• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

"Bản đồ ăn mày" và thực trạng đời sống xã hội của thanh niên Hàn Quốc hiện nay

Tài liệu 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,487
Reaction score
0
Points
36
I. Hàn Quốc và một xã hội "hấp hối": Khi động cơ tăng trưởng đang trở thành cạm bẫy
Hàn Quốc từng được cả thế giới ngưỡng mộ như một "Kỳ tích sông Hàn": Một quốc gia vươn lên từ tro tàn chiến tranh để trở thành cường quốc công nghệ và văn hóa toàn cầu.

Tuy nhiên, đằng sau ánh đèn hào hoa của K-Pop và sự thống trị của các con chip bán dẫn, xã hội Hàn Quốc đang đối mặt với một cơn khủng hoảng tồn vong mang tính hệ thống.

Sự "hấp hối" này không đến từ bên ngoài, mà xuất phát từ 3 căn bệnh nội tại đang siết chặt tương lai của xứ sở kim chi.

- "Tự sát nhân khẩu học": Tỷ lệ sinh 0.72. Mức sinh 0.72 đồng nghĩa mỗi thế hệ sau chỉ bằng 1/3 thế hệ trước. Dự báo đến năm 2050, một nửa dân số sẽ trên 65 tuổi. Lực lượng lao động trẻ thu hẹp không thể gánh nổi chi phí y tế và hưu trí khổng lồ, đẩy hệ thống an sinh đến bờ vực sụp đổ.

- Nợ hộ gia đình: "Nô lệ" đòn bẩy tài chính. Khác với thói quen tích trữ tiền mặt của người Nhật, nợ hộ gia đình Hàn Quốc đã vượt 100% GDP. Việc vay mượn tối đa để mua bất động sản (Jeonse) và trang trải học thêm (Hagwon) biến cả một thế hệ thành "nô lệ trả lãi", triệt hạ sức mua nội địa.

- Bóng đen Chaebol: Bóp chết cơ hội đổi mới. Các tập đoàn gia đình (Samsung, SK, Hyundai...) thâu tóm mọi nguồn lực, đè bẹp doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME). Điều này ép hàng triệu thanh niên vào cuộc đua sinh tử để chen chân vào Chaebol. Rất nhiều người thất bại rơi vào tuyệt vọng và lựa chọn từ bỏ kết hôn, sinh con.


Hàn Quốc hiện nay không sụp đổ tài chính với nền tảng xuất khẩu và nhu cầu công nghệ trên thế giới còn đang phát triển rất mạnh, nhưng đang đối mặt với thực trạng "hấp hối về xã hội". Riêng việc 50% dân số nén chặt vào Seoul cùng cuộc xung đột giới tính gay gắt càng đẩy nhanh tốc độ tự sát nhân khẩu học.

II. Người trẻ Hàn Quốc và "Bản đồ ăn mày" - Khi tiết kiệm trở thành một lối sống.
Nếu chỉ nhìn vào các con số kinh tế vĩ mô, Hàn Quốc dường như là một quốc gia mà người dân không cần phải quá bận tâm đến từng bữa ăn.
Đây là nền kinh tế lớn thứ tư châu Á, quê hương của Samsung, Hyundai, LG và hàng loạt tập đoàn công nghệ nổi tiếng. GDP bình quân đầu người đã vượt 36.000 USD, cao hơn rất nhiều quốc gia châu Âu.

Nhưng đằng sau bức tranh tưởng như thịnh vượng ấy lại xuất hiện một hiện tượng rất đặc biệt: hàng triệu người trẻ Hàn Quốc đang thi nhau tìm những bữa ăn rẻ nhất, thậm chí còn gọi vui đó là "Bản đồ ăn mày".

Đáng tiếc đó không phải là một câu chuyện hài hước trên mạng xã hội, mà phản ánh rất rõ áp lực sinh tồn của một bộ phận lớn thanh niên Hàn Quốc hiện nay.

1. "Bản đồ ăn mày" ra đời như thế nào?
Tên chính thức của ứng dụng là Geoji Map (Bản đồ ăn mày).
Người tạo ra nó là Choi Seong-su, 34 tuổi. Trớ trêu thay, chính làn sóng trí tuệ nhân tạo (AI) đã khiến anh mất việc làm. Trong thời gian sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp, Choi buộc phải giới hạn chi phí ăn uống mỗi ngày ở mức khoảng 10.000 won (184 nghìn VNĐ).

Để tự giúp mình, anh sử dụng các công cụ lập trình AI và chỉ trong một cuối tuần đã xây dựng một website chuyên tìm những quán ăn rẻ nhất quanh nơi ở. Điều thú vị là AI khiến anh thất nghiệp, nhưng cũng chính AI giúp anh tìm được nơi ăn rẻ sau khi thất nghiệp.

Ứng dụng sau đó nhanh chóng trở thành hiện tượng. Chỉ sau một tháng, website đã thu hút 1,31 triệu lượt truy cập. Phiên bản điện thoại được tải xuống hơn 21.000 lần chỉ trong sáu ngày đầu tiên.

Ở một đất nước có thu nhập bình quân đầu người thuộc nhóm cao của thế giới, câu hỏi được hàng triệu người tìm kiếm mỗi ngày lại rất đơn giản: "Hôm nay ăn ở đâu với giá chỉ khoảng 5.000 won (92 nghìn VNĐ) ?"

2. Không phải cứ rẻ là được
Khác với các ứng dụng đánh giá ẩm thực thông thường, Geoji Map không quan tâm nhà hàng có bao nhiêu sao Michelin hay được các blogger ca ngợi thế nào. Điều đầu tiên người dùng nhìn thấy chỉ là... giá tiền.

Trên bản đồ xuất hiện những món ăn như: Cơm trộn: 3.000 won. Mỳ Ý: 3.900 won. Cơm thịt heo chiên xù: 4.000 won. (tỷ giá ngày 3/8/2026: 1 KRW = 18,41 VND)

Tuy nhiên, tiêu chí của ứng dụng không chỉ là "càng rẻ càng tốt". Trong phần lớn khu vực Seoul, một bữa ăn trên 8.000 won gần như không đủ điều kiện xuất hiện trên bản đồ.

Riêng những khu vực có mức sống rất cao như Gangnam hay Yeouido, ngưỡng này được nâng lên khoảng 10.000 won.

Những nhà hàng cố tình bán một món thật rẻ để thu hút khách nhưng các món còn lại lại có giá rất cao thường bị cộng đồng người dùng báo cáo và loại khỏi danh sách.

3. Người nghèo cũng cần ăn đủ chất
Một điểm thú vị là Geoji Map không cổ vũ việc ăn uống kham khổ bằng mì gói hay chỉ ăn tinh bột. Theo những người vận hành ứng dụng, "Ngay cả người nghèo cũng cần protein và chất xơ." Vì vậy, một bát mì đơn giản giá hơn 7.000 won thường khó được chấp nhận. Trong khi đó, một bát canh xương bò có thịt, giá tương đương nhưng giàu dinh dưỡng hơn, lại được đánh giá cao.

Các tiêu chí đánh giá một quán ăn bao gồm:
- Giá thành.
- Hàm lượng dinh dưỡng.
- Có thịt hay không.
- Có rau hay không.
- Có món ăn kèm miễn phí hay không.
- Mức độ no mà mỗi 1.000 won mang lại.

Nói cách khác, đây không còn là đánh giá ẩm thực mà giống như một bài toán tối ưu chi phí sinh hoạt.

4. Một cộng đồng "kiểm toán giá cả"
Toàn bộ dữ liệu trên Geoji Map đều do người dùng đóng góp. Có người bổ sung thực đơn. Có người cập nhật giờ mở cửa. Có người cảnh báo quán vệ sinh chưa tốt.

Nếu một cửa hàng lợi dụng việc quảng cáo giá rẻ nhưng thực tế buộc khách phải gọi thêm nhiều món khác với giá cao, thông tin ấy sẽ nhanh chóng bị cộng đồng phát hiện. Có thể nói, đây là một trong những cộng đồng người tiêu dùng "khó tính" nhất trên Internet. Chính vì vậy, nhiều quán ăn nhỏ lại được hưởng lợi.

Thay vì phải trả mức hoa hồng cao cho các ứng dụng giao đồ ăn, họ chỉ cần xuất hiện trên Geoji Map là đã có thể thu hút lượng khách đông đảo.

5. Tiết kiệm trở thành một "môn thể thao"
Thực ra, "Bản đồ ăn mày" không phải hiện tượng đầu tiên. Ngay từ năm 2023, trên ứng dụng nhắn tin KakaoTalk, hàng trăm nhóm trò chuyện mang tên "Phòng ăn mày" (Beggar Room) đã xuất hiện. Các nhóm này hoạt động như một câu lạc bộ tiết kiệm.

Mỗi ngày, các thành viên công khai mọi khoản chi tiêu để những người khác cùng... góp ý. Nếu ai đó bỏ ra 3.000 won mua một cốc cà phê Americano đá, nhiều người sẽ khuyên: "Đến công ty uống nước miễn phí."

Muốn đi xe buýt quãng đường chỉ khoảng 5 km? Câu trả lời thường là: "Đôi chân của bạn vẫn còn hoạt động."

Có người bỏ 40.000 won để làm dịch vụ tư vấn màu sắc cá nhân (personal color). Lập tức nhận được lời khuyên: "Ra cửa hàng văn phòng phẩm mua vài tờ giấy màu rồi tự soi trước gương."

6. Muốn tiêu tiền cũng phải... làm đơn
Một số nhóm còn xây dựng quy định chặt chẽ chẳng khác gì doanh nghiệp. Nếu muốn mua món đồ trị giá trên 30.000 won, thành viên phải viết một bản "đơn xin chi tiêu", trong đó trả lời hàng loạt câu hỏi:
- Món đồ này có thực sự cần thiết không?
- Một tuần sẽ sử dụng bao nhiêu lần?
- Nó có ít nhất hai công dụng khác nhau không?

Sau đó, phải có ba thành viên khác đồng ý thì mới được "thông qua".

Ngay cả việc sử dụng các bộ biểu tượng cảm xúc (emoji) trả phí cũng có thể bị phê bình, bởi theo họ, những hình ảnh dễ thương có thể... kích thích ham muốn tiêu dùng. Nếu thật sự cần, hãy tự vẽ lấy.
Cuối mỗi tháng, người chi tiêu nhiều nhất trong nhóm còn phải viết một bản kiểm điểm dài khoảng 500 chữ.

Theo truyền thông Hàn Quốc, hiện trên KakaoTalk đã có hàng trăm nhóm hoạt động theo mô hình này.

7. "Jjantech" – nghệ thuật sống tiết kiệm của giới trẻ Hàn Quốc
Xu hướng này được người Hàn Quốc gọi bằng một thuật ngữ riêng: Jjantech. Đây là từ ghép giữa "jjan" (tiết kiệm, keo kiệt) và "jaetech" (quản lý tài chính).

Những người theo đuổi lối sống này dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu:
- Chương trình giảm giá của cửa hàng tiện lợi;
- Cách kết hợp nhiều loại phiếu giảm giá;
- Tận dụng điểm thưởng thanh toán;
- Dùng phiếu quà tặng mua thực phẩm;
- Đi bộ để đổi lấy điểm thưởng của chính quyền địa phương.

Có nghiên cứu sinh chấp nhận đi bộ 40 phút mỗi ngày để tiết kiệm tiền xe. Có người giảm hẳn số lần về thăm cha mẹ chỉ vì muốn tiết kiệm khoảng 100.000 won tiền vé tàu cao tốc. Có người mỗi ngày cố đi đủ 8.000 bước, đổi điểm thưởng lấy phiếu mua thực phẩm.

Thậm chí, khi một thành viên khoe đã mua hộp trà xanh giá 3.100 won, lập tức có người góp ý: "Mỗi túi trà nên pha hai hoặc ba lần mới thật sự tiết kiệm."

8. Đằng sau những câu chuyện hài hước
Thoạt nhìn, "Bản đồ ăn mày" hay các "Phòng ăn mày" giống như những trò đùa của giới trẻ trên Internet.

Nhưng nếu quan sát kỹ, đó không đơn thuần là một trào lưu. Nó phản ánh một thực tế rằng ngày càng nhiều thanh niên Hàn Quốc phải tính toán từng nghìn won cho mỗi bữa ăn, trong khi chi phí sinh hoạt liên tục tăng lên.

Điều đáng chú ý hơn là hiện tượng này lại diễn ra ở một quốc gia có GDP bình quân đầu người vượt 36.000 USD và luôn được xếp vào nhóm các nền kinh tế phát triển.

III. Vì sao một quốc gia có GDP bình quân hơn 36.000 USD nhưng người trẻ vẫn "nghèo"?
Câu trả lời nằm ở một bức tranh khác: thị trường việc làm, giá nhà, nợ hộ gia đình và chi phí sinh hoạt.

Nếu chỉ nhìn vào các chỉ tiêu kinh tế vĩ mô, Hàn Quốc dường như là một quốc gia mà rất nhiều nước đang phát triển mơ ước: Năm 2025, quy mô nền kinh tế đạt khoảng 1,87 nghìn tỷ USD, GDP bình quân đầu người đạt 36.227 USD.

Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) dự báo năm 2026 con số này sẽ tiếp tục tăng lên khoảng 37.400 USD. Hàn Quốc là nền kinh tế lớn thứ tư châu Á, dẫn đầu thế giới trong nhiều ngành công nghiệp như bán dẫn, ô tô, đóng tàu, hóa chất và điện tử.

Nếu chỉ nhìn những con số ấy, thật khó hiểu vì sao giới trẻ nước này lại phải tính toán từng bữa ăn vài nghìn won.

Nhưng cũng giống như nhiều quốc gia phát triển khác, GDP bình quân đầu người chỉ phản ánh quy mô của nền kinh tế, chứ không phản ánh đầy đủ mức sống của từng nhóm dân cư. Đằng sau những con số ấn tượng ấy là một thực tế rất khác.

1. Lương không thấp, nhưng cơ hội việc làm ngày càng ít
Trên giấy tờ, tiền lương ở Hàn Quốc không hề thấp. Từ năm 2026, mức lương tối thiểu được nâng lên 10.320 won mỗi giờ. Nếu làm đủ thời gian tiêu chuẩn 209 giờ/tháng, người lao động có thể nhận khoảng 2,16 triệu won.

Theo Bộ Lao động Hàn Quốc, mức lương danh nghĩa bình quân của người lao động Hàn Quốc vào khoảng 3,98 triệu won mỗi tháng, tương đương khoảng 73 triệu đồng Việt Nam (theo tỷ giá khoảng 18,4 đồng/1 won).

Tuy nhiên, đây chỉ là mức lương bình quân của toàn bộ người lao động, bao gồm cả những người có thu nhập rất cao. Đối với thanh niên mới ra trường hoặc mới đi làm, mức lương khởi điểm phổ biến chỉ khoảng 2–3 triệu won/tháng.

Dù sao đó vẫn là những con số khá hấp dẫn. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ không phải ai cũng có việc làm ổn định để nhận mức lương ấy. Tỷ lệ tham gia lực lượng lao động của thanh niên từ 15–29 tuổi chỉ còn khoảng 47,2%; tỷ lệ có việc làm giảm xuống 43,8%, trong khi số thanh niên có việc làm giảm hơn 250.000 người chỉ trong một năm.

Nếu tính cả những người đã nản lòng, ngừng tìm việc hoặc chỉ có việc làm bán thời gian nhưng vẫn muốn làm nhiều giờ hơn, thì tỷ lệ thất nghiệp mở rộng của thanh niên lên tới 16,6%.

Nói cách khác, cứ sáu người trẻ thì có khoảng một người không tìm được việc làm như mong muốn.

Thêm nữa, con số thu nhập này không phản ánh mức sống thực tế của người trẻ. Một mặt, đây là mức bình quân của toàn bộ người lao động; mặt khác, chi phí sinh hoạt tại Hàn Quốc, đặc biệt là nhà ở và ăn uống tại Seoul, cũng thuộc nhóm cao nhất châu Á. Vì vậy, thu nhập danh nghĩa cao không đồng nghĩa với khả năng tích lũy cao.

2. Có bằng đại học cũng chưa chắc tìm được việc
Trong nhiều thập niên, người Hàn Quốc tin rằng học đại học là con đường chắc chắn để có tương lai.

Ngày nay, niềm tin ấy đang lung lay. Quý II năm 2026, Hàn Quốc có khoảng 481.000 người thất nghiệp có trình độ cao đẳng hoặc đại học trở lên. Trong số này, gần hai phần ba thuộc nhóm tuổi 20 và 30.

Đáng lo ngại hơn, gần một nửa số thanh niên đã tốt nghiệp nhưng chưa có việc làm phải thất nghiệp trên một năm, tương đương hơn 600.000 người. Khoảng 20% thậm chí thất nghiệp trên ba năm.

Một khảo sát khác cho thấy thanh niên Hàn Quốc phải mất trung bình 11,2 tháng mới tìm được công việc hưởng lương đầu tiên sau khi tốt nghiệp. Điều đó có nghĩa là nhiều người phải sống gần một năm mà không có thu nhập ổn định ngay sau khi rời giảng đường.

3. Có việc rồi cũng không dễ sống
Ngay cả khi tìm được việc, cuộc sống của người trẻ Hàn Quốc vẫn không hề dễ dàng. Mức lương khởi điểm phổ biến chỉ khoảng 2–3 triệu won mỗi tháng, trong khi thời gian gắn bó với công việc đầu tiên trung bình chỉ khoảng 18 tháng.

Gần một nửa số người nghỉ việc cho biết nguyên nhân chính là mức lương thấp, điều kiện làm việc không phù hợp hoặc thời gian lao động quá dài.

Một hiện tượng mới xuất hiện trên thị trường lao động Hàn Quốc là khái niệm "junggo sinip", có thể hiểu là "tân binh cũ". Đó là những người đã đi làm một thời gian nhưng phải bỏ việc và quay trở lại thị trường lao động để cạnh tranh như những sinh viên mới tốt nghiệp.

Khái niệm này phản ánh một thực tế: có việc làm không còn đồng nghĩa với sự ổn định như trước.

4. Mua nhà gần như là giấc mơ xa vời
Nếu việc làm đã khó thì nhà ở còn khó hơn. Đến tháng 7/2026, giá trung bình một căn hộ tại Seoul đã lên gần 1,6 tỷ won, tương đương khoảng 29,5 tỷ đồng Việt Nam.

Đặc biệt, Hàn Quốc còn có chế độ thuê nhà rất đặc biệt gọi là Jeonse. Theo hình thức này, người thuê không phải trả tiền thuê hàng tháng mà phải nộp trước cho chủ nhà một khoản tiền đặt cọc rất lớn, sau khi hết hợp đồng sẽ được hoàn lại.

Nghe có vẻ thuận lợi cho người thuê, nhưng hiện nay khoản tiền đặt cọc trung bình cho một căn hộ ở Seoul đã vượt 700 triệu won. Đối với phần lớn người trẻ mới đi làm, đây là một khoản tiền gần như không thể tích lũy được. Nếu chỉ sống bằng mức lương tối thiểu và không tiêu một đồng nào, họ cũng phải mất gần 30 năm mới gom đủ số tiền ấy.

Chính vì vậy, rất nhiều thanh niên buộc phải sống trong những goshiwon (ký túc xá hoặc phòng trọ siêu nhỏ). Có những căn phòng chỉ rộng chưa đầy 3 m², vừa đủ đặt một chiếc giường đơn và một chiếc bàn học. Người nằm phải duỗi chân luồn xuống gầm bàn, đầu hoặc chân luôn chạm vào tường.

Không ít người gọi đó là "chiếc hộp để ngủ" hơn là một căn phòng.

5. Nợ ngày càng nhiều, trong khi tài sản vẫn rất ít
Nhà ở không mua nổi, nhưng nợ lại tăng rất nhanh.
Trong giai đoạn 2013–2025, khoản vay bình quân của các hộ gia đình có chủ hộ ở độ tuổi 20 tăng từ khoảng 16 triệu won lên hơn 30 triệu won.

Đối với nhóm tuổi 30, mức nợ tăng từ khoảng 54 triệu won lên trên 102 triệu won. Chỉ sau 12 năm, quy mô nợ của hai nhóm tuổi này gần như tăng gấp đôi. Nói cách khác, nhiều người trẻ chưa kịp tích lũy tài sản đã phải gánh trên vai một khoản nợ khá lớn.

6. Ngay cả bữa ăn cũng trở thành gánh nặng
Áp lực cuối cùng, nhưng hiện hữu mỗi ngày, chính là chi phí ăn uống.
Trong năm 2026, giá gạo, thịt lợn và nhiều loại thực phẩm tại Hàn Quốc đều tăng mạnh. Theo truyền thông Hàn Quốc, giá một bữa trưa bình thường tại ba khu văn phòng lớn nhất Seoul – Gwanghwamun, Yeouido và Gangnam – đã lên tới khoảng 14.600 won.

Với mức lương tối thiểu hiện nay, một người lao động phải làm việc khoảng 1 giờ 25 phút mới đủ tiền mua một suất ăn trưa bình thường.

Một chỉ tiêu đáng chú ý khác là hệ số Engel – tỷ trọng chi tiêu cho thực phẩm trong tổng chi tiêu của hộ gia đình. Thông thường, khi thu nhập tăng, tỷ lệ chi cho ăn uống sẽ giảm xuống.

Nhưng năm 2025, hệ số Engel của Hàn Quốc đã vượt 30%, lần đầu tiên trong hơn ba thập niên. Điều đó có nghĩa là cứ 100 won chi tiêu thì có hơn 30 won dành cho thực phẩm và ăn uống, cho thấy áp lực sinh hoạt đang gia tăng đáng kể.

7. Hai cuốn sổ của nền kinh tế Hàn Quốc
Khoảng hơn mười năm trước, giới trẻ Hàn Quốc bắt đầu phổ biến cụm từ "Hell Joseon" (Địa ngục Triều Tiên) để châm biếm cuộc sống đầy áp lực với cạnh tranh việc làm khốc liệt, giá nhà quá cao và khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn.

Đến nay, khi GDP bình quân đầu người đã tăng thêm hàng nghìn USD, cụm từ ấy vẫn chưa biến mất.

Có thể nói, Hàn Quốc đang tồn tại hai cuốn sổ kế toán hoàn toàn khác nhau:
- Cuốn sổ thứ nhất là của nền kinh tế quốc gia. Ở đó ghi những con số rất đẹp: GDP bình quân đầu người trên 36.000 USD, xuất khẩu chip bán dẫn tăng mạnh, doanh nghiệp công nghệ hàng đầu thế giới, dự báo tăng trưởng được nâng lên.

- Cuốn sổ thứ hai là của người trẻ. Trong cuốn sổ ấy là những dòng chữ rất khác: thất nghiệp kéo dài, việc làm bấp bênh, giá nhà vượt quá khả năng chi trả, nợ hộ gia đình tăng nhanh và chi phí sinh hoạt ngày càng đắt đỏ.

Cuốn sổ thứ nhất cho thấy Hàn Quốc vẫn là một quốc gia giàu có. Nhưng cuốn sổ thứ hai mới quyết định hôm nay người trẻ có dám tiêu tiền hay không.
Khi một bữa cơm bình thường đã phải đổi bằng hơn một giờ lao động, thì việc tiết kiệm từng vài nghìn won không còn là sự keo kiệt, mà trở thành một lựa chọn kinh tế hợp lý.

Và chính từ thực tế ấy, lối sống "Bản đồ ăn mày", "Phòng ăn mày" hay phong trào Jjantech không còn là những câu chuyện hài hước trên mạng xã hội, mà là biểu hiện của một thế hệ đang cố gắng thích nghi với một nền kinh tế phát triển nhưng chi phí sống ngày càng vượt xa tốc độ cải thiện thu nhập.

IV. Từ "YOLO" đến "YONO" – Khi cả một thế hệ thay đổi cách sống
Có một thời gian dài, người Hàn Quốc tin tưởng gần như tuyệt đối vào tương lai. Từ thập niên 1960 đến đầu những năm 1990, nền kinh tế Hàn Quốc tăng trưởng thần kỳ với tốc độ thuộc hàng cao nhất thế giới. "Kỳ tích sông Hàn" đã đưa một quốc gia nghèo sau chiến tranh trở thành cường quốc công nghiệp chỉ trong vài chục năm.

Trong suốt giai đoạn ấy, một "hợp đồng xã hội" gần như được cả xã hội mặc nhiên thừa nhận: Chăm chỉ học tập sẽ vào đại học, có làm việc trong một doanh nghiệp lớn, thu nhập tăng dần theo thâm niên, mua được nhà và trở thành tầng lớp trung lưu.

Cha mẹ của thế hệ trẻ ngày nay phần lớn đã đi theo con đường đó. Họ tiết kiệm, chịu khó và tin rằng chỉ cần cố gắng vài năm thì cuộc sống sẽ khá hơn.

1. "Thế hệ từ bỏ"
Nhưng đến khoảng sau năm 2010, "hợp đồng xã hội" ấy bắt đầu rạn nứt. Tốc độ tăng trưởng kinh tế giảm dần, giá nhà tại Seoul tăng vọt, tuyển dụng của các tập đoàn lớn ngày càng khắt khe, trong khi việc làm ổn định ngày càng hiếm.

Nhiều người trẻ bắt đầu tự gọi mình là "Thế hệ từ bỏ". Ban đầu là "Thế hệ ba từ bỏ":
- Từ bỏ hẹn hò,
- Từ bỏ hôn nhân,
- Từ bỏ sinh con.

Sau đó xuất hiện "Thế hệ năm từ bỏ":
- Ba sự từ bỏ ở trên,
- Từ bỏ thêm việc mua nhà,
- Từ bỏ nhiều mối quan hệ xã hội.

Một số nhà nghiên cứu thậm chí còn nói đến "Thế hệ bảy từ bỏ"; nhiều người từ bỏ cả những ước mơ nghề nghiệp và kế hoạch dài hạn.

2. Khi "Bạn chỉ sống một lần" trở thành triết lý sống

Trong bối cảnh ấy, một trào lưu tiêu dùng mới nhanh chóng lan rộng. Đó là YOLO (You Only Live Once) – Bạn chỉ sống một lần. Khẩu hiệu này không phải do người Hàn Quốc sáng tạo, nhưng lại được giới trẻ nước này hưởng ứng rất mạnh.

Tuy nhiên, đằng sau YOLO tồn tại hai tâm lý hoàn toàn khác nhau.
- Một bộ phận tin rằng thu nhập trong tương lai sẽ tiếp tục tăng, vì vậy sẵn sàng chi tiêu trước, hưởng thụ trước.
- Nhưng cũng có rất nhiều người nghĩ theo cách ngược lại; Họ không còn tin rằng tiết kiệm nhiều năm sẽ đủ mua nhà hay thay đổi vị thế xã hội.


Nếu khoản tiền đặt cọc mua nhà tương đương vài chục năm tiền lương, thì tiết kiệm từng chút một dường như cũng không thể thay đổi kết quả. Vì vậy, thay vì dành dụm cho một mục tiêu quá xa vời, họ chọn biến số tiền ấy thành một chuyến du lịch, một bữa ăn ngon hay một chiếc túi hàng hiệu. Đó là một cách tự an ủi: Nếu tương lai quá khó nắm bắt thì ít nhất hôm nay mình vẫn có thể sống tốt.

3. Khi tương lai trở nên bất định
Nhưng bước sang thập niên 2020, môi trường kinh tế lại thay đổi. Đại dịch COVID-19, lạm phát cao, lãi suất tăng, thị trường tuyển dụng thu hẹp và làn sóng AI thay thế lao động khiến cảm giác bất an ngày càng lớn.

Nhiều người trẻ bắt đầu nhận ra không chỉ mua nhà là khó. Ngay cả việc giữ được công việc hiện tại cũng không còn chắc chắn. Trong hoàn cảnh ấy, triết lý YOLO dần nhường chỗ cho một xu hướng mới. Đó là YONO (You Only Need One) – Bạn chỉ cần những gì thật sự cần thiết.

Nếu YOLO khuyến khích tận hưởng cuộc sống, thì YONO nhấn mạnh việc loại bỏ những khoản chi không cần thiết.
Người trẻ bắt đầu cắt giảm:
- Cà phê hằng ngày;
- Ăn nhà hàng;
- Đi taxi;
- Mua quần áo theo xu hướng;
- Các khoản chi mang tính "thưởng cho bản thân".


Họ vẫn sẵn sàng chi tiền cho một chuyến du lịch hay một món đồ thật sự yêu thích, nhưng sẽ cân nhắc rất kỹ trước mọi khoản chi thường xuyên.
Nói cách khác, mong muốn tiêu dùng không biến mất mà chỉ trở nên chọn lọc hơn.

4. "Bản đồ ăn mày" là phiên bản cực đoan của YONO
Trong bối cảnh ấy, Geoji Map – "Bản đồ ăn mày" – xuất hiện. Nếu YONO yêu cầu người ta cân nhắc trước khi mua một món đồ, thì Geoji Map còn đi xa hơn.

Ngay cả một bữa ăn cũng phải được tính toán qua nhiều tiêu chí: Giá bao nhiêu? Có đủ chất dinh dưỡng không? Có thịt không? Có rau không? Mỗi nghìn won đem lại bao nhiêu cảm giác no?

Đó không còn đơn thuần là một người muốn tiết kiệm mà là một cách họ quản lý rủi ro trong cuộc sống. Một bữa ăn rẻ hơn vài nghìn won sẽ giúp họ có thêm một khoản nhỏ cho ngày mai. Một quãng đường đi bộ thay vì đi xe buýt sẽ giữ lại vài nghìn won trong ví. Một túi trà pha ba lần thay vì một lần cũng mang lại cảm giác mình vẫn đang kiểm soát được cuộc sống.

5. Hai cách đối mặt với cùng một nỗi lo
Nhìn bề ngoài, YOLO và YONO gần như đối lập. Một bên khuyến khích chi tiêu. Một bên khuyến khích tiết kiệm. Nhưng thực chất, cả hai đều là phản ứng trước cùng một vấn đề: Tương lai ngày càng trở nên khó dự đoán. YOLO tìm kiếm sự chắc chắn bằng cách tận hưởng hiện tại. YONO tìm kiếm sự chắc chắn bằng cách tích lũy cho tương lai.

Một bên đổi tiền lấy trải nghiệm. Một bên đổi tiền lấy cảm giác an toàn. Khác nhau về phương pháp, nhưng đều xuất phát từ cùng một tâm lý bất an.
6. Khi "tiết kiệm" trở thành chiến lược sinh tồn
Nếu nhìn sâu hơn, "Bản đồ ăn mày" không phải là câu chuyện về sự keo kiệt mà đang phản ánh sự thay đổi trong kỳ vọng của cả một thế hệ.

Khi người trẻ không còn tin rằng làm việc chăm chỉ chắc chắn sẽ mua được nhà hay có cuộc sống tốt hơn cha mẹ, họ bắt đầu chuyển mục tiêu từ những kế hoạch dài hạn sang việc kiểm soát những điều nhỏ bé mỗi ngày.
- Một bữa ăn giá 4.000 won.
- Một quãng đường đi bộ thay vì đi xe buýt.
- Một khoản điểm thưởng đổi lấy thực phẩm.
- Một túi trà pha đến lần thứ ba.

Những việc tưởng như rất nhỏ ấy giúp họ cảm thấy mình vẫn còn quyền quyết định đối với cuộc sống của chính mình. Đó cũng là lý do "Bản đồ ăn mày", các "Phòng ăn mày" hay phong trào Jjantech nhanh chóng thu hút hàng triệu người tham gia.


V. Câu chuyện của Hàn Quốc cho thấy một thực tế đáng suy ngẫm
Một quốc gia có thể rất giàu về quy mô kinh tế nhưng vẫn tồn tại một bộ phận lớn người trẻ cảm thấy tương lai ngày càng bấp bênh. GDP bình quân đầu người có thể tiếp tục tăng, các tập đoàn công nghệ vẫn mở rộng ra toàn cầu, nhưng nếu việc làm ổn định giảm đi, giá nhà vượt quá khả năng chi trả và chi phí sinh hoạt leo thang nhanh hơn thu nhập, thì tâm lý xã hội cũng sẽ thay đổi.

Từ YOLO đến YONO, rồi đến "Bản đồ ăn mày", sự thay đổi ấy không đơn thuần là một trào lưu tiêu dùng, mà phản ánh quá trình điều chỉnh kỳ vọng của cả một thế hệ trước một nền kinh tế đang bước vào giai đoạn tăng trưởng chậm và nhiều bất định hơn.

Có lẽ điều đáng suy nghĩ nhất không phải là việc người trẻ Hàn Quốc tiết kiệm từng vài nghìn won cho mỗi bữa ăn, mà là vì sao một xã hội từng được xem là hình mẫu của "giấc mơ phát triển" lại khiến nhiều người trẻ không còn đủ niềm tin để lập kế hoạch cho tương lai xa.
Buddy Up - Văn hóa xã hội
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom