Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
“Vừng ơi mở ra”
Sài Gòn đã mang đến cho tôi nhiều món quà vô giá về mặt mối quan hệ.
Vốn là một thanh niên 18 tuổi rời xa vùng quê nhỏ thôn quê để tìm đường “cứu chính mình” ý là tìm cho mình một cuộc sống sung túc đầy đủ hơn, về mọi mặt. Chỉ luôn lầm lũi cố gắng, làm mọi ngành nghề cho phép để nuôi sống bản thân, góp nhặt trải nghiệm cuộc sống. Gặp vô số kiểu người trong xã hội và vẫn may mắn giữ được tâm hồn là chính mình.
Trước 2023, những người mà tôi từng gặp bao gồm khổ đau, hoan lạc, vụ lợi, coi thường, dựa dẫm, nương tựa, giúp đỡ, sẻ chia, đồng cảm… đủ cả.
Tuy nhiên thời gian càng ngày càng mang đến trải nghiệm về những con người rất khác, không đơn thuần nằm trong tính cách mà còn ở cốt cách sáng láng của họ! Cái mà mắt thường không thể thấy, thuần khiết dựa trên trải nghiệm và cảm nhận.
Nếu họ chết, cái chết của họ sẽ là tổn thất của Đất Nước, mất mát lớn cho xã hội. Thật biết ơn đời khi họ còn ở đây, còn lao động trí óc và vận động tay chân, dùng tri thức của mình giúp ích cho cộng đồng, giúp cho từng người họ gặp có một cuộc đời khỏe mạnh hơn, tươi sáng hơn!
Vài năm nữa bước qua tuổi 30, sống chưa đủ lâu nhưng lại sợ mình chưa làm được gì, vì suy nghĩ ấy mà tôi luôn làm việc không biết mệt mỏi. Hy vọng rằng ngày mình còn sống sẽ chứng kiến những hạt giống mình gieo trồng vươn chồi, nảy lộc, đâm hoa, kết trái, mang đến sự ngọt ngào và tinh khôi cho cuộc đời!
Nước mắt tôi rơi, rơi cho những người còn sống, đang chắt chiu thời gian, vội vã cống hiến!
Nước mắt tôi rơi, rơi cho những người chết trong vội vã chưa kịp mở lời từ biệt người thân!
Nước mắt tôi rơi, rơi cho nỗi cô quạnh của chính mình ở một vài khoảnh khắc, may mắn thay luôn gặp được tri kỷ kề cận.
Nước mắt tôi rơi, rơi cho tuổi trẻ đầy hoài bão nhưng mặc trôi thời gian, kệ sóng đánh, sông trôi dạt đi những ước mơ vồn vã.
Nước mặt tôi rơi, rơi cho sự tiếc nuối của cánh cửa tương lai rực rỡ phía trước, nhưng đôi mắt lại không thấy, để rồi quay ngược lại lối mòn.
Nước mắt tôi rơi, rơi cho niềm hân hoan, lòng xúc cảm biết ơn trân quý với bất cứ con người nào tôi có cơ hội tiếp xúc trong đời.
Mọi cảm xúc ta dành cho nhau đều thật đến khó tin!
Nước mắt tôi rơi, như tiếng khóc thé vang lên của ngày đầu tiên đến với cuộc đời!
Của bao hoài bão và ước vọng được nuôi bằng cơm của mẹ, mồ hôi của cha và nước mắt của gia đình !
Nắm lấy ưu tư, ôm chầm kỷ niệm và dựng xây cho tương lai ❤
Để yêu đời và yêu người !
Sài Gòn đã mang đến cho tôi nhiều món quà vô giá về mặt mối quan hệ.
Vốn là một thanh niên 18 tuổi rời xa vùng quê nhỏ thôn quê để tìm đường “cứu chính mình” ý là tìm cho mình một cuộc sống sung túc đầy đủ hơn, về mọi mặt. Chỉ luôn lầm lũi cố gắng, làm mọi ngành nghề cho phép để nuôi sống bản thân, góp nhặt trải nghiệm cuộc sống. Gặp vô số kiểu người trong xã hội và vẫn may mắn giữ được tâm hồn là chính mình.
Trước 2023, những người mà tôi từng gặp bao gồm khổ đau, hoan lạc, vụ lợi, coi thường, dựa dẫm, nương tựa, giúp đỡ, sẻ chia, đồng cảm… đủ cả.
Tuy nhiên thời gian càng ngày càng mang đến trải nghiệm về những con người rất khác, không đơn thuần nằm trong tính cách mà còn ở cốt cách sáng láng của họ! Cái mà mắt thường không thể thấy, thuần khiết dựa trên trải nghiệm và cảm nhận.
Nếu họ chết, cái chết của họ sẽ là tổn thất của Đất Nước, mất mát lớn cho xã hội. Thật biết ơn đời khi họ còn ở đây, còn lao động trí óc và vận động tay chân, dùng tri thức của mình giúp ích cho cộng đồng, giúp cho từng người họ gặp có một cuộc đời khỏe mạnh hơn, tươi sáng hơn!
Vài năm nữa bước qua tuổi 30, sống chưa đủ lâu nhưng lại sợ mình chưa làm được gì, vì suy nghĩ ấy mà tôi luôn làm việc không biết mệt mỏi. Hy vọng rằng ngày mình còn sống sẽ chứng kiến những hạt giống mình gieo trồng vươn chồi, nảy lộc, đâm hoa, kết trái, mang đến sự ngọt ngào và tinh khôi cho cuộc đời!
Nước mắt tôi rơi, rơi cho những người còn sống, đang chắt chiu thời gian, vội vã cống hiến!
Nước mắt tôi rơi, rơi cho những người chết trong vội vã chưa kịp mở lời từ biệt người thân!
Nước mắt tôi rơi, rơi cho nỗi cô quạnh của chính mình ở một vài khoảnh khắc, may mắn thay luôn gặp được tri kỷ kề cận.
Nước mắt tôi rơi, rơi cho tuổi trẻ đầy hoài bão nhưng mặc trôi thời gian, kệ sóng đánh, sông trôi dạt đi những ước mơ vồn vã.
Nước mặt tôi rơi, rơi cho sự tiếc nuối của cánh cửa tương lai rực rỡ phía trước, nhưng đôi mắt lại không thấy, để rồi quay ngược lại lối mòn.
Nước mắt tôi rơi, rơi cho niềm hân hoan, lòng xúc cảm biết ơn trân quý với bất cứ con người nào tôi có cơ hội tiếp xúc trong đời.
Mọi cảm xúc ta dành cho nhau đều thật đến khó tin!
Nước mắt tôi rơi, như tiếng khóc thé vang lên của ngày đầu tiên đến với cuộc đời!
Của bao hoài bão và ước vọng được nuôi bằng cơm của mẹ, mồ hôi của cha và nước mắt của gia đình !
Nắm lấy ưu tư, ôm chầm kỷ niệm và dựng xây cho tương lai ❤
Để yêu đời và yêu người !

