• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Có ký ức nào ghi dấu ấn nhất bạn từng trải qua chưa ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Có ký ức nào ghi dấu ấn nhất bạn từng trải qua chưa ?
"Có bao giờ bạn nhận ra, những hạt bụi li ti của ngày hôm qua nay đã hóa thành cả một dải ngân hà rực rỡ trong ký ức mình không?"

1.
"Trưa hôm ấy sau khi ăn cơm xong, bố đưa cho tôi hai đồng, bảo tôi đi mua một đồng nước tương. Ông còn dặn vì chai nước tương bị vỡ rồi nên tôi phải dùng bát để đựng mang về.

Lúc đó, tôi ghé mua một gói sợi hoa quả sấy và một gói rong biển khô trước, nhâm nhi ăn sạch bách một cách ngon lành rồi mới chịu đi mua nước tương. Đến lúc về tới nhà thì trời cũng đã tối mịt.

Khi ấy, tôi cứ ngỡ đó chỉ là một buổi chiều tươi đẹp và bình thường như bao ngày khác.

Mãi cho đến tối hôm kia, khi tôi đang giục con mình đi ngủ sớm, tôi mới chợt hiểu ra: Tại sao ngày đó bố mẹ lại không hề hỏi lấy một câu, rằng tại sao tôi đi mua chai nước tương mà lại mất đến tận hơn ba tiếng đồng hồ."

2.
"Năm 2004, tôi học lớp bốn. Một buổi trưa ngủ dậy chuẩn bị đi học, tôi cứ nằm lì trên giường, chẳng muốn dậy cũng chẳng muốn đến trường chút nào.

Lúc đó, tôi cứ tưởng tượng ra mấy tình tiết trong phim: chỉ cần nhắm mắt rồi mở mắt ra là mình đã lớn rồi, đã được tự do rồi. Thế là tôi cứ cố sức chớp mắt thật mạnh, mong sao mình lớn nhanh thật nhanh.

Bây giờ, tôi đã 31 tuổi rồi."

3.
"Thực ra, những bài ngữ văn năm ấy đã nói hết về con đường mà chúng ta sẽ đi sau này rồi. Chỉ là lúc đó, ta cứ ngỡ đó cũng chỉ là một tiết học 45 phút bình thường như bao tiết học khác mà thôi."

4.
"Trước khi giảm cân, tôi có chụp một tấm hình để làm động lực, tính là sau khi gầy đi sẽ chụp thêm tấm nữa để đối chiếu.
Chẳng thể ngờ nổi, tấm hình đó sau này lại trở thành bằng chứng duy nhất để tôi đi rêu rao với thiên hạ rằng: 'Hồi xưa tôi cũng từng gầy như thế này đấy'..."

5.
"Hồi đại học, sau giờ tự học buổi tối, ba phòng ký túc xá chúng tôi thường tụ tập lại chơi đế chế. Có hôm hình như tôi về hơi muộn, mấy cái 'thằng quỷ' ấy chẳng thèm đợi tôi mà đã tự tiện khai cuộc mất rồi."

6.
"Năm 2008, thi đại học xong, đến kỳ đăng ký nguyện vọng. Tôi ngồi bên sạp hàng bán đồ của mẹ, tay cầm cuốn sổ tay hướng dẫn chọn trường. Lúc đó, tôi cứ phân vân mãi giữa ngành Cơ điện và Tự động hóa (một ngành cực 'hot' thời bấy giờ) với ngành Khoa học và Công nghệ máy tính.
Cuối cùng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: 'Học máy tính thì mình sẽ có cớ để thay bộ máy tính cũ nát ở nhà, tha hồ mà cày game không phải sướng hơn sao?'. Thế là tôi đặt bút tích vào ô Khoa học và Công nghệ máy tính.

Lúc bấy giờ, cứ ngỡ cũng chỉ là chuyện thường tình."

7.
"Mười năm trước, mỗi lần ra tiệm cắt tóc, tôi đều phải dặn đi dặn lại thợ là nhớ tỉa mỏng phần đỉnh đầu đi một chút. Còn bây giờ á... tôi chẳng cần phải ra tiệm cắt tóc nữa rồi. 😭"

8.
"Một buổi chiều bình thường như bao buổi chiều khác, lại chính là sự khởi đầu cho một thoáng thẫn thờ của bạn nhiều năm về sau."

9.
"Một buổi sáng bình thường như bao ngày khác, tôi thức dậy chuẩn bị đi học. Ông ngoại đặt bát cơm chiên trứng thơm lừng trước mặt tôi, vờ như đang giận dỗi: 'Suốt ngày chỉ biết sai bảo ông thôi!'
Tôi cười hì hì: 'Tại cơm ông làm là ngon nhất mà, lâu lắm rồi con mới được ăn lại đấy!'
Khoan đã, tôi chợt nhận ra có điều gì đó không đúng... Tại sao lại là 'lâu lắm rồi mới được ăn lại'?

Thế rồi tôi bừng tỉnh. Hóa ra tôi đã tốt nghiệp được rất nhiều năm, và ông cũng đã qua đời hơn mười năm rồi.

Hồi còn đi học, đã từng có rất nhiều buổi sáng quen thuộc như thế. Nhưng trong giấc mơ ngày hôm ấy, tôi thậm chí còn chưa kịp ăn lấy một miếng cơm chiên nào."

10.
"Năm cấp ba, trong ký túc xá nam, sau giờ tắt đèn.

Tôi sốt đến mức mê man, đầu óc mụ mị, cảm giác cả người nóng như hòn than. Thằng bạn nằm giường trên bảo tôi cởi áo ra, rồi nó xuống giường lôi ra một chai rượu đế 56 độ, đổ vào cái ca inox rồi châm lửa đốt luôn. Giữa ký túc xá tối om, bát lửa xanh lè ấy trông quái dị cực kỳ.
Tôi còn chưa kịp hỏi xem có phải nó định đem mình ra làm 'vật tế' không, thì nó đã thọc thẳng tay vào đống lửa đó. Đúng nghĩa là thọc tay vào luôn, rồi nó dùng bàn tay đang dính cồn cháy rực ấy quạt thẳng một phát vào lưng tôi.

Cảm giác lúc đó kỳ diệu lắm. Đầu tiên là cái nóng bỏng rẫy của lửa, nhưng ngay lập tức sau đó là cái lạnh buốt xương do cồn bay hơi cực nhanh mang lại. Nó cứ thế lặp đi lặp lại việc nhúng tay vào lửa rồi xoa bóp trên lưng tôi. Cứ một lúc nóng, một lúc lạnh.

Tôi cũng chẳng nhớ mình thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết đêm đó đã ngủ một giấc rất sâu. Sau này tôi mới thấm thía câu nói: 'Cứ ngỡ là bình thường'. Bởi vì lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm, đi qua bao nhiêu nơi, tôi chẳng còn gặp lại ai dám dùng tay không nhúng vào cồn đang cháy để xoa bóp cho mình nữa, cho dù là những kỹ thuật viên chuyên nghiệp nhất."

11.
"Một ngày nọ thời đại học, tôi đang gọt hoa quả thì vô tình cắt vào tay. Máu chảy xối xả, tôi phải băng một lớp urgo dày cộm. Bác sĩ dặn tuyệt đối không được để vết thương đụng nước, nếu không sẽ rất dễ nhiễm trùng. Việc rửa mặt thì không sao, một tay vẫn có thể xoay xở được, nhưng gội đầu thì thật sự bó tay.

Mấy cô bạn cùng phòng đã nghĩ ra một 'tuyệt chiêu': Giường ký túc xá của chúng tôi là giường tầng, mọi người bảo tôi nằm ngang trên giường ở tầng dưới, chân gác lên tường, đầu đưa ra phía ngoài và đặt lên một chiếc ghế đẩu. Thế là một 'dàn máy' gội đầu dã chiến đã ra đời như vậy đấy.
Sau đó, mấy cô gái chia nhau ra: người thì nâng cổ tôi, người thì dội nước lên tóc, người thì thoăn thoắt thay nước, cứ thế loay hoay suốt hơn nửa tiếng đồng hồ mới xong.

Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày đó, tôi chưa bao giờ gặp lại ai dịu dàng gội đầu cho mình đến thế."
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Có ký ức nào ghi dấu ấn nhất bạn từng trải qua chưa ?
Lúc đó cứ nghĩ đó chỉ là chuyện bình thường thôi.

1.
Trước khi lên lớp 4, tôi luôn sống ở quê với ông bà nội.

Mùa hè năm 2005 tưởng chừng rất đỗi bình thường ấy, ông nội đưa tôi ra chợ, tiễn tôi lên xe vào thành phố học. Ông đứng ngoài cửa sổ xe, lặng lẽ chăm chú nhìn theo tôi. Cho đến khi xe bắt đầu chuyển bánh, tôi thấy ông khẽ nhấc vai, lau nước mắt bằng chiếc áo phông màu xám.

Khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi cũng rơi như mưa. Xe buýt đi một đoạn rất xa rồi, tôi mới dần bình tĩnh lại được.

Khi đó, tôi cứ nghĩ chỉ là một cuộc chia tay bình thường, nào ngờ lại là lần từ biệt cuối cùng với tuổi thơ có ông bà bên cạnh.
Chuyến đi ấy, mở ra hành trình phiêu bạt nơi đất khách hơn 20 năm của tôi.

2.
Hồi đại học, có lần tôi cắt trái cây bị đứt tay. Máu chảy khá nhiều, còn phải dán một lớp băng dày cộp.

Bác sĩ dặn không được để dính nước, nếu không sẽ dễ bị nhiễm trùng. Rửa mặt bằng một tay thì còn được, nhưng gội đầu thì chịu luôn.

Bạn cùng phòng bèn nghĩ ra một cách tuyệt vời: Giường ký túc xá là giường tầng, họ bảo tôi nằm ngang trên giường , chân chống vào tường, đầu thò ra ngoài, đặt lên một chiếc ghế, thế là xây được một “trạm gội đầu” đơn giản.

Rồi những cô gái ấy mỗi người một việc: một người đỡ cổ tôi, một người dội nước lên tóc, người khác thay nước liên tục. Họ gội đầu cho tôi suốt hơn nửa tiếng.

Đã nhiều năm trôi qua, không còn ai gội đầu cho tôi dịu dàng như thế nữa.

3.
Tốt nghiệp đại học năm đầu tiên, chúng tôi quen biết khi thực tập ở một công ty. Ông chủ nợ lương chúng tôi suốt bốn tháng, cuối cùng thật sự không trụ nổi nữa.

Tôi và bạn tôi, mỗi người một hướng. Hôm đó, chúng tôi vét sạch tiền trong người, mua một vé tàu cho tôi, một vé cho cậu ấy.

Sau đó, tất cả số tiền còn lại, chỉ còn 1 tệ trong tay cậu ấy, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhịn đói suốt chặng đường.

Nhưng khi tôi vừa bước lên tàu, cậu ấy chạy đến ga của tôi, nhét vào tay tôi một cái bánh bao. Cậu ấy nói hành trình của tôi dài hơn,bảo tôi ráng chịu đựng một chút trên đường đi. Tôi biết, đó vốn là phần ăn của cậu ấy.

Sau này mới nhận ra, người bạn như thế, thật sự rất hiếm.

4.
Năm tôi lớp 8, mẹ tôi bị bệnh.
Trong trí nhớ của tôi, mỗi lần thấy tôi làm gì sai, mẹ đều mắng tôi rất dữ.

Trên đường về nhà, tôi lén ăn một cây kem. Lúc gần đến nơi, tôi thấy bố mẹ đứng bên đường nhìn tôi cười.
Tôi cứ tưởng lại sắp bị mắng nữa, liền giấu cây kem ra sau lưng.
Nhưng không, họ bảo tôi cứ ăn hết đi.

Sau kỳ thi vào cấp ba, mẹ tôi qua đời rồi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Có ký ức nào làm bạn thấy tiếc nuối không ?

1.
Lúc nhìn thấy cô ấy công khai người yêu, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp. Vừa hay nhịp hẫng đó đã bù lại cho nhịp tim đập nhanh trong lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy.

2.
Năm 98, nhà tôi có một ông lão lạ mặt ghé thăm. Ông ấy nói ông ấy là ông ngoại, người đã bị bắt đi lính từ những năm 40. Thế nhưng bà ngoại đã qua đời vài tháng trước đó rồi, ở đây chẳng còn ai có thể nhận ra ông ấy nữa.

3.
Đừng mắng bản thân mình của trước kia. Lúc đó, họ cũng đang rất mịt mờ khi phải đứng một mình giữa màn sương dày đặc.

4.
Chia tay mối tình đầu, anh ấy vào được Cục Giáo dục.
Chia tay bạn trai thứ hai, anh ấy tiếp quản công ty gia đình.
Chia tay bạn trai thứ ba, anh ấy ra nước ngoài học Tiến sĩ.
Chia tay bạn trai thứ tư, anh ấy lên thành phố khởi nghiệp mở trường học...
...
Lúc ở bên tôi họ đều rất xui xẻo, rời bỏ tôi xong thì phất lên như diều gặp gió. Có lẽ họ chẳng có gì tiếc nuối đâu.
Tháng 12 năm 2024, kết thúc cuộc hôn nhân 14 năm. Chồng tôi từ khi ở bên tôi, khởi nghiệp 9 lần đều thất bại. Thầy bói từng khẳng định chắc nịch rằng hai người phải chia tay thì anh ấy mới ngóc đầu lên được.

Dù bạn không tin, nhưng sự thật rành rành ngay trước mắt không thể chối cãi. Hy vọng sau này anh ấy có thể bay cao bay xa.

5.
Giáo viên Chính trị từng nói “Lựa chọn này không sai, chỉ là nó không phù hợp với yêu cầu của đề bài.”
Tôi nghĩ chúng ta cũng vậy.

6.
Lúc nhỏ chưa có khái niệm về sinh tử, bố mẹ cô dì bà nội đều bảo ông nội bị ốm thôi. Ông nội mất lúc 5 giờ sáng, cả nhà đều có mặt, chỉ thiếu mỗi tôi. Ông dặn đừng gọi tôi dậy, sợ tôi hôm sau đi học không có tinh thần.

Lúc đó tôi và ông chỉ cách nhau một tầng lầu, nhưng mọi người đều không làm trái ý ông, thực sự không gọi tôi dậy. Chỉ có mình tôi như một kẻ ngốc ngủ say sưa, lúc xuống nhà định chào buổi sáng thì ông đã đi được 2 tiếng rồi, ngay cả đồ liệm cũng đã mặc xong.

Cuối cùng, tôi vẫn phải xin nghỉ học. Vậy cái nhìn cuối cùng mà tôi đã bỏ lỡ đó, ai bù đắp lại cho tôi đây?

Gần đây đi tảo mộ tiết Thanh minh, tôi mới nhận ra gương mặt của ông trong ký ức đã bắt đầu mờ nhạt rồi.

7.
Tôi chẳng phải kẻ trước giờ không ai đoái hoài, cũng từng có người đặt vào tôi biết bao kỳ vọng.

8.
Tôi cũng từng tỏa sáng như những vì sao, chứ không phải ngay từ đầu đã là hạt bụi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Có ký ức nào ghi dấu ấn nhất bạn từng trải qua chưa?

1.
Hồi nhỏ, gia đình đồng ý cho tôi theo học đội tuyển Toán nhưng lại không bao giờ mua sách ôn luyện cho tôi.

Sau này lên đại học, tôi biết đến một kho sách điện tử rất hữu ích. Dù đã không còn học tuyển Toán nữa nhưng tôi vẫn thường lên đó đọc những cuốn sách về môn này.

Rồi sau này khi đi làm, mỗi khi tôi sưu tầm được một cuốn sách điện từ nào tôi đều tải lên kho sách đó để chia sẻ với mọi người. Ổ lưu trữ đám mây của tôi từ lâu đã đầy nhưng tôi vẫn không mua gói thành viên vì thấy đắt.

Hy vọng có thể giúp được tôi của ngày đó, cái tôi không có tiền mua sách ngày đó. Tôi chỉ hy vọng có thể giúp được một ai đó giống như tôi ngày trước, một đứa trẻ từng không có tiền mua sách.

2.
Ông Cao Bỉnh Hàm (Gao Binghan), vì biến cố lịch sử mà phải sang Đài Loan sinh sống.

Ngày mẹ tiễn ông lên xe, bà đưa cho ông một quả lựu. Mẹ ông vẫy tay chào ông, vì quá thèm ăn nên ông đã cắn thêm một miếng lựu, đến khi ngoảnh đầu lại thì xe đã rẽ qua góc đường, ông không bao giờ còn nhìn thấy mẹ nữa.

Kể từ đó về sau, suốt quãng đời còn lại ông không bao giờ ăn lựu nữa.

3.
Hồi nhỏ, bố mẹ tôi luôn tin rằng những đứa trẻ ham ăn sẽ không có tương lai, nên kiểm soát việc ăn uống của tôi rất nghiêm ngặt.

Món ăn trong nhà lúc nào cũng rất thanh đạm, bình thường tôi cũng không có tiền tiêu vặt. Mỗi khi tan học, các bạn khác mua quà vặt ăn, còn tôi chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn mà chảy nước dãi.

Có một lần tan học, bạn cùng bàn chia cho tôi một que cay. Tôi vui lắm, không nỡ ăn hết một lúc nên chỉ cắn từng miếng thật nhỏ, ăn chậm thật chậm.

Kết quả đúng lần đó bị cha tôi nhìn thấy, trước mặt bao nhiêu người đã t–át tôi 4 cái, cô chủ nhiệm chạy tới can ngăn cũng không được. T–át đến mức mặt tôi sưng suốt nửa tháng mới xẹp. Que cay tôi mới ăn chưa đến một phần ba cũng rơi xuống đất, dính đầy bụi bẩn, không thể ăn nữa.

Đã gần 20 năm trôi qua rồi, bây giờ tôi đã tự chủ về tài chính, muốn ăn gì cũng có thể mua. Hộp bánh kẹo của tôi lúc nào cũng đầy đến mức không đậy nổi nắp. Mỗi lần mẹ đến thăm đều nói: "Lớn thế này rồi mà vẫn thích ăn vặt vậy sao."

Tôi chưa từng giải thích, mà cũng chẳng muốn giải thích.

4.
Từ nhỏ tôi đã được cha mẹ nhồi nhét 4 chữ: "phải biết nghe lời". Đến mức khi trưởng thành, mỗi lần tự mình quyết định chuyện gì, tôi vẫn vô thức tìm kiếm ánh mắt đồng tình của người khác.

Thiếu thốn vật chất khiến tôi trở nên nhạy cảm. Đã ngoài 20 tuổi nhưng mỗi lần bước vào trung tâm thương mại tôi vẫn thấy gò bó,vì trước đây chưa từng đến, trong tiềm thức luôn cảm thấy mình không thuộc về nơi này.

Hồi cấp ba ra ngoài tham gia cuộc thi, đôi giày thể thao duy nhất vừa giặt xong lại bị em họ mang đi. Tôi cuống cuồng đi tìm. Trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, tôi là người duy nhất trong cuộc thi đi dép lê.

Hiện tại tôi đã mua rất nhiều giày, cả một bức tường trong nhà đều chất toàn là giày. Nhưng trong giấc mơ, tôi vẫn là cậu học sinh đi dép lê năm nào, đứng giữa ánh nhìn của mọi người, cảm giác như đang bị lửa thiêu đốt.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Đâu là trải nghiệm thú vị nhất trần đời mà bạn từng trải qua?

Kỳ nghỉ hè năm tôi học cấp 3, bố mẹ tôi có chuyến đi xa sang tỉnh khác thăm họ hàng. Trước khi đi, bố mẹ để lại cho tôi 2 triệu để tự trang trải tiền ăn uống trong vòng 5 ngày.

Chờ lúc hai người vừa bước chân ra khỏi nhà, tôi phi thẳng ra tiệm KFC tậu ngay một box gia đình (loại có kèm 3 cái bánh hamburger), sau đó chạy một mạch vào quán net. Vì lúc đó tôi mới 16 tuổi, chưa đủ tuổi thành niên nên tiền đăng kí chơi net bị tính đắt hơn bình thường. Nhưng tôi chẳng hề đắn đo, nạp thẳng 400k vào thẻ tạm.

Do tính tôi vốn không thích lúc mình ăn uống lại có người khác ngồi ngay bên cạnh soi mói, tôi cố tình chọn một phòng VIP 5 máy trống không một ai. Bật máy tính lên, khởi động game Liên Minh Huyền Thoại (LOL), tôi bắt đầu vừa leo rank hăng hái vừa thưởng thức box gà KFC của mình.

Tôi mới xơi xong cái hamburger đầu tiên thì cửa phòng bật mở, một ông anh béo trắng bước vào. Trông tầm khoảng hơn 30 tuổi, da dẻ trắng trẻo đến mức như phát sáng, đeo một chiếc kính gọng kim loại trông vô cùng thư sinh, lịch sự. Thấy tôi đang ăn uống, anh ấy liền chọn ngồi ở vị trí cách tôi một máy.

Tôi cảm thấy hơi ngại nên lịch sự lên tiếng hỏi:
"Anh ơi, làm tí không anh?"
Ông anh ngẩn người ra một chút rồi bảo: "Thôi không sao đâu em, em cứ ăn đi. Anh bị cao huyết áp nên không ăn được mấy đồ chiên dầu mỡ này."
Lúc đó trong đầu tôi còn thầm nghĩ: "Ôi ông anh này tự giác giữ gìn sức khỏe thế nhỉ!".

Thế rồi đột nhiên tôi mắc te quá nên phải chạy ra nhà vệ sinh một chuyến. Đúng lúc đó bố tôi lại điện thoại tới dặn dò ở nhà một mình nhớ cẩn thận an toàn. Cả quá trình đi vệ sinh nghe điện thoại chưa đầy 10 phút, đến khi tôi quay trở lại phòng chuẩn bị chiến tiếp và xơi gà thì...

Tôi đập vào mắt cảnh ông anh đang điên cuồng tấn công miếng gà rán truyền thống của tôi!

Anh ấy bị tôi bắt quả tang thì đơ người tại chỗ, tôi cũng đơ toàn tập. Cảm giác không khí trong phòng lúc đó như đóng đóng băng lại vậy, cả đời tôi chưa từng rơi vào tình huống nào ngượng chín mặt đến thế.

Tôi từng thoáng nghĩ: Hay là mình tự biết điều mà lủi ra ngoài, để ông anh yên tĩnh thưởng thức miếng gà rán không rõ nguồn gốc này? Hay là nên quát to lên để ngăn cản anh ấy tiếp tục "tấn công" miếng gà của mình?

Mặt ông anh lúc đó đỏ bừng lên như gấc chín. Anh ấy phân bua: "Xin lỗi em nhé... Tại gà chiên của em thơm quá anh chịu không nổi. Vợ anh lâu lắm rồi không cho anh ăn mấy thứ này..."
Tôi trả lời: "Thôi... Không sao đâu anh, anh cứ ăn đi. Dù sao một mình em cũng chẳng ăn hết, để đấy thì phí ra." (Nói thế thôi chứ thực ra tôi định mang về nhà để dành làm bữa tối đấy).

Tôi cũng không trách móc gì thêm. Dù sao lúc đó tôi còn nhỏ, thể hình lẫn tuổi tác chênh lệch quá rõ ràng. Với lại tính tôi chuyện chuyện ăn uống khá xởi lởi, thế là tôi nhường luôn mấy miếng gà rán, cánh gà với cái hamburger còn lại cho anh ấy.

Ông anh không nhận mà đứng dậy đi thẳng ra ngoài. Tôi còn tưởng anh ấy vì bị phát hiện nên xấu hổ quá mà bỏ trốn. Ai ngờ chưa đầy 2 phút sau, trên màn hình máy tính của tôi hiện lên thông báo nạp tiền: NẠP THÀNH CÔNG 800k TIỀN MÁY!

M ẹ nó chứ! Nên nhớ tôi dùng thẻ tạm, lúc về là được hoàn lại tiền thừa! Nghĩa là tôi dùng mấy miếng gà rán mà đổi lại được hẳn 800k tiền mặt!

Ông anh quay lại phòng, bảo với tôi là đã nạp tiền cho tôi rồi. Anh ấy cảm thấy vô cùng áy náy, đúng là lâu lắm rồi không được ăn nên không kiềm chế được.

Sau khi xin lỗi tôi một trận dông dài, anh ấy cởi bỏ luôn lớp mặt nạ "lịch sự", bắt đầu điên cuồng chén sạch chỗ gà.

Ăn xong, thấy tôi đang chơi LOL, anh ấy bảo anh ấy cũng chơi, đòi kéo rank cho tôi. Vừa đăng nhập tài khoản vào, hệ thống quán net lập tức phát loa thông báo: "Chào mừng cao thủ Kim Cương đến từ máy chủ Freljord!".

Thế là ông anh dùng nick phụ gánh tôi cật lực, rank của tôi tăng vèo vèo. Anh ấy còn hẹn tôi sáng hôm sau lại ra đây anh gánh tiếp.

Sáng ngày hôm sau, vẫn là ông anh đó ngồi ở vị trí cũ, thậm chí anh ấy còn mang theo cả cơm do chính tay anh ấy nấu cho tôi ăn nữa.

Sau này tôi mới biết ông anh làm nghề đầu bếp. Bình thường những ngày nghỉ anh ấy thích ra quán net làm vài ván LMHT.

Dạo này quán ăn của anh ấy đang sửa sang lại nên rảnh rỗi không có việc gì làm, ở nhà lại bị vợ cằn nhằn suốt nên ngày nào cũng trốn ra quán net.

Tìm hiểu kỹ hơn thì mới phát hiện sở thích của hai anh em giống hệt nhau, đến cả thể loại "phim người lớn" yêu thích cũng y chang.

Kỳ nghỉ hè năm đó: Rank của tôi lên thẳng Kim Cương. Tôi tăng vọt 9 kg. Và đặc biệt là: Đi net cả mùa hè không tốn một xu nào!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom