• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình được yêu thương rất nhiều?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình được yêu thương rất nhiều?

Những năm gần đây, quan hệ giữa tôi và mẹ luôn không được tốt.

Mẹ đã không đi làm nhiều năm rồi, ở nhà nấu cơm, nhưng nấu vẫn không ngon. Mua về mấy cái đùi gà thì cũng chỉ biết luộc với nước muối. Bà còn khá lười. Lớn lên, tôi đã nghe bà suốt ngày nhắc tôi phải nấu cơm, rửa bát để “báo hiếu”.

Sau tuổi dậy thì, tôi thường lấy hai chuyện này để cãi lại bà, lúc nào cũng nhắc đến “mẹ của người ta”, rồi từ chối ăn đồ bà nấu.

Tính tình mẹ tôi cũng không tốt. Không chỉ nói chuyện khó nghe, chỉ cần trong lời nói của tôi có chút mỉa mai là bà sẽ làm ầm lên, khóc lóc, rồi bỏ nhà đi.

Sau này chúng tôi cũng quen rồi. Thực ra bà cũng chẳng có cách phản kháng nào khác. Bà đã sống ở thành phố này hơn mười năm, ít khi ra khỏi khu chung cư. Rời khỏi đây thì bà còn biết đi đâu?

Quả nhiên, chưa đến nửa ngày bà đã lúng túng quay về nhà, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chuyện đó khiến tôi càng coi thường bà hơn. Vốn dĩ tôi đã gh.ét vì bà thiên vị em trai hơn. Dù đôi khi có chút áy náy, nhưng sự căm gh.ét của tôi cũng nhanh chóng cuốn trôi tất cả.

Tóm lại, những năm gần đây, quan hệ giữa tôi và mẹ luôn không tốt.

Cuối năm ngoái tôi từng có một lần sụp đổ hoàn toàn.
Tôi tăng ca liên tục hai tuần, ngày nào cũng làm đến tận nửa đêm. Dự án lại gặp trục trặc. Tôi gọi điện cho bố, khóc đến nghẹn lời, nói những câu kiểu như “sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì”. Ngày hôm sau, mẹ nằng nặc đòi bố đưa bà đến thăm tôi.

Tôi hẹn ông bà ở một hiệu sách, để tránh bầu không khí đoàn tụ gia đình quá ướt át. Tôi kể một vài uất ức trong công việc, dùng những từ ngữ rất lớn lao, thực ra cũng không muốn họ hiểu hết.

Mẹ tôi cố nói vài câu an ủi, cuối cùng cũng chỉ dặn tôi mặc ấm hơn, tập thể dục nhiều hơn.

Chúng tôi đi dạo trong hiệu sách. Khi đến khu sách thiếu nhi, bà cầm lên một quyển sách đồng dao, hào hứng gọi tôi lại xem.

Bà mở ra rồi đọc. Nhưng mới đọc được vài câu thì bà dừng lại. “Ôi, con xem mẹ này.”

Bà nói: “Mẹ quen rồi. Hồi nhỏ con thích đồng dao lắm, khi đó mẹ đi khắp nơi chép đồng dao về kể cho con nghe. Thành quen mất rồi, cứ tưởng bây giờ con vẫn thích.”

Ngay khoảnh khắc đó, rất nhiều ký ức ùa về.
Không… tôi không hề nhớ chuyện mình từng thích đồng dao. Bà còn nói hồi nhỏ tôi thích đá bóng, nhưng tôi cũng hoàn toàn không có ấn tượng gì.

Điều tôi nhớ chỉ có một lần. Sau khi nổi giận xong, bà bỗng nhiên bật khóc. “Lúc con còn nhỏ…”
Bà vừa nức nở vừa nói: “Lúc còn nhỏ, con kén ăn lắm, cứ phải nghe một câu chuyện mới chịu ăn một miếng cơm. Mẹ cứ kể hết chuyện này đến chuyện khác cho con.”
“Lúc con còn nhỏ… mẹ thật sự rất rất hiền.”
Bà vùi mặt thật sâu vào đầu gối. Bà vốn đã là một người nhỏ bé, lúc này lại càng trông nhỏ hơn, giống hệt như một đứa trẻ đang nức nở.

Do có vấn đề về tuyến giáp nên từ năm 13 tuổi bà đã không cao thêm nữa. Năm tôi bốn tuổi, bệnh của bà đột nhiên chuyển nặng và bà phải cắt bỏ tuyến giáp. Nghe nói từ sau đó, bà như trở thành một con người khác. Tôi không nhớ chuyện đó, chỉ là mọi người đều nói: “Mẹ con ấy à, hình như đã thay đổi thành một người khác.”

Trong ký ức của tôi, mẹ luôn nóng nảy và thất thường. Bà có thể vì cân nặng tăng thêm vài ký mà khóc không ngừng. Rất nhiều năm bà bị kìm kẹp trong sự tuyệt vọng ấy. Những lọ thu.ốc đủ loại… đã khiến bà trở nên như vậy.

Bà từng đá.nh tôi, vừa đá.nh vừa khóc. Tôi rất ghé.t bà.
“Mẹ phải đi phẫu thuật rồi. Khi mẹ ra khỏi phòng mổ, mẹ sẽ dẫn con đi sở thú.”
Bà ngồi trên chiếc giường bệnh cao cao, mỉm cười với tôi. “Đi xem hổ!”
Tôi hét lên the thé.

Đó là điểm khởi đầu của thế giới trong ký ức của tôi. Trước đó chỉ là một mảng hỗn độn, toàn những điều nghe kể lại. Không nhớ thì tôi coi như chưa từng xảy ra. Nhưng vào khoảnh khắc đó, mọi thứ bỗng khác đi. Giống như bước vào một cỗ máy thời gian, mở ra một khe hở trong vài năm đầu đời của tôi.

Tôi nhìn thấy bà dạy tôi bập bẹ tập nói, chạy khắp sân đuổi theo tôi để đút cơm, viết nhật ký ghi lại hôm nay tôi đáng yêu thế nào, cầm một cuốn sổ lớn, từng nét từng nét chép lại những bài đồng dao.

Khi đó bà xinh đẹp, thon thả, mới ngoài hai mươi tuổi, đầy hy vọng về tương lai. Bà rất hay cười. Mỗi khi cười, nơi khóe miệng lại hiện lên hai lúm đồng tiền xinh xắn.
“Đúng rồi, mẹ dẫn con đi xem hổ nhé. Hổ kêu thế nào nhỉ?”
“Grrr—ào!”
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình được yêu thương rất nhiều ?

1.
Bà ngoại tôi bị Alzheimer nên rất hay quên. Trước đây tôi có mua một chiếc mũ tai bèo màu xanh dương, bà cứ nhìn mãi vì rất thích nên tôi đã tặng cho bà.

Một ngày nọ, thấy bà đang giặt mũ, tôi hỏi bà đang làm gì thế. Bà bảo: "Cái mũ này đẹp nhỉ? Bà không nhớ là ai tặng nữa, nhưng nó rất quan trọng với bà, nên phải giặt cho thật sạch."

2.
Kỳ nghỉ hè ngày nào tôi cũng nằm ườn ở nhà chơi. Một buổi sáng vừa thức dậy còn lười cử động, bà nội đi vào gọi tôi dậy ăn bánh bao, tôi liền kiếm cớ để không chịu dậy.
Tôi bảo: "Con muốn ăn nhân thịt cơ."
Bà nội đáp: "Mua đúng loại nhân thịt rồi đây."
Tôi lại vặn: "Vậy con muốn ăn nhân miến."
Bà nội bảo: "Có nhân miến luôn."
Tôi tiếp tục: "Con còn muốn ăn nhân cà rốt nữa."
Bà nội chiều ý: "Có cả nhân cà rốt đây."
Tôi phụng phịu: "Con không tin, chắc chắn bà lừa con."

Thế là tôi lồm cồm bò dậy nhìn thử, hóa ra bà nội đã mua đúng 3 cái bánh bao, toàn là những vị tôi thích.
Vui quá, ngày mai học xong là bắt xe về nhà, chủ nhật sẽ cùng bà nội đón sinh nhật tuổi 20, yay!

3.
Hồi học cấp hai, có một ngày em trai bỗng nhiên mua tặng tôi một thỏi son và chúc tôi sinh nhật vui vẻ.
Từ bé đến lớn tôi chưa từng có kinh nghiệm được đón sinh nhật nên lúc đó hơi sững người. Vỏ son màu vàng chạm hoa văn rất tinh xảo, mở ra là màu đỏ tươi chuẩn nhất. Vì đang là mùa hè nên đầu son hơi bị mềm chảy một chút, nhìn một cái là biết ngay cậu em trai đã lội khắp các sạp hàng rong, tỉ mỉ lựa chọn và so sánh để tìm ra thỏi son mà nó cho là đẹp nhất. Năm đó ở chỗ chúng tôi chỉ có những sạp hàng rong và cửa hàng tạp hóa nhỏ.

Thằng bé chính là người duy nhất tặng quà sinh nhật cho tôi trong suốt thời niên thiếu.

4.
Hồi học cấp hai tôi rất thích ăn hạt dẻ, nhưng lớp vỏ lông mỏng bên ngoài lúc nào cũng khó bóc.

Có một ngày đi học về, tôi nhìn thấy trên bàn có một bát hạt dẻ bên trên đầy dấu răng, lồi lõm khắp nơi. Tôi hỏi mẹ xem ai mà ăn hạt dẻ kiểu như thế này, mẹ tôi bảo: "Em trai con dùng răng cắn mãi mới bóc được, nó làm cả buổi, bảo để chị đi học về ăn".

Em trai kém tôi mười một tuổi, lúc đó thằng bé mới chỉ khoảng ba bốn tuổi.

5.
Lúc đó con tôi còn rất nhỏ, mới học mẫu giáo. Tôi không nhớ khi ấy mình đã làm sai chuyện gì khiến thằng bé khóc.
Tôi liền ngồi xổm xuống, nhìn con và bảo: "Mẹ xin lỗi, mẹ sai rồi, con có thể tha thứ cho mẹ một lần này không?".
Thằng bé lau nước mắt, vòng cánh tay nhỏ xíu ôm lấy cổ tôi rồi nói: “Con có thể tha thứ cho mẹ một trăm lần.”

6.
Dịp Tết đến nhà họ hàng chơi. Buổi chiều, người họ hàng bưng ra một mâm thịt viên chiên. Đây là món ăn vặt rất được trẻ con yêu thích.

Tôi hơi đói nên cũng cầm bát định gắp vài viên, nhưng xung quanh toàn trẻ con chen chúc. Tôi khẽ lẩm bẩm: “Thôi vậy, tranh không lại đám trẻ con đâu.”. Rồi đặt bát xuống và bỏ đi.

Khoảng hai phút sau, con trai tôi bưng một bát thịt viên đi tới và bảo: "Mẹ lấy bát lại đây gắp từ chỗ con đi. Lúc nãy mẹ bảo mẹ không tranh lại được với trẻ con, sao mẹ lại quên mất là mẹ cũng có một đứa trẻ con rồi à, con có thể tranh giúp mẹ mà."

7.
Bố tôi bị nhồi máu cơ tim, đã phải đặt hai ống stent. Mùa hè năm đó tôi được nghỉ phép về nhà, bố ngày nào cũng dậy sớm ra ngoài mua 1/4 quả dưa hấu mang về cho tôi, rồi cười hiền hậu bảo: "Ngày trước bố mua cho con cả quả, sau này mua cho con nửa quả, giờ thì thật sự xách không nổi nữa rồi, nên chỉ mua cho con được 1/4 quả thôi".

Đến mùa thu năm ấy bố qua đời, bây giờ chẳng còn ai mua dưa hấu cho tôi nữa.

8.
Mỗi tháng tôi đều tự mua trái cây cho mình ăn, việt quất mua cả cân, dâu tây mua cả hộp, cherry mua cả cân, bơ mua cả hộp thậm chí là cả túi.
Tôi phải mua những loại trái cây có vẻ ngoài xinh xắn, tươi ngon.
Tôi sẽ tự mua cho mình những loại rau củ tươi, phải là rau hữu cơ, rau cao cấp.
Tôi sẽ tự mua cho mình những loại thịt ngon như thịt lợn, thịt bò, thịt gà.
Mỗi ngày sau khi tan làm, tôi đều dành thời gian tự nấu cho mình những bữa ăn ngon lành.
Tôi tự lên kế hoạch cho một cuộc sống lành mạnh.
Tôi tự mua cho mình những cuốn sách muốn đọc.
Tôi sẽ mặc những bộ quần áo khiến bản thân thấy thoải mái và vui vẻ.
Tôi sẽ tìm những người có thể khiến tôi thấy dễ chịu để kết bạn.
Tôi rất yêu chính mình, tôi tự ban cho mình một cuộc sống phong phú cả về vật chất lẫn tinh thần.

Không biết như vậy đã đủ chi tiết chưa. Tình yêu mà người khác dành cho tôi cũng rất nhiều, rất nhiều, ngày nào tôi cũng được bao bọc trong sự cưng chiều của bạn bè.

9.
8 năm trước lúc ở cữ, tôi thèm ăn cherry nên bảo chồng đi mua, anh ấy bảo 200k một cân thôi bỏ đi. Tôi bảo mẹ đẻ đi mua, bà nói ăn loại trái cây mấy trăm k một cân chắc con điên rồi. Tôi bảo bố đẻ đi mua, ông cũng không chịu. Bản thân tôi khi ra ngoài đi dạo cũng tự thấy như vậy không hợp lý nên không mua nữa, dù sao cũng chỉ là chút đồ ăn, không ăn cũng chẳng chết ai.

Khi con được ba tháng tuổi, tôi về quê ngoại và ấm ức kể với ông ngoại rằng bố mẹ không chịu mua cherry cho con ăn. Suốt hai tháng tiếp theo, ngày nào ông ngoại cũng mua cho tôi hai cân cherry, tôi ăn đến mức nhìn thấy cherry là sợ phát khiếp.

Ông ngoại mất được gần một năm rồi, chưa từng báo mộng cho tôi lần nào. Có một ngày mẹ hỏi tôi, ngày trước thích ăn cà tím nhất, tại sao bây giờ một miếng cũng không đụng vào, tôi bảo, con chỉ ăn món cà do chính tay ông ngoại làm thôi. Đêm hôm đó, tôi bỗng nhiên mơ thấy ông ngoại, dáng vẻ ngoài 90 tuổi, run rẩy đi đến bên bếp và bảo muốn làm món cà tím cho tôi ăn.

Năm đó bố mẹ đều tái hôn, chính ông ngoại là người đã cưu mang tôi, chăm sóc tôi từ miếng ăn giấc ngủ đến chuyện đi lại, không để tôi phải chịu một chút ấm ức nào. Dù tôi có nghịch ngợm đến đâu, ông cũng chưa từng đánh tôi một roi, chưa từng nặng lời với tôi một câu. Nhờ vậy mà cuộc đời tôi mới có thể từ từ mở ra, dù có muôn vàn gian khó, cứ nghĩ đến ông là tôi lại có thể tiếp tục kiên trì, không bao giờ từ bỏ.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình được yêu thương rất nhiều ?

Không phải tôi, mà là mẹ tôi.
Mẹ tôi năm nay 70 tuổi, còn bà ngoại đã 90. Lần ấy mẹ bị bệnh, cả nhà chẳng ai dám nói cho bà biết, sợ bà lo lắng. Nào ngờ một hôm, bà gọi điện cho mẹ:
- Mẹ vừa mơ thấy con bị bệnh. Có phải con đang bệnh không?
- Không đâu mẹ, con khỏe mà.
Nhưng bà không tin. Không cho ai biết, bà tự chống gậy, bắt taxi đến nhà mẹ. Vừa bước vào, thấy mẹ đang nằm trên giường:
- Mẹ biết ngay mà. Không tự nhiên gì mẹ lại mơ như thế. Chắc chắn con có chuyện, các con còn giấu mẹ. Không nói thì mẹ cũng biết.

Thế là bà ở lại. Đã 90 tuổi rồi mà nhất quyết đòi tự tay chăm sóc cô con gái đầu lòng.
Lúc thì hỏi: Con muốn ăn gì?
Lúc lại hỏi: Có buồn ngủ không? Ngủ thêm một lát đi.
Mỗi khi mẹ ngủ, bà ngồi ngay bên cạnh, kéo lại chăn cho ngay ngắn, sờ tay xem có lạnh không, vuốt tóc, áp má vào má mẹ, cưng chiều như thể mẹ vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Nhiều người già thường trọng con trai hơn con gái, nhưng bà ngoại tôi thì không. Bà thương mẹ nhất. Mẹ là con gái cả, từ nhỏ đã hiếu thảo, chu đáo và biết quan tâm. Việc gì bà cũng tin tưởng, cũng nghe theo mẹ.
Khi các cậu đến thăm, người mang thực phẩm chức năng, người mang hoa quả, người mang hoa tươi. Bà lấy cây gậy nhỏ gõ xuống bàn:
- Mang mấy thứ này làm gì? Ai mà chẳng từng ăn hoa quả, từng dùng đồ bổ. Muốn giúp thì giúp cho thiết thực một chút. Hồi nhỏ tụi bây đều nhờ chị cả bế bồng, dỗ dành. Ngày nào tao cũng bận tối mắt tối mũi, lấy đâu thời gian chăm từng đứa. Phải biết nhớ ơn chị mình, đối xử tử tế với chị.
Cuối cùng, mỗi ông cậu đều đưa mẹ tôi 50 triệu, lúc ấy bà mới chịu.

Mẹ nói: Con không lấy tiền của các em đâu. Con sống tốt mà, con cũng có tiền.
Bà ngoại giữ chặt tay mẹ: Con có tiền là chuyện của con. Tiền có bao giờ thừa đâu. Cứ giữ lấy, mua những gì con thích.
Nói rồi bà lại lấy ra quyển sổ tiết kiệm, trong đó có 250 triệu. Bà nhét vào tay mẹ, còn dặn nhỏ: Đừng để mấy cậu biết.

Mẹ không chịu lấy, bảo bà giữ mà tiêu. Bà cười: Mẹ già rồi còn tiêu được bao nhiêu nữa. Cho con thì cứ cầm đi. Sau này đến lúc mẹ nhắm mắt xuôi tay, số tiền còn lại cũng chia đều cho các chị em. Nhưng con hy sinh cho gia đình nhiều nhất, nên mẹ chia trước cho con một ít. Sau này đến phần chia đều, con cũng không được từ chối nữa. Cho con thì cứ nhận.

Trong nhà vẫn còn phòng trống, còn giường trống, nhưng bà nhất quyết không ngủ riêng. Bà bảo: Mẹ ngủ chung với con mới thấy yên lòng.
Đã 90 tuổi, vậy mà sáng sớm bà vẫn chống gậy ra chợ mua rau củ cải non, mang về chần qua nước sôi, băm nhỏ làm nhân, rồi trộn bột ngô để tự tay gói bánh. Bà biết mẹ thích món ấy nhất. Cả buổi sáng, bà cứ tất bật trong bếp, cuối cùng gói được 6 cái bánh. Mẹ ăn liền một hơi ba cái.

Ăn xong, hai mẹ con ngồi trò chuyện, từ chuyện bánh mặn hay nhạt, vỏ dày hay mỏng, đến những chuyện chẳng đâu vào đâu.
Nhìn vẻ hạnh phúc của mẹ khi ở cạnh bà ngoại, tôi mới thật sự hiểu câu nói:
Dù bạn bao nhiêu tuổi đi nữa, chỉ cần còn mẹ thì vẫn còn một mái nhà để trở về. Và chỉ khi còn được mẹ yêu thương, bạn vẫn mãi là đứa con hạnh phúc nhất.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình được yêu thương rất nhiều?

Vợ tôi, cô ấy là người ở xa gả tới đây.
Có lần chúng tôi cãi nhau, cô ấy bị tôi chọc tức nên đập cửa bỏ đi...

Lúc đó tôi sĩ diện lắm, chẳng thèm níu kéo, “Đi đi đi đi, tôi mặc kệ cô!”
Được một lát, tôi bắt đầu thấy lo, trời lạnh thế này cô ấy đi đâu được? Lại còn không mang theo túi xách.
Định ra tìm cô ấy, nhưng không mở được lời, mà trong lòng thì cứ lo...
Thế là tôi nhắn cho cô ấy một tin nhắn “Trời lạnh lắm, em về nhà đi, anh ra ngoài đây, chìa khóa vẫn ở trên cửa!”

Gửi xong là tôi xách dép ra khỏi nhà, tìm một góc trong khu chung cư ngồi ngẩn ngơ.
Chẳng chốc sau, nhận được tin nhắn của vợ “Cút ngay về nhà cho tao!”

Lần cãi nhau thứ hai, lần này là tôi bị cô ấy chọc cho tức điên lên, thế là tôi bỏ đi...
Lúc đó cô ấy đang mang thai, đi làm về là tôi giặt quần áo, nấu cơm, làm việc nhà, không muốn để cô ấy phải mệt mỏi.
Đến ngày hôm đó bận rộn xong xuôi, cũng hơn chín giờ tối rồi, tôi muốn chơi game một lát, thế mà cô ấy không cho, bắt tôi phải ở bên cạnh dỗ dành cô ấy.
Lúc đang chơi hăng say, tôi bảo “Đợi anh chơi nốt ván này”, cô ấy phán, game quan trọng thế cơ à, nhất quyết không cho chơi.

Lằng nhằng đôi ba bận thì tôi nổi giận, tự dưng thấy ấm ức vô cùng. Rõ ràng việc lớn việc nhỏ trong nhà ngoài ngõ gì cũng do một tay tôi lo liệu, tôi chơi game một chút thì sao chứ? Thế mà còn làu bàu la mắng tôi!
Chuyện ăn chơi đàng điếm cờ bạc gái gú tôi chẳng dính dáng đến một thứ, đi làm về là lăn ra làm việc nhà, tiền lương giao sạch sẽ, một người đàn ông tốt như tôi mà cô ấy lại đối xử với tôi thế này, mé, tôi tủi thân cực kỳ luôn!

Lời qua tiếng lại thế là cãi nhau to. Tôi thừa biết tính của cô ấy, đoán cô ấy lại sắp đòi bỏ đi ra ngoài nữa, mà cô ấy đang mang thai, lại là giữa mùa đông giá rét, chạy ra ngoài không an toàn chút nào. Thêm vào đó lúc ấy tâm lý tôi cũng sập nguồn luôn rồi, chi bằng ra tay phủ đầu trước cho chiếm thế thượng phong, tôi đập cửa bỏ đi...
Vâng, tôi giống như mấy chị em phụ nữ vậy đó, bỏ đi thật...

Cô ấy cũng chẳng thèm gọi, chẳng thèm kéo tôi lại, y hệt như lần trước tôi cãi nhau với cô ấy mà chẳng thèm níu kéo vậy, đúng là quả báo mà! Lúc này tôi lại càng suy sụp hơn, cô ấy hết thương tôi rồi sao?

Tôi chạy đến một góc khuất vô cùng hẻo lánh, nghĩ lại những gì mình đã hy sinh, nghĩ lại bản thân chiều chuộng cô ấy biết bao, vậy mà ông đây bỏ đi mà cũng chẳng thèm níu lại lấy một cái, thật là vô lương tâm mà! Tôi khóc lóc thảm thiết. Khóc bao lâu cũng chẳng rõ, nhìn thấy bóng dáng cô ấy đang đi khắp nơi tìm mình, ông đây nhất quyết không ho một tiếng nào, cho cô ấy tìm chán chê đi. Nhưng mà tôi cũng chẳng dám dịch chuyển đi đâu, ra ngoài mà không mang theo điện thoại, nói gì thì nói cũng phải chừa cho mình một đường lui chứ, có tìm thấy tôi hay không thì cứ tùy duyên vậy.

Cuối cùng cô ấy cũng tìm thấy tôi, ôm chầm lấy tôi khóc lên, vừa khóc vừa nói xin lỗi với tôi, bảo rằng “Lần sau anh chơi game nữa em không dám mắng anh nữa đâu”. Sau đó dỗ dành chán chê, cộng thêm việc tôi lạnh cóng đến mức sắp tê cứng cả người rồi, mới được cô ấy kéo lê về nhà!

Sau này, nhắc lại chuyện đó tôi vẫn còn mắng cô ấy “Lúc anh bỏ đi sao em không níu kéo anh lấy một cái, chí ít thì cũng phải làm bộ cho có lệ chứ!”
Cô ấy bảo “Em đứng nhìn cái bóng lưng anh hùng dũng bỏ đi của anh mà ngơ ngác đơ người ra luôn, anh đường đường là một thằng đàn ông thế cơ mà, sao làm cái trò hờn dỗi ấy được. Lúc đấy em có kịp phản ứng lại đâu”

Theo kinh nghiệm xương máu của tôi, cãi nhau với phụ nữ, bản thân mình phải biết chừng mực, không được quá khích, rất dễ làm tổn thương cô ấy. Lại càng không được lơ là hờ hững, thái độ đó của lại càng khiến cô ấy phát điên lên!

Lúc cãi nhau đừng có mà cứng đầu quá, phải biết lúc nào nên ngậm miệng lại, mỗi người nhịn đi một chút là chẳng cãi nhau nổi nữa đâu.

Nếu tình hình căng thẳng quá không chịu nổi thì cứ đập cửa bỏ đi, áp dụng chiến thuật đánh úp cho đối phương trở tay không kịp. Bạn không được để cô ấy chạy ra ngoài trước, nhà ngoại mà ở gần thì chỉ vài phút là bố vợ mẹ vợ kéo đến tận cửa đấy, còn nếu là vợ gả đi lấy chồng xa thì bạn có nỡ không?

Bạn còn là con người nữa không? Một khi để cô ấy chạy ra ngoài trước thì người đàn ông sẽ rơi vào thế bị động ngay lập tức, vợ chứ có phải con chuột đâu, chạy ra ngoài cửa một bước là coi như không cần quan tâm nữa. Đến cuối cùng thể nào bạn cũng phải cúi đầu nhận sai rồi muối mặt rước người ta về.

Cho nên, muốn biến bị động thành chủ động, khi bạn cảm nhận thấy cãi đến mức cô ấy cạn lời rồi, cô ấy sắp sửa tung "chiêu cuối" chuẩn bị phóng ra ngoài, thì bạn phải là người tung cửa bỏ đi trước, để lại cô ấy ngẩn ngơ trơ mắt nhìn cái bóng lưng của bạn! Ra đòn phủ đầu trước trong mọi chuyện là vô cùng quan trọng, hành động chậm trễ là nắm chắc phần thiệt thòi.

Lúc bỏ đi ví tiền hay điện thoại gì cũng đừng mang theo hết, như thế mới có cớ kèo trên được. Để cô ấy tự suy ngẫm lại bản thân mình, không chịu xuống nước thì đừng có bén mảng về nhà! Lúc đó tôi cũng làm y như vậy, cô ấy đi ra ngoài tìm khắp nơi, đến khi tìm thấy một đứa thảm hại lạnh cóng như con chó rách là tôi đây, cô ấy oà khóc nức nở, vừa khóc lóc xin lỗi vừa ngọt ngào dỗ dành, mới lôi được tôi về nhà đấy!

Đương nhiên, lúc bạn bỏ đi cũng phải động não suy nghĩ một chút xem cô ấy có thật lòng yêu mình hay không, đừng có mà bỏ đi xong người ta chẳng thèm nhún nhường xuống nước, trong khi bản thân bạn thì lại sĩ diện cao ngất ngưởng chẳng chịu cúi đầu, để cuối cùng biến thành kẻ lang thang đầu đường xó chợ thì đừng có mà trách tôi đấy nhé...

Tôi sau khi thử nghiệm thành công một lần rồi, cảm giác được các chị em năn nỉ van xin đòi rước về nhà nó sướng gì đâu á.
Thảo nào phụ nữ cứ hễ cãi nhau là lại giở chứng đùng đùng chạy ra ngoài đường!

Các anh em nào muốn thử thì hãy nhớ kỹ điều này: Quan trọng nằm ở chỗ đánh úp cho đối phương trở tay không kịp! Thêm nữa, đừng có chạy đi xa quá lỡ cô ấy tìm không thấy, đến lúc đó lại lủi thủi nhục nhã tự bò về nhà cho xem...

Tình cảm vợ chồng chúng tôi thực ra rất tốt, ngoại trừ giai đoạn đầu mới cưới phải mài giũa cãi vã qua lại, thì bây giờ cơ bản là chẳng bao giờ đến mức đỏ mặt tía tai nữa. Những trận cãi vã lớn lại càng đếm trên đầu ngón tay.

Thoắt cái, đã kết hôn được 13 năm rồi.
Chúng tôi ở bên nhau rất hạnh phúc.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Được yêu thương đủ đầy là loại trải nghiệm gì?

Trước kỳ thi vào cấp ba năm ấy, tôi nhận ra mình có thể không đỗ được trường trọng điểm của thành phố, nên có than thở với bố vài câu. Bố bảo: “Không sao, trường trọng điểm huyện cũng tốt mà, lại còn gần nhà.”

Rất nhiều lần, cứ lên cao tốc là tôi lại buồn tiểu. Bố biết nên lúc nào cũng nhớ. Cứ cách vài phút, ông lại nói: “Sắp đến trạm xăng rồi, con cố nhịn thêm chút.” Cảm giác bố còn "muốn tiểu" hơn cả tôi.

Một người được yêu thương và bảo bọc đủ đầy là như thế nào?
Có lẽ là nhu cầu của người ấy luôn được nhìn thấy và đáp lại kịp thời. Điều đó từng khiến tôi hình thành một ảo tưởng: Cứ nghĩ rằng, nhiều lúc mình không cần nói ra, người khác cũng sẽ nhận thấy tôi đang cần gì.

Nhưng thực tế không phải vậy. Trên đời này, ngoài những người thật sự yêu thương bạn ra, chẳng có mấy ai quan tâm đến nhu cầu của bạn, càng chẳng có mấy ai để tâm xem bạn có tồn tại trên thế giới này hay không.
Rất có thể, trong lòng họ, bạn thậm chí chưa từng thực sự tồn tại.

Hồi sắp tốt nghiệp đại học, tôi ở nhà làm đồ án tốt nghiệp. Ngồi viết quá lâu khiến người cứ bứt rứt, tôi nghĩ hay là lắp một thanh xà đơn ngoài hành lang, viết mệt thì ra đó đu xà, tập hít vài cái.

Bố biết chuyện, bảo để ông làm cho. Tôi cũng chẳng biết ông kiếm đâu ra mấy thanh thép với đống ốc vít. Chỉ biết vài ngày sau, một thanh xà đơn chắc chắn đã được cố định trên hành lang.

Mấy năm trước, tôi nói muốn quay video, muốn làm một cái phông xanh để có thể tùy ý thay đổi bối cảnh cho video. Tôi mua phông xanh về, cuối cùng vẫn là bố lắp giúp.

Thực ra bố chẳng hiểu quay video có ý nghĩa gì, cũng không ủng hộ quyết định của tôi, nhưng ông cũng chẳng phản đối. Chỉ cần thấy mình có thể giúp được, ông sẽ đi làm.

Bố tôi lúc nào cũng làm trước khi nói. Bố còn chưa học hết cấp hai, nhưng lại là người cha rất giỏi dạy con. Ông không giỏi ăn nói, nhưng lại có cách riêng để truyền cho con cái biết tình yêu mà ông dành cho chúng.

Hồi tôi học tiểu học, có buổi sáng ngủ quên, tôi và chị sắp muộn học. Khi ấy chúng tôi vừa mới chuyển sang một ngôi trường mới, hai chị em cứ giục bố chở đi. Hôm đó đúng lúc trời mưa rất to. Nhà tôi khi ấy không có ô tô, thậm chí xe máy cũng không có. Bố mặc áo mưa, để tôi và chị ngồi sau xe đạp, rồi hì hục chở chúng tôi đến trường.

Tôi được quấn trong áo mưa nên chẳng nhìn thấy gì bên ngoài, chỉ biết mưa lớn dần làm ướt ống quần của bố. Khi ấy bố còn rất khỏe, khiến tôi có cảm giác mình đang ngồi trên một chiếc xe máy.

Cũng từ khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra khả năng quan sát của con người thật kỳ lạ. Một người có đối xử tốt với bạn hay không, đôi khi chẳng cần họ nói gì cả. Ánh mắt, từng hành động của họ đã nói lên tất cả.

Trưởng thành, thứ khiến tôi xúc động trong phim thường cũng không phải là những lời thoại, mà là câu chuyện nằm phía sau lời thoại và cách diễn xuất của diễn viên.

Từ nhỏ cho đến hết cấp ba, tôi chưa từng rời khỏi nhà. Sau đó tôi vào đại học, trường ở một thành phố khác. Bố đưa tôi đi nhập học, ông chỉ ăn một bữa trong căng tin trường rồi đi về.

Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên mình ăn là thịt heo chiên. Miếng thịt khô khốc, chẳng ngon bằng thức ăn ở nhà chút nào. Trên đường về, bố ghé nhà một người họ hàng và ở lại đó một đêm. Tối hôm ấy, ông nhắn cho tôi: “Không có con, bố thấy không quen lắm. Bố nhớ con.”

Sống mũi tôi cay cay. Tin nhắn ấy chẳng có biểu cảm nào, cũng không có lấy một dấu chấm than. Đặt trong phần lớn ngữ cảnh, nó chỉ là một câu nói hết sức bình thường. Nhưng hơn mười năm qua, bố chưa bao giờ nói với tôi những lời như vậy khi đối diện trực tiếp. Ông chỉ biết dùng những hành động cụ thể để đáp lại những nhu cầu của tôi.

Chỉ là tôi giống như chú chim đã học được cách bay, bắt đầu bước vào cuộc sống độc lập của riêng mình. Những việc bố có thể giúp tôi cũng ngày một ít đi, nhưng tình yêu ông dành cho tôi chưa bao giờ thay đổi.

Chỉ là vào khoảnh khắc ấy, ông chỉ còn có thể gửi nó qua những dòng chữ. Tất cả những tâm tư và ký ức của hơn mười năm, cuối cùng đều dồn lại thành một câu: “Bố nhớ con.”

Mỗi lần nghỉ học về nhà, tôi đều thấy bức tường trong phòng mình xấu quá. Nhà tôi chưa từng được quét vôi trắng, chỉ là những bức tường xi măng bình thường. Tôi quyết định lên Taobao mua giấy dán tường về dán. Mua về rồi, vẫn là bố dán giúp.

Có lần chúng tôi ra ngoài chơi, bố chạy xe máy, tôi chạy chiếc khác. Sau đó tôi chạy nhanh quá, lại không phân biệt được phanh trước với phanh sau nên bị ngã. Thực ra tôi thấy mình chẳng sao cả, nhưng bố mẹ nhất quyết kéo tôi đến một nhà ven đường, mượn dầu hoa hồng của người ta để bôi cho tôi.

Sau này, tôi thất tình. Bố lại là người đầu tiên gọi điện an ủi. Bố không biết nói những đạo lý lớn lao, không bảo tôi phải mạnh mẽ lên, càng không viện dẫn những câu danh ngôn hay điển tích cổ nào. Ông chỉ nói: “Bố biết thất tình đau khổ lắm. Nếu không có việc gì thì về nhà một chuyến đi.”

Lúc bị thất tình, tôi lại chẳng có cảm xúc gì, chỉ nghĩ mình vốn là kiểu người như vậy. Càng là chuyện khiến tôi đau khổ, tôi càng không muốn để lộ ra dù chỉ một chút cảm xúc. Tôi thà đi đọc sách triết học, nghiên cứu, còn hơn để người khác nhìn thấy mình suy sụp.

Từ trước đến nay, hình ảnh của bố trong lòng tôi vẫn luôn rất to lớn. Nhưng những năm gần đây về nhà, tôi dần nhìn thấy bóng dáng của ông nội ở bố. Bố bắt đầu già rồi.

Sinh, lão, bệnh, tử, vẫn là những điều con người không thể tránh khỏi. Xét về lý, tôi cho rằng cái ch.ết là phát minh vĩ đại nhất của ông trời. Nếu sức mạnh cũ không ch.ết đi, thế hệ mới sẽ không thể phát huy tài năng của mình. Nếu con người có thể trường sinh, tài nguyên của thế giới chắc chắn sẽ bị những thế lực cũ thống trị, thế hệ mới sẽ bị bóp nghẹt từ trong trứng nước, rồi cả thế giới sẽ đi đến diệt vong.

Nhưng về tình, tôi lại không muốn những người yêu thương mình già đi.
Có một ngày, bố nói với tôi ông đã làm công việc này đến phát chán rồi. Khi ấy chị tôi đã kết hôn được hơn một năm, cháu trai cũng đã chào đời. Lúc biết cháu sắp ra đời, mẹ nói với tôi: “Con sắp làm cậu rồi.” Tôi sững người, chẳng biết phải trả lời thế nào, cháu trai là thế hệ mới có quan hệ máu mủ gần nhất với tôi vào thời điểm ấy. Tôi chợt nhận ra mình dường như có thêm một trách nhiệm nào đó.

Nhưng khi ấy, tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng. Những điều mới mẻ luôn xuất hiện trước khi chúng ta kịp chuẩn bị. Bố tôi cũng tự nhiên có thêm một chức danh: Ông ngoại.

Tôi tuổi Sửu, bố tuổi Sửu, ông nội cũng tuổi Sửu. Nói cho cùng, bố tôi cũng mới 52 tuổi. Nhiều người làm việc ở các cơ quan, đơn vị vẫn còn chưa đến tuổi nghỉ hưu.

Nhưng tôi biết bố không giống họ. Ông không được học hành nhiều, mới 18 tuổi đã đi làm thuê. Nuôi ba chị em chúng tôi khôn lớn chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Với cường độ công việc đó, đáng lẽ ông đã nên nghỉ ngơi từ lâu rồi.

Bây giờ nhìn lại, tôi mới nhận ra được yêu thương là điều hạnh phúc đến nhường nào, và điều đó có lẽ cũng là một trong những lý do khiến tôi thích giúp đỡ người khác. Vì tôi biết, nếu mình thực sự có thể giúp được ai đó, cả mình và họ hẳn cũng rất vui.

Không ngờ viết một mạch lại thành hơn 2.000 chữ. Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ nghĩ cách làm sao để đoạn cuối được nâng lên một tầng ý nghĩa nào đó.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn nhắc nhở bản thân: Đừng để thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, bởi sớm muộn gì nó cũng sẽ lấy đi những người yêu thương bạn. Hãy chăm chỉ kiếm tiền, hãy thật lòng yêu thương mọi người, và hãy tận hưởng thế giới này.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom