Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Nhật ký bộ hình: Tham Lang | 2025 |
Tôi đặt lịch khá sớm, có lẽ là trước đó một tháng rưỡi đến hai tháng, tôi chỉ biết là mình muốn chụp, muốn làm mới mình. Lúc ấy không hề có ý tưởng về concept, monh muốn cụ thể về hình ảnh hay cảm xúc… tất cả trống không.
Hỏi nhiếp ảnh rằng có thể gợi ý cho tôi một concept mà chính họ cũng hứng thú không? Họ gợi ý tôi chụp với cây, thấy cũng thú vị vì chưa thử bao giờ. Tôi luôn yêu thích những thứ mới lạ như vậy. Hơn hết một sản phẩm/ tác phẩm luôn là thành quả góc nhìn, cảm nhận đến từ nhiều phía, nên tôi thật sự biết ơn nhiếp ảnh đã hiểu rõ họ muốn gì, tâm trạng và sự kết nối xúc cảm của họ như thế nào tại thời điểm ấy.
Và bằng tất cả sự tôn trọng trong sáng tạo, tôi để họ tự do lựa chọn phục trang, thiết kế bối cảnh, make up…
Nhiệm vụ của tôi là chuẩn bị một tinh thần thật tốt, một khoảng thời gian không đoạn và sự sẵn sàng.
Buổi chụp hình cuối cùng cũng đến, thành thật hôm đó tôi không mấy sẵn sàng không nhớ vì rào cản gì, sự kiện gì đã xảy ra trước đó làm năng lượng dao động, thiếu sự ổn định. Có rất nhiều sự thiếu tự tin và nỗi sợ, dài dòng nên lười viết ở đây.
Nhưng đã lỡ hẹn lịch, đâm lao thì theo lao. Đây cũng không phải lần đầu tiên tôi trải qua cảm giác “chưa đủ sẵn sàng” ấy. Tôi bị hấp dẫn bởi những gì mình chưa biết, và có thể khám phá.
10 phút đầu tôi khá out of mood, thực lòng tôi chưa thể tìm thấy mình muốn gì trong tâm trí lúc này! Nhưng vẫn cố gắng thả lỏng, chờ “lửa nóng dần lên”; sự bắt đầu luôn đi kèm với những bơi ngỡ, tự nhắc mình thoải mái, đừng suy nghĩ lung tung. Và rồi tôi chợt nhớ ra gần đây mình yếu thích một bài hát tên là Kho Báu của Trọng Hiếu, yêu cầu nhiếp ảnh chỉ mở lặp đi lặp lại duy nhất bài hát đó… trải nghiệm tiếp đến thật sự rất tuyệt, việc được thể hiện mình, kết nối với cảm xúc của chính mình,… nhiều lắm nếu có hứng thú tôi sẽ viết riêng về chúng ở bài viết sau.
Chung quy, buổi chụp ấy với tôi khá thành công. Tôi trải qua chuỗi ngày vội vã theo đuổi deadline kỳ vọng tự mình đặt ra, quên mất mình cần cho mình một không gian cảm nhận cuộc sống. Tôi đã luôn tất bật trong mọi khoảnh khắc và mọi thời điểm, luôn coi mình là một chiến binh, dốc sức, toàn tâm toàn ý với mục tiêu.
Tôi thực sự hài lòng với bức hình này, nó giúp tôi nhìn thấy tâm hồn mình vốn thong dong và nhẹ nhàng như nó vốn là. Nhắc nhở tôi về sức khỏe tinh thần và thể chất đóng vai trò thiết yếu trong kết quả cuộc sống. Nếu muốn đi đường xa, tôi càng phải chuẩn bị hành trang kỹ càng. Biết ơn rất nhiều vì chỉ một buổi chụp hình lại giúp tôi nhận ra những bài học không có trong sách vở cũng như giảng đường. Những bài học được vỡ ra trong chính trái tim tôi ❤
Tôi đặt lịch khá sớm, có lẽ là trước đó một tháng rưỡi đến hai tháng, tôi chỉ biết là mình muốn chụp, muốn làm mới mình. Lúc ấy không hề có ý tưởng về concept, monh muốn cụ thể về hình ảnh hay cảm xúc… tất cả trống không.
Hỏi nhiếp ảnh rằng có thể gợi ý cho tôi một concept mà chính họ cũng hứng thú không? Họ gợi ý tôi chụp với cây, thấy cũng thú vị vì chưa thử bao giờ. Tôi luôn yêu thích những thứ mới lạ như vậy. Hơn hết một sản phẩm/ tác phẩm luôn là thành quả góc nhìn, cảm nhận đến từ nhiều phía, nên tôi thật sự biết ơn nhiếp ảnh đã hiểu rõ họ muốn gì, tâm trạng và sự kết nối xúc cảm của họ như thế nào tại thời điểm ấy.
Và bằng tất cả sự tôn trọng trong sáng tạo, tôi để họ tự do lựa chọn phục trang, thiết kế bối cảnh, make up…
Nhiệm vụ của tôi là chuẩn bị một tinh thần thật tốt, một khoảng thời gian không đoạn và sự sẵn sàng.
Buổi chụp hình cuối cùng cũng đến, thành thật hôm đó tôi không mấy sẵn sàng không nhớ vì rào cản gì, sự kiện gì đã xảy ra trước đó làm năng lượng dao động, thiếu sự ổn định. Có rất nhiều sự thiếu tự tin và nỗi sợ, dài dòng nên lười viết ở đây.
Nhưng đã lỡ hẹn lịch, đâm lao thì theo lao. Đây cũng không phải lần đầu tiên tôi trải qua cảm giác “chưa đủ sẵn sàng” ấy. Tôi bị hấp dẫn bởi những gì mình chưa biết, và có thể khám phá.
10 phút đầu tôi khá out of mood, thực lòng tôi chưa thể tìm thấy mình muốn gì trong tâm trí lúc này! Nhưng vẫn cố gắng thả lỏng, chờ “lửa nóng dần lên”; sự bắt đầu luôn đi kèm với những bơi ngỡ, tự nhắc mình thoải mái, đừng suy nghĩ lung tung. Và rồi tôi chợt nhớ ra gần đây mình yếu thích một bài hát tên là Kho Báu của Trọng Hiếu, yêu cầu nhiếp ảnh chỉ mở lặp đi lặp lại duy nhất bài hát đó… trải nghiệm tiếp đến thật sự rất tuyệt, việc được thể hiện mình, kết nối với cảm xúc của chính mình,… nhiều lắm nếu có hứng thú tôi sẽ viết riêng về chúng ở bài viết sau.
Chung quy, buổi chụp ấy với tôi khá thành công. Tôi trải qua chuỗi ngày vội vã theo đuổi deadline kỳ vọng tự mình đặt ra, quên mất mình cần cho mình một không gian cảm nhận cuộc sống. Tôi đã luôn tất bật trong mọi khoảnh khắc và mọi thời điểm, luôn coi mình là một chiến binh, dốc sức, toàn tâm toàn ý với mục tiêu.
Tôi thực sự hài lòng với bức hình này, nó giúp tôi nhìn thấy tâm hồn mình vốn thong dong và nhẹ nhàng như nó vốn là. Nhắc nhở tôi về sức khỏe tinh thần và thể chất đóng vai trò thiết yếu trong kết quả cuộc sống. Nếu muốn đi đường xa, tôi càng phải chuẩn bị hành trang kỹ càng. Biết ơn rất nhiều vì chỉ một buổi chụp hình lại giúp tôi nhận ra những bài học không có trong sách vở cũng như giảng đường. Những bài học được vỡ ra trong chính trái tim tôi ❤
Last edited by a moderator:

