• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạch Hải Đường - Cuộc đời đầy bi kịch của tướng cướp lừng danh

Series 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 11: MÀN ĐÀO THOÁT KHÔNG TƯỞNG – BỊ CÙM CHẶT TAY CHÂN VẪN ĐỤC TƯỜNG VƯỢT NGỤC

Hai tay bị còng, hai chân bị cùm biệt lập, lại đang mang 3 vết đạn chưa lành, nhưng Bạch Hải Đường đã thực hiện một màn 'ảo thuật' chấn động lịch sử nhà giam. Chỉ trong một đêm mưa, gã tướng cướp đã khoét thủng bức tường kiên cố để biến mất không dấu vết, để lại dòng chữ ngạo mạn thách thức toàn bộ lực lượng tầm nã: “Nơi đây không phải là nơi dừng bước giang hồ của Bạch Hải Đường - tức Truyện”.

Nguồn: Báo Người Đưa Tin, 2012
Tác giả: Võ Thu Sơn
—-
Sau khi khống chế được Bạch Hải Đường, hai tổ công tác đặc biệt của Thị đội Long Xuyên coi như đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Nhưng để có được một chiến công xuất sắc như thế, các trinh sát của Thị đội đã bỏ ra ba năm trời theo dấu Bạch Hải Đường từ khi hắn trốn khỏi trại giam. Để lần theo dấu vết của con cáo già này thật không dễ dàng, nếu không muốn nói là gần như theo… bóng chim tăm cá.

Đêm 22/3/1980 vẫn còn ghi đậm dấu ấn đối với những trinh sát Thị đội, đặc biệt là các anh em có nhiệm vụ đeo bám, truy lùng hắn khắp mọi địa bàn. Khi bập được chiếc còng số tám vào hai cổ tay Bạch Hải Đường các trinh sát mới nhẹ nhõm. Và lúc bấy giờ họ mới dám mơ đến một giấc ngủ ngon.

Bạch Hải Đường sau đó được dẫn giải về bàn giao cho công an tỉnh An Giang. Hắn bị giam chung buồng với bốn đối tượng khác. Do là đối tượng nguy hiểm đặc biệt nên cả lẫn ngày đêm hai tay Bạch Hải Đường luôn bị còng và hai chân bị cùm trừ những lúc ăn uống hay phải đi vệ sinh. Một chân Bạch Hải Đường còn bị "ăn" ba viên đạn. Những vết thương này chỉ trúng ở phần mềm nên không nguy hiểm đến tính mạng và y tế nhà giam đã tập trung chữa trị cho hắn. Đến lúc cả ba vết thương kéo da non, có dấu hiệu ổn định. Trong lúc ai cũng tưởng Bạch Hải Đường chịu ăn cơm trại giam, "ngoan ngoãn" chữa lành thương tật và ăn năn hối cải thì đùng một cái, hắn trốn trại như có phép thần thông.

Đó là một đêm giữa tháng 5/1980, chỉ sau ba tháng bị bắt giam, lợi dụng lúc trời mưa, Bạch Hải Đường đã đào thoát cùng với bốn đối tượng giam cùng phòng. Tin tên tướng cướp "huyền thoại" vượt ngục không chỉ làm cán bộ, chiến sĩ quản giáo trại giam hết sứ bất ngờ mà lãnh đạo các phòng, ban nghiệp vụ công an tỉnh khi đến hiện trường để khảo sát cũng không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao trong lúc Bạch Hải Đường hai tay, hai chân đều bị còng, bị cùm, một chân còn mang thương tích. Hơn nữa, buồng giam rất kiên cố mà hắn có thể đục một lỗ hổng lớn trên bức tường rồi cùng bốn can phạm khác đào tẩu. Thậm chí, trước khi hắn bỏ lại còng và cùm chân nằm chỏng chơ còn ngạo mạn viết lên tường dòng chữ: "Nơi đây không phải là nơi dừng bước giang hồ của Bạch Hải Đường - tức Truyện".
Vụ "bốc hơi" không một dấu vết của Bạch Hải Đường
Một tháng, rồi hai tháng trôi qua sau Bạch Hải Đường trốn trại, tin tức về hắn vẫn không có gì rõ ràng. Từ khi đào thoát, dường như hắn đã… bốc hơi lên trời. Các trinh sát tỏa đi khắp các tỉnh Bạc Liêu, Cần Thơ, Kiên Giang, Đồng Tháp… là những địa bàn có người thân của Bạch Hải Đường hoặc bạn bè, quan hệ xã hội của hắn cũng không cung cấp được chút manh mối nào. Kể cả các bệnh viện, nơi mà tướng cướp có thể vào điều trị vết thương cũng được các mũi trinh sát bám chặt, truy xét cũng không tìm ra được dấu vết. Phải nói là không chỉ lãnh đạo CA tỉnh, mà chỉ huy các lực lượng truy lùng Bạch Hải Đường và bốn đối tượng cùng hắn vượt ngục đều ngày đêm như ngồi trên đống lửa.

Tất nhiên để "sổng" Bạch Hải Đường là sơ suất của cán bộ, chiến sĩ quản lý trại giam nhưng cả lực lượng công an tỉnh cũng không thể ngồi yên. Bởi lần này vượt trại, Bạch Hải Đường sẽ cực kỳ cảnh giác và rất nguy hiểm. Không dễ gì bắt lại được hắn, ít nhất cũng trong thời gian ngắn.

Lãnh đạo công an tỉnh An Giang đã tổ chức nhiều cuộc họp với các phòng, ban nghiệp vụ để bàn kế hoạch truy lùng Bạch Hải Đường và gần như toàn bộ trinh sát giỏi, có kinh nghiệm đều được tập trung làm nhiệm vụ này. Một nhiệm vụ khẩn cấp vì để tên tướng cướp ngoài vòng pháp luật ngày nào thì hậu quả sẽ rất khó lường.

Lúc đó đồng chí Nguyễn Thanh Sang là trưởng phòng CSHS và đồng chí Phạm Thanh Sơn là đội trưởng Đội trọng án và các trinh sát ở mũi chủ công đều thống nhất nhận định: Nếu chưa tìm ra tung tích của tướng cướp thì trước mắt tập trung truy bắt bằng được bốn đối tượng trong vụ vượt trại cùng Bạch Hải Đường. Trong số bốn đối tượng này chắc chắn sẽ có kẻ biết manh mối về Bạch Hải Đường. Đây là cái "tay nắm" để đẩy bật cánh cửa tìm ra tung tích của tên cướp nguy hiểm này.

Nhờ thống nhất nhận định, đi đúng hướng và bằng các biện pháp nghiệp vụ sắc bén, trong một thời gian ngắn, tên "Chỉ" (vì lý do nghiệp vụ nên đổi tên-PV), một trong bốn đối tượng đào tẩu cùng Bạch Hải Đường trong đêm đó đã bị tóm cổ. Khai thác Chỉ may mắn là hắn đã "phun" ra nơi lẩn trốn của Bạch Hải Đường.

Vị khách bất ngờ
Người được giao nhiệm vụ nặng nề đi bắt Bạch Hải Đường không ai khác hơn là đồng chí Phạm Thanh Sơn, đội trưởng Đội trọng án. Đồng chí Sơn là người rất giỏi võ và có sức khỏe cực tốt, phản ứng nhanh, tính cách quyết liệt. Sơn chọn ra hai trinh sát thiện nghệ là Lê Trường Thanh và Nguyễn Trường Sơn. Cả ba đều hiểu tánh, ý nhau và đã cùng kề vai sát cánh trong công tác nên có sự phối hợp nhịp nhàng, hỗ trợ nhau rất tốt. Tổ công tác ba người này trang bị súng ngắn, cơ số đạn đầy đủ, cùng với một tài xế và tên Chỉ, người dẫn đường. Họ nhanh chóng xuất phát bằng ô tô về hướng Sóc Trăng. Đó là ngày 25/7/1980.

Chiều hôm đó, lúc 3h, xe ô tô công tác chở tổ truy bắt Bạch Hải Đường dừng ở một địa điểm bí mật. Rồi tên Chỉ đi một mình tiến vào căn nhà nằm ở ngoại ô TX.Sóc Trăng ẩn sâu trong một vườn cây um tùm. Ở góc vườn có một thanh niên mắc võng nằm đong đưa có vẻ nhàn hạ. Hình như gã này đang thiu thiu ngủ dưới bóng mát của tán cây. Ông anh rể của Bạch Hải Đường đưa tên Chỉ vào rồi cúi thấp bên võng, ghé tai Bạch Hải Đường nói: "Có khách tới chơi nè Truyện, dậy mau đi!". Nghe thấy thế, Bạch Hải Đường ngồi dậy, vừa kịp nhận ra "ông anh" kết nghĩa trong tù. Hắn tay bắt mặt bừng rồi hai người ôm nhau thắm thiết, chứng tỏ họ có mối quan hệ khá thân tình. Hàn huyên được một lúc, Bạch Hải Đường nhờ ông anh rể làm vài món nhậu để hắn lai rai với ông anh đã lâu không gặp. Nhưng tên Chỉ khoát tay: “Thôi khỏi phiền gia chủ, tôi với chú kéo nhau ra quán lai rai tâm sự thoải mái hơn”.

Bạch Hải Đường thay quần áo rồi đi với tên Chỉ ra ngoài đường tìm một ngôi quán không xa nhà của ông anh rể để nhậu. Tên tướng cướp mưu mô rất cảnh giác. Dù rất tin tưởng ông anh kết nghĩa trong tù nhưng vẫn không dám đi xa nơi địa bàn mà hắn không quen thuộc. Vừa ngồi xuống ghế, mồi kêu chưa kịp mang ra, hắn đã linh tính thấy điều gì nên đảo mắt quan sát một vòng và nhấp nhổm người muốn đứng lên. Lúc này từ phía bên kia đường ngay trước cửa quán thượng úy Phạm Thanh Sơn nhìn sang cũng phát hiện ra bộ điệu của Bạch Hải Đường. Thấy vậy, thượng úy Sơn ra hiệu cho trinh sát Lê Trường Thanh băng nhanh qua đường. Vừa lao sang trước cửa quán, Phạm Thanh Sơn vừa móc súng chĩa về phía Bạch Hải Đường hô khẩu lệnh: “Bạch Hải Đường, đưa tay lên. Mày đã bị bắt!”.

Bạch Hải Đường phản xạ rất nhanh. Hắn xô ghế, đảo người phóng về hướng cửa sau của quán. Đã quan sát trước ngôi quán nên Lê Trường Thanh biết cửa sau không có lối thoát nên anh đưa khẩu súng của mình cho Phạm Thanh Sơn để rảnh tay ôm vật với tướng cướp. Khi Lê Trường Thanh lao tới, Bạch Hải Đường đảo người sử dụng liên hoàn cước ngăn chặn đối thủ, Lê Trường Thanh gồng mình hứng đòn. Mặc dù nhận mấy cú đá nhưng đồng chí Thanh vẫn tiếp tục lao tới húc thật mạnh vào bụng Bạch Hải Đường khiến hắn té sấp, đập đầu vào cái lò nấu trấu của quán. Cú đập đầu khiến hắn loạng choạng nhưng rồi gượng dậy được ngay và tiếp tục quần thảo với Lê Trường Thanh. Bị Thanh ôm cứng nhưng Bạch Hải Đường vẫn nhanh chóng ra đòn quyết liệt để thoát thân. Trong khi đó Lê Trường Thanh cũng quyết bắt bằng được Bạch Hải Đường nên càng ôm chặt hắn từ phía sau, cố xoay mặt Bạch Hải Đường về phía Phạm Thanh Sơn và la lớn: "Anh Sơn cứ bắn thẳng, không để hắn thoát được. Đừng lo cho tôi".

Nhưng Phạm Thanh Sơn đang trong tư thế hai tay cầm hai khẩu súng ngắn, ở cự ly rất gần, nếu bắn Bạch Hải Đường thì Lê Trường Thanh cũng "dính" đạn nên lúng trúng tìm vị trí thích hợp và cơ hội vàng để viên đạn đi trúng đích mà không làm Lê Trường Thanh bị thương, thậm chí hy sinh. Phạm Thanh Sơn hai tay hai súng, hơi khuỵu chân trước xuống làm điểm tựa, khẩu súng bên tay phải cũng chếch một góc. Đợi Lê Trường Thanh hô bắn tiếng thứ ba, Sơn siết cò…bốn phát đạn bay ra. Bạch Hải Đường gục xuống.
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới

—-
Sau 2 tháng 'bốc hơi' như không khí, Bạch Hải Đường sa lưới tại Sóc Trăng dưới họng súng của Thượng úy Phạm Thanh Sơn. Ăn thêm 4 viên đạn K59, gã tướng cướp lừng danh cuối cùng cũng phải chịu khuất phục. Thế nhưng, ngay cả khi đã nằm trong buồng biệt giam với xiềng xích bủa vây, hắn vẫn khiến quản giáo phải kinh hãi bởi những khả năng dị thường chưa từng có.
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 12 (Kỳ cuối): MÀN ẢO THUẬT CUỐI CÙNG SAU SONG SẮT VÀ CÁI CHẾT CÔ ĐỘC TRONG NHÀ GIAM

Còng số 8, khóa cùm hay những họng súng quân dụng dường như vẫn chưa đủ để khuất phục bản năng của con thú hoang mang tên Bạch Hải Đường. Ngay cả khi đã rơi vào bước đường cùng, hắn vẫn phô diễn những kỹ năng 'ảo thuật' kinh điển, biến nhà giam kiên cố thành sàn diễn cuối cùng của đời mình. Nhưng công lý vốn không có ngoại lệ, và cái giá phải trả cho một kiếp giang hồ lẫy lừng lại cay đắng đến mức không ai có thể ngờ tới...

Nguồn: Báo Người Đưa Tin, 2012
Tác giả: Võ Thu Sơn
—-
Sau khi ăn bốn viên đạn từ nóng súng K59 của đồng chí Phạm Thanh Sơn, Bạch Hải Đường không chết. Những viên đạn này găm thẳng vào đùi của tên tướng cướp khét tiếng giang hồ. Lập tức còng số 8 bập vào cổ tay hắn. Hai đồng chí Lê Trường Thanh và Phạm Thanh Sơn áp giải Bạch Hải Đường ra xe trực chỉ nhà giam Vàm Cống.

Khi nằm thẳng cẳng trên xe, Bạch Hải Đường đã tỉnh dậy sau cơn choáng vì dính bốn phát đạn và máu tuôn ướt đẫm phần đùi. Hắn có sức khỏe lạ kỳ và nói chuyện tỉnh bơ, khen các trinh sát đã làm hắn thất thủ: "Các ông lỳ đòn và "độp" cũng giỏi lắm. Tôi đã tính sai một nước cờ nên mới chịu thúc thủ. Bạch Hải Đường thua rồi".

Tháo khóa, còng như biểu diễn ảo thuật
Và quả đúng như thế, lần này Bạch Hải Đường không còn cơ hội để đào thoát nữa. Lần trước hắn bị các trinh sát Thị đội "để" ba phát đạn vào chân, còn bây giờ là trinh sát Đội trọng án của CA ghim bốn phát nữa ở chân còn lại. Lãnh tới bảy phát đạn trong vòng hai tháng dù có sức khỏe tốt đến đâu, gan lỳ tới cỡ nào cũng phải "xuống máu". Bạch Hải Đường lần này ở trong trại giam là như vậy.

Bạch Hải Đường được chữa trị vết thương và biệt giam với chế độ còng hai tay, hai chân, chỉ được xê dịch trong phạm vi giới hạn. Sức khỏe yếu, thương tật chưa lành, tâm trí xáo trộn nên mỗi khi lấy khẩu cung xong hắn đều cam kết sẽ "hoàn lương" nhưng rồi vẫn có ý định vượt ngục.

Cả ngày lẫn đêm, Bạch Hải Đường đều mang còng tay lẫn còng chân. Tuy nhiên, những dụng cụ này đối với hắn giống như trò chơi mở trong 30 giây. Hắn sinh ra là để "chuyên trị" các loại khóa và ổ khóa. Còng số 8 bập hai cổ tay, nhưng chẳng biết làm thế nào hắn có thể mở trong vòng một phút, rồi tới mở khóa cùm chân, cũng như ảo thuật gia.

Một buổi trưa, cán bộ quản giáo Trần Thanh Bình có nhiệm vụ quản lý Bạch Hải Đường sau khi ăn cơm trưa và định nghỉ trưa thì nghe có tiếng động khả nghi từ phòng giam của hắn. Anh đi qua kiểm tra bỗng cảm thấy không tin ở mắt mình. Trên sàn phòng, chỗ Bạch Hải Đường bị còng tay, cùm chân chỉ còn trơ lại còng và cùm. Trong khi đó, Bạch Hải Đường đang làm người nhện, đu lên trần phòng giam định gỡ lưới ngăn… đào thoát. Đồng chí Bình không biết làm thế nào chân còn bị thương, bị cùm, tay còn bị còng mà hắn tháo nhoáng ra được rồi phóng người đu trên trần phòng giam rất cao. Khi phát hiện, Bình đã ra lệnh: "Mày xuống ngay đi Truyện, định làm chuyện liều lĩnh trốn ra ngoài nữa hả?". Bạch Hải Đường phóng xuống nhẹ như chiếc lá. Cái chân bị thương tới bốn dấu đạn vẫn khỏe khoắn như không. Hắn còn ngụy biện:"Tối qua tôi ngủ mơ, thấy bà già hiện về bảo phải trốn ra ngoài chứ nằm trong này trước sau gì cũng chết. Tôi sợ chết nên muốn ra ngoài theo lời bà già báo mộng vậy thôi".

Còn việc tháo còng, hắn giải thích rằng ở một mình trong buồng giam hắn quá rảnh, nhiều thời gian trống chẳng biết làm gì cho đỡ buồn nên mày mò tháo còng, mở khóa cùm nghịch chơi. Còng, khóa loại nào, cỡ nào Bạch Hải Đường cũng mở nhanh như chớp. Đến nỗi Trần Thanh Bình phải thay khóa liên tục. Nhưng thay hết khóa hắn vẫn mở được. Điên máu quá, Bình quát: "Mày hết chuyện làm rồi sao Truyện. Cứ mở khóa còng mãi vậy, rồi khóa đâu để tao thay?". Bạch Hải Đường mỉm cười đáp: " Em mở chơi thôi mà rồi…tự khóa lại".

Bạch Hải Đường đã giải thích đơn giản như thế. Nhưng đối với cán bộ quản giáo thì đó không phải là chuyện nhỏ. Ai chứ với Bạch Hải Đường thì không thể chủ quan. Do đó quản giáo Bình có sáng kiến dùng một cây sắt to, dài móc cùm khóa chân Bạch Hải Dường xuyên vào đó để cây sắt xuyên qua phòng mình rồi bóp ống khóa bên ấy. Thế là Bạch Hải Đường "bó tay", không có ống khóa cùm nào để giỡn chơi nữa. Từ đó họ mới có thể "quản lý" được Bạch Hải Đường.

Và cũng từ đó, mộng giang hồ đã tắt lịm sau song sắt nhà giam. Hắn hết ý định đào tẩu. Rồi hai lần bị bảy phát đạn, sức khỏe cạn kiệt dần, ý chí hao mòn, tinh thần xuống dốc, suy sụp với những nỗi hận tình, hận đời, Bạch Hải Đường lâm bệnh tật triền miên cho đến khi mất tại phòng giam số 15 (trại giam CA tỉnh An Giang). Năm đó, Bạch Hải đường mới 33 tuổi. Cái tuổi còn quá trẻ cho một đời người.

Huyền thoại và sự thực về tướng cướp
Trên cơ thể Bạch Hải Đường xăm chi chít những hình vẽ và câu minh họa, chú thích. Hình vẽ thì từ Phật tới rồng, đại bàng, lưỡi dao, bông hoa tới…con tim rỉ máu. Câu chữ minh họa, chú thích thì từ văn chương biền ngẫu tới bác học. Đây là những câu mà có lẽ chính Bạch Hải Đường cũng không hiểu nổi, hiểu hết và hiểu cho đúng. Còn hận đời thì kiểu "ghét kẻ tiểu nhân, thương người quân tử", nhưng hận tình thì khá…ác liệt. Bởi Bạch Hải Đường có rất nhiều vợ, nhân tình và không có ai cưới hỏi đàng hoàng vì hắn có đàng hoàng đâu mà cưới hỏi.

Từ trước đến nay, nói đến tướng cướp Bạch Hải Đường ai cũng phải công nhận là hắn rất mê gái đẹp. Nhiều lần tên này phạm tội cũng vì muốn có nhiều tiền để cung phụng gái đẹp. Tuy nhiên, có một sự thực đau lòng là gần như cuối cùng các cô gái đẹp này đều phản bội lại hắn, cho hắn "mọc sừng". Và không có câu chú thích nào minh họa cho các hình xăm ấn tượng và đúng với bản chất của Bạch Hải Đường hơn là hình xăm cô gái lõa thể cạnh đấy có trái tim bị lưỡi dao đâm xuyên quá rỉ máu từng giọt. Ngay ở dưới có câu chú thích minh họa: "Hận kẻ bạc tình". Cho tới những ngày cuối đời nằm trong trại giam cho tới khi nhắm mắt, không thấy có bà vợ nào, hoặc những người tình trẻ đẹp nào tới trại giam thăm nuôi hắn. Bạch Hải Đường hoàn toàn chết trong cô độc.

Bạch Hải Đường tức Nguyễn Ngọc Truyện sự thật chỉ là một tên "đá xế nóng", tức ăn trộm xe ngoài đường, nâng lên một bậc tới tên trèo tường khoét vách, tức "nhập nha" lấy trộm tài sản. Vụ cướp cuối đời là vụ "ăn may" 100 cây vàng vì có người chỉ điểm là tên Hùng "râu", mục tiêu cướp lại là chiếc ghe neo đậu trên sông có một người đàn ông và ba phụ nữ yếu đuối. Do Đại úy Nguyễn Văn Triệu, Phó chỉ huy cảnh sát TX.Long Xuyên tức khí vì bị Nguyễn Ngọc Truyện (lúc đó chưa nổi tiếng và mang biệt danh Bạch Hải Đường) đột nhập vào nhà lấy tài sản mà bắt mãi không được nên phát lệnh tầm nã nhờ các báo Sài Gòn lúc đó đăng với biệt danh là Bạch Hải Đường và nâng hắn lên thành "tướng cướp". Có lẽ, Đại úy Triệu cũng muốn vớt vát lại danh dự vì một tướng cướp sẽ khó đối phó hơn là là một tên ăn trộm vặt.

Do được Đại úy Triệu "tặng" không cho biệt danh Bạch Hải Đường nên hắn bỗng dưng nổi tiếng. Chính Nguyễn Ngọc Truyện cũng không biết cái tên này từ đâu ra. Còn Đại úy Triệu có lẽ cũng muốn chứng tỏ mình cũng là một tay có đọc sách và có lẽ cũng đọc ở đâu đó thấy tên Bạch Hải Đường nghe có vẻ lãng mạn nên chớp "tặng" ngay cho Truyện. Thật ra Hải Đường là tên của một loài hoa của Trung Quốc. Bạch là trắng, một đóa hải đường trắng, thế thôi. Cũng chính vì cái tên ấy bị tầm nã mà nhiều báo đăng vừa lãng mạn, vừa mơ hồ về một tên tướng cướp nguy hiểm. Chính hàng xóm chẳng ai biết Bạch Hải Đường mà chỉ biết có Nguyễn Ngọc Truyện.

Nổi danh nhờ sự hư cấu trong các bộ phim, sân khấu
Và cũng chính vì sự nổi tiếng này, nên từ trước năm 1975, tướng cướp Bạch Hải Đường đã được dựng thành tuồng cải lương, lên sân khấu kịch, làm phim. Các tác giả đã hư cấu, thêu dệt thành một "huyền thoại" khiến Bạch Hải Đường giống như một tay anh chị lừng lẫy giang hồ, hào hoa phong nhã, được nhiều cô gái mê mệt và cuối cùng chết trong hào quang ấy.
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới

—-
Mở được mọi loại khóa trên đời, nhưng Bạch Hải Đường lại hoàn toàn bất lực trước 'ổ khóa' của định mệnh. Đóa hải đường trắng lừng lẫy thực chất chỉ là một ảo ảnh phù du mọc lên từ vũng bùn tội lỗi, để rồi lụi tàn lặng lẽ trong căn phòng giam số 15 lạnh lẽo. Hắn ra đi ở tuổi 33, không một người thân, không một bóng hồng bên cạnh. Hào quang giang hồ tắt lịm, để lại bài học đắt giá: Khi chọn con đường lầm lạc, cái giá phải trả sau cùng luôn là sự cô độc đến tận cùng xương tủy!
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom