- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,983
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Bạn đã từng gặp cặp vợ chồng nào yêu nhau rất đặc biệt chưa?
Là người thật việc thật đấy nhé.
Anh chồng xuất thân từ gia đình làm giáo viên, còn bố mẹ của cô vợ đều là luật sư. Hai người đều có trí óc, sức khỏe cũng bình thường. Theo lý, họ hoàn toàn có điều kiện để phấn đấu vươn lên hơn cả thế hệ cha mẹ.
Nhưng vì từ nhỏ đều lớn lên trong môi trường áp lực cực đoan từ gia đình, nên cả hai dần mất hẳn động lực và ý chí phấn đấu. Họ chọn “nằm thẳng” hoàn toàn: không muốn kết hôn, không muốn sinh con, cũng không muốn cố gắng vì sự nghiệp.
Sau khi tốt nghiệp, mỗi người đều làm việc ở thành phố lớn xa nhà nhất có thể. Lương sau khi trả tiền thuê nhà còn bao nhiêu thì tiêu hết bấy nhiêu, sống kiểu có hôm nay không nghĩ đến ngày mai. Bảo họ phấn đấu hơn nữa à? Không có chuyện đó đâu.
Sau này hai người quen nhau trên mạng khi cùng chơi game. Hai người đều độc thân từ trong trứng nước, nhưng họ lại nhận ra bản thân là mảnh ghép của nhau rất sớm, rồi yêu nhau cực nhanh, đăng ký kết hôn cũng nhanh như sấm sét điện quang.
Kết hôn, cuộc sống của họ vẫn theo phong cách "sống cho hiện tại". Niềm vui lớn nhất của hai người là những buổi trưa nắng đẹp, cùng tựa vào nhau tắm nắng và vuốt ve con mèo.
Họ đều là con một, gia đình nói muốn tổ chức đám cưới rình rang, nhưng họ kiên quyết từ chối, nói rằng quá phiền phức, cảm giác như đang “làm trò cho người khác xem”.
Bố mẹ của anh chồng thấy con trai đã kết hôn thì bắt đầu thúc ép anh phải nỗ lực kiếm tiền hơn: “Con kiếm được có từng đó tiền, lâu dần XX (tên cô vợ) sẽ chê con, gặp người tốt hơn là bỏ con ngay.”
Họ lấy con dâu làm cái cớ để thúc ép con trai phải lanh lẹ hơn. (Thực ra họ cũng không quá hài lòng với cô con dâu này, nhưng nghĩ rằng con trai mình có thể lấy được vợ là may lắm rồi vì trước đó anh còn nhất quyết không cưới sinh gì cơ)
Cô vợ nghe được thì bày tỏ: “Không đâu ạ. Chỉ cần anh ấy không đi vay mượn bên ngoài, kiếm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu cũng được. Con chỉ mong anh ấy vui vẻ.”
Bố mẹ chồng lại nói: “Thế sau này còn con cái thì sao? Nuôi mỗi con mèo vô dụng thì có ích gì?”
Hai vợ chồng đồng loạt tỏ ra khó chịu rõ ràng: “Nuôi mèo thì không cần cho nó đi học, chúng con nuôi cả đời cũng được. Còn con cái thì phải đi học. Học không tốt lại phải đối mặt với cha mẹ nổi khùng… thôi khỏi đi.”
Bố mẹ của cô vợ cũng luôn thúc ép cô phải tiến thủ hơn: thi cao học, thi công chức, thi biên chế…
Sở thích chung của hai bên phụ huynh là gọi video để thúc ép con cái phải cố gắng.
Mỗi lần bị ép quá, hai vợ chồng lại chui vào căn phòng thuê nhỏ cũ kỹ trên tầng cao nhất giữa trung tâm thành phố, ôm nhau khóc.
Tôi có quen hai vợ chồng này. Họ ăn mặc cực kỳ giản dị, gần như không quan tâm hình thức: đi chiếc xe điện nhỏ, mùa đông cũng mang giày Crocs, mùa hè thì dép tông, hoàn toàn đối lập với phong cách chỉn chu và sang trọng của bố mẹ họ.
Thời đi học, cả hai từng có lúc đứng đầu lớp, thậm chí một người còn tốt nghiệp từ một trường 985 (dù không phải top đầu).
Tôi từng có dịp tiếp xúc ngắn với bố mẹ của một trong hai người. Sau khi gặp họ, tôi thật sự hiểu vì sao hai vợ chồng đó lại trở thành như vậy.
Phụ huynh luôn chỉ tin vào quan điểm của mình, rồi liên tục áp đặt, nói không ngừng, chưa bao giờ thật sự lắng nghe người khác nói gì.
Nhưng hai người này là đôi vợ chồng yêu nhau nhất mà tôi từng thấy. Họ kết hôn đã tám chín năm, nhưng mỗi lần nhìn nhau, trong mắt họ vẫn còn đong đầy thương yêu nhiều đến thế.
Là người thật việc thật đấy nhé.
Anh chồng xuất thân từ gia đình làm giáo viên, còn bố mẹ của cô vợ đều là luật sư. Hai người đều có trí óc, sức khỏe cũng bình thường. Theo lý, họ hoàn toàn có điều kiện để phấn đấu vươn lên hơn cả thế hệ cha mẹ.
Nhưng vì từ nhỏ đều lớn lên trong môi trường áp lực cực đoan từ gia đình, nên cả hai dần mất hẳn động lực và ý chí phấn đấu. Họ chọn “nằm thẳng” hoàn toàn: không muốn kết hôn, không muốn sinh con, cũng không muốn cố gắng vì sự nghiệp.
Sau khi tốt nghiệp, mỗi người đều làm việc ở thành phố lớn xa nhà nhất có thể. Lương sau khi trả tiền thuê nhà còn bao nhiêu thì tiêu hết bấy nhiêu, sống kiểu có hôm nay không nghĩ đến ngày mai. Bảo họ phấn đấu hơn nữa à? Không có chuyện đó đâu.
Sau này hai người quen nhau trên mạng khi cùng chơi game. Hai người đều độc thân từ trong trứng nước, nhưng họ lại nhận ra bản thân là mảnh ghép của nhau rất sớm, rồi yêu nhau cực nhanh, đăng ký kết hôn cũng nhanh như sấm sét điện quang.
Kết hôn, cuộc sống của họ vẫn theo phong cách "sống cho hiện tại". Niềm vui lớn nhất của hai người là những buổi trưa nắng đẹp, cùng tựa vào nhau tắm nắng và vuốt ve con mèo.
Họ đều là con một, gia đình nói muốn tổ chức đám cưới rình rang, nhưng họ kiên quyết từ chối, nói rằng quá phiền phức, cảm giác như đang “làm trò cho người khác xem”.
Bố mẹ của anh chồng thấy con trai đã kết hôn thì bắt đầu thúc ép anh phải nỗ lực kiếm tiền hơn: “Con kiếm được có từng đó tiền, lâu dần XX (tên cô vợ) sẽ chê con, gặp người tốt hơn là bỏ con ngay.”
Họ lấy con dâu làm cái cớ để thúc ép con trai phải lanh lẹ hơn. (Thực ra họ cũng không quá hài lòng với cô con dâu này, nhưng nghĩ rằng con trai mình có thể lấy được vợ là may lắm rồi vì trước đó anh còn nhất quyết không cưới sinh gì cơ)
Cô vợ nghe được thì bày tỏ: “Không đâu ạ. Chỉ cần anh ấy không đi vay mượn bên ngoài, kiếm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu cũng được. Con chỉ mong anh ấy vui vẻ.”
Bố mẹ chồng lại nói: “Thế sau này còn con cái thì sao? Nuôi mỗi con mèo vô dụng thì có ích gì?”
Hai vợ chồng đồng loạt tỏ ra khó chịu rõ ràng: “Nuôi mèo thì không cần cho nó đi học, chúng con nuôi cả đời cũng được. Còn con cái thì phải đi học. Học không tốt lại phải đối mặt với cha mẹ nổi khùng… thôi khỏi đi.”
Bố mẹ của cô vợ cũng luôn thúc ép cô phải tiến thủ hơn: thi cao học, thi công chức, thi biên chế…
Sở thích chung của hai bên phụ huynh là gọi video để thúc ép con cái phải cố gắng.
Mỗi lần bị ép quá, hai vợ chồng lại chui vào căn phòng thuê nhỏ cũ kỹ trên tầng cao nhất giữa trung tâm thành phố, ôm nhau khóc.
Tôi có quen hai vợ chồng này. Họ ăn mặc cực kỳ giản dị, gần như không quan tâm hình thức: đi chiếc xe điện nhỏ, mùa đông cũng mang giày Crocs, mùa hè thì dép tông, hoàn toàn đối lập với phong cách chỉn chu và sang trọng của bố mẹ họ.
Thời đi học, cả hai từng có lúc đứng đầu lớp, thậm chí một người còn tốt nghiệp từ một trường 985 (dù không phải top đầu).
Tôi từng có dịp tiếp xúc ngắn với bố mẹ của một trong hai người. Sau khi gặp họ, tôi thật sự hiểu vì sao hai vợ chồng đó lại trở thành như vậy.
Phụ huynh luôn chỉ tin vào quan điểm của mình, rồi liên tục áp đặt, nói không ngừng, chưa bao giờ thật sự lắng nghe người khác nói gì.
Nhưng hai người này là đôi vợ chồng yêu nhau nhất mà tôi từng thấy. Họ kết hôn đã tám chín năm, nhưng mỗi lần nhìn nhau, trong mắt họ vẫn còn đong đầy thương yêu nhiều đến thế.

