tôi một mình chăm sóc con.
Năm ngoái tôi không may bị ngã xương, phải phẫu thuật và bắt nẹp thép cố định. Mẹ đẻ đến bệnh viện chăm sóc tôi. Mỗi ngày sau khi tan học, con lại đến bệnh viện làm bài tập, ăn cơm cùng tôi, rồi tối ông ngoại đưa cháu về nhà ngủ.
Sau khi biết tin, đến tối ngày thứ ba anh ấy mới đến bệnh viện, tiện thể đón con về. Lúc anh đến, con vẫn đang làm bài tập. Anh chỉ chào tôi một câu rồi đứng ở cửa phòng bệnh, không bước vào, cứ đứng đó bấm điện thoại.
Sau khi phẫu thuật, cả bàn chân trái của tôi sưng lên rất nghiêm trọng, da căng chướng, tím bầm. Thu.ốc tê hết tác dụng, vừa đau vừa căng tức, mẹ nhẹ nhàng xoa chân tôi, cố giúp tôi giảm bớt đau đớn.
Vừa xoa, mẹ vừa gọi anh ấy: “XX, con vào thăm vợ một chút đi, chân nó sưng to lắm, phải khâu nhiều mũi”.
Anh ấy vẫn đứng ở cửa phòng bệnh, tiếp tục bấm điện thoại, không thèm ngẩng đầu, chỉ nói: “Có gì đâu, ai phẫu thuật xong chẳng thế.”
Tôi thấy nước mắt mẹ chực trào ra. Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã quyết định: xuất viện xong sẽ lập tức ly hôn.
3. Chuyện này là của thằng bạn tôi.
Hôm đó hai vợ chồng cãi nhau vì một chuyện gì đó, mà vợ nó cứ nhất quyết phải cãi cho ra ai đúng ai sai. Bình thường nó cứ im im thôi, vì dù sao hai vợ chồng cũng đã có 2 con rồi. Con gái lớn 14 tuổi, con trai nhỏ 3 tuổi rưỡi.
Thực ra chuyện hôm đó, chỉ cần hai vợ chồng không nói qua nói lại nữa thì cũng qua thôi. Nhưng có lẽ lúc ấy có đứa em trai tới chơi nên cô vợ mới được nước làm tới. Tôi cũng có mặt.
Đúng lúc đó, con trai nhỏ khóc gọi mẹ. Chả hiểu động lực gì mà cô vợ lại tương tác thằng bé một cái điếng hồn, thằng nhỏ đang ngồi trên ghế bị tác động đến mức ghế dịch hẳn về sau một khúc. Có lẽ ai nhìn thấy cũng chớt lặng, dù đang bực mấy cũng không thể trút giận lên đứa trẻ như vậy chứ.
Thế là thằng bạn nổi cơn tam bành. Nó lao tới tung 2 cú, một cú trúng vai, cú còn lại trúng chân cô vợ. Tôi vội kéo nó lại, còn em trai cô vợ thì kéo chị mình ra.
Cuối cùng nó quăng bộ quần áo của vợ ra ngoài hét: “Cút đi!”
Sau đó vợ nó về quê cùng em trai, còn nó thì ở lại tức đến run người.
Mấy ngày sau, hễ có ai gọi điện khuyên răng nên đón vợ về, nó đều cúp máy ngay. Cứ thế 3 tháng trôi qua, rồi mẹ vợ phải chủ động lên nhà. Nó vẫn kiên quyết đệ đơn ly hôn.
Thẩm phán hỏi hai đứa trẻ muốn sống với ai, cả hai đồng thanh nói ở với bố. Bất ngờ hơn là đứa con gái lớn còn lấy ra cuốn sổ ghi về chứng tr.ầm cảm của mình…
Cuối cùng tòa phán hai đứa trẻ được giao cho thằng bạn nuôi, còn vợ cũ phải chịu trách nhiệm chu cấp tiền sinh hoạt cho con.
1. Một người khách cần được tư vấn của tôi. Khoảnh khắc cô ấy quyết định ly hôn lại bắt đầu từ một chuyện rất rất nhỏ.
Hôm đó sau giờ làm, cô mua tôm hùm đất về nấu. Mẹ chồng thấy cô làm món đó thì tỏ ra không vui, nói cô bày vẽ làm mấy thứ rườm rà như vậy nên không có thời gian chăm con. Chồng cô đứng bên cạnh cũng hùa theo.
Nấu xong, cô bận đút cơm cho con trước. Con ăn xong, cô mới ngồi xuống ăn, thế mà trên đĩa chẳng còn một con tôm nào cả.
Cô chỉ lặng lẽ thẫn thờ nhìn cái đĩa trống trơn đó, không nói một lời, rồi quay người bước ra khỏi nhà.
Hiện tại cô đang ở khách sạn, không về nhà. Chặn hết điện thoại của chồng và bố mẹ chồng, WeChat cũng chặn luôn.
Cô nói với tôi: Chắc chắn phải ly hôn, chỉ là cô không nỡ thấy con không trọn vẹn gia đình. Cô có khả năng nuôi con một mình, nhưng lại không có ai trông giúp; để con lại cho ông bà nội thì sợ họ nuôi dạy không tốt.
Có những cuộc hôn nhân, thật sự chỉ cần một khoảnh khắc là quyết định kết thúc.
2. Kết hôn 10 năm, con đã 9 tuổi. Hai vợ chồng sống hai nơi khác nhau (đi xe khoảng 1 tiếng) do tính chất công việc. Tôi một mình chăm sóc con.
Năm ngoái tôi không may bị ngã xương, phải phẫu thuật và bắt nẹp thép cố định. Mẹ đẻ đến bệnh viện chăm sóc tôi. Mỗi ngày sau khi tan học, con lại đến bệnh viện làm bài tập, ăn cơm cùng tôi, rồi tối ông ngoại đưa cháu về nhà ngủ.
Sau khi biết tin, đến tối ngày thứ ba anh ấy mới đến bệnh viện, tiện thể đón con về. Lúc anh đến, con vẫn đang làm bài tập. Anh chỉ chào tôi một câu rồi đứng ở cửa phòng bệnh, không bước vào, cứ đứng đó bấm điện thoại.
Sau khi phẫu thuật, cả bàn chân trái của tôi sưng lên rất nghiêm trọng, da căng chướng, tím bầm. Thu.ốc tê hết tác dụng, vừa đau vừa căng tức, mẹ nhẹ nhàng xoa chân tôi, cố giúp tôi giảm bớt đau đớn.
Vừa xoa, mẹ vừa gọi anh ấy: “XX, con vào thăm vợ một chút đi, chân nó sưng to lắm, phải khâu nhiều mũi”.
Anh ấy vẫn đứng ở cửa phòng bệnh, tiếp tục bấm điện thoại, không thèm ngẩng đầu, chỉ nói: “Có gì đâu, ai phẫu thuật xong chẳng thế.”
Tôi thấy nước mắt mẹ chực trào ra. Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã quyết định: xuất viện xong sẽ lập tức ly hôn.
3. Chuyện này là của thằng bạn tôi.
Hôm đó hai vợ chồng cãi nhau vì một chuyện gì đó, mà vợ nó cứ nhất quyết phải cãi cho ra ai đúng ai sai. Bình thường nó cứ im im thôi, vì dù sao hai vợ chồng cũng đã có 2 con rồi. Con gái lớn 14 tuổi, con trai nhỏ 3 tuổi rưỡi.
Thực ra chuyện hôm đó, chỉ cần hai vợ chồng không nói qua nói lại nữa thì cũng qua thôi. Nhưng có lẽ lúc ấy có đứa em trai tới chơi nên cô vợ mới được nước làm tới. Tôi cũng có mặt.
Đúng lúc đó, con trai nhỏ khóc gọi mẹ. Chả hiểu động lực gì mà cô vợ lại tương tác thằng bé một cái điếng hồn, thằng nhỏ đang ngồi trên ghế bị tác động đến mức ghế dịch hẳn về sau một khúc. Có lẽ ai nhìn thấy cũng chớt lặng, dù đang bực mấy cũng không thể trút giận lên đứa trẻ như vậy chứ.
Thế là thằng bạn nổi cơn tam bành. Nó lao tới tung 2 cú, một cú trúng vai, cú còn lại trúng chân cô vợ. Tôi vội kéo nó lại, còn em trai cô vợ thì kéo chị mình ra.
Cuối cùng nó quăng bộ quần áo của vợ ra ngoài hét: “Cút đi!”
Sau đó vợ nó về quê cùng em trai, còn nó thì ở lại tức đến run người.
Mấy ngày sau, hễ có ai gọi điện khuyên răng nên đón vợ về, nó đều cúp máy ngay. Cứ thế 3 tháng trôi qua, rồi mẹ vợ phải chủ động lên nhà. Nó vẫn kiên quyết đệ đơn ly hôn.
Thẩm phán hỏi hai đứa trẻ muốn sống với ai, cả hai đồng thanh nói ở với bố. Bất ngờ hơn là đứa con gái lớn còn lấy ra cuốn sổ ghi về chứng tr.ầm cảm của mình…
Cuối cùng tòa phán hai đứa trẻ được giao cho thằng bạn nuôi, còn vợ cũ phải chịu trách nhiệm chu cấp tiền sinh hoạt cho con.

