- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,630
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Làm sao để luôn tạo lợi thế tâm lý khi làm việc với đối tác ?
Lợi thế tâm lý là gì? Là khi một người cảm thấy họ ở trên bạn, có thể đánh giá bạn, có thể kiểm soát bầu không khí và hướng đi của mối quan hệ giữa hai người. Lợi thế này không tự nhiên mà có; chính bạn đã trao cho người ta. Đó là sự quan tâm, dè dặt, overthinking của bạn đã vô tình trao quyền lực này cho họ.
Nhiều người trong những năm tháng hình thành nhân cách thường nói: Người kia có nguồn lực, địa vị và kinh nghiệm; quả thực có “tư cách” để kiêu ngạo. Bạn sai rồi. Kiêu ngạo là việc của họ, nhưng để cho sự kiêu ngạo đó bén rễ trong lòng bạn và bóp nghẹt bạn lại là việc của bạn.
Khi ai đó cố gắng tạo ra lợi thế tâm lý đối với bạn, vũ khí của họ thực ra chỉ có vài thứ: lạnh nhạt, khoe khoang, hạ thấp, trơ trẽn hoặc giả vờ cao thâm bằng sự im lặng. Tác hại thực sự duy nhất của những vũ khí này đến từ phản ứng của bạn. Nếu bạn phản ứng, nếu bạn cảm thấy bị xúc phạm, bị lu mờ hoặc bị phơi bày, là bạn thua rồi. Những biến động cảm xúc, sự bất an, những nỗ lực chứng tỏ bản thân của bạn... chính là chiến lợi phẩm tốt nhất của đối phương.
Vậy làm sao để không cho họ cơ hội đó?
Thứ nhất, thu lại quyền đánh giá về tay mình. Sự công nhận của người khác không ngọt ngào đến thế, mà sự phủ định của họ cũng không thê thảm đến vậy. Bạn là người thế nào, giá trị của bạn ra sao không phụ thuộc vào ánh nhìn ngưỡng mộ hay thân thiết của họ. Họ nâng bạn lên, bạn chưa chắc đã cao; họ dìm bạn xuống, bạn cũng chưa chắc đã thấp.
Thứ hai, học cách phân biệt chủ - khách. Họ thể hiện thế nào là chuyện của họ, phản ánh tu dưỡng, tâm thái và tầm nhìn của họ. Bạn phản ứng ra sao là chuyện của bạn, thể hiện định lực, lòng dạ khoan dung và trí tuệ của bạn. Họ kiêu ngạo là vì họ thiếu đức, thiếu hạnh. Việc gì bạn phải dùng sai lầm của họ để trừng phạt bản thân, khiến bản thân trở nên ti tiện sân si? Họ cần dựa vào vật ngoài để lấp đầy sự trống rỗng bên trong. Cớ gì bạn lại để sự thiếu thốn của họ đảo lộn sự bình tĩnh của chính mình?
Thứ ba, duy trì cách tiếp cận nhẹ nhàng, tránh đối đầu. Không cần đối đầu gay gắt, vừa quá mệt mỏi mà lại vô tình nâng họ lên thành kẻ thù. Thái độ tốt nhất là phớt lờ, không phải là bạn không nhìn thấy người đó, mà là bạn không nhìn thấy áp lực tâm lý mà họ đang cố gắng chất lên đầu bạn. Người ta thờ ơ, bạn vẫn giữ thái độ ôn hoà. Người ta bỉ bôi, bạn chỉ cười nhẹ. Người ta khoe khoang, bạn coi như nghe nhạc.
Hãy nhớ rằng, không ai có thể tỏ thái độ với bạn trừ khi bạn cho phép. Không ai có thể nhìn thấu bạn, trừ khi bạn đã tự đồng ý với cách họ đánh giá. Đừng cho bất cứ ai cơ hội đó, bởi vì sự điềm tĩnh, tập trung và lòng tự tin không lay chuyển của bạn tự nó đã là một ưu thế không thể bị công phá.
Lợi thế tâm lý là gì? Là khi một người cảm thấy họ ở trên bạn, có thể đánh giá bạn, có thể kiểm soát bầu không khí và hướng đi của mối quan hệ giữa hai người. Lợi thế này không tự nhiên mà có; chính bạn đã trao cho người ta. Đó là sự quan tâm, dè dặt, overthinking của bạn đã vô tình trao quyền lực này cho họ.
Nhiều người trong những năm tháng hình thành nhân cách thường nói: Người kia có nguồn lực, địa vị và kinh nghiệm; quả thực có “tư cách” để kiêu ngạo. Bạn sai rồi. Kiêu ngạo là việc của họ, nhưng để cho sự kiêu ngạo đó bén rễ trong lòng bạn và bóp nghẹt bạn lại là việc của bạn.
Khi ai đó cố gắng tạo ra lợi thế tâm lý đối với bạn, vũ khí của họ thực ra chỉ có vài thứ: lạnh nhạt, khoe khoang, hạ thấp, trơ trẽn hoặc giả vờ cao thâm bằng sự im lặng. Tác hại thực sự duy nhất của những vũ khí này đến từ phản ứng của bạn. Nếu bạn phản ứng, nếu bạn cảm thấy bị xúc phạm, bị lu mờ hoặc bị phơi bày, là bạn thua rồi. Những biến động cảm xúc, sự bất an, những nỗ lực chứng tỏ bản thân của bạn... chính là chiến lợi phẩm tốt nhất của đối phương.
Vậy làm sao để không cho họ cơ hội đó?
Thứ nhất, thu lại quyền đánh giá về tay mình. Sự công nhận của người khác không ngọt ngào đến thế, mà sự phủ định của họ cũng không thê thảm đến vậy. Bạn là người thế nào, giá trị của bạn ra sao không phụ thuộc vào ánh nhìn ngưỡng mộ hay thân thiết của họ. Họ nâng bạn lên, bạn chưa chắc đã cao; họ dìm bạn xuống, bạn cũng chưa chắc đã thấp.
Thứ hai, học cách phân biệt chủ - khách. Họ thể hiện thế nào là chuyện của họ, phản ánh tu dưỡng, tâm thái và tầm nhìn của họ. Bạn phản ứng ra sao là chuyện của bạn, thể hiện định lực, lòng dạ khoan dung và trí tuệ của bạn. Họ kiêu ngạo là vì họ thiếu đức, thiếu hạnh. Việc gì bạn phải dùng sai lầm của họ để trừng phạt bản thân, khiến bản thân trở nên ti tiện sân si? Họ cần dựa vào vật ngoài để lấp đầy sự trống rỗng bên trong. Cớ gì bạn lại để sự thiếu thốn của họ đảo lộn sự bình tĩnh của chính mình?
Thứ ba, duy trì cách tiếp cận nhẹ nhàng, tránh đối đầu. Không cần đối đầu gay gắt, vừa quá mệt mỏi mà lại vô tình nâng họ lên thành kẻ thù. Thái độ tốt nhất là phớt lờ, không phải là bạn không nhìn thấy người đó, mà là bạn không nhìn thấy áp lực tâm lý mà họ đang cố gắng chất lên đầu bạn. Người ta thờ ơ, bạn vẫn giữ thái độ ôn hoà. Người ta bỉ bôi, bạn chỉ cười nhẹ. Người ta khoe khoang, bạn coi như nghe nhạc.
Hãy nhớ rằng, không ai có thể tỏ thái độ với bạn trừ khi bạn cho phép. Không ai có thể nhìn thấu bạn, trừ khi bạn đã tự đồng ý với cách họ đánh giá. Đừng cho bất cứ ai cơ hội đó, bởi vì sự điềm tĩnh, tập trung và lòng tự tin không lay chuyển của bạn tự nó đã là một ưu thế không thể bị công phá.
Last edited:

