- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,029
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Bạn đã gặp đồng nghiệp kỳ lạ nào ở chỗ làm chưa ?
Hôm nay cơ quan tôi có một đồng nghiệp mới đến làm, nhưng chỉ làm nửa ngày rồi xin nghỉ luôn.
Mà lý do cô ấy nghỉ việc, rất có thể có liên quan đến tôi, vì trong suốt nửa ngày đi làm ấy, tôi là người duy nhất có trao đổi công việc với cô ấy.
Trao đổi công việc cũng rất đơn giản. Vì là ngày đầu tiên đi làm nên sếp cũng không dám giao việc quá phức tạp hay quan trọng cho cô ấy, chỉ bảo tôi đưa cho cô ấy một việc nhẹ nhàng nhất mà tôi đang làm - đối chiếu báo cáo số liệu - để cô ấy thử làm trước.
Thế là tôi cầm bảng biểu sang, hướng dẫn cách thao tác cho cô ấy. Thực ra công việc cực kỳ đơn giản: vào website nội bộ tra số liệu cực trị rồi tổng hợp vào một bảng.
Bình thường vừa tổng hợp vừa đối chiếu thì nửa tiếng là xong. Nhưng nghĩ đến việc cô ấy là người mới hôm nay đi làm ngày đầu nên tôi cũng không kỳ vọng cao, thậm chí còn không đưa deadline, chỉ bảo cô ấy cứ làm trước đi, có gì không hiểu thì hỏi tôi.
Sau đó tôi quay về làm việc của mình. Cứ thế trôi qua cả buổi sáng. Bên tôi có vài việc phát sinh nên phải tăng ca mới xong. Những người khác đều đã về hết, cô ấy thấy vậy cũng bắt đầu dọn đồ rồi chào tôi ra về. Đúng lúc công việc tôi đang làm cũng liên quan đến cái bảng kia nên tôi tiện miệng hỏi cô ấy một câu: “Cô đối chiếu đến đâu rồi?”
Cô ấy ấp úng không nói rõ. Tôi thì nóng tính nên đi thẳng tới máy tính của cô ấy, nghĩ bụng nếu làm gần xong rồi thì tôi copy luôn, buổi trưa còn đỡ phải tăng ca thêm. Kết quả nhìn kỹ mới phát hiện cô ấy mới chỉ đối chiếu được… 4 con số.
Một bảng có tổng cộng 150 số liệu, cô ấy làm cả buổi sáng mà chỉ đối chiếu xong 4 số.
Nói thật, lúc phát hiện điều này tôi thậm chí còn không tức giận, mà là cảm thấy vừa hoang đường vừa khó hiểu, đến mức tò mò. Tôi thật sự muốn biết rốt cuộc cô ấy làm kiểu gì được như thế.
Vì suốt buổi sáng tôi thỉnh thoảng có liếc qua cô ấy, thấy cô ấy đúng là luôn chăm chú nhìn máy tính để đối chiếu bảng biểu. Màn hình rõ ràng chỉ là báo cáo, không có gì khác. Cô ấy cũng không chơi điện thoại hay lười biếng. Tư thế ngồi rất nghiêm túc, lưng thẳng, chăm chăm vào màn hình làm việc. Người từng đi làm đều biết giữ được trạng thái nghiêm túc như vậy không hề dễ. Nhưng làm việc nghiêm túc đến thế mà cuối cùng chỉ đối chiếu được bốn con số… chuyện này… sao có thể như thế được chứ?
Thế là tôi không nhịn được, dùng giọng đầy tò mò hỏi cô ấy:
“Cô mới đối chiếu được bốn số thôi à? Có gặp phải vấn đề gì không?”
Cô ấy nói không có vấn đề gì cả, chỉ là mới đối chiếu được bốn số thôi.
Tôi lại hỏi: “Sao lại chỉ có bốn số?”
Cô ấy đáp: “Vì mỗi số tôi đều đối chiếu hai lần.”
Tôi ngớ người, hỏi lại: “Đối chiếu hai lần là như thế nào?”
Cô ấy nói: “Lần đầu là nhìn máy tính rồi nhìn bảng. Lần thứ hai là nhìn bảng rồi nhìn máy tính.”
Tôi nói:
“Nhưng nó cũng chỉ là một con số thôi mà. Dù nhìn hai lần thì cũng đâu tốn bao nhiêu thời gian đâu?”
Cô ấy lại bắt đầu ấp úng. Tôi thấy kiểu này chắc cũng không hỏi ra được gì nữa. Dù vẫn tò mò vô cùng nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ bảo:
“Thôi cô đi trước đi, tôi vẫn phải tăng ca thêm lúc nữa.”
Sau khi cô ấy đi, tôi thật sự tò mò đến mức bứt rứt không chịu nổi, bèn mở WeChat vừa mới kết bạn của cô ấy lên xem, muốn thử đoán xem liệu cô ấy có vấn đề gì như chứng khó đọc hay không.
Kết quả phát hiện trang cá nhân của cô ấy chẳng đăng gì cả, chỉ có duy nhất một tấm ảnh chụp cùng bạn trai - cũng có thể là chồng rồi. Vì người trong ảnh nhìn trẻ hơn ngoài đời, mà còn xinh hơn rất nhiều.
Hình như tôi đã hiểu ra đôi chút.
Đến buổi chiều, cô ấy không quay lại chỗ làm nữa. Sếp qua bàn giao công việc với tôi, tiện thể tôi hỏi một câu, thì anh ấy bảo cô đồng nghiệp kia đã xin nghỉ rồi. Chỉ vì trải nghiệm của một buổi sáng mà cô ấy cảm thấy mình không hợp với công việc này, nên nghỉ luôn.
Hình như tôi lại hiểu thêm một chút nữa.
Có lẽ cái sự tự tin “không thích là nghỉ” của cô ấy, bắt nguồn từ tấm ảnh chụp đôi vợ chồng nhiều năm trước trong trang cá nhân sạch trơn ấy. Và lý do cả buổi sáng chỉ đối chiếu được bốn con số, có lẽ cũng vì thế.
Bởi cô ấy có thể vào được cơ quan chúng tôi thì chắc học vấn không tệ. Một người học vấn không tệ mà năng lực làm việc lại thoái hóa đến mức này, nguyên nhân thật ra cũng quá rõ ràng rồi.
Để vào được công ty tôi thì rõ ràng có học vấn đủ cao. Học vấn là thế nhưng ngay cả việc đơn giản nhất cô ấy cũng không làm được.
Ko làm được là cổ nghỉ ngay ko đắn đo, thậm chí không cố được đến ngày thứ 2 và cũng chẳng nhờ đồng nghiệp giúp.
Có lẽ cô ấy được ai đó bao bọc đã lâu nên không đi làm, không có kinh nghiệm làm việc, ko có áp lực tài chính, không có áp lực phải giữ được job.
Dù sao đây chỉ là đoán mò thôi. Tôi cũng không biết cuộc sống như vậy với cô ấy nên gọi là may mắn hay bất hạnh.
Chỉ có thể nói hy vọng chồng cô ấy là một người thật sự đáng để dựa vào.
Hôm nay cơ quan tôi có một đồng nghiệp mới đến làm, nhưng chỉ làm nửa ngày rồi xin nghỉ luôn.
Mà lý do cô ấy nghỉ việc, rất có thể có liên quan đến tôi, vì trong suốt nửa ngày đi làm ấy, tôi là người duy nhất có trao đổi công việc với cô ấy.
Trao đổi công việc cũng rất đơn giản. Vì là ngày đầu tiên đi làm nên sếp cũng không dám giao việc quá phức tạp hay quan trọng cho cô ấy, chỉ bảo tôi đưa cho cô ấy một việc nhẹ nhàng nhất mà tôi đang làm - đối chiếu báo cáo số liệu - để cô ấy thử làm trước.
Thế là tôi cầm bảng biểu sang, hướng dẫn cách thao tác cho cô ấy. Thực ra công việc cực kỳ đơn giản: vào website nội bộ tra số liệu cực trị rồi tổng hợp vào một bảng.
Bình thường vừa tổng hợp vừa đối chiếu thì nửa tiếng là xong. Nhưng nghĩ đến việc cô ấy là người mới hôm nay đi làm ngày đầu nên tôi cũng không kỳ vọng cao, thậm chí còn không đưa deadline, chỉ bảo cô ấy cứ làm trước đi, có gì không hiểu thì hỏi tôi.
Sau đó tôi quay về làm việc của mình. Cứ thế trôi qua cả buổi sáng. Bên tôi có vài việc phát sinh nên phải tăng ca mới xong. Những người khác đều đã về hết, cô ấy thấy vậy cũng bắt đầu dọn đồ rồi chào tôi ra về. Đúng lúc công việc tôi đang làm cũng liên quan đến cái bảng kia nên tôi tiện miệng hỏi cô ấy một câu: “Cô đối chiếu đến đâu rồi?”
Cô ấy ấp úng không nói rõ. Tôi thì nóng tính nên đi thẳng tới máy tính của cô ấy, nghĩ bụng nếu làm gần xong rồi thì tôi copy luôn, buổi trưa còn đỡ phải tăng ca thêm. Kết quả nhìn kỹ mới phát hiện cô ấy mới chỉ đối chiếu được… 4 con số.
Một bảng có tổng cộng 150 số liệu, cô ấy làm cả buổi sáng mà chỉ đối chiếu xong 4 số.
Nói thật, lúc phát hiện điều này tôi thậm chí còn không tức giận, mà là cảm thấy vừa hoang đường vừa khó hiểu, đến mức tò mò. Tôi thật sự muốn biết rốt cuộc cô ấy làm kiểu gì được như thế.
Vì suốt buổi sáng tôi thỉnh thoảng có liếc qua cô ấy, thấy cô ấy đúng là luôn chăm chú nhìn máy tính để đối chiếu bảng biểu. Màn hình rõ ràng chỉ là báo cáo, không có gì khác. Cô ấy cũng không chơi điện thoại hay lười biếng. Tư thế ngồi rất nghiêm túc, lưng thẳng, chăm chăm vào màn hình làm việc. Người từng đi làm đều biết giữ được trạng thái nghiêm túc như vậy không hề dễ. Nhưng làm việc nghiêm túc đến thế mà cuối cùng chỉ đối chiếu được bốn con số… chuyện này… sao có thể như thế được chứ?
Thế là tôi không nhịn được, dùng giọng đầy tò mò hỏi cô ấy:
“Cô mới đối chiếu được bốn số thôi à? Có gặp phải vấn đề gì không?”
Cô ấy nói không có vấn đề gì cả, chỉ là mới đối chiếu được bốn số thôi.
Tôi lại hỏi: “Sao lại chỉ có bốn số?”
Cô ấy đáp: “Vì mỗi số tôi đều đối chiếu hai lần.”
Tôi ngớ người, hỏi lại: “Đối chiếu hai lần là như thế nào?”
Cô ấy nói: “Lần đầu là nhìn máy tính rồi nhìn bảng. Lần thứ hai là nhìn bảng rồi nhìn máy tính.”
Tôi nói:
“Nhưng nó cũng chỉ là một con số thôi mà. Dù nhìn hai lần thì cũng đâu tốn bao nhiêu thời gian đâu?”
Cô ấy lại bắt đầu ấp úng. Tôi thấy kiểu này chắc cũng không hỏi ra được gì nữa. Dù vẫn tò mò vô cùng nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ bảo:
“Thôi cô đi trước đi, tôi vẫn phải tăng ca thêm lúc nữa.”
Sau khi cô ấy đi, tôi thật sự tò mò đến mức bứt rứt không chịu nổi, bèn mở WeChat vừa mới kết bạn của cô ấy lên xem, muốn thử đoán xem liệu cô ấy có vấn đề gì như chứng khó đọc hay không.
Kết quả phát hiện trang cá nhân của cô ấy chẳng đăng gì cả, chỉ có duy nhất một tấm ảnh chụp cùng bạn trai - cũng có thể là chồng rồi. Vì người trong ảnh nhìn trẻ hơn ngoài đời, mà còn xinh hơn rất nhiều.
Hình như tôi đã hiểu ra đôi chút.
Đến buổi chiều, cô ấy không quay lại chỗ làm nữa. Sếp qua bàn giao công việc với tôi, tiện thể tôi hỏi một câu, thì anh ấy bảo cô đồng nghiệp kia đã xin nghỉ rồi. Chỉ vì trải nghiệm của một buổi sáng mà cô ấy cảm thấy mình không hợp với công việc này, nên nghỉ luôn.
Hình như tôi lại hiểu thêm một chút nữa.
Có lẽ cái sự tự tin “không thích là nghỉ” của cô ấy, bắt nguồn từ tấm ảnh chụp đôi vợ chồng nhiều năm trước trong trang cá nhân sạch trơn ấy. Và lý do cả buổi sáng chỉ đối chiếu được bốn con số, có lẽ cũng vì thế.
Bởi cô ấy có thể vào được cơ quan chúng tôi thì chắc học vấn không tệ. Một người học vấn không tệ mà năng lực làm việc lại thoái hóa đến mức này, nguyên nhân thật ra cũng quá rõ ràng rồi.
Để vào được công ty tôi thì rõ ràng có học vấn đủ cao. Học vấn là thế nhưng ngay cả việc đơn giản nhất cô ấy cũng không làm được.
Ko làm được là cổ nghỉ ngay ko đắn đo, thậm chí không cố được đến ngày thứ 2 và cũng chẳng nhờ đồng nghiệp giúp.
Có lẽ cô ấy được ai đó bao bọc đã lâu nên không đi làm, không có kinh nghiệm làm việc, ko có áp lực tài chính, không có áp lực phải giữ được job.
Dù sao đây chỉ là đoán mò thôi. Tôi cũng không biết cuộc sống như vậy với cô ấy nên gọi là may mắn hay bất hạnh.
Chỉ có thể nói hy vọng chồng cô ấy là một người thật sự đáng để dựa vào.

