• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạn đã từng bùng nổ cảm xúc vào khoảnh khắc nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,053
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã từng bùng nổ cảm xúc vào khoảnh khắc nào?

Khi tôi quen vợ tôi, nhà cô ấy không có yêu cầu gì khác, chỉ cần nhà tôi mua một căn nhà trả trước hết tiền, không cần đứng tên vợ tôi, xách vali vào ở là được.
Điều kiện cá nhân và gia đình của vợ tôi đều rất tốt, tình cảm giữa chúng tôi cũng rất tốt, gia đình tôi cũng rất công nhận cô ấy. Vì vậy khi đó bố mẹ tôi đã dốc hết gia sản để mua nhà cưới trả trước hết tiền.

Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị bàn chuyện cưới xin, bố tôi đột nhiên đổ bệnh, mà vừa đổ là giai đoạn cuối.
Tôi đã tìm rất nhiều tài liệu, kể cả xạ trị proton – ion nặng, chỉ mong thử cho bố tôi một tia hy vọng.
Lý trí thì biết rõ đã là giai đoạn cuối, có cố thế nào cũng không kéo dài được bao lâu.
Nhưng về mặt tình cảm, tôi không thể chấp nhận, vẫn mong cái 1/10.000 kia sẽ rơi vào bố tôi, để tôi còn được tận hiếu thêm vài năm.
Nhưng mọi phương án điều trị đều chỉ về một vấn đề: nhà tôi không có tiền.

Bố tôi biết rõ bệnh tình của mình, ông không muốn gia đình vì chữa bệnh cho ông mà khuynh gia bại sản.
Một mặt tôi còn cần tiền cưới vợ, mặt khác mẹ tôi không có việc làm, cũng cần tiền dưỡng già.
Hơn nữa, số tiền trong nhà căn bản không đủ cho proton–ion nặng: một liệu trình 300–400 nghìn tệ, bảo hiểm y tế không chi trả, ông cũng không có bảo hiểm thương mại.

Vì vậy, cách duy nhất là bán nhà.
Nhà tôi có hai căn: một căn nhà mới chuẩn bị để cưới, bán được hơn 600 nghìn tệ; một căn nhà cũ đang ở, cùng lắm bán được 200 nghìn tệ.
Tôi cắn răng nói với vợ tôi rằng tôi muốn bán nhà cưới để cứu bố. Trước đó tôi đã chuẩn bị rất nhiều phương án, như hứa chắc chắn sẽ kiếm lại một căn nhà cưới trả hết tiền, hoặc ở rể nhà cô ấy, v.v.

Những “bản thiết kế tương lai” đó chính tôi còn không dám tin, nhưng vẫn chuẩn bị sẵn lời lẽ để lừa cô gái ngốc của mình.

Tôi tham lam: vừa muốn tận hiếu, vừa không muốn mất tình yêu. Nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy, có lẽ cô ấy sắp không còn là vợ tôi nữa.
Tôi còn chưa kịp nói xong, cô ấy đã đồng ý.
Cô ấy nói: Tiền không quan trọng bằng người. Nhà cô ấy yêu cầu nhà cưới chỉ để xem thành ý của nhà tôi, bây giờ đã thấy rồi; nhà cưới bán đi cũng không sao, nhà cô ấy lo nhà cưới, nhà cô ấy có tiền, nuôi tôi cũng được. Bảo tôi đừng lo hậu phương, cứ dốc sức chữa bệnh cho bố, thiếu tiền cô ấy cho tôi mượn.

Khoảnh khắc đó tôi sụp đổ hoàn toàn. Tôi đã vay mượn người thân bạn bè mấy ngày liền, mà nói thật tiền đâu có dễ vay.

Tôi không ngờ cô ấy chẳng cần bàn với gia đình, tự mình đồng ý ngay. Suốt thời gian đó, mọi quyết định trong bệnh viện đều do một mình tôi gánh, tôi không có ai để dựa vào.

Tôi tự khoác cho mình cái áo gọi là “kiên cường”, tưởng mình chịu nổi, nhưng thật ra bên trong đã nát như bùn, nằm bệt dưới đất không vớt lên nổi.

Tôi ôm cô ấy khóc giữa đường, khóc đến mức mất ý thức. Khi ấy, tôi coi cô ấy là chỗ dựa duy nhất, và trên thực tế, cô ấy đúng là chỗ dựa duy nhất của tôi trong quãng thời gian đó.

Sau này, tôi bán hết tất cả nhà cửa, bố tôi vẫn ra đi. Nhưng tất cả những gì có thể làm, tôi đều đã cố gắng làm, tôi không hối tiếc. Với tư cách một người con, tôi đã trọn chữ hiếu.

Giờ đây, giữa đêm khuya, tôi ngồi bên vợ và con gái đang ngủ say, rơi nước mắt gõ những dòng này.
Vợ à, cảm ơn em. Và anh yêu em rất nhiều.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,053
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất khi bạn mang thai ?

1.
Chồng đi làm về thấy tôi đang nằm trên giường, nhẹ nhàng vỗ tôi một cái rồi hỏi "Em không khỏe à?" Tôi ngẩng đầu lên, khóc tu tu "Em muốn ăn quá! Nhưng mà em lại chẳng muốn ăn cái gì cả!" Cả thai kỳ tôi ăn uống giống như người tu hành vậy, không có cảm giác thèm ăn.

Đi vệ sinh phát hiện ra máu nhiều, hoảng hốt đi cấp cứu, kiểm tra ra là song thai. Lo lắng cực độ, tôi chỉ muốn sinh con thứ hai, tôi không muốn sinh ba đâu! Sau đó hai vợ chồng ngồi khóc ở sảnh cấp cứu mà không biết bác sĩ đã rời đi từ lúc nào. Rồi sau đó được chẩn đoán có nguy cơ dọa sảy thai do nhau thai bám thấp, phải nằm viện giữ thai một tuần, về nhà nằm bẹp thêm hơn một tháng.

Lúc siêu âm 4D được thông báo là song thai một túi ối một màng đệm (loại có nguy cơ cao nhất), đồng thời hai em bé đều bị thông liên thất ở các mức độ khác nhau. Có thể tự lành, cũng có thể cần phẫu thuật, nhưng không phải loại quá nghiêm trọng.

Sáu tháng sau khi chào đời, các bé đi khám sức khỏe, tim phát triển tốt, hoàn toàn không có vấn đề gì, mọi sự bình an, đủ nếp đủ tẻ, biết ơn tất cả.

2.
Cũng không hẳn là suy sụp, nhưng ký ức vẫn còn rất mới. Giờ nghĩ lại thấy mình thật kỳ quặc.

Hồi mang thai cực kỳ thèm ăn Sâm đất, chồng tôi mua hai quả để ở nhà rồi đi làm. Tối tôi dậy tìm để ăn, gọt vỏ ra nhìn một cái thì là khoai lang!
Lúc đó tôi khóc luôn, gọi điện cho chồng chất vấn "Tại sao không mua sâm đất cho em? Sâm đất đáng bao nhiêu tiền chứ? Sao anh lại không mua cho em!"

Chồng tôi kiên nhẫn dỗ dành, và có lúc còn nghi ngờ là chính mình mua nhầm. Sau đó qua lời kể đứt quãng của tôi, anh ấy mới hiểu ra là tôi lấy nhầm. Sâm đất để trên bàn, còn tôi thì lấy ở trong bếp ra.

Nghe xong tôi càng suy sụp hơn "Tại sao sâm đất với khoai lang lại trông giống nhau thế cơ chứ!!!"

3.
Vợ tôi lúc mang thai cực kỳ nhanh nhẹn, thích đi chơi, sức lực dùng mãi không hết, mỗi bữa ăn gấp 2-3 lần ngày thường. Hơn nữa cực kỳ thèm thịt, thịt gì cũng ăn, trừ những loại người già bảo không được ăn thì đều ăn hết.

Lúc thai hơn 20 tuần, có một ngày tôi nghỉ, ở nhà với cô ấy, nói là trưa ăn cơm xong đi ngủ rồi chiều đưa đi dạo phố. Nghe thấy được đi chơi cô ấy vui lắm. Mẹ vợ tôi bắt đầu chuẩn bị bữa trưa, vì đã bàn là tối ra ngoài ăn món ngon rồi nên mẹ vợ chỉ chuẩn bị mấy món cơm gia đình đơn giản, khác biệt duy nhất là không có thịt.

Mọi thứ chuẩn bị xong, vợ tôi ăn trước vì nhanh đói. Kết quả là càng ăn mặt càng biến sắc, rồi đột nhiên bùng nổ "Sao toàn là rau thế này? Không có thịt à?"

Là kiểu gào thét mang theo sự tủi thân ấy!
Tuy không khóc nhưng thực sự rất tức giận. Tôi và mẹ vợ lập tức xin lỗi và vội vàng đi chuẩn bị thịt.

Giây phút vợ tôi ăn được miếng thịt, sắc mặt lập tức thay đổi từ âm u sang nắng ráo.

Nói thật, lúc đó tôi thực sự bị dọa sợ luôn. Kiểu gào thét đó...

4.
Vì một bát mì tôm.
Lúc mang thai tôi bị nghén rất nặng, ngày nào cũng nôn, không có cảm giác thèm ăn, cái gì cũng không nuốt nổi. Rồi có một ngày về nhà ngoại, mẹ hỏi tôi muốn ăn gì, tôi bỗng dưng thèm ăn mì tôm, mà lại là vị mì bò kho ngày thường tôi ghét nhất.

Em trai tôi vừa nghe tôi muốn ăn đồ ăn là chạy ngay ra tiệm mua. Mua về xong mẹ hỏi tôi làm thế nào, tôi bảo "Cứ cho gói gia vị vào, đổ nước sôi ngâm một lát là được, không cần nấu, không cần thêm bất cứ thứ gì cả!"

Sau đó mẹ tôi vào bếp bận rộn một hồi. Lúc bưng bát mì ra, tôi nhìn một cái: gói gia vị mẹ chẳng cho vào, mà cho dầu muối mẹ hay dùng nấu ăn, lại còn là mì nấu chín, thêm một quả trứng (lúc đó tôi ghét nhất là trứng, ngửi thấy là nôn).

Tôi nổi trận lôi đình "Con đã nói là ngâm một lát là được rồi, mẹ làm thế này làm gì!"

Mẹ tôi bảo "Mẹ sợ con ăn mấy gói gia vị đó không tốt cho sức khỏe, ảnh hưởng đến con nhỏ. Mẹ làm thế này mới lành mạnh, con mau ăn đi!"

Thế là chắc do hormone thai kỳ lên cao, tôi khóc nức nở, lảm nhảm nói "Mẹ cứ chẳng bao giờ nghe con cả, cái gì cũng không nghe con. Con đã không ăn được rồi, khó khăn lắm mới thèm ăn một thứ mà mẹ còn không làm theo ý con, quá đáng quá!"

Bây giờ nghĩ lại thấy đó là chuyện nhỏ, nhưng lúc đó thực sự cảm thấy như trời sập đến nơi~

5.
Chồng tôi ăn vụng.
Anh ấy lén lút sau lưng tôi đi ăn mì căn nướng.

Kết quả bị tôi ngửi thấy mùi ở khóe miệng.
Tôi khóc ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ.

"Sao anh có thể làm thế? Sao có thể trong lúc em đang nghén ở nhà, muốn ăn cái mì căn nướng mà không ăn nổi, nhìn là muốn nôn, vậy mà anh lại lén đi ăn!"
Làm anh ấy dở khóc dở cười.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom