• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

"Rồi một mai về sau, khi chúng ta già đi.."

Notes 
  • Thread starter Thread starter Lyn_Hoàng
  • Start date Start date
  • Replies 0
  • Views 63

Lyn_Hoàng

Member
Joined
27/8/24
Bài viết
194
Reaction score
2
Points
18
"Rồi một mai về sau, khi chúng ta già đi.."

Cảm xúc bâng khuâng,

Tôi bâng khuâng, “bâng khuâng cảm xúc về thời cuộc” như đúng tựa đề cuốn sách mà ông viết.
Tôi muốn viết gì đó, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Cuốn sách của ông khó đọc! Ông thế hệ 3x còn tôi thì 9x, khi tôi cầm cuốn sách trên tay đã được nhắn nhủ từ người đọc trước “sách này em đọc không hiểu đâu”.
Hoá ra sách “khó đọc” là khó trong cảm nhận về cột mốc không gian - thời gian mà tác giả đã sống, về cảm xúc, câu chuyện đã trải qua, hay thậm chí có những ngôn từ mà thời nay đã mai một ít thấy, thật sự có những đoạn văn tôi đọc lại vài lần vẫn thấy mơ hồ.

Tôi một lần nữa cảm thấy tình yêu thương tràn ngập trong lòng mình. Cảm xúc dành cho thế hệ ông, thương những con người nơi đầu chiến tuyến, vẫn cố gắng nuôi dưỡng tri thức, văn hoá và tiến bộ giáo dục cho đời sau. Tôi thương những cống hiến thầm lặng không tên tuổi, những bước chân dẫm lên bùn đen thời loạn lạc đi tiếp. Tôi thương những cảm xúc khổ đau thời cuộc, nhưng vẫn giữ tia sáng le lói hi vọng một mai Việt Nam sẽ khác !

Đọc sách của ông, tôi như thính giả lặng im nghe bản nhạc giao hưởng vang lên, cuốn sách như biết nói, nó dẫn tôi băng qua những cột mốc lịch sử nước nhà, mà qua đó tôi không thể ngồi yên dõi theo, giúp tôi chạm được những nỗi lòng trong mỗi câu chuyện cuốn sách mang theo. Tôi được biết thế nào là thất học, thèm đọc sách còn hơn cả cơn nghiện, thèm đến trường còn cồn cào hơn cả đói khát. Tôi cảm nhận được nỗi buồn trong đôi mắt người đứng bên này sông nhìn sang bên kia; vết cắt hiện thực chia lìa đất nước nhói đau trong mắt họ. Tôi cảm nhận được sự mong chờ ngày đất nước thống nhất. Nỗi buồn chiến tranh, những người đi trước đã phải cất bước vượt qua !

Mọi thứ rõ ràng hơn nhiều với những bài học lịch sử tôi được học. Chúng tôi - thế hệ trẻ cần hiểu về lịch sử dân tộc Việt Nam, cần nhiều hơn thế những câu chuyện chân thực, rõ ràng như vậy, những viên gạch nhỏ để xây lên một đất nước Việt Nam bây giờ, dẫu viên gạch bể vỡ, dẫu méo mó hình hài, sự trân trọng vẫn trào dâng trong tôi khi khép lại một trang sách.
Thế hệ chúng tôi phải tiếp bước cha ông như thế nào ?

Môn lịch sử với tôi bỗng nhiên không còn là sự trốn chạy bởi những gạch đầu dòng, những con số ngày tháng khô khan, mà là những cảm xúc mãnh liệt dành cho một thế hệ chối bỏ sự nô lệ, sự áp bức, dẫu phải chết, để con cháu chúng tôi được hưởng thành quả của họ, xương máu của họ đã đánh đổi bao nhiêu để chúng tôi được bò, được đứng, được lớn lên tự do trên mảnh đất này !

Đọc sách của ông giúp tôi mở mang nhiều góc nhìn về lịch sử, kinh tế đến văn chương, khoa học, từ toán học đến triết, hay nghệ thuật, thơ ca…

Nhờ ông, tôi tiếp cận đến nguồn tri thức lớn một cách gần gũi và mộc mạc. Mấu chốt những câu chuyện luôn là sự mong đợi của ông đối với thế hệ phía trước. Đúng thật là như vậy, khi hiểu hơn rằng nhờ đâu ta có ngày hôm nay tôi càng thêm trân trọng văn hoá, tự hào dân tộc, tôi càng muốn làm một điều gì đó cho giáo dục, cho tôi hay cho bất cứ ai sống trên đất nước Việt Nam này.

Lòng biết ơn chưa bao giờ đủ, chúng tôi phải làm gì để tạo lên "sức mạnh" của thế hệ hòa bình, mới không hổ mặt người đi trước. Một mai, khi chúng tôi già đi, chuyện gì chúng tôi đã làm để có thể tự hào kể cho con cháu mình nghe ?

Liên Hoàng 14/03/2023
Buddy Up Magazine
 
Last edited by a moderator:

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom