- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,051
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Bạn đã trải qua khoảnh khắc tiếc nuối nào chưa ?
1.
Thực ra tôi luôn muốn liên lạc với cậu, chỉ là những năm qua tôi sống không được tử tế cho lắm.
2.
Vợ tôi bị trầm cảm nặng suốt 18 năm rồi. Kỳ thi đại học không như ý, sau khi học lại thì cô ấy bị trầm cảm.
Năm nay cô ấy 38 tuổi. Lúc tỉnh táo, cô ấy nói với tôi rằng muốn đi bán hàng rong. Ngày trước khi giúp bố đi mua đồ nhắm, cô ấy cảm thấy nghề đó kiếm được nhiều tiền. Thế là cô ấy nhặt rất nhiều sắt vụn, bảo là gom lại để hàn thành một chiếc xe đẩy.
Hôm nay vừa mới hạ huyệt cho cô ấy xong. Quay về nhà mới thấy đống sắt vụn vẫn còn nằm chất đống ở đó.
3.
Bà ngoại tôi là cánh chim ưng trên bầu trời Leningrad, còn tôi là một kỹ nữ có hai bằng cử nhân.
4.
Một người cha 80 tuổi bị chứng mất trí nhớ tuổi già.
Một ngày nọ, có con chim sẻ đậu ngoài cửa sổ, người cha hỏi "Đó là cái gì?".
Con trai đáp "Con chim sẻ."
Một lúc sau người cha lại hỏi, con trai bắt đầu mất kiên nhẫn "Chim sẻ mà."
Không lâu sau, người cha lại hỏi lần nữa.
Con trai nổi cáu "Đã bảo là chim sẻ rồi, bố có thôi đi không?"
Người cha im lặng ngồi trên xe lăn, không nói thêm lời nào.
Một năm sau, người cha qua đời.
Khi dọn dẹp di vật, người con tìm thấy cuốn nhật ký từ mấy chục năm trước của cha có viết "Con trai lên ba, ngoài cửa sổ có con chim sẻ đậu, nó chỉ ngón tay nhỏ xíu hỏi là cái gì, tôi bảo là chim sẻ. Con trai dùng giọng nói ngây ngô hỏi liên tục, tôi cứ thế trả lời, con hỏi 15 lần, tôi trả lời 15 lần, con trai thật là đáng yêu quá đỗi.”
Đọc đến đây, người con rơi lệ đầy mặt.
5.
Thời kháng chiến có một đôi vợ chồng lạc mất nhau trong loạn lạc.
Mấy chục năm sau khi chiến tranh kết thúc, họ gặp lại nhau.
Bà lão cả đời không gả cho ai. Ông lão thì con cháu đầy nhà.
6.
Tiếng chuông tan học vang lên, tôi giật mình thảng thốt, quay đầu lại nhìn mới nhận ra, mình đến đây để họp phụ huynh cho con.
7.
Quên mất ngày cô ấy công khai người yêu tôi có cảm giác gì, chỉ nhớ có một từ tiếng Anh mà tôi đã tra suốt 4 buổi tối tự học.
10.
Trên cây cầu đi bộ nổi tiếng, một người đàn ông trung niên tiều tụy tựa vào lan can. Một tay cầm chiếc túi in chữ Khoa Phóng xạ, tay kia giơ điện thoại lên “Vợ à, anh đã đến đây giúp em rồi, chúng ta chẳng còn gì nuối tiếc nữa đâu”.
Tôi cứ tưởng ông ấy đang gọi video, liếc nhìn qua một cái, trên màn hình chỉ có duy nhất một tấm ảnh.
1.
Thực ra tôi luôn muốn liên lạc với cậu, chỉ là những năm qua tôi sống không được tử tế cho lắm.
2.
Vợ tôi bị trầm cảm nặng suốt 18 năm rồi. Kỳ thi đại học không như ý, sau khi học lại thì cô ấy bị trầm cảm.
Năm nay cô ấy 38 tuổi. Lúc tỉnh táo, cô ấy nói với tôi rằng muốn đi bán hàng rong. Ngày trước khi giúp bố đi mua đồ nhắm, cô ấy cảm thấy nghề đó kiếm được nhiều tiền. Thế là cô ấy nhặt rất nhiều sắt vụn, bảo là gom lại để hàn thành một chiếc xe đẩy.
Hôm nay vừa mới hạ huyệt cho cô ấy xong. Quay về nhà mới thấy đống sắt vụn vẫn còn nằm chất đống ở đó.
3.
Bà ngoại tôi là cánh chim ưng trên bầu trời Leningrad, còn tôi là một kỹ nữ có hai bằng cử nhân.
4.
Một người cha 80 tuổi bị chứng mất trí nhớ tuổi già.
Một ngày nọ, có con chim sẻ đậu ngoài cửa sổ, người cha hỏi "Đó là cái gì?".
Con trai đáp "Con chim sẻ."
Một lúc sau người cha lại hỏi, con trai bắt đầu mất kiên nhẫn "Chim sẻ mà."
Không lâu sau, người cha lại hỏi lần nữa.
Con trai nổi cáu "Đã bảo là chim sẻ rồi, bố có thôi đi không?"
Người cha im lặng ngồi trên xe lăn, không nói thêm lời nào.
Một năm sau, người cha qua đời.
Khi dọn dẹp di vật, người con tìm thấy cuốn nhật ký từ mấy chục năm trước của cha có viết "Con trai lên ba, ngoài cửa sổ có con chim sẻ đậu, nó chỉ ngón tay nhỏ xíu hỏi là cái gì, tôi bảo là chim sẻ. Con trai dùng giọng nói ngây ngô hỏi liên tục, tôi cứ thế trả lời, con hỏi 15 lần, tôi trả lời 15 lần, con trai thật là đáng yêu quá đỗi.”
Đọc đến đây, người con rơi lệ đầy mặt.
5.
Thời kháng chiến có một đôi vợ chồng lạc mất nhau trong loạn lạc.
Mấy chục năm sau khi chiến tranh kết thúc, họ gặp lại nhau.
Bà lão cả đời không gả cho ai. Ông lão thì con cháu đầy nhà.
6.
Tiếng chuông tan học vang lên, tôi giật mình thảng thốt, quay đầu lại nhìn mới nhận ra, mình đến đây để họp phụ huynh cho con.
7.
Quên mất ngày cô ấy công khai người yêu tôi có cảm giác gì, chỉ nhớ có một từ tiếng Anh mà tôi đã tra suốt 4 buổi tối tự học.
10.
Trên cây cầu đi bộ nổi tiếng, một người đàn ông trung niên tiều tụy tựa vào lan can. Một tay cầm chiếc túi in chữ Khoa Phóng xạ, tay kia giơ điện thoại lên “Vợ à, anh đã đến đây giúp em rồi, chúng ta chẳng còn gì nuối tiếc nữa đâu”.
Tôi cứ tưởng ông ấy đang gọi video, liếc nhìn qua một cái, trên màn hình chỉ có duy nhất một tấm ảnh.

