- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,000
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ hay không?
Mấy hôm trước dọn lại ổ cứng, tôi tình cờ tìm thấy mấy tấm ảnh đi Tây Tạng hồi 22 tuổi.
Lúc đó tôi mặc cái áo khoác cũ nát, mặt thì đen nhẻm vì cháy nắng, đứng bên hồ Yamdrok cười trông như một thằng ngốc, hàm răng trắng nhởn phản chiếu cả ánh mặt trời.
Tháng trước tôi lại đi Tây Tạng một chuyến nữa. Lần này tôi bay thẳng, ở khách sạn 5 sao, bao trọn một chiếc SUV có tài xế riêng phục vụ suốt hành trình, toàn vào ăn uống ở những quán đứng đầu bảng xếp hạng trên app.
Thế nhưng, khi đứng đúng ở vị trí cũ, nhìn cùng một mặt hồ đó, tôi chỉ chụp đúng hai tấm ảnh rồi lại muốn về khách sạn nằm.
Đêm đó, tôi ngồi h ú t t h u ố c trong phòng khách sạn, lật xem lại những tấm hình của mười năm trước, đột nhiên tôi ngộ ra câu trả lời cho câu hỏi: “Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ hay không?”
Câu trả lời là: Có. Nhất định phải đi khi bạn còn trẻ.
Không phải nói già rồi thì không đi được, mà là cảm giác lúc đó thực sự sẽ khác lắm.
Để tôi kể cho bạn nghe về chuyến đi năm 22 tuổi của tôi.
Vừa tốt nghiệp xong, tôi gom góp mãi mới đủ 3 triệu.
Chọn ngồi ghế cứng của tàu hoả, hơn 50 tiếng đồng hồ từ Bắc Kinh đến Lhasa.
Ngồi đến mức chân sưng phù, lúc xuống tàu đi còn chẳng vững.
Tôi ở giường tầng trong nhà trọ giá rẻ 100 giá chỉ nghìn một đêm, 6 người chung một phòng, mùi tất chân hòa quyện với mùi mì tôm, đêm đêm còn có tiếng ngáy vang trời.
Ăn uống thì toàn phải ghép đoàn, một bát trà bơ (Trà bơ là thức uống đặc trưng và không thể thiếu trong đời sống của người dân Tây Tạng. Nó được làm từ trà đen, bơ làm từ sữa bò hoặc sữa yak và muối) chia bốn, một tô mì Tạng hai người ăn chung.
Trên đường đi quen được mấy đứa sinh viên cũng đi du lịch bụi giống mình, 5 đứa góp tiền thuê chiếc xe bánh mì cũ nát đi hồ Namtso, cửa sổ xe thì hở, gió lùa lạnh buốt nên mấy đứa cứ phải khoác áo phao rồi ôm chặt lấy nhau cho ấm.
Lúc đó khổ không? Khổ thật.
Nhưng có thú vị không? M ẹ nó, thú vị kinh khủng!
Chúng tôi tán dóc trên tàu với đủ mọi người từ khắp nơi. Nghe ông anh Tân Cương kể chuyện chăn cừu, nghe cô gái Vân Nam kể chuyện đi dạy học tình nguyện.
Chúng tôi uống bia rẻ tiền trong nhà trọ, rồi tám chuyện đến 3 giờ sáng, còn hứa với nhau sau này sẽ cùng đi vòng quanh thế giới. Đứng bên hồ Yamdrok, chúng tôi hét vang vào những ngọn núi tuyết rằng sau này mình nhất định phải trở thành những người thật lợi hại.
Những chuyện đó, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ mồn một.
Còn chuyến đi tháng trước thì sao? Bay 3 tiếng là tới, xuống máy bay có tài xế đón, khách sạn có máy cung cấp oxy, phòng rộng đến mức có thể chạy bộ được. Ăn toàn quán xịn, thích gì gọi nấy. Đi tham quan thì xe đưa tận nơi, xuống chụp ảnh xong là lên xe đi tiếp, mệt thì nằm luôn trên xe mà ngủ.
Thoải mái thì có thoải mái thật.
Nhưng có thú vị không? Thú thật là tôi chẳng có cảm giác gì mấy.
Nhìn thấy núi tuyết, trong đầu tôi chỉ nghĩ: "Ờ, cũng đẹp đấy", rồi rút điện thoại ra chụp tấm hình, chỉnh màu cho đẹp rồi đăng lên mạng xã hội. Gặp những người cũng đi du lịch như mình, tôi thậm chí chẳng buồn chào hỏi, chỉ gật đầu một cái rồi bước qua. Tối về khách sạn cũng chẳng muốn đi dạo, chỉ muốn nằm trên giường lướt mạng.
Vẫn là Tây Tạng đó, vẫn là những ngọn núi, mặt hồ đó. Nhưng tôi đã không còn là tôi của năm nào nữa rồi.
Nhiều người hay nói: "Đợi khi nào tôi có tiền, có thời gian rồi mới đi du lịch". Thật ra là, khi bạn có cả hai thứ đó rồi, hương vị của chuyến đi đã không còn như trước.
Cái hay của du lịch chưa bao giờ nằm ở phong cảnh hữu tình. Nó nằm ở tâm trạng của bạn khi ngắm cảnh, ở trạng thái của bạn lúc bấy giờ và ở trái tim luôn tò mò với mọi thứ xung quanh.
Năm 20 tuổi: Ngồi tàu 20 tiếng bạn không thấy mệt mà còn thấy hưng phấn. Nhìn phong cảnh qua cửa sổ thay đổi từng chút một, bạn thấy cả thế giới như đang mở ra trước mắt mình.
Năm 30 tuổi: Ngồi tàu cao tốc 2 tiếng bạn đã thấy mệt, lên xe chỉ muốn đeo tai nghe đi ngủ, chẳng buồn liếc nhìn cửa sổ lấy một lần.
Năm 20 tuổi: Bạn ở phòng trọ rẻ tiền, nói chuyện cả đêm với người lạ làm bạn thấy cực kỳ thú vị, thấy ai cũng có câu chuyện riêng.
Năm 30 tuổi: Ở khách sạn 3 sao bạn còn chê giường cứng, phòng bên hơi ồn là không ngủ được, người lạ bắt chuyện là bạn lại đề phòng họ muốn lừa tiền mình.
Là bởi ngưỡng cảm xúc của bạn đã cao hơn, sự tò mò mất đi, nhiệt huyết cũng cạn, nhìn cái gì cũng thấy “cũng thường thôi".
Tất nhiên tôi không nói là già rồi đi du lịch thì hoàn toàn không có ý nghĩa. Khi bạn 50 tuổi, con cái đã lớn, có tiền có quyền, cùng bạn đời đi dạo thong dong, tìm chỗ sơn thủy hữu tình ở nửa tháng, câu cá, uống trà... đó cũng là một kiểu hưởng thụ.
Nhưng cảm giác đó khác hoàn toàn với thời trẻ. Cái sự hưng phấn khi nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, cái khao khát được trò chuyện thâu đêm với người lạ, cái dũng khí dám đi khắp thiên hạ dù túi chẳng có bao nhiêu tiền và dù có mệt rã rời nhưng cứ đặt lưng xuống là ngủ, mai tỉnh dậy lại đi tiếp được ngay...
Giống như lúc nhỏ ăn cây kem 2 nghìn đồng, bạn thấy đó là thứ ngon nhất thế giới.
Sau này có tiền, ngày nào cũng ăn kem xịn, bạn cũng chẳng tìm lại được cái vị đó nữa.
Đừng quá câu nệ chuyện phải có nhiều tiền mới đi được.
Tuổi trẻ có cách chơi của tuổi trẻ. Quan trọng không phải bạn tiêu bao nhiêu tiền, mà là bạn đã đi, đã thấy và đã trải qua.
Tôi không khuyên bạn bỏ việc hay tiêu hết tiền tiết kiệm để đi chơi, làm vậy là rất ngốc. Ý tôi là: Đừng luôn miệng nói "Đợi khi nào có tiền rồi tính".
Đi làm được vài ba năm, dành dụm được một khoản nho nhỏ, xin nghỉ phép đi đâu đó mười ngày nửa tháng, chuyện đó không khó. Đừng cứ đợi đến sau này. Sau này bạn có thể có tiền, nhưng cái tâm của bạn lúc đó có lẽ không còn ở đó nữa rồi.
Giờ tôi có tiền rồi, nhưng bảo tôi ngồi tàu 50 tiếng, ở nhà trọ 100 nghìn, thức đêm uống bia bàn chuyện lý tưởng với người lạ, tôi thực sự làm không nổi nữa. Tôi sẵn sàng chi nhiều tiền hơn để được thoải mái, nhưng tôi cũng hiểu rõ rằng, dù có chi bao nhiêu tiền đi chăng nữa, tôi cũng không mua lại được cảm giác của năm ấy.
Có nơi nào muốn đi, hãy đi sớm một chút.
Có người nào muốn gặp, hãy gặp sớm một chút.
Có việc gì muốn làm, hãy bắt tay vào làm ngay.
Đừng đợi. Thật đấy, đừng đợi. Đợi đến khi bạn có tiền, có thời gian, có điều kiện...
nhưng trái tim trẻ trung của bạn đã nguội lạnh mất rồi, thì nhìn cái gì cũng vô ích mà thôi.
Mấy hôm trước dọn lại ổ cứng, tôi tình cờ tìm thấy mấy tấm ảnh đi Tây Tạng hồi 22 tuổi.
Lúc đó tôi mặc cái áo khoác cũ nát, mặt thì đen nhẻm vì cháy nắng, đứng bên hồ Yamdrok cười trông như một thằng ngốc, hàm răng trắng nhởn phản chiếu cả ánh mặt trời.
Tháng trước tôi lại đi Tây Tạng một chuyến nữa. Lần này tôi bay thẳng, ở khách sạn 5 sao, bao trọn một chiếc SUV có tài xế riêng phục vụ suốt hành trình, toàn vào ăn uống ở những quán đứng đầu bảng xếp hạng trên app.
Thế nhưng, khi đứng đúng ở vị trí cũ, nhìn cùng một mặt hồ đó, tôi chỉ chụp đúng hai tấm ảnh rồi lại muốn về khách sạn nằm.
Đêm đó, tôi ngồi h ú t t h u ố c trong phòng khách sạn, lật xem lại những tấm hình của mười năm trước, đột nhiên tôi ngộ ra câu trả lời cho câu hỏi: “Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ hay không?”
Câu trả lời là: Có. Nhất định phải đi khi bạn còn trẻ.
Không phải nói già rồi thì không đi được, mà là cảm giác lúc đó thực sự sẽ khác lắm.
Để tôi kể cho bạn nghe về chuyến đi năm 22 tuổi của tôi.
Vừa tốt nghiệp xong, tôi gom góp mãi mới đủ 3 triệu.
Chọn ngồi ghế cứng của tàu hoả, hơn 50 tiếng đồng hồ từ Bắc Kinh đến Lhasa.
Ngồi đến mức chân sưng phù, lúc xuống tàu đi còn chẳng vững.
Tôi ở giường tầng trong nhà trọ giá rẻ 100 giá chỉ nghìn một đêm, 6 người chung một phòng, mùi tất chân hòa quyện với mùi mì tôm, đêm đêm còn có tiếng ngáy vang trời.
Ăn uống thì toàn phải ghép đoàn, một bát trà bơ (Trà bơ là thức uống đặc trưng và không thể thiếu trong đời sống của người dân Tây Tạng. Nó được làm từ trà đen, bơ làm từ sữa bò hoặc sữa yak và muối) chia bốn, một tô mì Tạng hai người ăn chung.
Trên đường đi quen được mấy đứa sinh viên cũng đi du lịch bụi giống mình, 5 đứa góp tiền thuê chiếc xe bánh mì cũ nát đi hồ Namtso, cửa sổ xe thì hở, gió lùa lạnh buốt nên mấy đứa cứ phải khoác áo phao rồi ôm chặt lấy nhau cho ấm.
Lúc đó khổ không? Khổ thật.
Nhưng có thú vị không? M ẹ nó, thú vị kinh khủng!
Chúng tôi tán dóc trên tàu với đủ mọi người từ khắp nơi. Nghe ông anh Tân Cương kể chuyện chăn cừu, nghe cô gái Vân Nam kể chuyện đi dạy học tình nguyện.
Chúng tôi uống bia rẻ tiền trong nhà trọ, rồi tám chuyện đến 3 giờ sáng, còn hứa với nhau sau này sẽ cùng đi vòng quanh thế giới. Đứng bên hồ Yamdrok, chúng tôi hét vang vào những ngọn núi tuyết rằng sau này mình nhất định phải trở thành những người thật lợi hại.
Những chuyện đó, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ mồn một.
Còn chuyến đi tháng trước thì sao? Bay 3 tiếng là tới, xuống máy bay có tài xế đón, khách sạn có máy cung cấp oxy, phòng rộng đến mức có thể chạy bộ được. Ăn toàn quán xịn, thích gì gọi nấy. Đi tham quan thì xe đưa tận nơi, xuống chụp ảnh xong là lên xe đi tiếp, mệt thì nằm luôn trên xe mà ngủ.
Thoải mái thì có thoải mái thật.
Nhưng có thú vị không? Thú thật là tôi chẳng có cảm giác gì mấy.
Nhìn thấy núi tuyết, trong đầu tôi chỉ nghĩ: "Ờ, cũng đẹp đấy", rồi rút điện thoại ra chụp tấm hình, chỉnh màu cho đẹp rồi đăng lên mạng xã hội. Gặp những người cũng đi du lịch như mình, tôi thậm chí chẳng buồn chào hỏi, chỉ gật đầu một cái rồi bước qua. Tối về khách sạn cũng chẳng muốn đi dạo, chỉ muốn nằm trên giường lướt mạng.
Vẫn là Tây Tạng đó, vẫn là những ngọn núi, mặt hồ đó. Nhưng tôi đã không còn là tôi của năm nào nữa rồi.
Nhiều người hay nói: "Đợi khi nào tôi có tiền, có thời gian rồi mới đi du lịch". Thật ra là, khi bạn có cả hai thứ đó rồi, hương vị của chuyến đi đã không còn như trước.
Cái hay của du lịch chưa bao giờ nằm ở phong cảnh hữu tình. Nó nằm ở tâm trạng của bạn khi ngắm cảnh, ở trạng thái của bạn lúc bấy giờ và ở trái tim luôn tò mò với mọi thứ xung quanh.
Năm 20 tuổi: Ngồi tàu 20 tiếng bạn không thấy mệt mà còn thấy hưng phấn. Nhìn phong cảnh qua cửa sổ thay đổi từng chút một, bạn thấy cả thế giới như đang mở ra trước mắt mình.
Năm 30 tuổi: Ngồi tàu cao tốc 2 tiếng bạn đã thấy mệt, lên xe chỉ muốn đeo tai nghe đi ngủ, chẳng buồn liếc nhìn cửa sổ lấy một lần.
Năm 20 tuổi: Bạn ở phòng trọ rẻ tiền, nói chuyện cả đêm với người lạ làm bạn thấy cực kỳ thú vị, thấy ai cũng có câu chuyện riêng.
Năm 30 tuổi: Ở khách sạn 3 sao bạn còn chê giường cứng, phòng bên hơi ồn là không ngủ được, người lạ bắt chuyện là bạn lại đề phòng họ muốn lừa tiền mình.
Là bởi ngưỡng cảm xúc của bạn đã cao hơn, sự tò mò mất đi, nhiệt huyết cũng cạn, nhìn cái gì cũng thấy “cũng thường thôi".
Tất nhiên tôi không nói là già rồi đi du lịch thì hoàn toàn không có ý nghĩa. Khi bạn 50 tuổi, con cái đã lớn, có tiền có quyền, cùng bạn đời đi dạo thong dong, tìm chỗ sơn thủy hữu tình ở nửa tháng, câu cá, uống trà... đó cũng là một kiểu hưởng thụ.
Nhưng cảm giác đó khác hoàn toàn với thời trẻ. Cái sự hưng phấn khi nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, cái khao khát được trò chuyện thâu đêm với người lạ, cái dũng khí dám đi khắp thiên hạ dù túi chẳng có bao nhiêu tiền và dù có mệt rã rời nhưng cứ đặt lưng xuống là ngủ, mai tỉnh dậy lại đi tiếp được ngay...
Giống như lúc nhỏ ăn cây kem 2 nghìn đồng, bạn thấy đó là thứ ngon nhất thế giới.
Sau này có tiền, ngày nào cũng ăn kem xịn, bạn cũng chẳng tìm lại được cái vị đó nữa.
Đừng quá câu nệ chuyện phải có nhiều tiền mới đi được.
Tuổi trẻ có cách chơi của tuổi trẻ. Quan trọng không phải bạn tiêu bao nhiêu tiền, mà là bạn đã đi, đã thấy và đã trải qua.
Tôi không khuyên bạn bỏ việc hay tiêu hết tiền tiết kiệm để đi chơi, làm vậy là rất ngốc. Ý tôi là: Đừng luôn miệng nói "Đợi khi nào có tiền rồi tính".
Đi làm được vài ba năm, dành dụm được một khoản nho nhỏ, xin nghỉ phép đi đâu đó mười ngày nửa tháng, chuyện đó không khó. Đừng cứ đợi đến sau này. Sau này bạn có thể có tiền, nhưng cái tâm của bạn lúc đó có lẽ không còn ở đó nữa rồi.
Giờ tôi có tiền rồi, nhưng bảo tôi ngồi tàu 50 tiếng, ở nhà trọ 100 nghìn, thức đêm uống bia bàn chuyện lý tưởng với người lạ, tôi thực sự làm không nổi nữa. Tôi sẵn sàng chi nhiều tiền hơn để được thoải mái, nhưng tôi cũng hiểu rõ rằng, dù có chi bao nhiêu tiền đi chăng nữa, tôi cũng không mua lại được cảm giác của năm ấy.
Có nơi nào muốn đi, hãy đi sớm một chút.
Có người nào muốn gặp, hãy gặp sớm một chút.
Có việc gì muốn làm, hãy bắt tay vào làm ngay.
Đừng đợi. Thật đấy, đừng đợi. Đợi đến khi bạn có tiền, có thời gian, có điều kiện...
nhưng trái tim trẻ trung của bạn đã nguội lạnh mất rồi, thì nhìn cái gì cũng vô ích mà thôi.

