- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,452
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Làm sao hệ tiêu hóa của chúng ta lại chịu được đồ ăn nóng nhỉ?
Chỉ cần nước khoảng 50–60°C cũng có thể làm thịt heo chuyển sang màu trắng, vậy thực quản và nội tạng của con người làm sao chịu được nhiệt độ cao như thế?
Nước trà, cà phê lúc uống chắc cũng phải khoảng 70–80°C, rồi còn đủ loại canh, súp nữa, có thật là không làm bỏng nội tạng hay không?
1.
Sau khi ăn lẩu hoặc ăn mì nước nóng xong, bạn sẽ cảm thấy trong miệng dường như có một lớp màng bao phủ, bạn liền ch–ửi một câu: "Chắc chắn là bỏ quá nhiều muối và bột ngọt rồi." Thực ra đó chính là do bị bỏng nhiệt đấy, lớp niêm mạc bề mặt đã bị nhiệt độ cao làm cho hoại tử rồi.
Nếu thực quản liên tục bị bỏng như vậy thì có thể dẫn đến ung thư thực quản.
Còn dạ dày thì không có vấn đề gì lớn, vì khi xuống tới dạ dày thì nhiệt độ hầu như đã giảm xuống gần bằng nhiệt độ cơ thể rồi.
2.
Chịu làm sao nổi, thế nên tế bào mới ch–ết đi, bị tổn thương quá nhiều lần thì sẽ dẫn đến ung thư.
Trước đây tôi từng đọc một bài tản văn giới thiệu về những người sành ăn chính hiệu, trong đó có một vị khách ẩm thực thích nhất là ăn mì nóng hổi và húp nước dùng sôi sùng sục, cho nên lần nào ông ấy cũng chọn ngồi ở bàn gần bếp nhất để nhận được bát mì sớm nhất và húp được ngụm nước dùng nóng hổi ngay lập tức.
Ông cho rằng như vậy mới giữ được hương vị tươi ngon nhất. Đoạn cuối của bài viết có nói ông ấy đã qua đời vì ung thư thực quản.
3.
Nước nóng trên 65°C được xếp vào nhóm tác nhân có khả năng gây ung thư loại 2A.
Sau khi uống nước nóng, khoang miệng và thực quản chắc chắn sẽ bị bỏng. Sở dĩ nhiều người ăn đồ nóng mà không thấy nóng là vì lớp niêm mạc bề mặt đã bị bỏng nhiều lần, làm cho các dây thần kinh ngoại biên đã bị hoại tử rồi.
Việc cảm nhận bắt buộc phải nhờ các dây thần kinh truyền tín hiệu. Khi dây thần kinh ngoại biên đã bị tổn thương thì tín hiệu bị bỏng không thể truyền tới não bộ, con người sẽ không cảm nhận được cơn đau do nhiệt độ cao gây ra nữa. Nhưng niêm mạc vẫn sẽ bị nhiệt độ cao làm cho tổn thương như thường, sau khi bề mặt bị bỏng và tế bào ch–ết đi thì phải tạo ra các tế bào mới để bù đắp, từ đó buộc các tế bào phải liên tục phân chia và tăng sinh. Theo thời gian, nguy cơ mắc ung thư sẽ tăng lên.
Do nhiều người có thói quen ăn đồ rất nóng và uống nước sôi, nên số ca ung thư thực quản của nhóm người này nhiều hơn 20% so với những nhóm khác trong tổng số ca ung thư thực quản được thống kê.
Tất nhiên tôi không cổ xúy việc ăn đồ sống, đồ lạnh hay uống nước lạnh nhưng việc để thức ăn đã nấu chín và nước đã đun sôi nguội bớt đi thì đâu có gì khó, chỉ cần để xuống tầm 55°C là đa số mọi người đều có thể cảm nhận được độ nóng nhưng vẫn có thể đưa vào miệng bình thường, đó mới là nhiệt độ thích hợp nhất.
4.
Bác cả của tôi là một người "không nóng thì không ăn". Phương châm sống của bác ấy là: "Cơm phải nóng, trà phải sôi, ăn đến đâu cảm nhận được hơi nóng đến đó thì mới gọi là sảng khoái."
Mỗi sáng bát cháo vừa nhấc ra khỏi bếp, bác ấy húp sột soạt mà mặt không biến sắc; sách bò vớt ra từ nồi lẩu, người khác đều nhúng vào bát nước chấm cho nguội bớt một chút, còn bác ấy thì cho thẳng vào miệng rồi cười bảo chúng tôi: Mấy đứa không hiểu đâu, ăn thế này mới ngon!" Chúng tôi đều đã quen với việc đó và nghĩ bác ấy là người có dạ dày thép.
Cho đến 2 năm trước, bác ấy bắt đầu thấy cổ họng luôn có cảm giác vướng khi nuốt. Sau khi nội soi, bác sĩ chẩn đoán: tổn thương tân sinh trong biểu mô thực quản mức độ cao, chỉ còn cách ung thư đúng một bước chân.
Bác sĩ nói rất rõ, nguyên nhân chính là "ăn đồ quá nóng trong thời gian dài". Bác sĩ chỉ vào hình ảnh thực quản của cậu rồi nói: "Nước khoảng 50–60°C cũng có thể làm thịt heo chuyển sang màu trắng. Niêm mạc thực quản của anh cũng là thịt. Mỗi lần nuốt thức ăn ở nhiệt độ 70–80°C là mỗi lần thực quản bị bỏng nhẹ. Nó không giống da, không lập tức kêu đau, nhưng những tổn thương lặp đi lặp lại rồi tự sửa chữa như vậy cuối cùng sẽ dẫn đến ung thư."
Thực ra, thực quản của chúng ta mong manh hơn nhiều so với tưởng tượng. Nó âm thầm chịu đựng những lần bị đồ nóng tác động, tổn thương cứ lặng lẽ tích tụ. Rất nhiều người chỉ đến khi xuất hiện triệu chứng bất thường thì mới nhận ra điều này.
5.
Trong điều kiện bình thường thì làm gì có ai ăn thức ăn ở nhiệt độ 50–60°C đâu nhỉ. Đợt dịch tôi có mua một cây sú–ng đo nhiệt độ, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm liền mang đi đo khắp nơi trong nhà mới biết, một cốc trà sữa nóng đến mức không thể uống ngay còn chưa tới 50°C nữa mà.
Chỉ cần nước khoảng 50–60°C cũng có thể làm thịt heo chuyển sang màu trắng, vậy thực quản và nội tạng của con người làm sao chịu được nhiệt độ cao như thế?
Nước trà, cà phê lúc uống chắc cũng phải khoảng 70–80°C, rồi còn đủ loại canh, súp nữa, có thật là không làm bỏng nội tạng hay không?
1.
Sau khi ăn lẩu hoặc ăn mì nước nóng xong, bạn sẽ cảm thấy trong miệng dường như có một lớp màng bao phủ, bạn liền ch–ửi một câu: "Chắc chắn là bỏ quá nhiều muối và bột ngọt rồi." Thực ra đó chính là do bị bỏng nhiệt đấy, lớp niêm mạc bề mặt đã bị nhiệt độ cao làm cho hoại tử rồi.
Nếu thực quản liên tục bị bỏng như vậy thì có thể dẫn đến ung thư thực quản.
Còn dạ dày thì không có vấn đề gì lớn, vì khi xuống tới dạ dày thì nhiệt độ hầu như đã giảm xuống gần bằng nhiệt độ cơ thể rồi.
2.
Chịu làm sao nổi, thế nên tế bào mới ch–ết đi, bị tổn thương quá nhiều lần thì sẽ dẫn đến ung thư.
Trước đây tôi từng đọc một bài tản văn giới thiệu về những người sành ăn chính hiệu, trong đó có một vị khách ẩm thực thích nhất là ăn mì nóng hổi và húp nước dùng sôi sùng sục, cho nên lần nào ông ấy cũng chọn ngồi ở bàn gần bếp nhất để nhận được bát mì sớm nhất và húp được ngụm nước dùng nóng hổi ngay lập tức.
Ông cho rằng như vậy mới giữ được hương vị tươi ngon nhất. Đoạn cuối của bài viết có nói ông ấy đã qua đời vì ung thư thực quản.
3.
Nước nóng trên 65°C được xếp vào nhóm tác nhân có khả năng gây ung thư loại 2A.
Sau khi uống nước nóng, khoang miệng và thực quản chắc chắn sẽ bị bỏng. Sở dĩ nhiều người ăn đồ nóng mà không thấy nóng là vì lớp niêm mạc bề mặt đã bị bỏng nhiều lần, làm cho các dây thần kinh ngoại biên đã bị hoại tử rồi.
Việc cảm nhận bắt buộc phải nhờ các dây thần kinh truyền tín hiệu. Khi dây thần kinh ngoại biên đã bị tổn thương thì tín hiệu bị bỏng không thể truyền tới não bộ, con người sẽ không cảm nhận được cơn đau do nhiệt độ cao gây ra nữa. Nhưng niêm mạc vẫn sẽ bị nhiệt độ cao làm cho tổn thương như thường, sau khi bề mặt bị bỏng và tế bào ch–ết đi thì phải tạo ra các tế bào mới để bù đắp, từ đó buộc các tế bào phải liên tục phân chia và tăng sinh. Theo thời gian, nguy cơ mắc ung thư sẽ tăng lên.
Do nhiều người có thói quen ăn đồ rất nóng và uống nước sôi, nên số ca ung thư thực quản của nhóm người này nhiều hơn 20% so với những nhóm khác trong tổng số ca ung thư thực quản được thống kê.
Tất nhiên tôi không cổ xúy việc ăn đồ sống, đồ lạnh hay uống nước lạnh nhưng việc để thức ăn đã nấu chín và nước đã đun sôi nguội bớt đi thì đâu có gì khó, chỉ cần để xuống tầm 55°C là đa số mọi người đều có thể cảm nhận được độ nóng nhưng vẫn có thể đưa vào miệng bình thường, đó mới là nhiệt độ thích hợp nhất.
4.
Bác cả của tôi là một người "không nóng thì không ăn". Phương châm sống của bác ấy là: "Cơm phải nóng, trà phải sôi, ăn đến đâu cảm nhận được hơi nóng đến đó thì mới gọi là sảng khoái."
Mỗi sáng bát cháo vừa nhấc ra khỏi bếp, bác ấy húp sột soạt mà mặt không biến sắc; sách bò vớt ra từ nồi lẩu, người khác đều nhúng vào bát nước chấm cho nguội bớt một chút, còn bác ấy thì cho thẳng vào miệng rồi cười bảo chúng tôi: Mấy đứa không hiểu đâu, ăn thế này mới ngon!" Chúng tôi đều đã quen với việc đó và nghĩ bác ấy là người có dạ dày thép.
Cho đến 2 năm trước, bác ấy bắt đầu thấy cổ họng luôn có cảm giác vướng khi nuốt. Sau khi nội soi, bác sĩ chẩn đoán: tổn thương tân sinh trong biểu mô thực quản mức độ cao, chỉ còn cách ung thư đúng một bước chân.
Bác sĩ nói rất rõ, nguyên nhân chính là "ăn đồ quá nóng trong thời gian dài". Bác sĩ chỉ vào hình ảnh thực quản của cậu rồi nói: "Nước khoảng 50–60°C cũng có thể làm thịt heo chuyển sang màu trắng. Niêm mạc thực quản của anh cũng là thịt. Mỗi lần nuốt thức ăn ở nhiệt độ 70–80°C là mỗi lần thực quản bị bỏng nhẹ. Nó không giống da, không lập tức kêu đau, nhưng những tổn thương lặp đi lặp lại rồi tự sửa chữa như vậy cuối cùng sẽ dẫn đến ung thư."
Thực ra, thực quản của chúng ta mong manh hơn nhiều so với tưởng tượng. Nó âm thầm chịu đựng những lần bị đồ nóng tác động, tổn thương cứ lặng lẽ tích tụ. Rất nhiều người chỉ đến khi xuất hiện triệu chứng bất thường thì mới nhận ra điều này.
5.
Trong điều kiện bình thường thì làm gì có ai ăn thức ăn ở nhiệt độ 50–60°C đâu nhỉ. Đợt dịch tôi có mua một cây sú–ng đo nhiệt độ, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm liền mang đi đo khắp nơi trong nhà mới biết, một cốc trà sữa nóng đến mức không thể uống ngay còn chưa tới 50°C nữa mà.

