• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Làm thế nào để giao tiếp với những người ở tầng lớp đáy xã hội?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,602
Reaction score
0
Points
36
Làm thế nào để giao tiếp với những người ở tầng lớp đáy xã hội?

Tôi có một nhân viên, biệt danh là “Tiểu Bố Đinh”, vì cậu ấy họ Đinh, lại có thân hình nhỏ bé gầy gò, trông rất tí hon giữa một đám đàn ông lực lưỡng, nên thường ngày bị cả nhóm gọi bằng biệt danh, trừ tôi ra.

Dĩ nhiên, việc tôi chưa bao giờ gọi nhân viên này bằng biệt danh không chỉ dựa trên sự giáo dưỡng của tôi, mà phần lớn là vì tôi không có cơ hội đối thoại và tương tác trực tiếp với cậu ấy, dù sao giữa chúng tôi còn có hai cấp trên của cậu.

Nhưng tôi có ấn tượng khá sâu sắc về nhân vật này, một là với tư cách là một người vận hành máy móc có thâm niên, kỹ thuật của Tiểu Bố Đinh có thể nói là đã đạt đến trình độ thuần thục điêu luyện, vừa thành thạo vừa linh hoạt, là một tay đào mương được công nhận; hai là với tư cách là một trong số ít những người đàn ông độc thân lớn tuổi trong dự án, quá trình tìm đối tượng của Tiểu Bố Đinh có thể coi là đầy rẫy những câu chuyện cười, hết lần này đến lần khác thất bại, xem mắt không ngừng, vừa gian nan vừa kịch tính, dần dần trở thành một trong những chủ đề buôn chuyện sau chầu rượu mặc định của mọi người.

Tôi thường thông qua tài xế của mình để nắm bắt các loại chuyện phiếm lớn nhỏ trong dự án, đa số nghe xong cười rồi thôi, rất ít khi trêu chọc một hai câu. Tuy nhiên, không lâu trước đây, sau khi nghe được tiến triển mới nhất trong việc tìm đối tượng của Tiểu Bố Đinh, tôi lại chẳng thể cười nổi, thậm chí còn nảy sinh một chút chua xót.

Chua xót ở đâu ư? Nghe nói cậu ấy đã từ bỏ việc xem mắt ngoài đời thực, bắt đầu dấn thân vào xem mắt trên mạng.
Trước Tết Nguyên đán, cậu ấy quen một cô gái trên mạng, nhanh chóng rơi vào lưới tình, chuyển không ít bao lì xì với các số tiền như 888, 666 và 520 nhân dân tệ cho đối phương qua WeChat, còn học theo hướng dẫn trên Douyin để đan khăn quàng cổ, sau giờ làm cứ ngồi trong ký túc xá vật lộn với một đống len trắng, đan cả tháng trời cuối cùng cũng xong, cẩn thận hẹn đối phương gặp mặt, muốn tận tay trao tặng, kết quả là cô gái đó không một lời báo trước đã xóa và chặn tất cả các phương thức liên lạc của cậu.

Điều bi thảm nhất là, cho đến lúc Tiểu Bố Đinh bị đối phương xóa và chặn, hai người họ chưa từng gọi video hay gọi thoại.
Lúc tài xế của tôi kể chuyện này, anh ta cười đến gần như tắt thở, nói, mọi người còn đang đoán, không chừng đối phương là một gã đàn ông hôi hám, chỉ đến để lừa tiền cậu ấy thôi.

Tôi lấy làm lạ, hỏi tài xế, sao anh biết nhiều chi tiết vậy? Anh lắp camera theo dõi người ta à?
Tài xế nói không có, là do người ở cùng phòng với cậu ấy nói, một đồn mười, mười đồn trăm, ai cũng cười chết. Tôi “chậc chậc” nói, chẳng trách người ta nói đàn ông mà buôn chuyện thì còn đáng sợ hơn cả phụ nữ.
Cười thì cười, hôm đó trên xe tôi đã dặn tài xế, đừng nhắc những chuyện này trước mặt người trong cuộc, không dễ chịu đâu.
Thực ra, lời ẩn ý của tôi là “điều này rất kích động người trong cuộc, và bạn không thể phán đoán được phản ứng của người bị kích động sẽ như thế nào”, đồng thời suy nghĩ của tôi bị kéo về một chuyện khác.

Lúc đó tôi vẫn đang làm một dự án trước đây, một buổi trưa nọ tình cờ tôi đang ngồi một mình trong phòng tiếp khách uống trà xem công văn, đột nhiên có một chiếc xe lao đến cửa rồi phanh gấp dừng lại, gây ra tiếng động rất lớn.

Trên xe bước xuống một người đàn ông trông khá lạ mặt, đầu tóc mặt mũi lấm lem bước vào, vừa mở miệng đã nồng nặc mùi rượu, hỏi lương sao còn chưa trả? Rốt cuộc khi nào mới trả? Nợ ba tháng rồi còn để người ta sống không?

Lúc đó tôi nhìn chằm chằm vào ông ta, chỉ hỏi ông ta tên gì; ông ta nói tôi là lão Liêu đây, lão Liêu tôi đi đến đâu mà có người không biết sao?
Tôi lặng lẽ dùng ngón giữa đẩy gọng kính, thầm nghĩ: Đừng tự tin quá, mẹ kiếp tôi đây không biết ông.

Bởi vì tôi nhớ hết thông tin hồ sơ của tất cả nhân viên chính thức, trong đó chỉ có một người họ Liêu, và tuyệt đối không có bộ dạng này, vậy đây không phải là nhân viên của tôi. Vậy rất có thể là công nhân của một nhà thầu phụ nào đó dưới quyền tôi.

Và lão Liêu trước mắt thấy tôi không nói gì, lại tiếp tục truy hỏi tiền lương của ông ta, cái thế đó khá là hùng hổ. Tôi đành bảo ông ta đừng vội, lại hỏi ông chủ của ông là ai, nói rằng tôi cần tìm hiểu tình hình trước; đến đây thì ông ta vẫn còn chút lý trí, nói cho tôi biết tên ông chủ của mình, và cuối cùng cũng nhận ra tôi là bên A của ông chủ mình, thế là đi ra ngoài phủi bụi trên quần áo.

Trong lúc ông ta phủi quần áo, tôi đã gọi điện cho ông chủ của ông ta, trong lúc đó để cho lão Liêu nồng nặc mùi rượu này tin rằng tôi hoàn toàn không biết gì về việc ông ta bị nợ lương, tôi đã hiếm khi sử dụng loa ngoài. Sau đó mỗi một câu ông chủ nói với tôi qua điện thoại ông ta đều nghe thấy, ông chủ nói, ông ta chỉ là một gã nát rượu, thích uống rượu giả rẻ tiền, tửu phẩm lại còn tệ, uống say vào là đi khắp nơi gây sự, lương đã thỏa thuận xong tháng sau trả, ngài không cần để ý đến ông ta.

Nhớ lúc đó tôi còn muốn xác nhận thêm xem họ đã nợ lương bao lâu, nhưng ngay giây tiếp theo một tiếng gầm vang lên, khiến tôi theo phản xạ cắt ngang cuộc gọi rồi đứng dậy, thấy lão Liêu đó mắt đỏ ngầu lao về phía tôi, ông ta gầm lên: Các người nói ai là gã nát rượu? Nói ai hả?!
Trong lúc gầm lên, ông ta còn vớ lấy cả cái ấm nước nóng trên bàn trà, bên trong có một ấm nước tôi vừa đun sôi mấy phút trước, còn trên tay tôi chỉ có một chiếc điện thoại công việc, thế công thủ đã rõ như ban ngày.

Xét thấy bản thân tôi trước nay luôn rất tự biết về điều kiện thể chất khách quan của mình, tôi lập tức nở một nụ cười, chuyển hướng câu chuyện, nói, ông chủ của ông như vậy là không được rồi, cái gì cũng có thể nợ, chứ lương công nhân thì không thể nợ được.

Lão Liêu giơ cao ấm nước nóng, tức giận nói, các người cũng biết lương không thể nợ à! Sắp khai giảng rồi chúng tôi không cần đóng học phí cho con à?!

Tôi nhìn chằm chằm vào ấm nước trong tay ông ta, sợ rằng ông ta hoàn toàn mất lý trí đột nhiên ném về phía tôi, vậy thì tôi nhẹ thì hủy dung, nặng thì liệt não, kết quả nào cũng rất thảm khốc. Thế là tôi kiên nhẫn và nhẹ nhàng nói với ông ta, như thế này, ông chủ của ông nợ ông bao nhiêu lương, bây giờ tôi trả cho ông, sau này tôi sẽ trừ vào tiền công trình của ông ta. Ông đặt ấm nước xuống trước đi, nước đó vừa mới đun sôi, cẩn thận bỏng vào người.

Đến đây, ông ta dường như mới cuối cùng tắt đi cái chuông báo động đang kêu inh ỏi đó, đặt ấm nước xuống, xin tôi một tờ giấy, rồi ngồi xổm ở cửa phòng tiếp khách viết ra chi tiết tiền lương bị nợ của họ.

Trong lúc đó, tài xế của tôi lái xe đến tìm tôi, thấy tình hình không hiểu chuyện gì, hỏi có chuyện gì vậy; tôi đứng trong phòng, xua tay bảo tài xế đi, vì sợ lão Liêu đang ngồi xổm viết chữ ở cửa lại bị kích động, rồi lại có những hành động nguy hiểm như giơ ấm nước.

Hôm đó tôi đã dùng tài khoản cá nhân để chuyển lương cho lão Liêu, sau đó mắng ông chủ của ông ta một trận té tát. Cũng chính từ đó về sau, lương của tất cả công nhân của các nhà cung cấp dịch vụ lao động trong dự án của tôi đều được tôi quy định phải do công ty trực tiếp thay mặt trả vào tài khoản của công nhân, dù quy trình ủy thác ở giữa có chút phiền phức, nhưng có thể đảm bảo những người lao động thời vụ không được luật lao động bảo vệ này nhận được lương đúng hạn.

Chuyện sau đó là ngày thứ hai sau khi tỉnh rượu, lão Liêu hối hận vô cùng, thông qua ông chủ để liên lạc với tôi, muốn tìm tôi để tạ lỗi, nhưng tôi đã rời khỏi hiện trường dự án rồi; từ đó đến nay ông ta không thể gặp lại tôi nữa, còn tôi cũng không hề để bụng chuyện đó, ngược lại còn cảm ơn sự xuất hiện của ông ta, đã giúp tôi kịp thời vá lại một lỗ hổng trong công việc.

Còn tại sao hôm nay tôi lại có hứng thú nhắc đến chuyện này? Là vì hôm nay tôi nghe tin cái tính nát rượu của lão Liêu đó lại tái xuất giang hồ.
Hai ba năm trôi qua, tôi và ông chủ của lão Liêu vẫn có mối quan hệ cung ứng mật thiết, còn lão Liêu đã trở thành một trong những đốc công được ông chủ giao phó trọng trách.

Sáng nay miền Nam đột nhiên đổ mưa lớn, lão Liêu và mấy công nhân ở công trường gần đó cùng chạy vào cống thoát nước để trú mưa, trong đó có một người chính là nhân viên của tôi, Tiểu Bố Đinh.

Nghe nói mưa còn chưa tạnh, lão Liêu đã bị đánh đến chảy máu mũi chạy ra ngoài, phía sau là Tiểu Bố Đinh đang truy đuổi không ngừng, tay cầm một đoạn thép chữ L phế liệu.
Thép chữ L đó... thứ đó nếu vung mạnh vào đầu có thể lấy mạng người.

Nghe nói nguyên nhân và diễn biến rất đơn giản, chẳng qua là lão Liêu miệng tiện đã trêu chọc chuyện Tiểu Bố Đinh thất bại trong tình yêu trên mạng, còn nói chiếc khăn quàng cổ màu trắng của cậu ấy đan trông không khác gì một sợi dây thòng lọng...
Xem kìa, câu nói “kẻ diệt rồng cuối cùng lại trở thành ác long” quả thật không lừa tôi.
Người ghét bị chọc vào nỗi đau, khi chọc vào nỗi đau của người khác cũng không hề nương tay.

Rốt cuộc, không phải ai cũng có thể suy bụng ta ra bụng người. Nhiều người hơn lại quen với việc phóng đại nỗi đau của bản thân, xem nhẹ khó khăn của người khác.

Người ta thường nói những người có quyền, có tiền, có thời gian không thể thông cảm cho nhóm người có hoàn cảnh sống khó khăn, nhưng ở một phương diện nào đó, tôi ngược lại cho rằng nhóm người có hoàn cảnh sống khó khăn lại càng giỏi đấu đá nội bộ và chèn ép lẫn nhau hơn, bởi vì họ có những thói hư tật xấu bẩm sinh khó mà khắc phục được.

Phải biết rằng, sự nghèo đói và thiếu thốn tình thương bẩm sinh, giống như bệnh ung thư bám chặt lấy một loại người nào đó, khiến họ bị trói buộc chặt chẽ với cái gọi là tầng lớp đáy xã hội.

Tầng lớp đáy rất sĩ diện, lòng tự trọng rất mạnh, và cách họ bảo vệ lòng tự trọng của mình thường cực kỳ thẳng thắn và kém hiệu quả, thường là dùng các biện pháp bạo lực thậm chí là phi pháp để phản công. Một mặt là vì trình độ tâm trí của họ có hạn, mặt khác là không quá quan tâm đến thể diện, còn một mặt nữa là các lựa chọn không có nhiều.

Dường như ngoài việc chửi bới om sòm, động tay động chân và sử dụng các công cụ gây thương tích ra, họ không nghĩ ra được bất kỳ con đường hay vũ khí phản công nào khác.

Nhưng thực tế thường rất tàn khốc, một người càng muốn dùng cách đơn giản thô bạo để đoạt lại lòng tự trọng, thì lòng tự trọng đáng thương của anh ta lại càng bị mọi người giẫm đạp dưới chân như một cuộc hành hình công khai, rốt cuộc hậu quả của việc thẹn quá hóa giận leo thang sự việc là bị nhiều người không liên quan hơn vây xem hóng chuyện.

Tầng lớp đáy rất khó để đoạt lại lòng tự trọng, nhiều lắm chỉ đạt được mục đích trút giận.
Trút giận xong, cả hai cùng thiệt hại. Thậm chí còn không phải là hiệu quả tự tổn hại tám trăm để diệt địch một nghìn, mà là tự sát một nghìn để làm bị thương địch tám trăm.

Và những người ở tầng lớp đáy, đặc biệt không biết che giấu, càng không biết cách sử dụng mặt nạ.
Những nhân viên cấp cơ sở mà tôi từng tiếp xúc, nếu nịnh bợ thì không ai là không thể hiện rõ điều đó trên mặt; nếu chân chất, thì cũng bộc lộ sự chân chất một cách rõ ràng; nếu khôn lỏi, thì ở đâu cũng toát ra vẻ nhỏ nhen và tính toán; nếu thật thà, thì cả người đều tỏ ra thành thật và dễ bị bắt nạt.

Trong số họ chưa từng có ai có thể làm được bề ngoài chăm chỉ thực tế sau lưng lại nịnh nọt đúng chỗ, càng không có ai có thể làm được một mặt chính trực một mặt thủ đoạn, họ đen trắng rõ ràng, giống như con đi-ốt chết tiệt đó vậy.
Đây là đặc sắc, cũng là khuyết điểm; là đặc trưng, cũng là điểm yếu; là nhãn mác, càng là tật xấu.

Con người đạt chuẩn thực ra nên biết cách sinh tồn tốt hơn, nhưng con người xuất thân từ tầng lớp đáy thực sự rất khó làm được. Quá nhiều yêu ma quỷ quái đã dẫn dắt họ sai đường, họ cũng thực sự quá dễ bị dẫn dắt sai đường. Hoặc có thể nói, hai phương diện này bổ trợ cho nhau.
Thời thơ ấu tôi đã có một nhận thức mơ hồ, người không có gì trong tay thường có đặc điểm miệng hùm gan sứa, nhưng lúc đó tôi chỉ cảm nhận bằng trực giác, còn chưa thể hiểu được logic bên trong của nó.

Sau tuổi mười mấy, tôi tiếp xúc với nhiều người có môi trường trưởng thành hoàn toàn khác với tôi, lượng mẫu quan sát của tôi cũng tăng trưởng theo cấp số nhân, thế là tôi dần dần phát hiện, những người sống trong môi trường tầng lớp đáy trong một thời gian dài, để có được sự kích thích với chi phí thấp nhất, cũng như để tránh phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào, sẽ rất dễ hình thành tính cách vừa thích gây sự lại vừa sợ sự.

Điều này hoàn toàn trái ngược với sự giáo dục của gia đình mà tôi nhận được từ nhỏ, đó là vừa không gây sự, cũng không sợ sự.
Dĩ nhiên, nói cho cùng, điều này không thể hoàn toàn đổ lỗi cho họ. Rốt cuộc, người xuất thân từ tầng lớp đáy, có khả năng rất cao là lớn lên trong một gia đình đầy bạo lực và hằn học.

Lấy một ví dụ đơn giản nhất, nếu một đứa trẻ phạm lỗi, điều đầu tiên nó nhận được là sự la hét om sòm thậm chí là đấm đá của người lớn, vậy thì đứa trẻ này sẽ có khả năng rất cao hình thành tính cách nhạy cảm tự ti, căng thẳng lo lắng, né tránh xung đột.

Giả sử đủ thông minh, sau khi lớn lên họ có thể nhận ra vấn đề nằm ở đâu; giả sử ngoài thông minh ra còn đủ quả quyết, họ có thể có hành động đối với điều đó. Tiếp theo, họ sẽ phải dùng rất rất nhiều dũng khí và trí tuệ để đối mặt trực tiếp với gia đình gốc của mình, rồi dùng rất rất nhiều năm tháng để tái tạo lại nhận thức và tính cách của mình.

Sự thật tàn nhẫn là, đại đa số người vĩnh viễn không thể tái tạo lại bản thân mình. Đúng vậy, tôi nói là vĩnh viễn.

Bởi vì đại đa số người vừa không đủ thông minh cũng không đủ dũng cảm, chỉ việc lớn lên theo khuôn phép đã tiêu hao hết tất cả tâm sức của họ rồi, lấy đâu ra năng lượng dư thừa để thay đổi bản thân chứ?

Quay lại chủ đề chính, cái gọi là đối nhân xử thế, không phải là dạy bạn nịnh nọt cấp trên, a dua bợ đỡ, cũng không phải là dạy bạn bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, ỷ mạnh hiếp yếu; không phải là dạy bạn làm người hai mặt, xu lợi tránh hại, càng không phải là dạy bạn đối đãi với người giả dối, lòng đầy toan tính.

Đối nhân xử thế thực sự, là dạy bạn học cách nhìn thấu các loại khổ đau và hạnh phúc của các loại người, là dạy bạn hiểu được con đường thực hiện giá trị bản thân của mỗi một loại người, là dạy bạn biết cách tận dụng những yêu ghét hận thù của mỗi người, là dạy bạn khéo léo tinh tế, gặp nguồn nào cũng thuận, nhưng mỗi một mặt đều là đang làm con người thật của mình.

Đối mặt với những người ở tầng lớp đáy, phòng bị và từ thiện đều là hai thái cực, tôi đều không thích.
Đối nhân xử thế có sự ấm áp và giá trị, vừa có thể giúp đỡ người khác, cũng có thể giúp đỡ chính mình.

Khi một người thực sự học được cách giao tiếp với tầng lớp đáy, điều anh ta làm không chỉ là ban ơn, càng không chỉ là đề phòng, mà là thực hiện sự tiến bộ chung của bản thân và tầng lớp đáy.

Bạn biết bạn có thứ tôi muốn, tôi cũng biết tôi có thứ bạn muốn, chúng ta giao dịch công bằng, vậy là đủ rồi.

Đừng kéo theo quá nhiều âm mưu hay ơn huệ thần thánh, mọi người đều là người, trăm năm qua đi, đều thành xương trắng.

Bạn nhớ sự khó tính của tôi, tôi nhớ sự tức giận của bạn.

Còn về ân ân oán oán, hãy để tất cả theo gió bay đi.

Gió sẽ thay chúng ta nhớ tất cả.
Buddy Up - Tàng Hoa Cát Các
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,602
Reaction score
0
Points
36
Làm sao để nhận biết người có tầng tư duy "rất thấp"?

Kiểu người này thường có 6 đặc điểm cực kỳ rõ ràng sau đây. Có thể không đúng hoàn toàn, nhưng rất đáng để tham khảo:

1. Cực kỳ cuồng "Giá trị cảm xúc", lấy cái mác kẻ yếu làm lẽ phải.
Tiêu chuẩn đánh giá tốt - xấu của nhiều người có tư duy thấp cực kỳ phiến diện: Chỉ xem người ta có chiều theo ý mình, dỗ dành mình hay không. Trong mắt họ, hễ ai chỉ ra lỗi sai thì đồng nghĩa với việc người đó đang phủ nhận hoàn toàn con người họ.

Ví dụ, nếu sếp chỉ ra lỗi trong công việc, thay vì xem xét lại cách làm, họ lại cố chấp cho rằng: Sếp đang trù dập mình, cái công việc rác rưởi này không thể làm nổi nữa. Hơn nữa, họ là điển hình của kiểu "khôn nhà dại chợ". Ra ngoài chịu cục tức, về nhà lại trút hết lên đầu vợ chồng, con cái, biến gia đình thành một chiến trường đầy sợ hãi.

Nói trắng ra, họ giống như những "đứa trẻ to xác", làm gì cũng hỏng nhưng lúc nào cũng đòi người khác phải dỗ dành. Thậm chí, họ còn đứng trên đỉnh cao đạo đức để chỉ trích người khác với thái độ "tôi yếu kém nên tôi có quyền". Kiểu người này không nhìn thấu bản chất sự việc nên rất dễ bị lợi dụng, chỉ cần cho họ chút "giá trị cảm xúc" rẻ mạt là mua chuộc được ngay.

2. Đắm chìm vào những "Câu chuyện vĩ mô", nhưng lại thờ ơ với cuộc sống thực tại.
Những người này cực kỳ đam mê "chém gió" về những chuyện đao to búa lớn. Trên bàn nhậu, họ nói thao thao bất tuyệt, thuộc nằm lòng từ tình hình thế giới đến thâm cung bí sử của các tập đoàn; họ có thể rơi nước mắt vì một người xa lạ trên mạng, nhưng lại chẳng mảy may quan tâm đến sự già yếu của cha mẹ hay việc học hành của con cái.

Họ vừa tự luyến (ảo tưởng bản thân), lại vừa tự ti. Bởi vì đối diện và giải quyết các vấn đề thực tế là việc vượt quá năng lực của họ, và điều đó thì quá đỗi đau đớn. Việc kiếm thêm vài triệu hay học một kỹ năng mới rất khó, nhưng dùng dăm ba câu chuyện vĩ mô để "chỉ non mắng biển" lại cực kỳ dễ dàng. Nó mang lại cho họ ảo giác về quyền lực, tưởng rằng mình rất tài giỏi.

Nhưng cũng chính vì thế, họ lãng phí hết thời gian và tâm sức. Nếu bạn cứ phung phí thời gian vào những câu chuyện vĩ mô hão huyền, bạn sẽ chẳng còn sức đâu mà lo cho cuộc đời và gia đình mình nữa.

3. Luôn mang một thái độ "thượng đẳng đạo đức" khó hiểu.
Người tư duy thấp khi thấy người khác thành công thì hay thích "hắt nước bẩn". Thấy người ta kiếm được tiền, họ tuyệt đối không thèm nghiên cứu xem cách người ta làm ăn hay năng lực của họ ra sao. Thay vào đó, họ buông lời dèm pha: "Bọn này chắc chắn làm ăn thất đức, tiền này toàn tiền bẩn."

Đối diện với sự thất bại của chính mình, họ không bao giờ tự kiểm điểm, mà tự an ủi một cách mù quáng: "Tại mình hiền quá, tốt quá nên mới không làm nên trò trống gì." Họ cực kỳ thích đánh đồng "kẻ yếu = người thiện", và "kẻ mạnh = kẻ ác".
Nhưng họ đâu biết, thứ logic này rất chí mạng. Nó gieo vào tiềm thức họ một mệnh lệnh: Chỉ cần mình tiếp tục nghèo rớt mồng tơi, mình sẽ mãi mãi được đứng trên đỉnh cao đạo đức. Thế là, họ vừa thù ghét người giàu, lại vừa thanh thản "nằm thẳng" (mặc kệ sự đời).

Kiểu tự thôi miên lấy sự thanh cao để ngụy trang cho sự vô dụng này đã khóa chặt mọi cánh cửa vươn lên của họ.

4. Bợ đỡ kẻ mạnh, ức hiếp kẻ yếu, và bản năng "đáy xã hội tự hại nhau"
Người tư duy cao biết cách xây cầu kết nối, còn người tư duy thấp chỉ biết dẫm đạp lên nhau. Đây chính là "hiệu ứng con cua" kinh điển.

Trong những môi trường thấp, có một mặt tối của nhân tính: Họ có thể chấp nhận một người lạ hoắc ở đẩu ở đâu phát tài, nhưng tuyệt đối không thể chịu đựng nổi việc người quen xung quanh sống tốt hơn mình dù chỉ một chút. Đối với những người có quyền thế cao vời vợi, họ không những không dám ho he mà còn bộc lộ bản tính nô lệ, đối phương nói câu vô nghĩa họ cũng suy tôn thành đại trí tuệ.

Nhưng khi đối diện với những người cùng tầng lớp, bạn học cũ, hay họ hàng... chỉ cần đối phương manh nha phất lên một chút, họ sẽ ghen tị đến phát điên. Bịa đặt, ngáng đường, mỉa mai, đâm bị thóc chọc bị gạo... Họ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất chỉ để kéo người kia quay lại vũng bùn lầy cùng với mình.

Họ không nhận ra rằng, khi vung dao về phía người bên cạnh, họ cũng tự chặt đứt mọi sự trợ giúp lẽ ra mình có thể nhận được.

5. Tư duy "trắng đen rõ ràng", thiếu đi góc nhìn đa chiều.
Trong thế giới của người tư duy thấp, mọi thứ chỉ có đúng - sai, thiện - ác, trắng - đen.
Nhìn thấy người giàu, mặc định người ta làm ăn bất chính.
Thấy công nghệ mới hay xu hướng mới, hễ bản thân không hiểu thì liền chụp mũ đó là lừa đảo, là "lùa gà".

Bộ não của họ không thể xử lý những thông tin phức tạp, không hiểu được "vùng xám" hay sự đấu trí đa chiều của xã hội. Họ mãi mãi chỉ dùng góc nhìn thiển cận nhất để đồn đoán về thế giới. Điều này tất nhiên giúp họ bớt bị lừa, nhưng đồng thời cũng tước đi của họ vô số cơ hội kiếm tiền và đổi đời.

6. Luôn chờ đợi một "thời điểm hoàn hảo".
"Đợi mình chuẩn bị kỹ đã rồi làm", "Đợi kinh tế tốt lên rồi hãy khởi nghiệp", "Đợi kiếm đủ tiền rồi đi học sau"... Đó là tiếng lòng của những người nhận thức thấp. Lúc nào họ cũng đợi một thời cơ hoàn hảo, luôn muốn tìm một con đường tắt an toàn tuyệt đối, không có rủi ro.

Nhưng thực tế là, thế giới này làm gì có thứ gọi là "thời điểm hoàn hảo". Những kẻ mạnh thực sự là những người dám "vừa lái máy bay vừa thay động cơ", cầm trên tay một ván bài nát nhưng vẫn biết cách đánh ra nước đi tối ưu nhất.

Tư duy càng thấp, khả năng hành động càng kém, nhưng lại càng thích vẽ ra viễn cảnh xây dựng cơ đồ vĩ đại ở... trong đầu. Nói không ngoa chứ ở ngoài đời thực, bảo họ dậy sớm hơn nửa tiếng đồng hồ thôi có khi họ còn chẳng làm được.

Chúc bạn sớm tránh xa được những người như vậy, và cũng chúc bạn không bao giờ trở thành người như thế. Chúc mọi điều tốt lành.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,602
Reaction score
0
Points
36
Đã ai từng sống trong môi trường của những người ở tầng lớp đáy xã hội chưa? Nhận định quan điểm “tránh xa tầng lớp đáy của xã hội” là đúng hay sai? Vì sao?

Điều thật sự nên tránh xa là những người mang tính cách đen tối.


Cách nói "tránh xa tầng lớp đáy xã hội" xét về mặt logic thì không đủ chặt chẽ, xét về mặt giá trị thì mang màu sắc định kiến. Nhưng nếu nhìn dưới góc độ chiến lược phát triển bản thân thì có thể chuyển hóa thành "tránh xa các mối quan hệ tiêu tốn năng lượng".
Đây không phải là vấn đề đúng hay sai tuyệt đối, mà còn phụ thuộc vào cách định nghĩa "tầng lớp đáy xã hội" cũng như ý nghĩa cụ thể của từ "tránh xa".

1.
Bởi vì bị đồng hóa là một điều vô cùng đáng sợ.
Trước đây khi lên thành phố lớn mưu sinh, trong thời gian chưa thuê được nhà, tôi từng ở nhà trọ cộng đồng một lần. Nơi chúng tôi ở lạ lắm, lúc bạn tìm việc ở thành phố này, tìm thế nào thì lương cũng chỉ lẹt đẹt khoảng 12 triệu.

Lúc đó tôi chưa quyết định được sẽ nhận công việc nào nên cũng chưa tiện thuê nhà, bèn tìm một căn nhà trọ cộng đồng ngay cửa ga tàu điện ngầm để ở tạm.

Điều kiện bình thường, 100k một ngày, được cái nước nóng, điều hòa, wifi đều có đủ. Lúc ấy tôi còn ngây thơ nghĩ rằng trong đó đều là những người trẻ đang theo đuổi ước mơ và những miền đất xa xôi.

Kết quả là cả phòng 8 người thì cả 8 đều là những kẻ bên lề xã hội.

Có kẻ gây chuyện không tự dọn dẹp nổi hậu quả nên không thể về nhà, có người tuổi còn rất trẻ nhưng mâu thuẫn với gia đình rồi bỏ đi, có người là con bạc nghiện c–ờ bạ–c quanh năm, lại có cả đứa trẻ bỏ học còn quá nhỏ không trả nổi tiền phòng nên làm tình nguyện viên giặt chăn màn cho chủ nhà để khỏi phải về nhà. Lại có những vị thần tiên cả ngày chẳng biết làm gì, đêm thì mất hút, ngày thì ngủ vùi.

Họ có một điểm chung với tôi, đó là đều không có việc làm.

Sau khi quen nhau, mọi người cũng bắt đầu trò chuyện. Kể khổ là một trong những chủ đề chính.

Có lẽ vì sống dưới đáy xã hội quá lâu, không có ai để tâm sự nên bức bối đến phát đi–ên, hoặc đơn giản là đã buông xuôi mặc kệ đời. Trong mắt tôi, có nhiều chuyện vốn là chuyện đáng xấu hổ không thể nói cho người ngoài biết thì họ lại thao thao bất tuyệt. Lúc đó tôi đem mình ra so sánh với họ, nghĩ rằng so với đám người này dù sao mình vẫn khá hơn một chút, thế là yên tâm hòa vào sống chung với họ.

Rất nhanh sau đó, tôi cũng giống như họ, đến cả đi tìm việc làm cũng lười. Dù sao lúc đó đang giữa hè, ở trong phòng cứ bật điều hòa nằm ngủ thì còn ai muốn ra ngoài đi làm nữa, đằng nào tìm kiểu gì cũng chỉ được 12 triệu. Thà về quê làm công nhân còn hơn. Ngày nào cũng chỉ cần đưa chủ nhà 100k, rồi nằm ngủ cả ngày.

Thích thức lúc nào thì thức. Xuống dưới nhà ăn suất cơm hộp 20k rồi lại quay về ngủ tiếp. Dù sao ai cũng thất nhiệp, nhìn nhau cũng chẳng thấy ngại, chẳng thấy chột dạ. Mỗi người đều giống như tấm gương của người khác, ai cũng đã quen với hình ảnh của chính mình trong tấm gương ấy.

Sau đó thì tôi phát đ–iên. Long Văn Chương (nhân vật trong phim My Chief & My Regiment, 2009) từng nói "những chuyện vặt vãnh nuôi sống chúng ta nhưng cũng lấy đi tính mạng của chúng ta".

Vì tôi ngủ chập chờn, mà phòng lại ở tận 8 người, giờ giấc sinh hoạt của mỗi người một kiểu nên tôi thường xuyên bị họ làm cho tỉnh giấc. Cứ liên tục tỉnh rồi lại ngủ, ngủ rồi lại bị làm ồn như thế, cuối cùng cả người tôi rơi vào trạng thái hỗn loạn. Cộng thêm việc phòng không có cửa sổ nên không phân biệt được ngày đêm. Nếu không nhìn điện thoại thì tôi cũng chẳng biết là ngày hay đêm.

Có một lần giữa đêm mà tôi cứ tưởng là ban ngày, tôi bị mùi cơ thể nồng nặc của 1 cậu nhóc không thích tắm rửa nằm ở giường dưới làm cho tỉnh giấc.
Lúc đó tôi tự hỏi bản thân rốt cuộc ở lại cái nơi này là vì cái gì?
Vì chỉ cần nộp 100k là chẳng phải lo nghĩ gì sao?
Hay vì nhìn họ ai cũng thảm hơn mình, nên mình mới cảm thấy yên tâm?

Long Văn Chương còn nói: "Chỉ cần được an nhàn, đến mạng cũng không cần, chỉ sợ không được an nhàn." Giữa đêm tôi nhẩm tính lại, sau khi nộp vô số cái 100k, ở nhà trọ cộng đồng thực ra chẳng rẻ hơn thuê nhà bao nhiêu. Thậm chí còn đắt hơn!

Ngay trong đêm, tôi bắt đầu lên mạng tìm việc. Đừng nói là 12 triệu, 7 triệu tôi cũng làm. Ngay ngày hôm sau, tôi lặng lẽ xách hành lý dọn đi.

Sau này đi làm bình thường rồi, thỉnh thoảng trong mơ tôi vẫn nhớ lại những ngày ở nhà trọ cộng đồng. Tôi mới thấy đúng là trong cái bình thường ấy lại ẩn chứa đầy sát khí. Bởi vì ở nơi như thế, bạn không cần phải suy nghĩ đến bất cứ điều gì, ví dụ như ngày mai làm gì, ngày kia sẽ ra sao.

Trong cái giờ giấc sinh hoạt hỗn loạn và những tiếng ồn ào không lúc nào ngừng nghỉ ấy, bạn bị làm cho mệt mỏi rã rời chỉ cần biết rằng hôm nay kiếm đủ 100k đưa cho chủ nhà là có thể kết nối wifi nằm lê liệt trên giường cả ngày.

Xung quanh bạn lại toàn là những kẻ sống còn tệ hơn cái đứa vốn đã sống chẳng ra sao là bạn. Gia nhập vào họ, nói đúng hơn là bị họ nuốt chửng.

2.
Bố tôi cũng là bác sĩ phẫu thuật.

Năm 2012 ông bị bệnh cơ tim phì đại do nghiện rượu lâu năm, bác sĩ địa phương chẩn đoán ông không sống quá nửa năm. Không còn cách nào khác, mẹ dẫn theo đứa con 7 tuổi là tôi lên bệnh viện ở Thủ Đô để chữa bệnh cho bố.

Người khám cho bố tôi là bác sĩ có tiếng, hai bên thái dương đã bạc trắng, gương mặt hiền từ. Trước tiên ông trấn an bố tôi, sau đó kê đơn thuốc. Thậm chí ông còn không cho bố tôi lấy thuốc ở Thủ Đô, nói rằng thuốc ở đó quá đắt, cứ về địa phương mua cũng như nhau. Thời điểm đó, bác sĩ ở bệnh viện vẫn còn được hưởng hoa hồng từ việc kê thuốc.

Kể từ ngày ấy, bố tôi không biết đã bao nhiêu lần cảm thán rằng đó mới là một vị bác sĩ chân chính, một người thầy thuốc có tấm lòng nhân hậu. Ông cai rượu hoàn toàn và uống thuốc đúng giờ. Mỗi năm đều lên Thủ Đô tái khám một lần, và lần nào cũng do vị bác sĩ ấy trực tiếp tiếp đón.

Ông không còn tụ tập ăn nhậu với đồng nghiệp sau giờ làm nữa mà dồn tâm sức nghiên cứu chuyên môn. Với những người nông dân không có nhiều tiền đến khám bệnh, ông đều không ngại vất vả, lập phương án phẫu thuật tiết kiệm nhất cho họ, giải thích rõ những xét nghiệm nào bắt buộc phải làm, những xét nghiệm nào không cần thiết. Để giảm bớt nỗi lo lắng của bệnh nhân về tình trạng của mình, ông thậm chí dành rất nhiều thời gian giải thích nguyên nhân gây bệnh, vấn đề nằm ở đâu, là do mạch máu bị tắc hay bị xuất huyết, vì sao phải cắt bỏ...

Thường xuyên có bệnh nhân gọi điện cho ông vào nửa đêm, có khi là tiểu ra m–áu, có khi là đau chỗ này đau chỗ kia. Những người phụ nữ không biết chữ làm sao hiểu được mấy thứ này, hoảng hốt không biết làm sao liền gọi cho bố tôi. Thế là nửa đêm ông tự đi xe máy điện đến xem, rồi lại tự chạy xe về ngủ.

Tất nhiên không phải là không có những bệnh nhân vô lý, chỉ là họ hoàn toàn không giống như bạn nghĩ là toàn bộ đều là "tầng lớp đáy". Những người ăn mặc bảnh bao nhưng ngang ngược vô lý, những người giàu có nhưng lạnh nhạt với người thân đều không hề hiếm. Ngược lại, phần lớn những người mà bạn cho là "ở tầng lớp đáy", như những người nông dân nghèo, họ biết rõ bản thân mình không hiểu biết, cho nên họ nơm nớp lo sợ, chỉ mong ghi nhớ từng lời từng câu của bác sĩ như thánh chỉ.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất là một người cha làm ruộng phải ngồi xe lăn vì bị bệnh thận. Người con trai lái xe tải và người vợ làm nông của ông đứng cùng nhau, cả gia đình đều ăn mặc lấm lem bụi bẩn. Nhưng khi nghe bố tôi dặn dò những điều cần lưu ý trước phẫu thuật, người con trai ấy lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, cúi người trên ghế ghi chép từng lời bố tôi nói, cẩn thận đến mức rườm rà, ngay cả cháo gạo và cháo bí đỏ khác nhau thế nào cũng hỏi. Nhưng họ rất tôn trọng bác sĩ và rất nghiêm túc.

Cho đến tận hôm nay, nhà tôi vẫn nhận được đủ loại khoai lang, lạc, dầu lạc, bắp cải, anh đào do chính tay các bệnh nhân đã hồi phục gửi tặng. Có một bệnh nhân đã kiên trì gửi khoai lang củ suốt 7 năm nay, mỗi lần vào thành phố, bác ấy đều phải hỏi xem bố tôi có trực hay không để mang khoai lang sang cho bố tôi, năm nào cũng vậy.

Nhớ lại năm đó dưới cơn mưa mùa thu ở Thủ Đô, gia đình tôi đã vay mượn tất cả những nơi có thể vay, mang theo toàn bộ số tiền tiết kiệm tổng cộng hơn 400 triệu, cuối cùng tiền chữa bệnh chỉ hết vài chục triệu, cả nhà ngơ ngác ngồi xe khách trở về.

Đối với vị bác sĩ ấy mà nói, bố tôi chính là người ở tầng lớp đáy, cả gia đình tôi đều là tầng lớp đáy. Nhưng ông chưa từng lạnh nhạt hay xua đuổi, mà chăm sóc chúng tôi cẩn thận như người bạn cũ lâu năm.

Nhưng đối với bố tôi mà nói, tầng lớp đáy thực sự rốt cuộc là gì?
Hy vọng mọi người đều có một trái tim chân thành và bình đẳng, đừng tùy tiện dán nhãn cho người khác rồi công kích họ. Đừng tùy tiện phán xét người khác nhưng lại tự tách bản thân ra khỏi tiêu chuẩn phán xét đó.

Kiêu ngạo và ngu dốt luôn đi cùng nhau. Vốn dĩ không phải là người ngu dốt, nhưng vì kiêu ngạo mà tự đóng khung bản thân, ngừng học hỏi, cuối cùng lại trở thành chính kiểu người vô tri mà mình khinh thường nhất.

3.
Hồi học cấp ba, tôi cũng từng nghĩ rằng những người ở tầng lớp đáy của xã hội sâu trong bản chất vẫn là những người lương thiện, họ cần được giúp đỡ. Cho đến kỳ nghỉ hè năm đó, tôi vào làm công nhân thời vụ trong một nhà máy điện tử.

4.
Nếu nói làm nghề giao hàng nhanh, tài xế xe tải vận chuyển, tài xế xe công nghệ là những công việc ở tầng lớp đáy của xã hội thì chắc đa số mọi người sẽ không phản đối. Nửa đầu năm 2025, tôi đều đã làm qua cả ba công việc ấy, hơn nữa còn làm cùng lúc.

Khi đó tôi vừa bị công ty cho thôi việc. Hơn 10 năm đi làm trước đó cũng tích góp được một khoản nên áp lực tài chính không quá lớn. Sau khi đi du lịch miền bắc 2 tháng, đi gần như hết các điểm du lịch lớn nhỏ và từng ngõ ngách ở miền bắc, tôi bắt đầu thử vừa đi chơi vừa kiếm chút tiền tiêu vặt nên đăng ký chạy xe ghép khách (tài xế dùng xe cá nhân, tiện đường chở khách đi cùng với giá rẻ hơn taxi) sau đó lần lượt làm thêm giao hàng nhanh và tài xế vận chuyển.

Ban đầu mọi thứ rất mới mẻ. Đó thật sự là một trải nghiệm thú vị. Hành khách lên xe tôi thường nhìn tôi rồi đoán rằng tôi còn có công việc khác, tôi cũng nói với họ là tôi chỉ lái xe ra ngoài chơi thôi. Trong thời gian đó tôi đã thấy được một số cảnh tượng trước đây chưa từng thấy, ví dụ như có một ngày tôi lái xe qua một cây cầu vượt rất cao, nhìn thấy dưới ánh hoàng hôn một chiếc xe tải lao nhanh qua cầu; hay nhìn thấy sự nhộn nhịp và đầy sức sống lúc 6 giờ sáng ở chợ nông sản, hoàn toàn khác so với bầu không khí yên tĩnh ấm áp ở nhà vào cùng thời điểm.

Lúc lái xe đi chung tôi cũng thấy được một số mảnh đời cực khổ. Tôi từng đón một bà cụ có cháu gái bị chậm phát triển, 4-5 tuổi vẫn chưa nói được một câu hoàn chỉnh, mỗi tuần phải đưa cháu đi học phục hồi ngôn ngữ 3 lần, đi đi về về hơn 100 cây số. Tôi cũng từng đón một cặp vợ chồng đến trung tâm ung bướu thăm người thân bị u–ng th–ư. Tôi rất thương cảm họ nhưng lại không biết phải an ủi như nào.

Nhưng dần dần tâm lý của tôi thay đổi. Tôi bắt đầu tính toán từng chút vì mỗi ngày chỉ kiếm được hơn 400k. Trước đây thu nhập hàng năm của tôi là 400 triệu, công việc tuy cũng rất áp lực nhưng so với lao động chân tay thì chẳng khác nào đi chơi, bình thường mỗi ngày có thể bỏ túi 5 triệu, công ty còn đóng bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở. Còn bây giờ đi sớm về khuya cả ngày cũng chỉ kiếm được hơn 400k mà chẳng có bảo hiểm xã hội hay quỹ nhà ở gì cả.

Nhưng cho dù kiếm được bao nhiêu tiền tôi vẫn tuân thủ các quy định của nền tảng, hành khách đi xe chung chọn không trả phí cao tốc thì tôi tuyệt đối không đòi thêm. Đơn đặt xe riêng thì tuyệt đối không ghép khách khác. Càng không vì bực tức mà hủy chuyến ngay trước giờ khách khởi hành. Trên Tiktok tôi thấy có rất nhiều tài xế lấy lý do giá cước thấp để ngang nhiên vi phạm quy định của nền tảng, tôi hoàn toàn không đồng tình.

Nhưng đôi khi tôi cũng "linh hoạt", ví dụ như tôi lái chiếc SUV đi giao hàng, chủ yếu chở rau củ quả và những món đồ nhỏ. Nếu quãng đường xa, tôi sẽ tiện đường nhận thêm một chuyến xe đi chung cùng hướng để một chuyến kiếm hai khoản tiền. Tuy nhiên cũng có vài lần vì ưu tiên đưa khách trước dẫn đến việc giao hàng bị chậm trễ quá lâu nên người đặt đơn phàn nàn. May mà chưa từng có ai đánh giá xấu tôi vì chuyện đó, điều ấy khiến tôi luôn thấy biết ơn.

Công việc giao hàng nhanh mà tôi làm thực chất là dùng xe gia đình chạy vận chuyển hàng. Có khi nửa ngày cũng không giật được đơn nào. Đơn hàng vừa hiện lên đã bị người khác giành mất. Bạn buộc phải liên tục dán mắt vào màn hình để giật đơn. Cảnh tượng đó chẳng khác nào khỉ tranh mồi, nền tảng thỉnh thoảng ném ra từng viên kẹo, đám khỉ lại tranh nhau giật lấy, giật được thì phải làm việc theo yêu cầu của nền tảng, không giật được thì lại ngồi đợi viên kẹo tiếp theo.

Điều đáng sợ nhất là chỉ cần một lần đỗ xe sai quy định là 2 ngày làm việc coi như công cốc. Có lần tôi còn va quẹt vào xe người khác. Tuy ngoài mặt tỏ ra chẳng sao, còn bảo họ cứ yêu cầu công ty bảo hiểm bồi thường nhiều hơn một chút, nhưng tôi biết chắc chuyện này sẽ ảnh hưởng đến phí bảo hiểm của năm sau.

Trong những ngày ấy, tôi chợt rút ra một kết luận: công việc càng ở tầng lớp đáy thì con người càng dễ suy sụp cảm xúc. Bởi vì hàng rào tâm lý của bạn quá mong manh, chỉ một lỗi vi phạm giao thông cũng đủ khiến hai ngày làm việc thành công cốc. May mắn là phần lớn khách hàng tôi gặp đều rất tốt bụng. Tôi từng nhiều lần đến muộn, thậm chí có lần còn làm hỏng chiếc bánh kem đính hôn của một cô gái, nhưng họ vẫn không đánh giá xấu tôi.

Lần duy nhất tôi bị đánh giá xấu là từ một nữ nhân viên khách sạn. Lúc đó tôi giao trái cây cho cô ấy, cô ấy ghi sai địa chỉ, tôi giao đến nơi rồi cô ấy lại gọi điện bảo tôi giao đến địa chỉ mới. Đơn hàng này tôi chạy qua chạy lại mất gần 1 tiếng đồng hồ, cô ấy còn trách tôi giao chậm. Tôi và cô ấy cãi nhau trong điện thoại, sau đó cô ấy cho tôi một đánh giá xấu. Khi làm những công việc ở tầng lớp đáy, bất cứ ai cũng có thể giẫm lên bạn một cái. Trước đây tôi thường xuyên đi công tác, ở khách sạn cao cấp, nhân viên phục vụ ai cũng rất lịch sự. Tôi chưa từng bị một nhân viên khách sạn bình dân gây khó dễ như thế.

Ngay trong tầng lớp lao động bình dân cũng tồn tại chuỗi khinh miệt lẫn nhau. Từ góc độ này mà nói, người ở tầng lớp đáy cũng chỉ là những con người bình thường, chứ không hề vô tư, thuần khiết như một số người vẫn tưởng.

Có một lần tôi đến trước cổng chung cư giao một bưu kiện nhỏ, cần cất vào tủ số 2, nhưng tôi chỉ tìm thấy tủ số 1 nên hỏi anh bảo vệ tủ số 2 ở đâu.
Anh bảo vệ liếc nhìn tôi một cái đầy khinh bỉ rồi nói, bên cạnh tủ số 1 chẳng phải là tủ số 2 sao?
Tôi ngại ngùng đáp, bên cạnh làm gì có đâu.
Anh ta bật cười nói, cậu ngốc à, chui qua cái khe hở bên cạnh chẳng phải là tới sao.
Tôi cũng bật cười.
Hóa ra cái khe bé tí ấy vẫn chui qua được. Một thạc sĩ trường đại học tốp đầu như tôi lại bị anh bảo vệ cười nhạo.

Một thời gian sau, có một chú ngồi xe tôi bỗng hỏi: "Làm nghề này mỗi ngày các cậu kiếm được bao nhiêu tiền?" Tôi giật mình. Từ bao giờ trông tôi đã thật sự giống một người làm nghề này rồi?

Suốt mấy tháng sau đó, tôi vừa chạy xe vừa không ngừng gửi hồ sơ xin việc, đi phỏng vấn, lại gửi hồ sơ, lại phỏng vấn. Hết lần này đến lần khác tưởng như sắp được nhận, rồi lại hết lần này đến lần khác bị từ chối. Có hai lần tôi còn chuẩn bị báo cho vợ biết tình hình phỏng vấn, mơ chờ thông báo được tuyển, kết quả nhận được lại là tin bị từ chối.

Trước đây tôi có vài nhà cung cấp. Tôi từng bỏ rất nhiều công sức giúp họ cải tiến sản phẩm, dĩ nhiên đó cũng là công việc của tôi khi ấy. Chủ của các công ty ấy đều từng trực tiếp nói với tôi rằng sau này nếu muốn đổi việc thì nhất định phải liên hệ với họ.

Sau khi do dự mãi, tôi thử gửi tin nhắn cho 2 ông chủ, 1 người nói cần trao đổi nội bộ công ty trước, vài hôm nữa sẽ liên lạc lại. Một tuần trôi qua không có tin tức. Tôi đành lấy hết can đảm gọi điện hỏi. Ông ấy rất áy náy, nói hiện chưa có vị trí phù hợp, nhưng có thể sắp xếp cho tôi một công việc nhàn hơn, chủ yếu phụ trách chăm sóc khách hàng lớn. Tôi rất cảm kích nhưng không nhận. Bây giờ mở công ty cũng không dễ dàng gì, ai cũng có nỗi khó riêng.

Người còn lại nói phải bàn với vợ trước. Tôi biết việc nhân sự ở công ty ông ấy quả thật do vợ quyết định. Vẫn là một tuần trôi qua không có tin tức. Tôi nhắn hỏi, ông ấy bảo đang họp, họp xong sẽ gọi lại. Nhưng hôm đó tôi đợi rất lâu mà vẫn không có cuộc gọi nào.

Đã rất nhiều lần tôi hoàn toàn phủ nhận chính mình. Chẳng lẽ cuộc đời thật sự sẽ sa sút đến mức này sao?
Tháng 6 năm nay, đúng nửa năm sau khi tôi rời công việc cũ, nhờ một vài cơ duyên, cuối cùng tôi cũng quay trở lại ngành nghề trước đây.

Tuy thu nhập thấp hơn trước một chút, nhưng so với việc chạy giao hàng và làm vận chuyển thì đúng là khác biệt một trời một vực. Trước đây làm công việc này tôi thấy rất nhàm chán, bây giờ tôi lại vô cùng biết ơn, tăng ca, mỗi tuần chỉ nghỉ một ngày hay thường xuyên đi công tác tôi đều có thể chấp nhận được.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom