• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Cuộc sống cực kỳ may mắn là loại trải nghiệm gì?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,588
Reaction score
0
Points
36
Cuộc sống cực kỳ may mắn là loại trải nghiệm gì?

1.
Là chính tôi.
Học mẫu giáo, mẹ đưa tôi đi xe buýt vào thành phố. Có người đặt chiếc tủ lạnh ngay trước chỗ ngồi, khiến tôi duỗi chân không được.

Giữa đường, xe gặp tai nạn. Kính chắn gió vỡ tung, cứa nát mặt người ngồi hàng ghế đầu. Thế nhưng hai mẹ con tôi lại không hề hấn gì. Trên thùng giấy bọc chiếc tủ lạnh cắm đầy những mảnh kính vỡ.

Lên tiểu học, tôi trèo vào công trường xây dựng chơi. Bất cẩn giẫm hụt chân, rơi từ tầng bốn xuống. May đúng bên dưới có mấy lớp đệm tre và lưới an toàn đỡ lại, nên tôi hoàn toàn không bị thương.

Hơn 20 tuổi, một lần băng qua đường, tôi vô thức liếc sang bên cạnh thì thấy một chiếc ô tô đang lùi với tốc độ rất nhanh lao về phía mình. Tôi liền nhào người lên trước một bước. Chiếc xe sượt qua ngay phía sau mông. Tôi vẫn bình an vô sự.

Năm 40 tuổi, tôi làm Bí thư phụ trách công tác tại một thôn. Đêm mùa mưa lũ, đang đi tuần thì tôi giẫm hụt chân, suýt ngã xuống dòng nước xiết. Đáng tiếc là được người khác kéo lại kịp thời, thế là mất luôn cơ hội được truy tặng danh hiệu liệt sĩ :)))

Nếu không phải mệnh tốt số may, chắc giờ tôi đã đầu thai đến bốn lần rồi.

Sau vụ tai nạn xe buýt, vì mẹ còn phải mang tài liệu lên huyện nên bà đổi sang xe khác để đi tiếp. Còn tôi được gửi cho người quen quay về trấn đưa về nhà.
Bố nhìn thấy tôi một mình về thì rất ngạc nhiên. Tôi nói trên đường gặp tai nạn xe. Bố hỏi: "Mẹ con đâu?"
"Mẹ đi rồi ạ."
Giọng bố run run. Chỉ đến khi biết mẹ chỉ đổi xe để lên huyện giao tài liệu thì ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Dấu bàn tay in trên mông là vết thương duy nhất tôi phải chịu sau vụ tai nạn ấy.

Lần rơi từ tầng bốn xuống, tuy không bị thương nhưng đau lắm chứ. Đang định nằm lăn ra đất khóc lóc thì nhìn thấy bố đạp xe tới. Tôi lập tức bật dậy, giả vờ như vẫn đang chơi bình thường. Bố không phát hiện chuyện gì lạ, chứ nếu ông biết, chắc tôi sẽ bị đánh tanh bành.

Còn chuyện suýt rơi xuống sông mùa lũ, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa từng kể với bố. Ông già rồi, thôi đừng để ông phải thêm cú sốc nào nữa.

Có người nói số tôi như vậy chưa phải là tốt, phải thăng quan phát tài mới đúng. Tôi chỉ có thể nói mỗi người một suy nghĩ, mỗi người cũng có cách nhìn khác nhau về vật chất.

Tôi không có nhiều tham vọng vật chất. Không bệnh tật, không tai ương, lại còn trải qua những chuyện mà có lẽ cả đời nhiều người cũng chưa chắc gặp được, hơn nữa còn tận mấy lần. Bố mẹ vẫn khỏe mạnh, gia đình hạnh phúc. Với tôi, đó đã là những điều vô cùng quý giá.

Cũng xin chúc những ai mong muốn thăng quan phát tài đều sẽ đạt được điều mình mong ước.

2.
Tôi có một người bạn, học hết trung cấp rồi cưới vợ. Đặc biệt, vận may của cậu ấy đúng là khó tin.

Lần gặp tai nạn xe, có người tử vong, thế mà cậu nằm ngủ ở hàng ghế sau, thậm chí còn không thắt dây an toàn, vậy mà không hề bị thương.

Nhà xây trong con ngõ. Lúc xây xong thì tường rào vẫn chưa làm. Đúng lúc phía trước mở đường, dãy nhà đầu bị giải tỏa, thế là nhà cậu ấy trở thành nhà mặt tiền.

Khoảng năm 2012–2013, nhà cũ trong làng vừa mới xây lại để chuẩn bị cho thuê. Dù vật liệu không quá tốt nhưng diện tích rất lớn. Không ngờ vừa xây xong thì có thông báo giải tỏa. Diện tích được đền bù tăng lên gần gấp ba. Lúc đó cậu ấy chọn nhận toàn bộ bằng nhà (lựa chọn nhận đền bù bằng tiền hoặc nhà đất), thong thả làm chủ nhà cho thuê suốt mấy năm.

Đến khoảng năm 2018, vì thấy chất lượng nhà tái định cư không tốt, ngày nào cũng bị người thuê gọi than phiền, lại đúng lúc chuẩn bị kết hôn nên cậu ấy bán hai căn, đổi lấy một căn nhà trong khu trường học. Tiền còn dư thì mua rất nhiều vàng, còn có tin đồn là tới cả ký. Mấy năm nay giá nhà lao dốc, căn nhà khu trường học của cậu ấy cũng mất khoảng 20% giá trị. Nhưng giá vàng thì tăng gấp mấy lần.

Đi làm cũng vậy. Ban đầu kiếm được một công việc lương thấp, không có bảo hiểm, điểm duy nhất đáng giá là cực kỳ nhàn. Chỗ đó vốn dĩ sắp giải thể, ai ngờ lại được một đơn vị khác mua lại. Lương tăng vọt, lại có đầy đủ bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở, trong khi công việc vẫn nhàn như cũ.

Hai năm trước đi nhậu với bạn bè, đang uống thì cậu ấy bị viêm ruột tái phát nên về sớm. Sau khi cậu ấy đi, có một người say khướt đến nhập tiệc. Kết thúc cuộc nhậu, người đó vừa ra khỏi cửa thì bị đột quỵ qua đời. Ngoài cậu ấy ra, sáu bảy người còn lại cùng bàn mỗi người phải bồi thường hơn 200tr.

Có lần mua xe, lúc đầu xe của cậu ấy không đủ điều kiện nhận trợ cấp đổi xe cũ nên còn bực bội. Chưa đầy một tuần sau, tỉnh ban hành chính sách trợ cấp mới. Xe của cậu ấy vừa khéo nằm trong diện được hưởng, thế là vui vẻ nhận ngay 70 triệu.

Chơi game cũng vậy. Hai đứa nạp tiền cả đống mà vẫn không đỏ bằng cậu ấy - đứa chẳng nạp đồng nào nhưng vận may thì thuộc hàng khủng.

Đi biển chung, bọn tôi nhiều lắm chỉ bắt được vài con tôm nhỏ với cua con. Còn cậu ấy thì đến mức cá biển tự chui vào trong quần bơi.

Ngay cả con của cậu ấy cũng khiến người ta ghen tị. Chưa bao giờ phải ngồi kèm học, vậy mà môn nào cũng gần như đạt điểm tuyệt đối.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,588
Reaction score
0
Points
36
Cuộc sống cực kỳ may mắn là loại trải nghiệm gì?

1.
Có một dạo, tôi có ý định 44 rất nhiều lần. Cảm xúc tiêu cực không biết trút vào đâu, đành phải lên mạng giãi bày tâm sự.

Một hôm, trên đó xuất hiện một “nữ sinh” thường xuyên an ủi tôi. Cách cô ấy nói chuyện không giống bất cứ ai tôi từng gặp, tựa như làn gió xuân thổi qua.

Tôi và cô ấy không hề quen biết, IP của cô ấy ở rất xa, là một tỉnh mà tôi chưa từng đặt chân tới.

Dần dần, tôi đã vượt qua được, hoạt bát tung tăng trở lại. Ban đầu, còn tưởng cô ấy cũng giống như mình, đang giấu mình giãy giụa trong bóng tối.

Sau này mới biết, “cô ấy” là cựu trưởng khoa đã nghỉ hưu của một bệnh viện tâm lý nào đó ở miền bắc, tuổi tác xấp xỉ mẹ tôi. Ông trời đã sắp xếp thiên sứ đến cứu rỗi tôi.

2.
Bạn học đại học, nghiện liên minh huyền thoại, rúc trong kí túc xá chơi game đến mức bị lao phổi.
Năm ba nợ môn quá nhiều, bị nhắc nhở nhiều lần.
Cuối năm ba, thôn của họ được giải tỏa đền bù đất đai, chia được 5 căn nhà.
Thi lại liên tục, lấy được bằng tốt nghiệp, về nhà nằm ngửa hưởng thụ luôn.
Hôm qua thấy hắn đăng ảnh cưới vợ vừa giàu vừa đẹp, kèm dòng trạng thái "Ông trời không phụ người có công".

Tôi cạn cmn lời luôn. Vẫn chúc phúc nhé.

3.
Đồng nghiệp của tôi, hồi lớp 11 học Toán không khá lên nổi, thang điểm 10 mà chỉ được khoảng 6 điểm, có cố gắng thế nào cũng không ăn thua.

Nghỉ hè, đi ăn đám cưới ở thôn, gặp một người họ hàng bên nhà cô dâu, là một giáo viên khá ngầu.

Hai người qua lại một hồi, uống hết hai chai rượu trắng liền bắt đầu chén chú chén anh! Lúc thầy sắp đi, vỗ vai anh ấy nói chuyện toán cứ để thầy lo.
Vài ngày sau gửi cho anh ấy ba cuốn vở ghi chép tay dày cộp!
Tâm huyết nhiều năm!
Anh ấy coi như báu vật, cả kỳ nghỉ hè đều cắm đầu vào đó! Kỳ thi đại học năm 1997, môn toán thi được 9/10 điểm.

4.
Trưởng thành cực khổ và đau đớn lắm, may là vẫn có nhiều thứ bù đắp lại giúm mình xốc lại tinh thần.
Khi đã gặp thời, mọi cơ hội sẽ lao vào bạn một cách dễ dàng.

5.
Có chứ. Em họ tôi vì tối hôm trước kỳ thi đại học định uống thuốc ngủ để ngủ thật ngon giấc. Kết quả là cầm nhầm lọ thuốc, uống phải thuốc bổ não, thế là thức trắng một đêm. Đầu óc mơ hồ đi thi, vốn dĩ có thể đỗ trường top 1, kết quả điểm ra miễn cưỡng đỗ trường top 2.

Không còn cách nào đành học một trường đại học top 2 ở địa phương, vì bản thân thông minh, ở đại học hòa nhập rất tốt, kiếm được một suất giữ lại trường làm việc.

Ở lại trường mới được 2 tháng thì cục giáo dục đến trường mượn người, thế là cậu ấy sang cục giáo dục. Làm việc ở cục giáo dục rất tốt, lại còn bắt kịp đợt phân nhà, còn kiếm được một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ.

May mắn hơn nữa là sau đó ủy ban thành phố mượn người từ cục giáo dục, rồi lại chuyển sang ban tổ chức ủy ban thành phố, chính thức chuyển biên chế công chức. Sau đó, qua người quen giới thiệu mà quen được vợ là con nhà cán bộ cấp cao, hiện tại sự nghiệp rất thuận lợi. Năm ngoái còn được điều động xuống cấp huyện tuyến dưới để rèn luyện thực tế. Chắc là sắp thăng chức đến nơi rồi.

Bây giờ mỗi dịp lễ Tết, thị trấn, bí thư chính quyền địa phương nhà dì tôi, cả người ở ban tổ chức huyện đều đến nhà dì tôi chúc Tết.

Em họ tôi từng cảm thán, nếu không phải do trớ trêu mà uống nhầm thuốc, thì nói đâu bây giờ đang phải chịu cảnh cày như trâu ngựa ở thành phố nào đó rồi. Cho nên, con người ta phải tin vào vận may, tin vào số mệnh.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,588
Reaction score
0
Points
36
"Vô tình nhặt được bí kíp" là loại trải nghiệm gì?

Năm tư đại học, tôi đi thực tập ở một bệnh viện tâm thần chuyên khoa và bị các anh chị khóa trên lẫn bạn cùng khóa coi thường.

Thật ra cũng không trách họ được, vì chính tôi lúc đó một lòng một dạ ôn thi cao học, gần như bỏ bê thực tập.

Giảng viên hướng dẫn hỏi, các bạn cùng khóa đều nhiệt tình trả lời, còn tôi chỉ ngồi im một mình (vì tôi không biết trả lời). Bảo làm vài thao tác đơn giản, các bạn cùng khóa đều tích cực tham gia, còn tôi đứng bên cạnh lười biếng (vì tôi không biết làm).

Một hôm, tôi ôn đến chương nội tiết, vừa học thuộc phần u tuyến tụy tiết insulin xong thì đến bệnh viện.

Có một bệnh nhân được đưa vào, sắc mặt trắng bệch, tim đập nhanh, toát mồ hôi lạnh, cơ thể không ngừng nhảy múa mất kiểm soát. Một anh bác sĩ nội trú đi kéo tay bệnh nhân thì bị anh ta tát cho một cái thật mạnh.

Bệnh nhân được cho làm một loạt xét nghiệm, nhưng kết quả lại cho thấy mọi thứ đều bình thường, hỏi bệnh cũng chẳng khai thác được gì, khiến trưởng khoa nhíu mày.

Mấy thực tập sinh chúng tôi lén lút suy đoán, các anh bác sĩ nội trú tranh luận gay gắt, đưa ra đủ loại đáp án kỳ quặc, có người còn nói đến bệnh múa giật Huntington (là bệnh di truyền trội trên nhiễm sắc thể số 4 do đột biến gen làm thoái hóa tế bào thần kinh não bộ. Bệnh gây rối loạn vận động, suy giảm nhận thức và rối loạn tâm thần, thường khởi phát ở tuổi trung niên 30–40 tuổi và chưa có thuốc chữa khỏi hoàn toàn). Nghe mà trưởng khoa liên tục trợn mắt.

Mọi người cầm phiếu chụp cộng hưởng từ lên nghiên cứu rất kỹ. Còn tôi đột nhiên nảy ra một ý, bèn xin bệnh nhân tờ kết quả xét nghiệm mà khoa trước đó đã kê cho anh ta. Sau đó tôi phát hiện các chỉ số rất giống với nội dung tôi vừa học sáng nay: U tuyến tụy tiết insulin (đường huyết <40–45 mg/dL, insulin >3 MIU/L, tỷ lệ insulin/đường huyết ≥0,3) có thể gây hạ đường huyết từng cơn.

Trong lúc các anh chị đang tranh luận không ngớt, tôi yếu ớt nói một câu: “Có thể là u tuyến tụy tiết insulin.”

Sau đó mọi người đều im lặng, cùng quay đầu nhìn tôi, ngay cả các bác sĩ khác trong khoa cũng chạy tới hóng chuyện.

Đối diện với những ánh mắt nghi ngờ của họ, tôi đành phải ráng mặt dày nói thêm: “U tuyến tụy tiết insulin gây hạ đường huyết từng cơn, có thể dẫn đến các triệu chứng tâm thần khi phát bệnh, chẳng hạn như rối loạn tâm thần từng cơn, liệt nửa người, mất ngôn ngữ, rối loạn ý thức, múa giật từng cơn...”

Trưởng khoa đập mạnh vào đùi, xem đi xem lại tờ kết quả, sau đó đưa bệnh nhân đi làm kiểm tra. Mọi người đều đi theo, còn tôi thì không, rảnh quá chẳng có gì làm nên cầm cuốn sổ của trưởng khoa lên lật xem. Tôi nhìn thấy một thuật ngữ: “Hội chứng Brown–Schweider”.

Tôi ngơ luôn, học y bao nhiêu năm mà đây là lần đầu tiên tôi thấy thuật ngữ này. Tìm trên mạng cũng chẳng ra, tôi chỉ còn cách tự suy nghĩ. Vắt óc mãi, cuối cùng tôi nhớ đến một thuật ngữ tên là “Brown-Sequard”, phát âm hình như rất giống, hóa ra đây là cách vị bác sĩ này tự phiên âm. Tôi lại lật giáo trình thần kinh học ra xem, quả nhiên đúng là như vậy.

Sau đó, kết quả kiểm tra của bệnh nhân được đưa ra, quả nhiên là u tuyến tụy tiết insulin.

Ánh mắt trưởng khoa nhìn tôi dường như đã có chút thay đổi. Khi mọi người quay lại, mấy thực tập sinh cùng khóa với tôi đang phàn nàn rằng trưởng khoa thích làm khó dễ, toàn hỏi những câu vượt quá chương trình, chẳng hạn như “hội chứng Brown–Schweider”.

Trưởng khoa mỉm cười, cũng hỏi tôi đúng câu đó: “Hội chứng Brown–Schweider là gì?”
Mặc dù đã có chuẩn bị từ trước, tôi vẫn giả vờ suy nghĩ một chút rồi mới trả lời:
“Hội chứng Brown–Schweider, tức là cách phiên âm của Brown-Sequard syndrome, hay còn gọi là hội chứng bán cắt ngang tủy sống. Tổn thương cùng bên gây rối loạn cảm giác sâu và liệt kiểu neuron vận động trên ở phía dưới mức tổn thương, phía đối diện mất cảm giác đau và nhiệt từ 1–2 khoanh tủy bên dưới mức tổn thương.”

Nói đến đây, tôi nhận ra xung quanh đột nhiên im phăng phắc. Tôi ngẩng đầu lên thì thấy các thực tập sinh đều đang ngơ ngác, còn mấy anh bác sĩ nội trú đi ngang qua thì lộ vẻ kinh hãi.

Tôi tưởng họ nghi ngờ mình nói bừa nên bồi thêm một câu: “Giáo trình Thần kinh học, bản thứ 7, trang 58, đoạn thứ ba.” (Tôi vừa đọc xong cuốn sách đó cách đây chưa đầy mấy phút, còn chưa kịp quên.)

Xung quanh vang lên loạt tiếng lật sách sột soạt, sau đó mọi người đồng loạt hít vào hơi lạnh. Hôm đó bệnh nhân vừa hay mắc bệnh liên quan đến chương nội tiết, nên giảng viên hướng dẫn nhân cơ hội này hỏi các thực tập sinh rất nhiều câu hỏi về nội tiết, thậm chí còn đưa ra mấy câu hỏi hóc búa.

Thế nhưng như tôi đã nói ở trên, đúng hôm đó tôi vừa học xong chương nội tiết, nên câu nào cũng trả lời ngay lập tức, những người khác hoàn toàn không có cơ hội chen lời.

Từ đó, hình tượng của tôi trong mắt mọi người bắt đầu thay đổi một cách kỳ lạ.

Ban đầu, tôi bị coi là quá kém nên mới đứng ngoài lười biếng, vậy mà trong mắt họ, tôi lại biến thành người không thèm tham gia những công việc đơn giản và lặp đi lặp lại. Việc tôi không trả lời được câu hỏi của giảng viên hướng dẫn trước kia, cũng biến thành tôi không muốn trả lời những câu hỏi quá đơn giản.

Từ đó về sau, mỗi lần giảng viên hướng dẫn cố tình hỏi khó các thực tập sinh, thầy đều mặc định bỏ qua tôi. Thỉnh thoảng gặp đúng câu tôi biết, tôi vừa định lên tiếng thì thầy sẽ dùng ánh mắt ngăn lại, ý là để cơ hội rèn luyện cho các thực tập sinh khác.

Khổ nhất là trưởng khoa dường như đặc biệt coi trọng tôi. Trong mắt ông ấy, tôi đã trở thành một điển hình của người có thiên phú lại chịu khó học tập. Mỗi lần hội chẩn, ông ấy đều dẫn tôi theo, gặp những ca bệnh hiếm gặp, thậm chí ông ấy còn hỏi ý kiến của tôi.

Bị ép đến mức không còn cách nào khác, tôi đành phải buộc mình học hành chăm chỉ, mấy cuốn sách chuyên ngành gần như bị tôi lật đến nát bươm.

Lại còn phải ôn các môn thi cao học nữa, ngày nào tôi cũng phải học đến một, hai giờ sáng mới được ngủ. May mà vận may của tôi tốt, cho đến tận ngày kết thúc thực tập, tôi vẫn không để lộ sự thật rằng mình thực ra là đứa học hành rất kém.

Ngày kết thúc thực tập, tôi đang thu dọn tài liệu và sách vở thì trưởng khoa tìm đến tôi, rất chân thành hỏi tôi có muốn học cao học dưới sự hướng dẫn của ông ấy không. Nhưng thực ra tôi không muốn phát triển theo hướng tâm thần học, mà muốn vào một bệnh viện có tính tổng hợp cao hơn, nên tôi đã từ chối.

Nghe nói đến tận bây giờ, trưởng khoa vẫn cho rằng việc không tuyển được tôi làm nghiên cứu sinh là một trong những tiếc nuối lớn nhất cuộc đời ông ấy.

Câu chuyện của tôi cũng được lưu truyền trong bệnh viện đó từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tôi có một người bạn học hiện đang làm việc ở bệnh viện ấy. Theo lời cậu ấy kể, câu chuyện về tôi hiện giờ đã được “nâng cấp” qua rất nhiều phiên bản.

Phiên bản hiện tại là:
Nhiều năm trước, trong số các thực tập sinh từng xuất hiện một bà chị cực kỳ giỏi. Ngay cả những ca bệnh khó mà trưởng khoa, nay đã trở thành viện trưởng, cũng không hiểu nổi, cô ấy chỉ cần nói một câu đã chỉ ra được.

Thuật ngữ mà trưởng khoa vừa dịch từ một bài báo mới nhất tại chỗ, cô ấy có thể nói chính xác đến trang nào, đoạn nào, câu nào. Thậm chí cô ấy còn thuộc lòng cả cuốn Nội khoa, khiến các giảng viên hướng dẫn cũng không dám hỏi cô ấy, vì sợ cô ấy hỏi ngược lại một câu mà chính mình lại không trả lời được.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom