• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Bạn đã từng trải qua những khoảnh khắc xấu hổ nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,630
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã từng trải qua những khoảnh khắc xấu hổ nào?

1.
Trước đây tôi thường xuyên đưa con gái ra công viên chơi vòng quay ngựa gỗ, lần nào con bé cũng chọn ngồi vào cái mô hình máy bay ở đó. Có một lần, tôi đưa con đi du lịch bằng máy bay thật, con bé ấm ức hỏi tôi: "Bố ơi, sao hôm nay trên máy bay đông người thế ạ? Chẳng phải bình thường chỉ có mình con ngồi thôi sao?".

Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi…

2.
Bỗng nhiên tôi nhớ lại một chuyện - Đêm nọ tôi đi tỏ tình với người mình thích (lúc đó cứ ngỡ là tình cảm từ hai phía).
Sau đó anh ấy bảo tôi rằng ngày mai anh ấy cũng định đi tỏ tình với người anh ấy thích.

Tất nhiên cái kết rất viên mãn: anh ấy từ chối tôi, còn người anh ấy thích thì từ chối anh ấy.

3.
Lúc đi xem mắt, tôi nói với người phụ nữ duy nhất trong phòng rằng: "Dì ơi, dì bảo con gái dì ra đây đi ạ!". Thế rồi người phụ nữ đó lập tức bỏ đi, bà mai bước vào bảo tôi đi về.
Tôi thắc mắc bảo vẫn chưa thấy mặt đối tượng mà, bà mai mới nói: "Cái người cậu vừa gặp chính là cô ấy đấy! Tôi cũng chịu thua cậu luôn rồi!!!".

4.
Cách đây không lâu tôi có bán thanh lý một cái bàn học trên trang mua bán. Người mua là một cô gái, cô ấy nói sẽ nhờ người đến bê.
Sau đó có một người đàn ông tầm 40 tuổi tìm đến, tôi cứ ngỡ là người của mấy bên dịch vụ vận chuyển. Người đàn ông này lúc chuyển đồ mắt cứ nhìn ngó lung tung, lại còn dò hỏi xem tôi có ở một mình không, khiến tôi rất phản cảm!

Sau khi tiễn khách, tôi gọi cho cô gái mua đồ báo là đồ đã được chở đi rồi, đồng thời cũng có ý tốt nhắc nhở thêm một câu: "Nếu em ở một mình thì hãy cẩn thận với người đàn ông này nhé, vì ông ta thế này thế nọ làm chị thấy không an tâm".
Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi đáp: "Đó là bố em ạ". Vâng, xin lỗi, thật sự ngại quá đi mất.

5.
Chuyện vừa mới xảy ra sáng nay, lúc đang ngồi tàu điện ngầm thì sếp gọi điện cho tôi.
Sếp bảo: "Lát nữa đến cơ quan cậu qua phòng nhận trả văn thư lấy giúp tôi cái tài liệu nhé".
Tôi đáp: "Vâng ạ, mà phòng văn thư ở đâu thế sếp?".
Sếp bảo: "Cạnh tiệm cắt tóc ở tầng hai đấy".
Tôi lại hỏi: "Thế tiệm cắt tóc ở đâu ạ?".
Sếp hỏi lại: "Cậu đi làm mấy năm rồi mà chưa bao giờ đi cắt tóc à?".
Tôi trả lời: "Dạ em bị hói, làm gì có tóc đâu mà cắt".
Sếp ngập ngừng: "Được rồi, để tôi gọi cho người khác, cậu cứ nén bi thương nhé...".
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,630
Reaction score
0
Points
36
Trải nghiệm xấu hổ nhất mà bạn từng gặp là gì?

Tôi chân thành khuyên mọi người: Làm người là phải dứt khoát, không được lề mề. Có rắm là phải thả, có nỗi buồn là phải xả ngay! Vì cứ cố nhịn là hậu quả khó lường lắm.

Hôm đó sắp đến giờ tan tầm thì bụng tôi bắt đầu biểu tình. Nhưng tôi tự nhủ phải giữ vững giới hạn đạo đức, vì nghĩ bụng sắp tan làm đến nơi rồi, tôi phải giữ chút tự trọng, không thể để sếp coi tôi là hạng nhân viên chuyên đi vệ sinh để trốn việc được, nên quyết định về nhà mới giải quyết. Dù sao công ty cũng gần nhà tôi, đường xá lại thoáng.

Cố nhịn một lúc thì hết giờ, tôi vội vã lao về. Lúc chờ thang máy thì có một cậu nhóc tiểu học vừa tan trường đi vào cùng. Chẳng biết là tôi xui hay thằng bé xui, đang lên đến tầng 8 thì thang máy kêu "khục khục" hai tiếng, rung lắc dữ dội rồi rơi hẫng xuống một cái, đèn tắt ngóm, cả hai chúng tôi kẹt cứng giữa chừng.

Thế là tôi và cậu nhóc bị nhốt trong bóng tối. Người ta bảo họa vô đơn chí, đúng lúc này điện thoại tôi lại hết pin. Hai chú cháu cứ thế im lặng chờ cứu hộ. Bụng tôi thì cứ quặn lên từng hồi, tôi đành phải cắn răng chịu đựng.

Bỗng nhiên, thang máy rung mạnh một cái. Hình ảnh thang rơi tự do xẹt qua não, tôi vội kéo cậu nhóc lại, bảo nó áp lưng vào thành thang, khuỵu gối xuống (kiến thức thoát khỏi nguy hiểm trên mạng đấy). Ai mà ngờ, chính cái động tác nửa đứng nửa ngồi này đã phá vỡ đê điều. Làm tôi... phọt luôn ra quần.

Yên lặng. Tịch mịch.
Lúc này cậu nhóc lên tiếng: "Chú ơi chú đừng sợ, không sao đâu. Cô giáo con bảo sự cố thang máy hiếm khi xảy ra lắm, chú đừng sợ."

Thằng bé bắt đầu an ủi ngược lại tôi vì nó tưởng tôi... sợ đến mức vãi cả ra quần. Khoảnh khắc đó tôi ngượng đến mức da đầu tê dại, mà càng ngượng thì càng không kiểm soát được, tôi lại phun tiếp. Bụng tôi kêu "rột rột", không khí bắt đầu tràn ngập một mùi khó tả.

Thằng bé im lặng vài giây rồi run rẩy nói: "Chú ơi chú đừng ra nữa, con sợ lắm."
Pụp pụp pụp... Tôi bắt đầu buông xuôi luôn rồi.

Thằng bé nghe thấy tiếng động thì oà lên khóc: "Chú ơi có phải chúng mình sắp c h ế t không? Có phải cô giáo lừa con không? Huhu... Chú đừng ra nữa mà, con sợ lắm... Chú ơi, hình như con sắp c h ế t rồi, mùi nồng nặc quá, con không thở nổi nữa..."

Ngay lúc tôi định an ủi nó thì cửa thang máy hé mở, ánh sáng rọi vào. Đội cứu hộ đến rồi! Thang máy kẹt lửng lơ, tôi phải nâng thằng bé ra trước rồi mình mới leo ra sau.

Vừa bò ra ngoài, tôi thấy một đám đông đang vây quanh. Ai nấy đều có biểu cảm kỳ quái, người thì che mũi, người thì né ra xa. Chỉ có bà của cậu nhóc là đang gào khóc, mắng nhiếc ban quản lý tòa nhà không bảo trì thang máy, hại cháu bà sợ đến mức... ị ra quần.

"Bà ơi không phải con, con không sợ tí nào hết, là chú này cơ!" - Thằng bé vừa lau nước mắt vừa chỉ thẳng vào tôi.

Tất cả ánh mắt dồn về phía tôi như ánh đèn sân khấu. Giây phút đó, tôi chỉ muốn nhảy ngược lại vào cái thang máy kia cho rồi.

Bạn tưởng thế là hết rồi ư?
Sáng hôm sau, tôi lấy lại tinh thần đi bộ đi làm. Tiện tay mua tờ báo buổi sáng, đập vào mắt là cái tiêu đề trang đầu: "Thang máy khu chung cư XX hỏng hóc lâu ngày, một người đàn ông bị nhốt đến mức sợ vãi cả ra quần".

Kèm theo đó là bức ảnh tôi vừa bò ra khỏi thang máy với dáng vẻ lúng túng, hai tay giữ khư khư cái quần, bên cạnh là lời chú thích của cậu nhóc: "Chú ơi đừng ra nữa, con sợ lắm".

Lúc này tôi mới biết hôm qua thực sự có ánh đèn flash của phóng viên. Từ ngày đó, tôi trở thành người đàn ông nhát gan nhất khu phố. Mỗi lần thấy cậu nhóc kia là trong đầu tôi lại vang lên câu nói ám ảnh đó.

Nhưng chuyện đời không ai ngờ được. Nhờ sức ép dư luận từ vụ vãi cả quần của tôi mà ban quản lý đã lắp thang máy mới xịn xò, các yêu cầu khác của cư dân cũng được giải quyết hết. Tôi bỗng dưng trở thành người hùng đấu tranh vì quyền lợi cư dân.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom