- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,359
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Cuộc sống cực kỳ may mắn là loại trải nghiệm gì?
1.
Là chính tôi.
Học mẫu giáo, mẹ đưa tôi đi xe buýt vào thành phố. Có người đặt chiếc tủ lạnh ngay trước chỗ ngồi, khiến tôi duỗi chân không được.
Giữa đường, xe gặp tai nạn. Kính chắn gió vỡ tung, cứa nát mặt người ngồi hàng ghế đầu. Thế nhưng hai mẹ con tôi lại không hề hấn gì. Trên thùng giấy bọc chiếc tủ lạnh cắm đầy những mảnh kính vỡ.
Lên tiểu học, tôi trèo vào công trường xây dựng chơi. Bất cẩn giẫm hụt chân, rơi từ tầng bốn xuống. May đúng bên dưới có mấy lớp đệm tre và lưới an toàn đỡ lại, nên tôi hoàn toàn không bị thương.
Hơn 20 tuổi, một lần băng qua đường, tôi vô thức liếc sang bên cạnh thì thấy một chiếc ô tô đang lùi với tốc độ rất nhanh lao về phía mình. Tôi liền nhào người lên trước một bước. Chiếc xe sượt qua ngay phía sau mông. Tôi vẫn bình an vô sự.
Năm 40 tuổi, tôi làm Bí thư phụ trách công tác tại một thôn. Đêm mùa mưa lũ, đang đi tuần thì tôi giẫm hụt chân, suýt ngã xuống dòng nước xiết. Đáng tiếc là được người khác kéo lại kịp thời, thế là mất luôn cơ hội được truy tặng danh hiệu liệt sĩ
))
Nếu không phải mệnh tốt số may, chắc giờ tôi đã đầu thai đến bốn lần rồi.
Sau vụ tai nạn xe buýt, vì mẹ còn phải mang tài liệu lên huyện nên bà đổi sang xe khác để đi tiếp. Còn tôi được gửi cho người quen quay về trấn đưa về nhà.
Bố nhìn thấy tôi một mình về thì rất ngạc nhiên. Tôi nói trên đường gặp tai nạn xe. Bố hỏi: "Mẹ con đâu?"
"Mẹ đi rồi ạ."
Giọng bố run run. Chỉ đến khi biết mẹ chỉ đổi xe để lên huyện giao tài liệu thì ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Dấu bàn tay in trên mông là vết thương duy nhất tôi phải chịu sau vụ tai nạn ấy.
Lần rơi từ tầng bốn xuống, tuy không bị thương nhưng đau lắm chứ. Đang định nằm lăn ra đất khóc lóc thì nhìn thấy bố đạp xe tới. Tôi lập tức bật dậy, giả vờ như vẫn đang chơi bình thường. Bố không phát hiện chuyện gì lạ, chứ nếu ông biết, chắc tôi sẽ bị đánh tanh bành.
Còn chuyện suýt rơi xuống sông mùa lũ, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa từng kể với bố. Ông già rồi, thôi đừng để ông phải thêm cú sốc nào nữa.
Có người nói số tôi như vậy chưa phải là tốt, phải thăng quan phát tài mới đúng. Tôi chỉ có thể nói mỗi người một suy nghĩ, mỗi người cũng có cách nhìn khác nhau về vật chất.
Tôi không có nhiều tham vọng vật chất. Không bệnh tật, không tai ương, lại còn trải qua những chuyện mà có lẽ cả đời nhiều người cũng chưa chắc gặp được, hơn nữa còn tận mấy lần. Bố mẹ vẫn khỏe mạnh, gia đình hạnh phúc. Với tôi, đó đã là những điều vô cùng quý giá.
Cũng xin chúc những ai mong muốn thăng quan phát tài đều sẽ đạt được điều mình mong ước.
2.
Tôi có một người bạn, học hết trung cấp rồi cưới vợ. Đặc biệt, vận may của cậu ấy đúng là khó tin.
Lần gặp tai nạn xe, có người tử vong, thế mà cậu nằm ngủ ở hàng ghế sau, thậm chí còn không thắt dây an toàn, vậy mà không hề bị thương.
Nhà xây trong con ngõ. Lúc xây xong thì tường rào vẫn chưa làm. Đúng lúc phía trước mở đường, dãy nhà đầu bị giải tỏa, thế là nhà cậu ấy trở thành nhà mặt tiền.
Khoảng năm 2012–2013, nhà cũ trong làng vừa mới xây lại để chuẩn bị cho thuê. Dù vật liệu không quá tốt nhưng diện tích rất lớn. Không ngờ vừa xây xong thì có thông báo giải tỏa. Diện tích được đền bù tăng lên gần gấp ba. Lúc đó cậu ấy chọn nhận toàn bộ bằng nhà (lựa chọn nhận đền bù bằng tiền hoặc nhà đất), thong thả làm chủ nhà cho thuê suốt mấy năm.
Đến khoảng năm 2018, vì thấy chất lượng nhà tái định cư không tốt, ngày nào cũng bị người thuê gọi than phiền, lại đúng lúc chuẩn bị kết hôn nên cậu ấy bán hai căn, đổi lấy một căn nhà trong khu trường học. Tiền còn dư thì mua rất nhiều vàng, còn có tin đồn là tới cả ký. Mấy năm nay giá nhà lao dốc, căn nhà khu trường học của cậu ấy cũng mất khoảng 20% giá trị. Nhưng giá vàng thì tăng gấp mấy lần.
Đi làm cũng vậy. Ban đầu kiếm được một công việc lương thấp, không có bảo hiểm, điểm duy nhất đáng giá là cực kỳ nhàn. Chỗ đó vốn dĩ sắp giải thể, ai ngờ lại được một đơn vị khác mua lại. Lương tăng vọt, lại có đầy đủ bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở, trong khi công việc vẫn nhàn như cũ.
Hai năm trước đi nhậu với bạn bè, đang uống thì cậu ấy bị viêm ruột tái phát nên về sớm. Sau khi cậu ấy đi, có một người say khướt đến nhập tiệc. Kết thúc cuộc nhậu, người đó vừa ra khỏi cửa thì bị đột quỵ qua đời. Ngoài cậu ấy ra, sáu bảy người còn lại cùng bàn mỗi người phải bồi thường hơn 200tr.
Có lần mua xe, lúc đầu xe của cậu ấy không đủ điều kiện nhận trợ cấp đổi xe cũ nên còn bực bội. Chưa đầy một tuần sau, tỉnh ban hành chính sách trợ cấp mới. Xe của cậu ấy vừa khéo nằm trong diện được hưởng, thế là vui vẻ nhận ngay 70 triệu.
Chơi game cũng vậy. Hai đứa nạp tiền cả đống mà vẫn không đỏ bằng cậu ấy - đứa chẳng nạp đồng nào nhưng vận may thì thuộc hàng khủng.
Đi biển chung, bọn tôi nhiều lắm chỉ bắt được vài con tôm nhỏ với cua con. Còn cậu ấy thì đến mức cá biển tự chui vào trong quần bơi.
Ngay cả con của cậu ấy cũng khiến người ta ghen tị. Chưa bao giờ phải ngồi kèm học, vậy mà môn nào cũng gần như đạt điểm tuyệt đối.
1.
Là chính tôi.
Học mẫu giáo, mẹ đưa tôi đi xe buýt vào thành phố. Có người đặt chiếc tủ lạnh ngay trước chỗ ngồi, khiến tôi duỗi chân không được.
Giữa đường, xe gặp tai nạn. Kính chắn gió vỡ tung, cứa nát mặt người ngồi hàng ghế đầu. Thế nhưng hai mẹ con tôi lại không hề hấn gì. Trên thùng giấy bọc chiếc tủ lạnh cắm đầy những mảnh kính vỡ.
Lên tiểu học, tôi trèo vào công trường xây dựng chơi. Bất cẩn giẫm hụt chân, rơi từ tầng bốn xuống. May đúng bên dưới có mấy lớp đệm tre và lưới an toàn đỡ lại, nên tôi hoàn toàn không bị thương.
Hơn 20 tuổi, một lần băng qua đường, tôi vô thức liếc sang bên cạnh thì thấy một chiếc ô tô đang lùi với tốc độ rất nhanh lao về phía mình. Tôi liền nhào người lên trước một bước. Chiếc xe sượt qua ngay phía sau mông. Tôi vẫn bình an vô sự.
Năm 40 tuổi, tôi làm Bí thư phụ trách công tác tại một thôn. Đêm mùa mưa lũ, đang đi tuần thì tôi giẫm hụt chân, suýt ngã xuống dòng nước xiết. Đáng tiếc là được người khác kéo lại kịp thời, thế là mất luôn cơ hội được truy tặng danh hiệu liệt sĩ
Nếu không phải mệnh tốt số may, chắc giờ tôi đã đầu thai đến bốn lần rồi.
Sau vụ tai nạn xe buýt, vì mẹ còn phải mang tài liệu lên huyện nên bà đổi sang xe khác để đi tiếp. Còn tôi được gửi cho người quen quay về trấn đưa về nhà.
Bố nhìn thấy tôi một mình về thì rất ngạc nhiên. Tôi nói trên đường gặp tai nạn xe. Bố hỏi: "Mẹ con đâu?"
"Mẹ đi rồi ạ."
Giọng bố run run. Chỉ đến khi biết mẹ chỉ đổi xe để lên huyện giao tài liệu thì ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Dấu bàn tay in trên mông là vết thương duy nhất tôi phải chịu sau vụ tai nạn ấy.
Lần rơi từ tầng bốn xuống, tuy không bị thương nhưng đau lắm chứ. Đang định nằm lăn ra đất khóc lóc thì nhìn thấy bố đạp xe tới. Tôi lập tức bật dậy, giả vờ như vẫn đang chơi bình thường. Bố không phát hiện chuyện gì lạ, chứ nếu ông biết, chắc tôi sẽ bị đánh tanh bành.
Còn chuyện suýt rơi xuống sông mùa lũ, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa từng kể với bố. Ông già rồi, thôi đừng để ông phải thêm cú sốc nào nữa.
Có người nói số tôi như vậy chưa phải là tốt, phải thăng quan phát tài mới đúng. Tôi chỉ có thể nói mỗi người một suy nghĩ, mỗi người cũng có cách nhìn khác nhau về vật chất.
Tôi không có nhiều tham vọng vật chất. Không bệnh tật, không tai ương, lại còn trải qua những chuyện mà có lẽ cả đời nhiều người cũng chưa chắc gặp được, hơn nữa còn tận mấy lần. Bố mẹ vẫn khỏe mạnh, gia đình hạnh phúc. Với tôi, đó đã là những điều vô cùng quý giá.
Cũng xin chúc những ai mong muốn thăng quan phát tài đều sẽ đạt được điều mình mong ước.
2.
Tôi có một người bạn, học hết trung cấp rồi cưới vợ. Đặc biệt, vận may của cậu ấy đúng là khó tin.
Lần gặp tai nạn xe, có người tử vong, thế mà cậu nằm ngủ ở hàng ghế sau, thậm chí còn không thắt dây an toàn, vậy mà không hề bị thương.
Nhà xây trong con ngõ. Lúc xây xong thì tường rào vẫn chưa làm. Đúng lúc phía trước mở đường, dãy nhà đầu bị giải tỏa, thế là nhà cậu ấy trở thành nhà mặt tiền.
Khoảng năm 2012–2013, nhà cũ trong làng vừa mới xây lại để chuẩn bị cho thuê. Dù vật liệu không quá tốt nhưng diện tích rất lớn. Không ngờ vừa xây xong thì có thông báo giải tỏa. Diện tích được đền bù tăng lên gần gấp ba. Lúc đó cậu ấy chọn nhận toàn bộ bằng nhà (lựa chọn nhận đền bù bằng tiền hoặc nhà đất), thong thả làm chủ nhà cho thuê suốt mấy năm.
Đến khoảng năm 2018, vì thấy chất lượng nhà tái định cư không tốt, ngày nào cũng bị người thuê gọi than phiền, lại đúng lúc chuẩn bị kết hôn nên cậu ấy bán hai căn, đổi lấy một căn nhà trong khu trường học. Tiền còn dư thì mua rất nhiều vàng, còn có tin đồn là tới cả ký. Mấy năm nay giá nhà lao dốc, căn nhà khu trường học của cậu ấy cũng mất khoảng 20% giá trị. Nhưng giá vàng thì tăng gấp mấy lần.
Đi làm cũng vậy. Ban đầu kiếm được một công việc lương thấp, không có bảo hiểm, điểm duy nhất đáng giá là cực kỳ nhàn. Chỗ đó vốn dĩ sắp giải thể, ai ngờ lại được một đơn vị khác mua lại. Lương tăng vọt, lại có đầy đủ bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở, trong khi công việc vẫn nhàn như cũ.
Hai năm trước đi nhậu với bạn bè, đang uống thì cậu ấy bị viêm ruột tái phát nên về sớm. Sau khi cậu ấy đi, có một người say khướt đến nhập tiệc. Kết thúc cuộc nhậu, người đó vừa ra khỏi cửa thì bị đột quỵ qua đời. Ngoài cậu ấy ra, sáu bảy người còn lại cùng bàn mỗi người phải bồi thường hơn 200tr.
Có lần mua xe, lúc đầu xe của cậu ấy không đủ điều kiện nhận trợ cấp đổi xe cũ nên còn bực bội. Chưa đầy một tuần sau, tỉnh ban hành chính sách trợ cấp mới. Xe của cậu ấy vừa khéo nằm trong diện được hưởng, thế là vui vẻ nhận ngay 70 triệu.
Chơi game cũng vậy. Hai đứa nạp tiền cả đống mà vẫn không đỏ bằng cậu ấy - đứa chẳng nạp đồng nào nhưng vận may thì thuộc hàng khủng.
Đi biển chung, bọn tôi nhiều lắm chỉ bắt được vài con tôm nhỏ với cua con. Còn cậu ấy thì đến mức cá biển tự chui vào trong quần bơi.
Ngay cả con của cậu ấy cũng khiến người ta ghen tị. Chưa bao giờ phải ngồi kèm học, vậy mà môn nào cũng gần như đạt điểm tuyệt đối.

