Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Tôi nhận ra mọi thứ đều rất tuyệt vời tùy thuộc vào cách nghĩ và cảm nhận của mỗi chúng ta. Thời gian ở bên gia đình cho tôi nhận ra nhiều thứ. Cuộc sống và những sự kiện nằm trong xã hội này luôn diễn ra theo những cách không mấy khác nhau.
Cháu tôi!
Gạo là một cô bé may mắn, theo tôi là vậy. May mắn nhất của một đứa trẻ là được sinh ra, được chấp nhận và yêu thương. Tôi cũng chẳng biết nữa, tôi chỉ mong muốn mỗi đứa trẻ có cha, có mẹ đều hiểu được rằng nó may mắn như thế nào.
Các em bé ở mái ấm thì khác, chúng luôn làm tôi nhói lòng. Gạo nhà tôi, từ nội đến ngoại đều có ít nhất 10 người xoay quanh và luôn sẵn sàng ôm ấp một thiên thần nhỏ. Con có thể mếu máo chạy đến nói với bố rằng mẹ không chơi với con. Hay đến mách mẹ rằng cô bắt nạt, tối thì ngủ cùng bà, uống trà với ông và vây quanh bởi bao nhiêu sự yêu thương chờ đợi của bao người.
Tôi biết việc so sánh là chênh lệch, đây chỉ là những dòng suy nghĩ với quan điểm của riêng tôi, và viết cho sự cảm nhận của tôi.
Tôi nhớ những cái ôm không muốn rời của bọn trẻ, chúng thiếu điều đó. Chúng chẳng có ai để chiều chuộng, che chở và bảo bọc một cách đơn lẻ. Chúng không có người tâm sự trò chuyện cả ngày, chúng chẳng có ai ôm vào lòng, kể những câu chuyện bed time story hàng đêm.
Cú nghã đầu đời của Gạo, khiến cả nhà tôi cuống quýt, mọi người lo lắng hết mực, ai cũng muốn dỗ dành con bé.
Lũ trẻ ở mái ấm thì không, tôi thấy rất nhiều vết sẹo và trầy xước trên người lũ trẻ. Và chúng cũng chưa từng được dỗ dành công sức như thế.
Gạo nhà tôi có hơn 20 bộ đồ Tết, lũ trẻ có lẽ được 1 bộ.
Tôi yêu chúng, như tôi yêu Gạo, chỉ tiếc là thời gian tôi dành cho chúng quá ít. Tôi luôn tự hứa, mình sẽ làm tốt hơn, để chắp cánh cho nhiều đứa trẻ hơn trong tương lai.
Mỗi đứa trẻ đang lớn, sẽ đều là tương lai của Tổ Quốc!
Cháu tôi!
Gạo là một cô bé may mắn, theo tôi là vậy. May mắn nhất của một đứa trẻ là được sinh ra, được chấp nhận và yêu thương. Tôi cũng chẳng biết nữa, tôi chỉ mong muốn mỗi đứa trẻ có cha, có mẹ đều hiểu được rằng nó may mắn như thế nào.
Các em bé ở mái ấm thì khác, chúng luôn làm tôi nhói lòng. Gạo nhà tôi, từ nội đến ngoại đều có ít nhất 10 người xoay quanh và luôn sẵn sàng ôm ấp một thiên thần nhỏ. Con có thể mếu máo chạy đến nói với bố rằng mẹ không chơi với con. Hay đến mách mẹ rằng cô bắt nạt, tối thì ngủ cùng bà, uống trà với ông và vây quanh bởi bao nhiêu sự yêu thương chờ đợi của bao người.
Tôi biết việc so sánh là chênh lệch, đây chỉ là những dòng suy nghĩ với quan điểm của riêng tôi, và viết cho sự cảm nhận của tôi.
Tôi nhớ những cái ôm không muốn rời của bọn trẻ, chúng thiếu điều đó. Chúng chẳng có ai để chiều chuộng, che chở và bảo bọc một cách đơn lẻ. Chúng không có người tâm sự trò chuyện cả ngày, chúng chẳng có ai ôm vào lòng, kể những câu chuyện bed time story hàng đêm.
Cú nghã đầu đời của Gạo, khiến cả nhà tôi cuống quýt, mọi người lo lắng hết mực, ai cũng muốn dỗ dành con bé.
Lũ trẻ ở mái ấm thì không, tôi thấy rất nhiều vết sẹo và trầy xước trên người lũ trẻ. Và chúng cũng chưa từng được dỗ dành công sức như thế.
Gạo nhà tôi có hơn 20 bộ đồ Tết, lũ trẻ có lẽ được 1 bộ.
Tôi yêu chúng, như tôi yêu Gạo, chỉ tiếc là thời gian tôi dành cho chúng quá ít. Tôi luôn tự hứa, mình sẽ làm tốt hơn, để chắp cánh cho nhiều đứa trẻ hơn trong tương lai.
Mỗi đứa trẻ đang lớn, sẽ đều là tương lai của Tổ Quốc!
Last edited by a moderator:

