Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Tinh thần cầu học
Có thể mọi người từng thắc mắc, động lực từ đâu mà tôi lại học tập hăng say, lao động miệt mài chỉ mong tri thức ít ỏi này có thể hữu ích với người khác.
Tinh thần ấy đến từ những người tôi gặp trong cuộc sống, có rất nhiều người tôi ngưỡng mộ và sẽ kể lần lượt sau này. Còn hôm nay tôi xin được kể về hai người Ông, hai người Thầy tôi đã may mắn được gặp gỡ trong cuộc đời mình.
Cơ duyên để gặp cả hai ông đều thông qua đọc sách, sau đó tôi phát tâm rất mong muốn được gặp gỡ tác giả. Và nguyện ước ấy đều đã thành sự thật cách đây 3 năm.
Có nhiều sự tình cờ trong mối lương duyên này, thứ nhất, hai ông đều sinh năm 1935 và là giáo viên ngoại ngữ, hai ông đều là tác giả của rất nhiều những cuốn sách.
Hai ông người ngoài Bắc, người trong Nam, đều trong giới trí thức nhưng bởi chiến tranh loạn lạc nên chỉ nghe tiếng, gọi tên chứ chưa từng có cơ hội gặp gỡ trong suốt hơn 50 năm với cuộc sống bộn bề của mỗi người việc gặp gỡ gần như không lý nào có thể xảy ra.
Và rồi vào một ngày thu cuối năm 2023, tôi đã có cơ duyên sắp xếp buổi gặp gỡ ấy tại Hà Nội. Lòng tôi hạnh phúc vô bờ bến khi nhìn thấy hai người Ông, người Thầy của mình giao lưu tri thức, tặng nhau những cuốn sách được viết lên bằng cả cuộc đời! Quý giá vô cùng
Các Ông tuy tuổi cao nhưng sức không hề yếu, ở độ tuổi 90 cả hai ông đều miệt mài lao động tri thức và xuất bản những tác phẩm đóng góp cho sự phát triển của thế hệ.
Thực lòng tiếp xúc với hai ông, có đôi khi tôi cảm thấy xấu hổ, vì mình còn ham chơi, lười học, chưa thực sự làm nên trò trống gì. Cuộc sống nhiều bộn bề, khó khăn và gian nan.
Nhưng các Ông chưa bao giờ đánh giá những thiếu sót ấy của tôi dù lấy một lần.
Các Ông thường xuyên động viên và gợi ý tôi những cuốn sách nên đọc, những suy nghĩ nên có và những việc nên làm.
Ngày mới gặp các Ông tôi như chạy đua với thời gian, vì lúc nào cũng sợ, sợ tuổi già như “ngọn nến trước gió”. Cho đến bây giờ, tôi đã không còn sợ nữa và chuyển cảm xúc ấy thành sự trân trọng, trân trọng thời gian, biết ơn sức khỏe của hai Ông để lấy công việc, tri thức làm niềm vui, là món ăn tinh thần hàng ngày, là tài sản thừa kế cho xã hội.
Cháu thực sự không thể diễn tả được sự trân trọng ấy dành cho hai ông. Mong thời gian hãy chậm chậm trôi, để cháu được tiếp tục học hỏi từ các Ông thật nhiều!
Cháu từng gạt bỏ những công việc và áp lực cuộc sống sang một bên để đổi lấy thời gian được học tập và thừa kế tinh thần cống hiến bất tử vì tri thức, vì sự tiến bộ văn minh của xã hội từ các Ông. Cháu từng đắn đo mình làm điều ấy có đúng không, và giờ câu trả lời nhận lại là hành động ấy xứng đáng vô cùng! Và là món quà vô giá mà cuộc đời này cháu mãi mãi không bao giờ quên.
Cháu cảm ơn các Ông rất nhiều !!!
Có thể mọi người từng thắc mắc, động lực từ đâu mà tôi lại học tập hăng say, lao động miệt mài chỉ mong tri thức ít ỏi này có thể hữu ích với người khác.
Tinh thần ấy đến từ những người tôi gặp trong cuộc sống, có rất nhiều người tôi ngưỡng mộ và sẽ kể lần lượt sau này. Còn hôm nay tôi xin được kể về hai người Ông, hai người Thầy tôi đã may mắn được gặp gỡ trong cuộc đời mình.
Cơ duyên để gặp cả hai ông đều thông qua đọc sách, sau đó tôi phát tâm rất mong muốn được gặp gỡ tác giả. Và nguyện ước ấy đều đã thành sự thật cách đây 3 năm.
Có nhiều sự tình cờ trong mối lương duyên này, thứ nhất, hai ông đều sinh năm 1935 và là giáo viên ngoại ngữ, hai ông đều là tác giả của rất nhiều những cuốn sách.
Hai ông người ngoài Bắc, người trong Nam, đều trong giới trí thức nhưng bởi chiến tranh loạn lạc nên chỉ nghe tiếng, gọi tên chứ chưa từng có cơ hội gặp gỡ trong suốt hơn 50 năm với cuộc sống bộn bề của mỗi người việc gặp gỡ gần như không lý nào có thể xảy ra.
Và rồi vào một ngày thu cuối năm 2023, tôi đã có cơ duyên sắp xếp buổi gặp gỡ ấy tại Hà Nội. Lòng tôi hạnh phúc vô bờ bến khi nhìn thấy hai người Ông, người Thầy của mình giao lưu tri thức, tặng nhau những cuốn sách được viết lên bằng cả cuộc đời! Quý giá vô cùng
Các Ông tuy tuổi cao nhưng sức không hề yếu, ở độ tuổi 90 cả hai ông đều miệt mài lao động tri thức và xuất bản những tác phẩm đóng góp cho sự phát triển của thế hệ.
Thực lòng tiếp xúc với hai ông, có đôi khi tôi cảm thấy xấu hổ, vì mình còn ham chơi, lười học, chưa thực sự làm nên trò trống gì. Cuộc sống nhiều bộn bề, khó khăn và gian nan.
Nhưng các Ông chưa bao giờ đánh giá những thiếu sót ấy của tôi dù lấy một lần.
Các Ông thường xuyên động viên và gợi ý tôi những cuốn sách nên đọc, những suy nghĩ nên có và những việc nên làm.
Ngày mới gặp các Ông tôi như chạy đua với thời gian, vì lúc nào cũng sợ, sợ tuổi già như “ngọn nến trước gió”. Cho đến bây giờ, tôi đã không còn sợ nữa và chuyển cảm xúc ấy thành sự trân trọng, trân trọng thời gian, biết ơn sức khỏe của hai Ông để lấy công việc, tri thức làm niềm vui, là món ăn tinh thần hàng ngày, là tài sản thừa kế cho xã hội.
Cháu thực sự không thể diễn tả được sự trân trọng ấy dành cho hai ông. Mong thời gian hãy chậm chậm trôi, để cháu được tiếp tục học hỏi từ các Ông thật nhiều!
Cháu từng gạt bỏ những công việc và áp lực cuộc sống sang một bên để đổi lấy thời gian được học tập và thừa kế tinh thần cống hiến bất tử vì tri thức, vì sự tiến bộ văn minh của xã hội từ các Ông. Cháu từng đắn đo mình làm điều ấy có đúng không, và giờ câu trả lời nhận lại là hành động ấy xứng đáng vô cùng! Và là món quà vô giá mà cuộc đời này cháu mãi mãi không bao giờ quên.
Cháu cảm ơn các Ông rất nhiều !!!

