- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,896
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Có ký ức nào ghi dấu ấn nhất bạn từng trải qua chưa ?
"Có bao giờ bạn nhận ra, những hạt bụi li ti của ngày hôm qua nay đã hóa thành cả một dải ngân hà rực rỡ trong ký ức mình không?"
1.
"Trưa hôm ấy sau khi ăn cơm xong, bố đưa cho tôi hai đồng, bảo tôi đi mua một đồng nước tương. Ông còn dặn vì chai nước tương bị vỡ rồi nên tôi phải dùng bát để đựng mang về.
Lúc đó, tôi ghé mua một gói sợi hoa quả sấy và một gói rong biển khô trước, nhâm nhi ăn sạch bách một cách ngon lành rồi mới chịu đi mua nước tương. Đến lúc về tới nhà thì trời cũng đã tối mịt.
Khi ấy, tôi cứ ngỡ đó chỉ là một buổi chiều tươi đẹp và bình thường như bao ngày khác.
Mãi cho đến tối hôm kia, khi tôi đang giục con mình đi ngủ sớm, tôi mới chợt hiểu ra: Tại sao ngày đó bố mẹ lại không hề hỏi lấy một câu, rằng tại sao tôi đi mua chai nước tương mà lại mất đến tận hơn ba tiếng đồng hồ."
2.
"Năm 2004, tôi học lớp bốn. Một buổi trưa ngủ dậy chuẩn bị đi học, tôi cứ nằm lì trên giường, chẳng muốn dậy cũng chẳng muốn đến trường chút nào.
Lúc đó, tôi cứ tưởng tượng ra mấy tình tiết trong phim: chỉ cần nhắm mắt rồi mở mắt ra là mình đã lớn rồi, đã được tự do rồi. Thế là tôi cứ cố sức chớp mắt thật mạnh, mong sao mình lớn nhanh thật nhanh.
Bây giờ, tôi đã 31 tuổi rồi."
3.
"Thực ra, những bài ngữ văn năm ấy đã nói hết về con đường mà chúng ta sẽ đi sau này rồi. Chỉ là lúc đó, ta cứ ngỡ đó cũng chỉ là một tiết học 45 phút bình thường như bao tiết học khác mà thôi."
4.
"Trước khi giảm cân, tôi có chụp một tấm hình để làm động lực, tính là sau khi gầy đi sẽ chụp thêm tấm nữa để đối chiếu.
Chẳng thể ngờ nổi, tấm hình đó sau này lại trở thành bằng chứng duy nhất để tôi đi rêu rao với thiên hạ rằng: 'Hồi xưa tôi cũng từng gầy như thế này đấy'..."
5.
"Hồi đại học, sau giờ tự học buổi tối, ba phòng ký túc xá chúng tôi thường tụ tập lại chơi đế chế. Có hôm hình như tôi về hơi muộn, mấy cái 'thằng quỷ' ấy chẳng thèm đợi tôi mà đã tự tiện khai cuộc mất rồi."
6.
"Năm 2008, thi đại học xong, đến kỳ đăng ký nguyện vọng. Tôi ngồi bên sạp hàng bán đồ của mẹ, tay cầm cuốn sổ tay hướng dẫn chọn trường. Lúc đó, tôi cứ phân vân mãi giữa ngành Cơ điện và Tự động hóa (một ngành cực 'hot' thời bấy giờ) với ngành Khoa học và Công nghệ máy tính.
Cuối cùng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: 'Học máy tính thì mình sẽ có cớ để thay bộ máy tính cũ nát ở nhà, tha hồ mà cày game không phải sướng hơn sao?'. Thế là tôi đặt bút tích vào ô Khoa học và Công nghệ máy tính.
Lúc bấy giờ, cứ ngỡ cũng chỉ là chuyện thường tình."
7.
"Mười năm trước, mỗi lần ra tiệm cắt tóc, tôi đều phải dặn đi dặn lại thợ là nhớ tỉa mỏng phần đỉnh đầu đi một chút. Còn bây giờ á... tôi chẳng cần phải ra tiệm cắt tóc nữa rồi.
"
8.
"Một buổi chiều bình thường như bao buổi chiều khác, lại chính là sự khởi đầu cho một thoáng thẫn thờ của bạn nhiều năm về sau."
9.
"Một buổi sáng bình thường như bao ngày khác, tôi thức dậy chuẩn bị đi học. Ông ngoại đặt bát cơm chiên trứng thơm lừng trước mặt tôi, vờ như đang giận dỗi: 'Suốt ngày chỉ biết sai bảo ông thôi!'
Tôi cười hì hì: 'Tại cơm ông làm là ngon nhất mà, lâu lắm rồi con mới được ăn lại đấy!'
Khoan đã, tôi chợt nhận ra có điều gì đó không đúng... Tại sao lại là 'lâu lắm rồi mới được ăn lại'?
Thế rồi tôi bừng tỉnh. Hóa ra tôi đã tốt nghiệp được rất nhiều năm, và ông cũng đã qua đời hơn mười năm rồi.
Hồi còn đi học, đã từng có rất nhiều buổi sáng quen thuộc như thế. Nhưng trong giấc mơ ngày hôm ấy, tôi thậm chí còn chưa kịp ăn lấy một miếng cơm chiên nào."
10.
"Năm cấp ba, trong ký túc xá nam, sau giờ tắt đèn.
Tôi sốt đến mức mê man, đầu óc mụ mị, cảm giác cả người nóng như hòn than. Thằng bạn nằm giường trên bảo tôi cởi áo ra, rồi nó xuống giường lôi ra một chai rượu đế 56 độ, đổ vào cái ca inox rồi châm lửa đốt luôn. Giữa ký túc xá tối om, bát lửa xanh lè ấy trông quái dị cực kỳ.
Tôi còn chưa kịp hỏi xem có phải nó định đem mình ra làm 'vật tế' không, thì nó đã thọc thẳng tay vào đống lửa đó. Đúng nghĩa là thọc tay vào luôn, rồi nó dùng bàn tay đang dính cồn cháy rực ấy quạt thẳng một phát vào lưng tôi.
Cảm giác lúc đó kỳ diệu lắm. Đầu tiên là cái nóng bỏng rẫy của lửa, nhưng ngay lập tức sau đó là cái lạnh buốt xương do cồn bay hơi cực nhanh mang lại. Nó cứ thế lặp đi lặp lại việc nhúng tay vào lửa rồi xoa bóp trên lưng tôi. Cứ một lúc nóng, một lúc lạnh.
Tôi cũng chẳng nhớ mình thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết đêm đó đã ngủ một giấc rất sâu. Sau này tôi mới thấm thía câu nói: 'Cứ ngỡ là bình thường'. Bởi vì lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm, đi qua bao nhiêu nơi, tôi chẳng còn gặp lại ai dám dùng tay không nhúng vào cồn đang cháy để xoa bóp cho mình nữa, cho dù là những kỹ thuật viên chuyên nghiệp nhất."
11.
"Một ngày nọ thời đại học, tôi đang gọt hoa quả thì vô tình cắt vào tay. Máu chảy xối xả, tôi phải băng một lớp urgo dày cộm. Bác sĩ dặn tuyệt đối không được để vết thương đụng nước, nếu không sẽ rất dễ nhiễm trùng. Việc rửa mặt thì không sao, một tay vẫn có thể xoay xở được, nhưng gội đầu thì thật sự bó tay.
Mấy cô bạn cùng phòng đã nghĩ ra một 'tuyệt chiêu': Giường ký túc xá của chúng tôi là giường tầng, mọi người bảo tôi nằm ngang trên giường ở tầng dưới, chân gác lên tường, đầu đưa ra phía ngoài và đặt lên một chiếc ghế đẩu. Thế là một 'dàn máy' gội đầu dã chiến đã ra đời như vậy đấy.
Sau đó, mấy cô gái chia nhau ra: người thì nâng cổ tôi, người thì dội nước lên tóc, người thì thoăn thoắt thay nước, cứ thế loay hoay suốt hơn nửa tiếng đồng hồ mới xong.
Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày đó, tôi chưa bao giờ gặp lại ai dịu dàng gội đầu cho mình đến thế."
"Có bao giờ bạn nhận ra, những hạt bụi li ti của ngày hôm qua nay đã hóa thành cả một dải ngân hà rực rỡ trong ký ức mình không?"
1.
"Trưa hôm ấy sau khi ăn cơm xong, bố đưa cho tôi hai đồng, bảo tôi đi mua một đồng nước tương. Ông còn dặn vì chai nước tương bị vỡ rồi nên tôi phải dùng bát để đựng mang về.
Lúc đó, tôi ghé mua một gói sợi hoa quả sấy và một gói rong biển khô trước, nhâm nhi ăn sạch bách một cách ngon lành rồi mới chịu đi mua nước tương. Đến lúc về tới nhà thì trời cũng đã tối mịt.
Khi ấy, tôi cứ ngỡ đó chỉ là một buổi chiều tươi đẹp và bình thường như bao ngày khác.
Mãi cho đến tối hôm kia, khi tôi đang giục con mình đi ngủ sớm, tôi mới chợt hiểu ra: Tại sao ngày đó bố mẹ lại không hề hỏi lấy một câu, rằng tại sao tôi đi mua chai nước tương mà lại mất đến tận hơn ba tiếng đồng hồ."
2.
"Năm 2004, tôi học lớp bốn. Một buổi trưa ngủ dậy chuẩn bị đi học, tôi cứ nằm lì trên giường, chẳng muốn dậy cũng chẳng muốn đến trường chút nào.
Lúc đó, tôi cứ tưởng tượng ra mấy tình tiết trong phim: chỉ cần nhắm mắt rồi mở mắt ra là mình đã lớn rồi, đã được tự do rồi. Thế là tôi cứ cố sức chớp mắt thật mạnh, mong sao mình lớn nhanh thật nhanh.
Bây giờ, tôi đã 31 tuổi rồi."
3.
"Thực ra, những bài ngữ văn năm ấy đã nói hết về con đường mà chúng ta sẽ đi sau này rồi. Chỉ là lúc đó, ta cứ ngỡ đó cũng chỉ là một tiết học 45 phút bình thường như bao tiết học khác mà thôi."
4.
"Trước khi giảm cân, tôi có chụp một tấm hình để làm động lực, tính là sau khi gầy đi sẽ chụp thêm tấm nữa để đối chiếu.
Chẳng thể ngờ nổi, tấm hình đó sau này lại trở thành bằng chứng duy nhất để tôi đi rêu rao với thiên hạ rằng: 'Hồi xưa tôi cũng từng gầy như thế này đấy'..."
5.
"Hồi đại học, sau giờ tự học buổi tối, ba phòng ký túc xá chúng tôi thường tụ tập lại chơi đế chế. Có hôm hình như tôi về hơi muộn, mấy cái 'thằng quỷ' ấy chẳng thèm đợi tôi mà đã tự tiện khai cuộc mất rồi."
6.
"Năm 2008, thi đại học xong, đến kỳ đăng ký nguyện vọng. Tôi ngồi bên sạp hàng bán đồ của mẹ, tay cầm cuốn sổ tay hướng dẫn chọn trường. Lúc đó, tôi cứ phân vân mãi giữa ngành Cơ điện và Tự động hóa (một ngành cực 'hot' thời bấy giờ) với ngành Khoa học và Công nghệ máy tính.
Cuối cùng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: 'Học máy tính thì mình sẽ có cớ để thay bộ máy tính cũ nát ở nhà, tha hồ mà cày game không phải sướng hơn sao?'. Thế là tôi đặt bút tích vào ô Khoa học và Công nghệ máy tính.
Lúc bấy giờ, cứ ngỡ cũng chỉ là chuyện thường tình."
7.
"Mười năm trước, mỗi lần ra tiệm cắt tóc, tôi đều phải dặn đi dặn lại thợ là nhớ tỉa mỏng phần đỉnh đầu đi một chút. Còn bây giờ á... tôi chẳng cần phải ra tiệm cắt tóc nữa rồi.
8.
"Một buổi chiều bình thường như bao buổi chiều khác, lại chính là sự khởi đầu cho một thoáng thẫn thờ của bạn nhiều năm về sau."
9.
"Một buổi sáng bình thường như bao ngày khác, tôi thức dậy chuẩn bị đi học. Ông ngoại đặt bát cơm chiên trứng thơm lừng trước mặt tôi, vờ như đang giận dỗi: 'Suốt ngày chỉ biết sai bảo ông thôi!'
Tôi cười hì hì: 'Tại cơm ông làm là ngon nhất mà, lâu lắm rồi con mới được ăn lại đấy!'
Khoan đã, tôi chợt nhận ra có điều gì đó không đúng... Tại sao lại là 'lâu lắm rồi mới được ăn lại'?
Thế rồi tôi bừng tỉnh. Hóa ra tôi đã tốt nghiệp được rất nhiều năm, và ông cũng đã qua đời hơn mười năm rồi.
Hồi còn đi học, đã từng có rất nhiều buổi sáng quen thuộc như thế. Nhưng trong giấc mơ ngày hôm ấy, tôi thậm chí còn chưa kịp ăn lấy một miếng cơm chiên nào."
10.
"Năm cấp ba, trong ký túc xá nam, sau giờ tắt đèn.
Tôi sốt đến mức mê man, đầu óc mụ mị, cảm giác cả người nóng như hòn than. Thằng bạn nằm giường trên bảo tôi cởi áo ra, rồi nó xuống giường lôi ra một chai rượu đế 56 độ, đổ vào cái ca inox rồi châm lửa đốt luôn. Giữa ký túc xá tối om, bát lửa xanh lè ấy trông quái dị cực kỳ.
Tôi còn chưa kịp hỏi xem có phải nó định đem mình ra làm 'vật tế' không, thì nó đã thọc thẳng tay vào đống lửa đó. Đúng nghĩa là thọc tay vào luôn, rồi nó dùng bàn tay đang dính cồn cháy rực ấy quạt thẳng một phát vào lưng tôi.
Cảm giác lúc đó kỳ diệu lắm. Đầu tiên là cái nóng bỏng rẫy của lửa, nhưng ngay lập tức sau đó là cái lạnh buốt xương do cồn bay hơi cực nhanh mang lại. Nó cứ thế lặp đi lặp lại việc nhúng tay vào lửa rồi xoa bóp trên lưng tôi. Cứ một lúc nóng, một lúc lạnh.
Tôi cũng chẳng nhớ mình thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết đêm đó đã ngủ một giấc rất sâu. Sau này tôi mới thấm thía câu nói: 'Cứ ngỡ là bình thường'. Bởi vì lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm, đi qua bao nhiêu nơi, tôi chẳng còn gặp lại ai dám dùng tay không nhúng vào cồn đang cháy để xoa bóp cho mình nữa, cho dù là những kỹ thuật viên chuyên nghiệp nhất."
11.
"Một ngày nọ thời đại học, tôi đang gọt hoa quả thì vô tình cắt vào tay. Máu chảy xối xả, tôi phải băng một lớp urgo dày cộm. Bác sĩ dặn tuyệt đối không được để vết thương đụng nước, nếu không sẽ rất dễ nhiễm trùng. Việc rửa mặt thì không sao, một tay vẫn có thể xoay xở được, nhưng gội đầu thì thật sự bó tay.
Mấy cô bạn cùng phòng đã nghĩ ra một 'tuyệt chiêu': Giường ký túc xá của chúng tôi là giường tầng, mọi người bảo tôi nằm ngang trên giường ở tầng dưới, chân gác lên tường, đầu đưa ra phía ngoài và đặt lên một chiếc ghế đẩu. Thế là một 'dàn máy' gội đầu dã chiến đã ra đời như vậy đấy.
Sau đó, mấy cô gái chia nhau ra: người thì nâng cổ tôi, người thì dội nước lên tóc, người thì thoăn thoắt thay nước, cứ thế loay hoay suốt hơn nửa tiếng đồng hồ mới xong.
Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày đó, tôi chưa bao giờ gặp lại ai dịu dàng gội đầu cho mình đến thế."

