Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Bạn bè nói với tôi rằng “vượt khổ” dễ hơn “vượt sướng”. Đúng là như thế !
Ánh đèn lung linh Sài Gòn, làm tôi nhớ đến những ánh đèn đom đóm khi xưa. Tôi nhớ ngày mà nhà tôi còn sài điện bằng bình ác quy hay chông đèn dầu lập lòe lấy nguồn sáng.
Thắp nến để học bài.
Ngày đó, những người phụ huynh nông dân có một tôn chỉ duy nhất nhắc nhở tôi và bạn bè đồng trang lứa “học tập là con đường duy nhất để đổi đời!”.
Tôi hư, đánh đòn không khóc. Nhưng nói cho nghỉ học là tôi khóc cạn cả nước mắt, khan cả tiếng. Tôi khao khát và mưu cầu học tập hơn bất cứ thứ gì! Tôi cần tương lai!
Lúc đó, tôi làm gì biết tương lai có gì?
Tôi chỉ luôn ao ước, giá như có chiếc bàn học, thì tôi sẽ học giỏi hơn.
Giá như có chiếc đèn học, tôi sẽ chăm chỉ hơn.
Giá như có chiếc xe đạp, tôi sẽ không phải đi bộ đến trường.
Giá như …giá như … và giá như.
Hoá ra vì thiếu thốn, nên con người ta mới mưu cầu thoát ra, thoát nghèo, thoát khổ mà vươn lên. Đây có phải là nghị lực ?
Vậy lý tưởng sống là gì?
Bây giờ lý tưởng sống của tôi đơn giản lắm. Tôi đã có công cụ để thực hiện nó; làm giáo dục ! Từ sự trải nghiệm giáo dục mà tôi mang đến, những đứa trẻ sẽ có niềm vui thật sự của việc học hành - một cách khác biệt - điều mà tôi luôn tự tin đặt hết tâm huyết vào.
Tôi luôn sung sướng khi nghĩ về tương lai của chúng, dù bất cứ điều gì chờ đón phía trước, một tuổi thơ nhiều niềm vui luôn là động lực giúp chúng cố gắng hơn trong cuộc sống, đó là lý tưởng của tôi !
Ánh đèn lung linh Sài Gòn, làm tôi nhớ đến những ánh đèn đom đóm khi xưa. Tôi nhớ ngày mà nhà tôi còn sài điện bằng bình ác quy hay chông đèn dầu lập lòe lấy nguồn sáng.
Thắp nến để học bài.
Ngày đó, những người phụ huynh nông dân có một tôn chỉ duy nhất nhắc nhở tôi và bạn bè đồng trang lứa “học tập là con đường duy nhất để đổi đời!”.
Tôi hư, đánh đòn không khóc. Nhưng nói cho nghỉ học là tôi khóc cạn cả nước mắt, khan cả tiếng. Tôi khao khát và mưu cầu học tập hơn bất cứ thứ gì! Tôi cần tương lai!
Lúc đó, tôi làm gì biết tương lai có gì?
Tôi chỉ luôn ao ước, giá như có chiếc bàn học, thì tôi sẽ học giỏi hơn.
Giá như có chiếc đèn học, tôi sẽ chăm chỉ hơn.
Giá như có chiếc xe đạp, tôi sẽ không phải đi bộ đến trường.
Giá như …giá như … và giá như.
Hoá ra vì thiếu thốn, nên con người ta mới mưu cầu thoát ra, thoát nghèo, thoát khổ mà vươn lên. Đây có phải là nghị lực ?
Vậy lý tưởng sống là gì?
Bây giờ lý tưởng sống của tôi đơn giản lắm. Tôi đã có công cụ để thực hiện nó; làm giáo dục ! Từ sự trải nghiệm giáo dục mà tôi mang đến, những đứa trẻ sẽ có niềm vui thật sự của việc học hành - một cách khác biệt - điều mà tôi luôn tự tin đặt hết tâm huyết vào.
Tôi luôn sung sướng khi nghĩ về tương lai của chúng, dù bất cứ điều gì chờ đón phía trước, một tuổi thơ nhiều niềm vui luôn là động lực giúp chúng cố gắng hơn trong cuộc sống, đó là lý tưởng của tôi !
Last edited by a moderator:

