- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,832
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Tại sao có nhiều gia đình cứ tới Tết là cãi nhau ?
Không khí ngày Tết phải là rộn ràng, vui tươi và ấm áp. Nhưng mọi người có nhận ra, vào cái dịp lẽ ra phải sum họp đoàn viên này, nhiều cặp vợ chồng chẳng những không hòa thuận, mà trái lại còn nảy sinh đủ thứ mâu thuẫn.
Nên người ta mới bảo: Hôn nhân có hạnh phúc hay không, cứ ăn chung một cái Tết là rõ.
Bởi hôn nhân xưa nay chưa bao giờ là việc của hai người. Sau khi về chung một nhà, từ chuyện cơm áo gạo tiền đến việc đối nhân xử thế, quà cáp đôi bên cho tới những sinh hoạt đời thường nhỏ nhặt nhất... tất cả đều là bài kiểm tra cho mối quan hệ của cả hai.
Đặc biệt là vào dịp Tết, khi các thủ tục lễ nghi, cúng kiếng phiền hà dồn dập kéo đến, nó lại càng đòi hỏi sự thấu hiểu, phối hợp và cả sự khéo léo của hai vợ chồng trong việc giữ gìn tổ ấm.
1. Năm nay tôi đột nhiên nhận ra, do mẹ tôi cố ý khích bố trước mặt tôi, để bố tôi nổi quạo lên.
2. Đồng nghiệp kể tôi nghe.
Hồi nhỏ nhà anh ấy nghèo đến mức không có đủ gạo để nấu cơm, một vùng nông thôn hẻo lánh miền Bắc, bố mẹ làm nông. Bố anh ấy nghiện rượu, lại còn sĩ diện, không chịu ra ngoài đi làm thuê kiếm tiền.
Có một năm ăn Tết, bố anh ấy nhất quyết phải đến cửa hàng trên thị trấn, mua 10 bao gạo lớn, 10 bao bột mì, để đem tặng cho họ hàng hang hốc của ông ấy.
Những năm thập niên 90, với hoàn cảnh gia đình này, có thể tưởng tượng được mẹ anh ấy đã giận đến mức nào.
Anh ấy nói, mẹ anh ấy lúc đó tức đến phát khóc, vừa rơi nước mắt, vừa nấu cơm trong căn bếp âm 20 độ.
Cuối cùng, bố anh ấy vẫn đi lên thị trấn mua những thứ đó, mẹ anh ấy suốt Tết không nói năng gì.
Anh ấy nói, anh ấy nhớ lúc nhỏ, cứ đến dịp lễ Tết là lại như vậy, sau này thi đỗ đi học, vượt qua muôn vàn khổ cực để ở lại thành phố, an cư lạc nghiệp, khi nghĩ lại chuyện cũ, vẫn thấy chạnh lòng.
3. Ngày 27 Tết nhà tôi vừa đa’nh nhau một trận.
Nguyên nhân là tôi hỏi mẹ, mẹ bệnh rồi, không nấu cơm tối, có muốn con đặt đồ ăn ngoài cho mẹ không? Không hỏi bố.
Ông ấy nổi trận lôi đình, nói mẹ là mẹ ruột, còn bố là bố ghẻ hay sao/
Năm ngoái hình như là vì tôi thái khoai tây sợi quá xấu. Ông ấy nói "Không phải mày giỏi lắm sao? Sao giờ lại không giỏi nữa rồi? Tao còn tưởng mày cái gì cũng biết cơ đấy."
Năm kia là vì lúc ăn sủi cảo đêm Giao Thừa, tôi cầm đũa lên trước. Bố tôi cảm thấy thứ tự động đũa phải là: Bố tôi > Mẹ tôi > Tôi, thế là nổi trận lôi đình.
Thế nên chỗ tôi chỉ có một lý do duy nhất, mấy ông đàn ông gia trưởng, vừa tự ti vừa nhạy cảm, coi ngày Tết như ngày lên ngôi. Bình thường ở nhà lủi thủi có mình, tự sinh tự diễn, chỉ có dịp Tết là đông đủ người để ra oai cho bõ.
4. Vừa mới xảy ra xong, không tính là cãi nhau, nhưng cũng không vui.
Bố tôi thấy mùng 1 chúng tôi bắt phải dậy sớm, mặc dù không ở quê, nhưng phải gọi điện thoại chúc Tết. Con trai tôi 3 tuổi, hôm qua xem người ta đốt pháo hoa, ngủ muộn, dậy không nổi.
Thế là bố tôi cố ý làm ồn rầm rĩ, làm con trai tôi thức giấc. Sau đó con trai tôi bị cáu kỉnh lúc ngủ dậy, bảo chúc Tết ai cũng không chúc, cái gì cũng làm ngược lại.
Thật ra có chuyện gì mang tính nguyên tắc đâu, chẳng qua đều muốn đối phương phải ăn Tết theo cách của mình.
5. Năm nay về quê chồng ăn Tết, đứa cháu gái 6 tuổi của anh ấy hỏi tôi "Mợ ơi, tại sao mợ không lì xì cho cháu?" Tôi ngẩn người ra một lúc, cả nhà anh ấy đứng bên cạnh xem rồi nói đùa theo "Đúng đấy, mợ cháu không lì xì cho cháu kìa!" Chồng tôi nói "Chẳng lẽ lì xì của cậu không tính là lì xì sao? Cậu và mợ cháu là người một nhà mà, chúng ta lì xì một cái là được rồi."
Con bé nói leo “Lì xì phải đưa riêng chứ, cậu cho rồi mợ cũng phải cho cháu”. Tôi nghe xong lườm cái rồi bảo “Thế cháu có biết sao mợ không lì xì cho cháu không, vì cậu cháu có bao giờ lì xì cho cháu của mợ đâu. Năm nào sinh nhật cháu, mợ cũng mua bao nhiêu quà, nhưng cậu cháu chẳng bao giờ mua nổi một thứ gì cho các cháu bên nhà mợ hết, thậm chí mợ mua cậu cháu còn bảo mợ vẽ chuyện. Không chỉ bỏ bê các cháu, ngay cả sinh nhật bố mẹ vợ, cậu cháu còn không thèm hỏi thăm. Trong khi đó, năm nào mợ cũng chu đáo nhớ ngày sinh nhật ông bà nội cháu, quà cáp không thiếu thứ gì. Nhưng từ năm nay mợ thôi, mợ không làm thế nữa. Sau này nhà ai nấy chăm, người thân ai nấy lo. Tiền của mợ là để dành lo cho người nhà của mợ, mợ chẳng dại gì đi cung phụng bên này mãi đâu. Sau này cháu muốn đòi quà hay đòi lì xì thì tìm cậu cháu mà đòi, đừng có kiếm mợ.”
Đứa cháu gái có hiểu hay không thì tôi không biết, tôi không chấp nhặt với trẻ con, những lời này vốn dĩ là tôi nói cho những người lớn đang đứng hai bên chờ xem trò vui nghe.
Trẻ con không hiểu, không lẽ người lớn cũng không hiểu.
Không khí ngày Tết phải là rộn ràng, vui tươi và ấm áp. Nhưng mọi người có nhận ra, vào cái dịp lẽ ra phải sum họp đoàn viên này, nhiều cặp vợ chồng chẳng những không hòa thuận, mà trái lại còn nảy sinh đủ thứ mâu thuẫn.
Nên người ta mới bảo: Hôn nhân có hạnh phúc hay không, cứ ăn chung một cái Tết là rõ.
Bởi hôn nhân xưa nay chưa bao giờ là việc của hai người. Sau khi về chung một nhà, từ chuyện cơm áo gạo tiền đến việc đối nhân xử thế, quà cáp đôi bên cho tới những sinh hoạt đời thường nhỏ nhặt nhất... tất cả đều là bài kiểm tra cho mối quan hệ của cả hai.
Đặc biệt là vào dịp Tết, khi các thủ tục lễ nghi, cúng kiếng phiền hà dồn dập kéo đến, nó lại càng đòi hỏi sự thấu hiểu, phối hợp và cả sự khéo léo của hai vợ chồng trong việc giữ gìn tổ ấm.
1. Năm nay tôi đột nhiên nhận ra, do mẹ tôi cố ý khích bố trước mặt tôi, để bố tôi nổi quạo lên.
2. Đồng nghiệp kể tôi nghe.
Hồi nhỏ nhà anh ấy nghèo đến mức không có đủ gạo để nấu cơm, một vùng nông thôn hẻo lánh miền Bắc, bố mẹ làm nông. Bố anh ấy nghiện rượu, lại còn sĩ diện, không chịu ra ngoài đi làm thuê kiếm tiền.
Có một năm ăn Tết, bố anh ấy nhất quyết phải đến cửa hàng trên thị trấn, mua 10 bao gạo lớn, 10 bao bột mì, để đem tặng cho họ hàng hang hốc của ông ấy.
Những năm thập niên 90, với hoàn cảnh gia đình này, có thể tưởng tượng được mẹ anh ấy đã giận đến mức nào.
Anh ấy nói, mẹ anh ấy lúc đó tức đến phát khóc, vừa rơi nước mắt, vừa nấu cơm trong căn bếp âm 20 độ.
Cuối cùng, bố anh ấy vẫn đi lên thị trấn mua những thứ đó, mẹ anh ấy suốt Tết không nói năng gì.
Anh ấy nói, anh ấy nhớ lúc nhỏ, cứ đến dịp lễ Tết là lại như vậy, sau này thi đỗ đi học, vượt qua muôn vàn khổ cực để ở lại thành phố, an cư lạc nghiệp, khi nghĩ lại chuyện cũ, vẫn thấy chạnh lòng.
3. Ngày 27 Tết nhà tôi vừa đa’nh nhau một trận.
Nguyên nhân là tôi hỏi mẹ, mẹ bệnh rồi, không nấu cơm tối, có muốn con đặt đồ ăn ngoài cho mẹ không? Không hỏi bố.
Ông ấy nổi trận lôi đình, nói mẹ là mẹ ruột, còn bố là bố ghẻ hay sao/
Năm ngoái hình như là vì tôi thái khoai tây sợi quá xấu. Ông ấy nói "Không phải mày giỏi lắm sao? Sao giờ lại không giỏi nữa rồi? Tao còn tưởng mày cái gì cũng biết cơ đấy."
Năm kia là vì lúc ăn sủi cảo đêm Giao Thừa, tôi cầm đũa lên trước. Bố tôi cảm thấy thứ tự động đũa phải là: Bố tôi > Mẹ tôi > Tôi, thế là nổi trận lôi đình.
Thế nên chỗ tôi chỉ có một lý do duy nhất, mấy ông đàn ông gia trưởng, vừa tự ti vừa nhạy cảm, coi ngày Tết như ngày lên ngôi. Bình thường ở nhà lủi thủi có mình, tự sinh tự diễn, chỉ có dịp Tết là đông đủ người để ra oai cho bõ.
4. Vừa mới xảy ra xong, không tính là cãi nhau, nhưng cũng không vui.
Bố tôi thấy mùng 1 chúng tôi bắt phải dậy sớm, mặc dù không ở quê, nhưng phải gọi điện thoại chúc Tết. Con trai tôi 3 tuổi, hôm qua xem người ta đốt pháo hoa, ngủ muộn, dậy không nổi.
Thế là bố tôi cố ý làm ồn rầm rĩ, làm con trai tôi thức giấc. Sau đó con trai tôi bị cáu kỉnh lúc ngủ dậy, bảo chúc Tết ai cũng không chúc, cái gì cũng làm ngược lại.
Thật ra có chuyện gì mang tính nguyên tắc đâu, chẳng qua đều muốn đối phương phải ăn Tết theo cách của mình.
5. Năm nay về quê chồng ăn Tết, đứa cháu gái 6 tuổi của anh ấy hỏi tôi "Mợ ơi, tại sao mợ không lì xì cho cháu?" Tôi ngẩn người ra một lúc, cả nhà anh ấy đứng bên cạnh xem rồi nói đùa theo "Đúng đấy, mợ cháu không lì xì cho cháu kìa!" Chồng tôi nói "Chẳng lẽ lì xì của cậu không tính là lì xì sao? Cậu và mợ cháu là người một nhà mà, chúng ta lì xì một cái là được rồi."
Con bé nói leo “Lì xì phải đưa riêng chứ, cậu cho rồi mợ cũng phải cho cháu”. Tôi nghe xong lườm cái rồi bảo “Thế cháu có biết sao mợ không lì xì cho cháu không, vì cậu cháu có bao giờ lì xì cho cháu của mợ đâu. Năm nào sinh nhật cháu, mợ cũng mua bao nhiêu quà, nhưng cậu cháu chẳng bao giờ mua nổi một thứ gì cho các cháu bên nhà mợ hết, thậm chí mợ mua cậu cháu còn bảo mợ vẽ chuyện. Không chỉ bỏ bê các cháu, ngay cả sinh nhật bố mẹ vợ, cậu cháu còn không thèm hỏi thăm. Trong khi đó, năm nào mợ cũng chu đáo nhớ ngày sinh nhật ông bà nội cháu, quà cáp không thiếu thứ gì. Nhưng từ năm nay mợ thôi, mợ không làm thế nữa. Sau này nhà ai nấy chăm, người thân ai nấy lo. Tiền của mợ là để dành lo cho người nhà của mợ, mợ chẳng dại gì đi cung phụng bên này mãi đâu. Sau này cháu muốn đòi quà hay đòi lì xì thì tìm cậu cháu mà đòi, đừng có kiếm mợ.”
Đứa cháu gái có hiểu hay không thì tôi không biết, tôi không chấp nhặt với trẻ con, những lời này vốn dĩ là tôi nói cho những người lớn đang đứng hai bên chờ xem trò vui nghe.
Trẻ con không hiểu, không lẽ người lớn cũng không hiểu.

