- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,987
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Tại sao nhiều người khó đón nhận sự chân thành của người khác ?
1.
Lần đầu tiên con trai tôi chơi game trực tuyến, hình như là trò Mini World, cháu gặp phải một người đồng đội tỏ vẻ rất khinh thường mình.
Nghe giọng thì người kia cũng là học sinh tiểu học, nhưng chắc lớn hơn con tôi vài tuổi.
Người đồng đội đó nói: "Đồ r–ác r–ưởi, sao em không làm thế này thế kia? Đồ r–ác r–ưởi."
Con trai tôi đáp lại: "Anh ơi, em không phải r–ác r–ưởi, em là học sinh tiểu học."
Đối phương khựng lại hai giây rồi bảo: "À, được rồi, vậy em nghe anh. Em phải làm thế này, thế này này..."
Tôi cảm thấy con trai mình rất chân thành, và cậu bé kia cũng đã đón nhận được điều đó. Có lẽ phải có sự chân thành thì mới đón nhận được sự chân thành, còn một số người có lẽ đã đánh mất khả năng này rồi.
2.
Những người có nhận thức cao cảm thấy sự chân thành của bạn là một sự tôn trọng dành cho họ; còn những người có nhận thức thấp lại nghĩ rằng sự chân thành của bạn là một loại yếu đuối, là đang nịnh bợ họ.
3.
Bởi vì đôi khi sự chân thành ấy thật sự không thể đỡ nổi.
Nhiều năm trước, tôi đến thăm nhà sư phụ, tới cổng khu tập thể thì ghé vào một siêu thị định mua thùng sữa hay nước ngọt làm quà.
Tôi lấy một thùng sữa tươi và một thùng nước dừa rồi hỏi đứa trẻ thu ngân hết bao nhiêu tiền.
Đứa bé đó tầm mười hai, mười ba tuổi, liếc hai thùng hàng một cái rồi bảo tôi: "300k".
Lúc đó tôi hơi ngơ ngác, vì thời điểm ấy hai thứ này cộng lại phải hơn 400k một thùng, tôi hỏi lại: "Cái nào 300k?".
Thằng bé bảo: "Cả hai thùng 300k".
Lần này thì tôi sốc thật, tôi thì thào hỏi: "Em trai à, nhà mình không bán đồ giả đấy chứ?".
Thằng bé đáp lại đầy chân thành: "Anh ơi, nhà em toàn đồ giả thôi, có mỗi Coca-Cola là thật."
Tôi cạn lời... cuối cùng phải đi bộ thêm một cây số nữa mới tìm được siêu thị đàng hoàng.
4.
Hồi cô bạn thân của tôi và bạn trai cũ cùng học cao học, một đêm nọ, hai người đến một quán đồ Nhật khá đắt tiền gần nhà tôi ăn uống, nhưng lỡ gọi quá nhiều nên không ăn hết.
Lúc đó đang giữa mùa hè, ký túc xá của hai người lại không có tủ lạnh, mang về đến hôm sau chắc chắn sẽ hỏng hết.
Vì quán đó ngay sát nhà tôi, có thể nói là ngay dưới chân cầu thang, nên bạn thân tôi quyết định đóng gói chỗ thức ăn thừa mang sang cho tôi ăn đêm.
Bạn trai cũ của cô ấy ban đầu không nói gì, nhưng đến cổng khu nhà tôi thì anh ta đột ngột lên tiếng: "Hay là... thôi đi, vừa hay có cái thùng rác ở đây, vứt đi cho rồi."
Bạn tôi ngạc nhiên hỏi: "Đồ ăn ngon thế này vứt đi thì phí quá!".
Anh ta giải thích: "Em nghĩ xem, chúng ta ăn ngay dưới nhà người ta mà không gọi người ta ra ăn cùng thì thôi đi, giờ lại còn mang đồ ăn thừa đến, người ta sẽ nghĩ gì?".
Bạn tôi nói: "Anh yên tâm đi, ai nghĩ nhiều chứ cái đứa vô tư như nó thì không bao giờ đâu, anh đợi em ở đây, em quay lại ngay."
Lúc đó tôi đang chơi game thì nghe tiếng bạn thân đập cửa rầm rầm, vừa đập vừa vui vẻ gọi: "Cưng ơi! Cưng ơi! Mau mở cửa! Tao mang đồ ngon sang cho mày này!".
Tôi buông chuột lao ra mở cửa, ôm chầm lấy nó một cái thật chặt rồi kéo tay định bảo nó vào nhà ngồi chơi.
Nhưng nó từ chối, bảo bạn trai đang đợi dưới lầu nên phải đi ngay.
Tôi mở túi đồ ra, bên trong đầy ắp các loại sushi và cá hồi tươi sống.
Nhà tôi ở tầng 7, không có thang máy, đèn cầu thang tầng 6 và 7 lại hỏng, leo lên vừa mệt vừa phải mò trong bóng tối. Thời tiết nóng nực như thế, nó xách túi đồ ăn lạch bạch leo lên 7 tầng lầu chẳng quản ngại khó khăn để đưa cho tôi, tôi còn có thể nghĩ gì khác đây?
Đương nhiên là tôi yêu nó ch–ết đi được!
Sự lo ngại của anh bạn trai là sau này cô ấy mới kể cho tôi, đó cũng là điều tôi không thể hiểu nổi.
Đôi tình nhân trẻ đi ăn với nhau, chỉ vì quán đó gần nhà tôi mà nhất định phải gọi tôi đi cùng sao?
Hơn nữa, trời nóng như vậy, người ta không ngại vất vả leo 7 tầng lầu đưa đồ ăn đêm, có món ngon là nghĩ đến tôi, đồ ăn lại không hề thiu thối, đều rất tươi ngon và đắt tiền, người ta tự bỏ tiền túi ra mua chứ tôi có mất đồng nào đâu.
Nếu trong lòng tôi lại nghĩ rằng "nếu mày thực sự có thành ý thì phải mời tao ra quán, chứ không phải lấy đồ ăn thừa đến để bố thí cho tao", thì chắc chắn là đầu óc tôi có vấn đề rồi.
Tôi là ai mà lại cao quý thế?
Tôi là bà mai của họ à?
Hay tôi từng ban ơn huệ gì to tát cho họ?
Hay một trong hai người có lỗi gì với tôi nên cần phải bù đắp?
Tôi nghĩ kỹ rồi, dường như chẳng có điều nào cả, vậy thì tôi lấy tư cách gì để cảm thấy không vui, thậm chí nảy sinh lòng oán hận?
Sau này, chuyện đó đã qua rất nhiều năm, giờ chúng tôi đều đã ở ngưỡng 44 tuổi. Một ngày nọ tình cờ nhắc lại chuyện cũ, bạn tôi xúc động nói rằng hồi còn đi học, cô ấy thấy suy nghĩ của bạn trai cũ quá phức tạp và đa nghi, nhưng giờ mới nhận ra suy nghĩ của anh ta ngày đó chẳng sai chút nào, chỉ là do cô ấy quá đơn thuần và ngây thơ thôi.
Chúng tôi là bạn học từ cấp hai, bên nhau đã hơn 30 năm, cô ấy đã quá quen với cách hành xử của tôi.
Nhưng sau này bước ra xã hội, tiếp xúc với đủ loại người và trải qua đủ chuyện, cô ấy mới nhận ra phần lớn mọi người trong xã hội không có cách suy nghĩ giống tôi.
Hóa ra những người như tôi chỉ là số ít.
Hóa ra rất nhiều người thực sự để tâm việc bạn bè đi ăn gần đó mà không rủ; rất nhiều người thực sự để tâm việc món quà nhận được là đồ ăn thừa, ăn không hết.
Rất nhiều người có thói quen xem bản thân mình quá quan trọng.
Còn tôi có lẽ là một ngoại lệ, do môi trường trưởng thành đặc thù nên tôi chưa bao giờ thấy mình là nhân vật quan trọng gì cả. Nhưng lòng tốt của người khác, dù là nhỏ nhoi, luôn khiến tôi cảm động. Còn những khuyết điểm nhỏ như đồ là ăn thừa, so với sự chân thành đó thì chẳng đáng gì.
Cô ấy nhớ đến tôi, quan tâm tôi, sẵn sàng chia sẻ đồ ngon, còn chịu leo 7 tầng trong đêm hè nóng bức. Tôi còn đòi hỏi gì nữa? Con người nếu quá tham lam thì khó mà có được hạnh phúc.
5.
Có một lần tôi cùng con trai đi tàu cao tốc, thấy một cô gái tầm tuổi sinh viên đang loay hoay định nhấc chiếc vali lên giá để đồ.
Con trai tôi liền tiến lại giúp chị ấy, không biết bên trong đựng gì mà tôi thấy thằng bé khá chật vật.
Cô gái đó không những không nói lời cảm ơn mà còn chẳng buồn ngước mắt lên, lạnh lùng ngồi xuống, vẻ mặt lộ rõ sự khinh khỉnh như thể con trai tôi là kẻ nịnh bợ, làm màu để lấy lòng cô ta.
Thực ra cô ta không biết con trai tôi mới 13 tuổi, đang học lớp 7, chỉ là vì cháu cao 1m80 thôi. Trong mắt thằng bé, cô ta chỉ như một người cô, người dì, giúp đỡ hoàn toàn là vì lòng tốt của trẻ con.
Sau đó khi cô gái sắp xuống tàu, con trai tôi lại định đứng dậy giúp lấy vali xuống, tôi liền ấn vai thằng bé lại, giáo dục con ngay trước mặt cô ta: "Đừng có nhiệt tình mù quáng, con nghĩ mình là anh hùng giúp người, nhưng người ta lại tưởng con đang có ý đồ gì với người ta đấy."
Những người xung quanh cũng chẳng ai giúp cô ta cả, cuối cùng cô ta phải tự đi tìm một anh lập trình viên nhờ nhấc hộ xuống.
1.
Lần đầu tiên con trai tôi chơi game trực tuyến, hình như là trò Mini World, cháu gặp phải một người đồng đội tỏ vẻ rất khinh thường mình.
Nghe giọng thì người kia cũng là học sinh tiểu học, nhưng chắc lớn hơn con tôi vài tuổi.
Người đồng đội đó nói: "Đồ r–ác r–ưởi, sao em không làm thế này thế kia? Đồ r–ác r–ưởi."
Con trai tôi đáp lại: "Anh ơi, em không phải r–ác r–ưởi, em là học sinh tiểu học."
Đối phương khựng lại hai giây rồi bảo: "À, được rồi, vậy em nghe anh. Em phải làm thế này, thế này này..."
Tôi cảm thấy con trai mình rất chân thành, và cậu bé kia cũng đã đón nhận được điều đó. Có lẽ phải có sự chân thành thì mới đón nhận được sự chân thành, còn một số người có lẽ đã đánh mất khả năng này rồi.
2.
Những người có nhận thức cao cảm thấy sự chân thành của bạn là một sự tôn trọng dành cho họ; còn những người có nhận thức thấp lại nghĩ rằng sự chân thành của bạn là một loại yếu đuối, là đang nịnh bợ họ.
3.
Bởi vì đôi khi sự chân thành ấy thật sự không thể đỡ nổi.
Nhiều năm trước, tôi đến thăm nhà sư phụ, tới cổng khu tập thể thì ghé vào một siêu thị định mua thùng sữa hay nước ngọt làm quà.
Tôi lấy một thùng sữa tươi và một thùng nước dừa rồi hỏi đứa trẻ thu ngân hết bao nhiêu tiền.
Đứa bé đó tầm mười hai, mười ba tuổi, liếc hai thùng hàng một cái rồi bảo tôi: "300k".
Lúc đó tôi hơi ngơ ngác, vì thời điểm ấy hai thứ này cộng lại phải hơn 400k một thùng, tôi hỏi lại: "Cái nào 300k?".
Thằng bé bảo: "Cả hai thùng 300k".
Lần này thì tôi sốc thật, tôi thì thào hỏi: "Em trai à, nhà mình không bán đồ giả đấy chứ?".
Thằng bé đáp lại đầy chân thành: "Anh ơi, nhà em toàn đồ giả thôi, có mỗi Coca-Cola là thật."
Tôi cạn lời... cuối cùng phải đi bộ thêm một cây số nữa mới tìm được siêu thị đàng hoàng.
4.
Hồi cô bạn thân của tôi và bạn trai cũ cùng học cao học, một đêm nọ, hai người đến một quán đồ Nhật khá đắt tiền gần nhà tôi ăn uống, nhưng lỡ gọi quá nhiều nên không ăn hết.
Lúc đó đang giữa mùa hè, ký túc xá của hai người lại không có tủ lạnh, mang về đến hôm sau chắc chắn sẽ hỏng hết.
Vì quán đó ngay sát nhà tôi, có thể nói là ngay dưới chân cầu thang, nên bạn thân tôi quyết định đóng gói chỗ thức ăn thừa mang sang cho tôi ăn đêm.
Bạn trai cũ của cô ấy ban đầu không nói gì, nhưng đến cổng khu nhà tôi thì anh ta đột ngột lên tiếng: "Hay là... thôi đi, vừa hay có cái thùng rác ở đây, vứt đi cho rồi."
Bạn tôi ngạc nhiên hỏi: "Đồ ăn ngon thế này vứt đi thì phí quá!".
Anh ta giải thích: "Em nghĩ xem, chúng ta ăn ngay dưới nhà người ta mà không gọi người ta ra ăn cùng thì thôi đi, giờ lại còn mang đồ ăn thừa đến, người ta sẽ nghĩ gì?".
Bạn tôi nói: "Anh yên tâm đi, ai nghĩ nhiều chứ cái đứa vô tư như nó thì không bao giờ đâu, anh đợi em ở đây, em quay lại ngay."
Lúc đó tôi đang chơi game thì nghe tiếng bạn thân đập cửa rầm rầm, vừa đập vừa vui vẻ gọi: "Cưng ơi! Cưng ơi! Mau mở cửa! Tao mang đồ ngon sang cho mày này!".
Tôi buông chuột lao ra mở cửa, ôm chầm lấy nó một cái thật chặt rồi kéo tay định bảo nó vào nhà ngồi chơi.
Nhưng nó từ chối, bảo bạn trai đang đợi dưới lầu nên phải đi ngay.
Tôi mở túi đồ ra, bên trong đầy ắp các loại sushi và cá hồi tươi sống.
Nhà tôi ở tầng 7, không có thang máy, đèn cầu thang tầng 6 và 7 lại hỏng, leo lên vừa mệt vừa phải mò trong bóng tối. Thời tiết nóng nực như thế, nó xách túi đồ ăn lạch bạch leo lên 7 tầng lầu chẳng quản ngại khó khăn để đưa cho tôi, tôi còn có thể nghĩ gì khác đây?
Đương nhiên là tôi yêu nó ch–ết đi được!
Sự lo ngại của anh bạn trai là sau này cô ấy mới kể cho tôi, đó cũng là điều tôi không thể hiểu nổi.
Đôi tình nhân trẻ đi ăn với nhau, chỉ vì quán đó gần nhà tôi mà nhất định phải gọi tôi đi cùng sao?
Hơn nữa, trời nóng như vậy, người ta không ngại vất vả leo 7 tầng lầu đưa đồ ăn đêm, có món ngon là nghĩ đến tôi, đồ ăn lại không hề thiu thối, đều rất tươi ngon và đắt tiền, người ta tự bỏ tiền túi ra mua chứ tôi có mất đồng nào đâu.
Nếu trong lòng tôi lại nghĩ rằng "nếu mày thực sự có thành ý thì phải mời tao ra quán, chứ không phải lấy đồ ăn thừa đến để bố thí cho tao", thì chắc chắn là đầu óc tôi có vấn đề rồi.
Tôi là ai mà lại cao quý thế?
Tôi là bà mai của họ à?
Hay tôi từng ban ơn huệ gì to tát cho họ?
Hay một trong hai người có lỗi gì với tôi nên cần phải bù đắp?
Tôi nghĩ kỹ rồi, dường như chẳng có điều nào cả, vậy thì tôi lấy tư cách gì để cảm thấy không vui, thậm chí nảy sinh lòng oán hận?
Sau này, chuyện đó đã qua rất nhiều năm, giờ chúng tôi đều đã ở ngưỡng 44 tuổi. Một ngày nọ tình cờ nhắc lại chuyện cũ, bạn tôi xúc động nói rằng hồi còn đi học, cô ấy thấy suy nghĩ của bạn trai cũ quá phức tạp và đa nghi, nhưng giờ mới nhận ra suy nghĩ của anh ta ngày đó chẳng sai chút nào, chỉ là do cô ấy quá đơn thuần và ngây thơ thôi.
Chúng tôi là bạn học từ cấp hai, bên nhau đã hơn 30 năm, cô ấy đã quá quen với cách hành xử của tôi.
Nhưng sau này bước ra xã hội, tiếp xúc với đủ loại người và trải qua đủ chuyện, cô ấy mới nhận ra phần lớn mọi người trong xã hội không có cách suy nghĩ giống tôi.
Hóa ra những người như tôi chỉ là số ít.
Hóa ra rất nhiều người thực sự để tâm việc bạn bè đi ăn gần đó mà không rủ; rất nhiều người thực sự để tâm việc món quà nhận được là đồ ăn thừa, ăn không hết.
Rất nhiều người có thói quen xem bản thân mình quá quan trọng.
Còn tôi có lẽ là một ngoại lệ, do môi trường trưởng thành đặc thù nên tôi chưa bao giờ thấy mình là nhân vật quan trọng gì cả. Nhưng lòng tốt của người khác, dù là nhỏ nhoi, luôn khiến tôi cảm động. Còn những khuyết điểm nhỏ như đồ là ăn thừa, so với sự chân thành đó thì chẳng đáng gì.
Cô ấy nhớ đến tôi, quan tâm tôi, sẵn sàng chia sẻ đồ ngon, còn chịu leo 7 tầng trong đêm hè nóng bức. Tôi còn đòi hỏi gì nữa? Con người nếu quá tham lam thì khó mà có được hạnh phúc.
5.
Có một lần tôi cùng con trai đi tàu cao tốc, thấy một cô gái tầm tuổi sinh viên đang loay hoay định nhấc chiếc vali lên giá để đồ.
Con trai tôi liền tiến lại giúp chị ấy, không biết bên trong đựng gì mà tôi thấy thằng bé khá chật vật.
Cô gái đó không những không nói lời cảm ơn mà còn chẳng buồn ngước mắt lên, lạnh lùng ngồi xuống, vẻ mặt lộ rõ sự khinh khỉnh như thể con trai tôi là kẻ nịnh bợ, làm màu để lấy lòng cô ta.
Thực ra cô ta không biết con trai tôi mới 13 tuổi, đang học lớp 7, chỉ là vì cháu cao 1m80 thôi. Trong mắt thằng bé, cô ta chỉ như một người cô, người dì, giúp đỡ hoàn toàn là vì lòng tốt của trẻ con.
Sau đó khi cô gái sắp xuống tàu, con trai tôi lại định đứng dậy giúp lấy vali xuống, tôi liền ấn vai thằng bé lại, giáo dục con ngay trước mặt cô ta: "Đừng có nhiệt tình mù quáng, con nghĩ mình là anh hùng giúp người, nhưng người ta lại tưởng con đang có ý đồ gì với người ta đấy."
Những người xung quanh cũng chẳng ai giúp cô ta cả, cuối cùng cô ta phải tự đi tìm một anh lập trình viên nhờ nhấc hộ xuống.

