• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạn từng thấy may mắn vì làm chuyện gì chưa ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,098
Reaction score
0
Points
36
Bạn từng thấy may mắn vì làm chuyện gì chưa ?

1.
22 ngày sau khi khai giảng lớp 11, tôi đã đấu tranh sống chớt để chuyển từ lớp chọn khối Tự nhiên tốt nhất khối sang một lớp khối Xã hội bét bảng.

Chuyển lớp cần phụ huynh ký tên, bố tôi nhất quyết không ký. Tôi ném tờ đơn ra và nói “Nếu bố không ký thì ngày mai con tự ký rồi nộp”. Mẹ tôi bảo con lớn rồi, có chính kiến rồi, cuối cùng bố cũng ký.

Kết quả:
Thứ hạng từ hạng 30 của lớp và ngoài hạng 100 của khối, vọt lên hạng 3 toàn khối. Tính theo số lượng thí sinh các mức điểm trên báo, hạng thi Đại học vào khoảng top 70-100 toàn tỉnh.

Nếu tiếp tục học khối Tự nhiên, chưa nói đến việc lớp 11, 12 sẽ rất u uất, mà thứ hạng có lẽ phải sau top 10.000 toàn tỉnh.

Nghĩa là nhờ chuyển sang khối Xã hội, từ chỗ chật vật mới vào được trường, tôi đã đỗ vào một trường 985. Vào được 985 rồi thì việc xét tuyển thẳng lên Thạc sĩ, Tiến sĩ sau này dễ thở hơn nhiều, cũng chẳng sợ bị soi xét lý lịch học tập ba đời khi xin việc. Tìm một công việc an nhàn cũng rất dễ.

Dù sao lý tưởng cuộc đời tôi là làm giảng viên đại học, thu nhập đủ để mua sách mà không cần nhìn giá, giờ đã thực hiện được rồi.

Tái bút: Đến tận 8 năm sau khi tốt nghiệp Tiến sĩ, vẫn có người khen tôi học giỏi. Tôi bảo không phải đâu, là do mọi người chưa thấy đám quái vật ở lớp Tự nhiên thôi. Thầy giảng một cách giải, tôi còn đang nghiền ngẫm, tụi nó đã đưa ra được năm cách giải mới rồi...

2.
10 ngày trước kỳ thi Đại học, tôi thấy số điện thoại của một hiệu sách ở khu trung tâm trên một cuốn sách tham khảo. Tôi gọi điện tới mua bộ đề thi thử lần 3.

Hồi đó chưa có đặt hàng online, phần lớn mọi người chưa có điện thoại di động, chỉ có thể ra bưu điện chuyển tiền. Chủ hiệu sách cũng là người uy tín, ngay trong ngày đã gửi đồ cho tôi. 4 ngày trước kỳ thi thì đề về đến tay, tôi nhốt mình trong nhà làm hết cả ba bộ đề.

Vào phòng thi mới thấy, tổng cộng có khoảng 130 điểm là các câu hỏi gần như y chang (chỉ thay đổi con số, còn điểm kiến thức thì hoàn toàn trùng khớp). Sau khi có điểm, tôi phát hiện ra mình, một đứa vốn có học lực bình bình, chỉ đủ điểm đỗ nguyện vọng 1 trường bình thường nay lại thừa tới tận 100 điểm so với điểm sàn năm đó.

3.
May mắn vì mình đã thức đêm chơi Lego đến 2 giờ sáng, nhờ thế mà ở tầng 3 ngửi thấy mùi rò rỉ khí gas từ tầng 1.

Note: Khối lượng riêng của gas xấp xỉ không khí, tầng 3 mà ngửi thấy thì nồng độ ở tầng 1 đã cực kỳ lớn rồi.

4.
Tháng 8/2019, trong một lần rảnh rỗi tôi kiểm tra số dư thẻ bảo hiểm y tế, thấy còn một khoản kha khá nên chạy ra hiệu thuốc để xài. Tôi mua rất nhiều thực phẩm chức năng, dầu gan cá, vitamin... Lúc đó nhân viên bán hàng bảo khẩu trang đang có chương trình, giá đặc biệt 9k một gói. Không biết lúc đó não bị chập mạch hay sao mà tôi mua luôn 100 gói, lại còn là khẩu trang y tế.

Cuối tháng 11 năm đó, nội bộ công ty có 200 bao gạo, bảo là đã để nửa năm rồi nên thanh lý giá rẻ loại bao 5kg, tôi lại mua tiếp. Định mua xong sẽ đem cúng chùa ở quê, vì trước đó có thầy bói bảo mỗi năm tôi nên cúng dường ít gạo muối dầu ăn cho chùa thì năm sau sẽ mưa thuận gió hòa.

Kết quả là chưa kịp mang đi gửi thì dịch bệnh ập đến. Vừa hay số khẩu trang và gạo tôi mua đều phát huy tác dụng. Khẩu trang tôi đem tặng miễn phí cho đồng nghiệp và hàng xóm, gạo cũng tặng họ luôn. Tặng xong tôi thấy trong lòng rất mãn nguyện. Hơn 30 gói khẩu trang còn lại tôi dùng đến tận cuối năm ngoái. Trong 3 năm dịch bệnh, tôi chưa phải mua một chiếc khẩu trang nào."

5.
Hồi cấp ba có một lần thi Địa cả lớp đều thi bết bát. Thầy giáo Địa lý nổi trận lôi đình “40 điểm bài điền vào chỗ trống coi như cho không, vậy mà có đứa chỉ được 10 điểm, 20 điểm? Những ai từ 10 đến 20 điểm đứng hết dậy cho tôi, chép phạt tờ đề 20 lần”.

Lúc này cậu bạn cùng bàn thở phào “May quá, mình 21 điểm”

Trong lúc cậu ta đang đắc ý, tôi cũng lầm bầm thở dài “Mình cũng may thật, mình được có 9 điểm”

6.
Bác sĩ ở Bệnh viện Nhân dân số 2 của huyện bảo bố tôi chắc chỉ còn sống được 3 tháng nữa. Bố tôi vì muốn tiết kiệm tiền thuốc men nên cứ khăng khăng đòi điều trị ở đó, bảo là “Sống chết có số, giàu sang do trời”.

Lúc đó, tôi đã tra hết các khoa chuyên khoa của các bệnh viện trong tỉnh, quyết đoán chuyển ông lên Bệnh viện Nhân dân tỉnh vốn chuyên trị căn bệnh này hơn.

7-8 năm trôi qua rồi, giờ bố tôi vẫn đang ở quê làm ruộng. Năm ngoái ông trồng lạc, ép được hơn trăm cân dầu, trồng lúa, tích được mấy trăm cân thóc. Trong nhà nuôi mười mấy con gà, năm ngoái còn nuôi cả lợn, dịp trước Tết bán thịt lợn cũng thu về được hơn 50 triệu.

7.
Hồi trung học thường hay lén thức đêm xem ngôn tình. Có lần lại thức đến 2 giờ sáng, thấy khát nên lén mò xuống bếp uống nước. Trên đường đi cứ thấy sao mà nóng thế... Đến bếp mới thấy ấm nước trên bếp lò đã đun cả đêm, vì lén thức khuya không dám gọi bố mẹ nên tôi tự tắt lửa rồi đi ngủ tiếp.

Sáng hôm sau ngủ dậy mới phát hiện máy hút mùi và đường ống đều đã nóng chảy biến dạng hết cả. Bố mẹ cứ bảo may mà lửa tự tắt, chứ cháy tiếp chắc thành hỏa hoạn mất. Tôi cũng không dám thú nhận là mình chưa ngủ nên đã tắt, nhưng trong lòng thấy cực kỳ may mắn.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,098
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã bao giờ chứng kiến một lần trả ơn bất ngờ nào chưa?

Chuyện xảy ra vào năm kia, khi ông nội tôi bắt đầu bị Alzheimer. Lúc đó ông cứ nói là muốn mua nhà cho tôi, vì tôi là đứa cháu trai duy nhất. Thời điểm ấy, lúc thì ông tỉnh táo, lúc thì lại lú lẫn nên cả nhà cũng không ai để ý đến chuyện đó và chỉ coi đó như là lời nói đùa lúc già yếu, bản thân tôi cũng không mấy bận tâm.

Thế rồi một ngày, ông nội tự dùng thẻ người cao tuổi đi xe buýt lên phố, ông đi tìm những người đồng đội cũ năm xưa. Không biết ông đã dùng cách gì mà kiếm được một mảnh đất rộng tới 320m2, rồi cầm theo giấy tờ đi về nhà.

Lúc đầu tôi cứ tưởng ông nội bị lừa, mua phải mảnh đất hoang phế nào đó. Sau đó tôi và bố đi kiểm tra thì phát hiện ông nội đã chi 680.000 tệ (khoảng 2,4 tỷ VNĐ) để mua, trả thẳng một lần, mà lại còn là đất thổ cư. Điều này lại càng đáng nghi hơn: Ở Hàng Châu, 320m2 đất thổ cư mà giá 680.000 tệ? Có mà 6,8 triệu tệ (khoảng 24 tỷ VNĐ) thì họa may, chứ 680.000 tệ làm sao mà mua nổi!

Sau đó, chúng tôi lần theo manh mối và tìm được chủ sở hữu cũ của mảnh đất này. Cả tôi và bố đều chưa từng gặp người này và ông nội cũng chưa bao giờ nhắc tới bà ấy. Theo lời kể của bà, bà vốn bị gia đình ruột thịt bỏ rơi từ lúc mới sinh vì họ trọng nam khinh nữ, lại thêm nhà quá nghèo không nuôi nổi. Họ đã đặt bà vào một cái xô nước rồi thả trôi sông để bà tự sinh tự diệt (nếu có người cứu thì là mạng lớn, không ai cứu thì cứ thế mà c h ế t đuối, đây thực sự là cách bỏ con đầy t à n nhẫn của những gia đình vô lương tâm thời đó).

Chuyện xảy ra hơn 40 năm trước rồi. Khi đó ông nội tôi đang đi lấy nước để tưới ruộng thì cứu được bà ấy. Ông đưa bà về nhà em trai của bà nội tôi nuôi nấng vài năm, sau đó mới gửi vào cô nhi viện. Khi gửi bà đi, ông nội và em vợ của ông đã để lại một mảnh giấy ghi tên và địa chỉ nhà (bởi thời đó chưa có điện thoại).

Sau này bà lớn lên và gặt hái được nhiều thành công, đầu tư vào vài dự án bất động sản. Ông nội tôi có nghe danh tiếng của bà nên đã nhờ những người đồng đội cũ đã nghỉ hưu ở chính phủ để tìm thông tin liên lạc.

Ban đầu, ông nội chỉ muốn tìm bà, nhờ bà kiếm giúp một căn nhà tốt một chút để ông mua lại. Người phụ nữ này vốn là người rất trọng tình trọng nghĩa, bà nói thẳng ra là muốn tặng luôn một căn nhà cho ông tôi, nhưng ông nội tôi là người cực kỳ trọng sĩ diện nên nhất định không chịu nhận không.

Thế nên bà ấy đã lừa ông nội rằng bà có một mảnh đất thổ cư còn dư lại sau khi xây xong dự án. Thực ra, đó là một mảnh đất thổ cư nằm ngay sát dự án bất động sản của bà ấy, đã được chính phủ quy hoạch rõ ràng. Bà ấy lừa ông nội tôi rằng đây là đất thừa của dự án nên mới có giá rẻ như cho: chỉ 680.000 tệ. Nghe thấy giá hời để mua được nhà cho cháu trai, ông nội tôi mừng quá, lập tức rút tiền túi ra trả thẳng luôn mà không hề bàn bạc hay hé môi cho bà nội biết nửa lời. Nhưng sự thật là mảnh đất đó có giá thị trường lên tới 7 hay 8 triệu tệ (khoảng hơn 25 tỷ VNĐ) và cực kỳ đắt khách. Với vị trí và diện tích như vậy, nó vốn dĩ rất hoàn hảo để xây một căn biệt thự đơn lập sang trọng. Bà ấy đã chấp nhận chịu lỗ gần chục lần để biếu không cho ông nội tôi theo cách đó.

Năm ngoái ông nội qua đời. Cả nhà tôi vẫn giữ nguyên mảnh đất đó chứ không động vào. Ông nội cuối cùng vẫn chưa hoàn thành được nguyện ước là mua nhà cho tôi (dù thực ra việc ông có mua hay không đối với tôi không quan trọng, vì bản thân tôi đã có hai căn chung cư ở Hàng Châu rồi).

Mùa xuân năm nay, tôi và bố đi tìm bà ấy, định bụng sẽ trả lại mảnh đất đó cho bà. Lúc đầu bà không bày tỏ thái độ gì, sau đó bà mới nói rằng trước đây bà từng bí mật đưa ông nội đi bệnh viện kiểm tra. Các cơ quan nội tạng của ông đều đã suy kiệt, chứng mất trí nhớ là do bệnh nên không có cách nào chữa trị. Bà nói nếu có thể chữa được, bà nhất định đã đưa ông đi chữa bằng mọi giá rồi.

Sau một hồi im lặng, bà mới từ tốn bày tỏ rằng những gì đã hứa với người khác thì bà sẽ không bao giờ nuốt lời. Ông nội tôi đã cứu mạng bà, bà chỉ đang hoàn thành một tâm nguyện cho ông mà thôi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,098
Reaction score
0
Points
36
Bạn từng thấy người nào may mắn đến khó tin không ?

Có một người anh là người quen của tôi có số phận khiến tôi phải ghen tị. Hồi cấp ba, học lực của anh chỉ ở mức khá, đứng thứ mười mấy trong lớp. Thế mà năm lớp 11, anh ấy dám sang Mỹ du học hơn nửa năm. Khi về học lớp 12, thấy mọi người ôn tập chăm chỉ quá, anh ấy chắc chắn mình sẽ phải học lại.

Nhưng ba tháng trước kỳ thi đại học, anh như được khai sáng, kiến thức lớp 10, 11 bỗng ùa về trong đầu anh ấy. Anh ấy nhớ như in vị trí giáo viên đứng trên bảng, những gì họ đã viết, những từ họ đã đọc sai và cả trang phục mà họ đã mặc. Sau đó, anh ấy tập trung vào những phần kiến thức chưa học, nhưng tốc độ học cũng không nhanh lắm. Phần toán tổ hợp, anh ấy đọc thấy không hiểu gì nên bỏ qua luôn. May mắn thay, trong kỳ thi đó, phần toán tổ hợp không xuất hiện câu nào cả. Đề thi ấy chỉ xuất hiện câu hỏi của những phần mà anh ấy biết, cuối cùng thì anh ấy đạt kết quả tốt nhất, vượt qua cả học sinh đầu bảng trong trường và đậu vào Đại học top cả nước
.
Tuy nhiên, khi vào đại học, kết quả học tập của anh ấy lại bình thường, lẹt đẹt cuối bảng. Khi trường tổ chức chương trình trao đổi, anh ấy có hai lựa chọn: một là đại học bình thường ở Đài Loan, hai là Đại học Hong Kong. Ban đầu, anh ấy muốn đi Đài Loan vì mê giọng nói của các cô gái ở đó và cũng tự nhận thức được thực lực của mình không đủ sức cạnh tranh vào trường ở Hong Kong. Tuy nhiên, Hong Kong vẫn là nguyện vọng đầu tiên của anh ấy. Anh ấy quyết định thử sức tham gia cuộc thi tuyển chọn của Hong Kong xem sao, vì dù sao cũng chỉ thi cho vui, thử cho biết. Kỳ thi gồm hai vòng: viết và phỏng vấn. Anh ấy lẹt đẹt qua được vòng viết, còn phỏng vấn thì anh nghĩ chắc chắn mình sẽ bị loại.

Trường dự kiến tuyển hai sinh viên. Kết quả là, cả hai thí sinh xếp thứ hai và thứ ba ở vòng viết đều nghĩ đối thủ mạnh hơn mình, nên không ai đến phỏng vấn. Anh ấy xếp thứ tư, nhưng vì hai thí sinh phía trước đã bỏ cuộc, nên họ quyết định chọn anh ấy cùng với người đứng đầu. Thật là may mắn!

Năm cuối đại học, anh ấy bảo mình rất xui, cứ thi là bệnh. Kết quả là anh ấy có hai môn thi trượt và phải thi lại. Năm đó, anh ấy cũng chuẩn bị thi sau đại học nhưng không đỗ. Sau đó, anh ấy tìm việc làm và đi phỏng vấn nhưng đều không thành công. Ban đầu, anh ấy định quay về quê vì ở nhà đã sắp xếp sẵn công việc cho anh.

Tuy nhiên, trong kỳ nghỉ hè ôn tập thi lại, có người từ bỏ chương trình sau đại học mà anh ấy đã thi và điểm số của anh ấy lại vừa đủ để lấp vào chỗ trống. Anh ấy liền nhanh chóng đi phỏng vấn và vô tình đậu vào chương trình học tiến sĩ. Sau này, anh ấy chuyển sang làm việc tại một ngân hàng đầu tư ở Hong Kong, nơi mà chuyện kiếm được mức lương hơn 10 tỷ trở lên mỗi năm là điều hoàn toàn bình thường. Thật sự là may mắn đến mức khó tin đúng không?
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,098
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã từng thấy may mắn vì làm chuyện gì chưa ?

Mọi người ở đây đã ai từng có trải nghiệm *“vô tình cắm liễu, liễu lại xanh” chưa? (*Câu nói này là để ẩn dụ rằng những việc làm trong lúc vô ý không ngờ lại sinh ra kết quả tốt đẹp)

Hồi bố tôi còn trẻ có mở một nhà xưởng, bạn bè của ông ngày thường những lúc rảnh rỗi cũng rất thích đến phòng làm việc ở xưởng để uống trà, tán gẫu.

Có một hôm bố tôi làm việc đến khá muộn, ông cứ nghĩ mọi người trong văn phòng đều đã về hết rồi. Ai ngờ khi quay lại phòng thì thấy một đôi tình nhân trẻ vẫn đang ngồi trên sofa trò chuyện. Cặp đôi này cũng chỉ mới quen bố tôi chưa lâu, nên bố tôi vẫn chưa hiểu rõ về gia cảnh của họ lắm.

Nhưng thấy họ ngồi đấy có vẻ buồn chán, bố tôi liền tùy miệng hỏi một câu: "Hai đứa ăn cơm chưa?". Cả hai nhìn bố tôi, rồi cùng lắc đầu rất đồng bộ. Bố tôi thầm nghĩ, chắc hai đứa này mới đi làm nên cũng chẳng dư dả tiền bạc gì để ra ngoài ăn uống. Thế là ông đi vào trong lấy chiếc áo khoác, vừa mặc vào vừa nói với cặp đôi: "Đi, đi ăn lẩu với anh chị nào."

Đôi bạn trẻ ban đầu còn ngại ngùng e thẹn, bố tôi liền hào phóng bảo: "Đi thôi, ăn bữa lẩu thì có đáng là bao, hai đứa chừng này tuổi làm sao ăn sập tiệm của anh được." Mẹ tôi đứng bên cạnh cũng mỉm cười gật đầu, lúc này hai người họ mới chịu đi theo bố mẹ tôi đến quán lẩu.

Lúc ngồi trong quán lẩu, vì khu nhà tôi vừa mới giải tỏa xong và đang chuẩn bị nhận bàn giao nhà tái định cư, nên mọi người có bàn nhau xem nên chọn căn hộ ở tầng mấy thì hợp lý.

Nghe thấy thế, cậu bạn trai liền lên tiếng: "Anh, chị, nếu hai người có vấn đề gì liên quan đến nhà đất thì cứ hỏi bạn gái em nhé, nhà cô ấy làm về bất động sản đấy ạ."

Cô bạn gái cũng rất nhiệt tình tiếp lời: "Đúng thế ạ, có chuyện gì anh chị cứ hỏi em. Nhà mình ở khu nào thế ạ? Để em tham mưu cho."

Sau khi bố mẹ tôi nói địa chỉ ra, cô gái suy nghĩ một hồi như sực nhớ ra điều gì, vội hỏi mẹ tôi: "Chị ơi, có phải nhà mình ở khu chung cư XX không ạ?"

Mẹ tôi bảo: "Đúng rồi, hai đứa cũng định mua nhà bên đó à? Nhà anh chị là suất tái định cư, diện tích vừa nhỏ, hướng lại không đẹp, chất lượng xây dựng cũng không bằng nhà thương mại. Anh chị có đi hỏi thử rồi, nếu muốn đổi sang căn hộ thương mại cùng khu thì phải bù thêm một khoản tiền không nhỏ. Mà xưởng thì mới mở, trong tay chưa có sẵn nhiều tiền đến thế."

Nghe xong, cô gái liền bảo: "Chị ơi, em không có mua nhà ở đấy. Nhưng nếu em không nhớ nhầm thì người phụ trách khu đó lại là bạn của bố em. Để em hỏi thử xem có thể bớt chút tiền để hoán đổi sang nhà thương mại được không."

Bố mẹ tôi nghe vậy liền nói: "Thế lúc nào rảnh em hỏi giúp anh chị nhé, giờ cứ tập trung ăn cơm đã, không phải vội đâu."

Ai ngờ cô gái rất dứt khoát: "Bây giờ em đang rảnh mà." Nói đoạn, cô ấy liền rút điện thoại ra gọi thẳng cho bố mình ngay tại bàn ăn.

Sau vài phút trò chuyện, cô gái cúp máy và nói với bố mẹ tôi: "Bố em đang đi liên hệ với bên kia rồi, có tin tức gì ông ấy sẽ gọi lại ngay."

Chẳng bao lâu sau, điện thoại của cô gái vang lên. Nhận cuộc gọi xong, cô ấy vô cùng vui vẻ quay sang bảo bố mẹ tôi: "Anh, chị ơi, giá cả thương lượng xong rồi nhé, chỉ cần bù thêm X triệu là được ạ. Ngày mai anh chị cứ trực tiếp qua bên đó tìm chú ấy, lát nữa em gửi tên của anh chị qua là ngày mai việc này sẽ được giải quyết êm xuôi."

Hiệu suất làm việc chớp nhoáng này khiến bố mẹ tôi hoàn toàn sững sờ. Ban đầu họ chỉ nghĩ nhờ hỏi thăm ngóng chút thông tin đã là tốt lắm rồi, không ngờ chỉ vẹn vẹn trong hai cuộc điện thoại, chuyện khiến họ đau đầu bấy lâu nay đã được giải quyết triệt để, mà mức giá lại còn vô cùng ưng ý.

Sau này nhà tôi mới vỡ lẽ ra mọi chuyện, hóa ra cặp đôi trẻ đó nhà đều cực kỳ giàu có. Hôm ấy họ nán lại xưởng của bố tôi lâu như vậy là vì nhà của hai người đều không cho phép nuôi thú cưng, mà mẹ tôi thì lại đang nuôi một chú mèo ngay tại văn phòng, thế là họ mải mê trêu mèo đến mức quên cả thời gian. Mà chú mèo đó cũng là do mẹ tôi vô tình nhặt được bên vệ đường vào cái ngày đi làm trước đó, thấy nó đói đến mức da bọc xương nên thương tình đem về nuôi.

Sau khi thủ tục căn nhà đó được hoàn tất, diện tích của nó rộng hơn căn nhà tái định cư ban đầu tận hơn hai mươi mét vuông, vừa vặn có thêm một phòng ngủ. Về sau khi bà ngoại tôi tuổi cao sức yếu chuyển đến ở cùng, nhà lại có sẵn phòng cho bà. Tôi đã sống ở căn nhà đó suốt hai mươi năm trời mới chuyển đi. Nhà rộng rãi, tiền cho thuê thu về cũng khá, mà phần diện tích dư ra đó sau này nếu có bán nhà thì cũng giúp gia đình kiếm thêm được rất nhiều.

Và tất cả những điều may mắn ấy, đều bắt nguồn từ một chú mèo con mà mẹ tôi vô tình nhặt về, cùng với tấm lòng xởi lởi, trượng nghĩa của bố tôi khi lầm tưởng người khác đang lâm vào hoàn cảnh khó khăn, ngặt nghèo.
Buddy Up - Tàng hoa cát cát
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,098
Reaction score
0
Points
36
Bạn từng thấy may mắn vì làm chuyện gì chưa ?

6 giờ rưỡi sáng. Đang trong giấc ngủ say thì tôi bị gọi tỉnh, nghe báo có người vô tình quẹt vào xe mình.

Việc bị ép phải thức dậy một cách cưỡng ép khiến tâm trạng tôi vô cùng u ám. Bước xuống nhà, tôi thấy một chú tóc đã lốm đốm bạc đang ngồi trên bậc thềm đá.

Vẫn còn chút bực bội của cơn ngái ngủ, tôi hằn học hỏi: "Là chú đụng vào xe cháu à?"
Chú nói: "Đúng rồi cháu... Chú lái xe mấy chục năm nay chưa từng xảy ra va chạm bao giờ cả..."
Tôi hỏi: "Đụng trúng chỗ nào rồi? Chú báo công an chưa?"
Chú vừa nói vừa giơ điện thoại định cho tôi xem tờ bảo hiểm, giọng chú đặc sệt tiếng địa phương, chú nói chút ít tiếng phổ thông ngọng nghịu: "Chưa, chú không biết làm thế nào cả. Mấy chục năm nay chú chưa từng gây t a i n ạ n, nhưng bảo hiểm thì chú mua đủ hết rồi."
Tôi liếc qua một cái rồi bảo: "Thế để cháu báo công an trước, còn chú thì gọi cho bên bảo hiểm đi."
Chú cuống quýt: "Mấy chục năm nay chú có bị sao đâu, chú không biết làm thế nào cả. Chú tìm mãi trên này mà không thấy số điện thoại."
Tôi bực mình gắt lên: "Cháu biết chú mấy chục năm nay không gặp chuyện gì rồi, nhưng giờ chú đụng vào xe cháu thật, chú chuyện đó có ích gì đâu. Bảo hiểm của hãng nào ạ?"

(Nói chuyện đến đoạn này, một mặt tôi phải gọi điện báo công an để giải thích với họ, mặt khác lại phải đối phó với chú. Sự phiền toái lúc sáng sớm làm lửa giận trong tôi bắt đầu bốc lên).

Chú lẩm bẩm một mình: "Chú không biết chữ, mấy chữ trên này chú đọc không hiểu..."
Đến lúc này, tôi mới nhìn kỹ chú một lượt. Chú gầy gầy, nhỏ thó, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn và đôi mắt thì đỏ ngầu những tia m á u. Tôi thở dài một tiếng: "Để cháu tra giúp chú vậy."

Một lúc sau, cảnh sát giao thông đến nơi. Giọng phổ thông của chú quá nặng, anh cảnh sát nghe cũng không hiểu mô tê gì, thế là tôi bất đắc dĩ trở thành người truyền đạt ở giữa. Nửa ngày trời trôi qua mà bên nhân viên bảo hiểm vẫn chưa gọi lại. Tôi nhắc chú: "Chú gọi lại hỏi xem sao đi ạ." Trong lúc trao đổi, tổng đài bảo hiểm lại hỏi số hợp đồng. Không ngoài dự đoán, chú vẫn ngơ ngác không biết gì, cũng không đọc được chữ. Anh cảnh sát đứng cạnh thấy chú không biết chữ liền bảo: "Để tôi tra trên hệ thống cho."

Nhưng khi đọc thông tin ra thì mới ngã ngửa: Hãng bảo hiểm này là bảo hiểm hàng hóa vận tải, chứ không phải bảo hiểm thương mại cho xe cơ giới. Tôi và anh cảnh sát chỉ biết cạn lời...
Tôi quay sang hỏi chú: "Chú có chắc là xe mình mua bảo hiểm thân vỏ toàn diện không?"
Chú kích động hẳn lên đáp: "Mua rồi! Chú mua hết tất cả các loại bảo hiểm rồi mà!"
Tôi bảo: "Được rồi, thế chú mở tệp tài liệu ra để cháu xem nào... Chú ơi, chú mua bảo hiểm của hãng khác rồi."
Thế là chúng tôi lại phải gọi đến một số hotline bảo hiểm khác để báo án. Lần này, anh cảnh sát đứng ra giúp chú trao đổi với bên bảo hiểm. Làm xong thủ tục và ra biên bản xong, anh cảnh sát dặn chú: "Chú nhớ kiểm tra biên bản xác nhận t a i n ạ n trong tin nhắn điện thoại nhé."
Chú ngơ ngác: "Chú không biết xem, nó ở chỗ nào hả cháu?"
Thế là hai chúng tôi lại bất lực, cầm tay chỉ việc dạy chú cách mở tin nhắn ra sao... Xong xuôi, vì phải chạy đến điểm xảy ra t a i n ạ n tiếp theo nên anh cảnh sát chào rồi đi trước.

Bên bảo hiểm vẫn chưa đến. Đợi thêm một lúc, chú chỉ tay vào quán ăn sáng bên cạnh: "Chú mời cháu ăn sáng nhé, thật sự ngại với cháu quá."

Sau một hồi đùn đẩy không được, tôi đành cùng chú vào quán ăn. Chú vô cùng vồn vã gọi nhân viên: "Cho cô bé này một phần bánh cuốn thêm thịt thêm trứng nhé, cháu có ăn được không? Có ăn bánh bao không?"
"Không cần đâu chú ơi, cho cháu một phần bánh cuốn bình thường là được rồi ạ."
Nhân viên hỏi: "Chú ơi, chú dùng gì?"
"Cho chú một quả trứng vịt với một bát cháo trắng là được."
Tôi nhìn rồi bảo: "Chú ăn ít thế ạ?"

Chú chỉ cười trừ. Tôi nghĩ bụng dù sao cũng đã ngồi xuống rồi, thôi thì trò chuyện vài câu với chú ấy vậy. "Chú ơi, cháu nhìn tuổi chú cũng lớn rồi, sao vẫn còn chạy xe tải vất vả thế này?"
Chú bảo: "Ừ, chú hơn sáu mươi rồi."
Tôi hỏi tiếp: "Dạ... Thế con cái chú đâu ạ? Chú lớn tuổi thế này rồi còn phải bươn chải vất vả thế này, họ không lo lắng sao?"
Vừa nhắc đến đây, mắt chú bỗng đỏ hoe, nghẹn ngào: "Hầy... Đừng nhắc đến nữa cháu ạ. Thằng con trai chú nợ nần chồng chất, vợ nó cũng bỏ đi rồi. Chú vốn dĩ cũng chẳng muốn làm nữa đâu, nhưng không có cách nào cả. Đứa cháu gái đang do một tay chú nuôi, chú cũng phải ráng làm việc để trả nợ phụ nó một ít."

Trong lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác vô cùng phức tạp: "Nợ bao nhiêu hả chú?"
Chú thở dài lắc đầu: "Hơn 4 tỷ cơ... Hầy, con trai chú tuổi cũng chẳng còn nhỏ nữa, bốn mươi tuổi rồi. Chú đã bảo nó là không được nợ nần nữa, cái trò cờ bạc mạng nó hại người quá cháu ạ. Ngày xưa con trai chú hào phóng lắm, đi ăn với đồng nghiệp lúc nào cũng giành trả tiền, rồi hay mời bạn bè, bạn học cả đám về nhà ăn cơm. Giờ thì chẳng còn một ai nữa, không một ai đến, vợ nó cũng bỏ đi rồi."

Tôi lẳng lặng cúi đầu ăn nốt phần bánh cuốn, sợ rằng ánh mắt xót xa của mình sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của chú...
Chú bỗng nhiên cắt ngang bầu không khí: "Cháu có muốn uống chút sữa đậu nành không, uống một cốc nhé, một cốc đi... Ôi cái nhà này sữa đậu nành miễn phí, không lấy tiền đâu, để đấy chú đi lấy cho."

Tôi nhìn theo bóng dáng gầy gò, tất tả ấy, gọi với theo: "Chú ơi, chú cũng tự lấy cho mình một cốc nhé!"
Qua vài câu chuyện phiếm đứt quãng sau đó, tôi biết được chú đang sống thui thủi một mình ở ngoại ô, còn cháu gái thì đi học ở quê, vợ chú đã đưa cháu về quê rồi. Để tiết kiệm 120k tiền đỗ xe mỗi đêm, tối nào chú cũng lái xe ra rìa đường lớn để đỗ, vì tầm đó không bị phạt vạch. Đợi đến khi trời sáng, chú mới lái xe ngược về đỗ trước cửa tiệm, ban ngày người ta không kinh doanh thì chú có thể tranh thủ về nhà chợp mắt một lát.

Vừa vặn lúc đó, nhân viên bảo hiểm cũng đến...
Tôi lặng lẽ đi tới trước, nói khẽ với anh nhân viên: "Chú tài xế không biết chữ, chú ấy tên là..., giọng hơi khó nghe một chút, có gì anh thông cảm và kiên nhẫn giúp chú ấy nhé, vất vả cho anh rồi."

Tranh thủ lúc họ đang làm thủ tục đăng ký, tôi chạy sang siêu thị nhỏ ngay bên cạnh, mua một ít sữa hộp và cháo ăn liền. Quay lại nơi xảy ra t a i n ạ n nhưng không thấy chú đâu, tôi hỏi anh bảo hiểm xem chú đi chưa. Anh ấy bảo chưa, bảo đang ở trong cabin xe kìa.
Tôi hỏi tiếp: "Thủ tục xong hết rồi thì tôi đi được chưa anh?"
Anh ấy đáp: "Được rồi ạ, chị kết bạn WeChat với tôi nhé, lát nữa tôi gửi hóa đơn điện tử qua cho."

Sau khi hoàn tất, tôi cầm túi sữa và cháo đi thẳng về phía chiếc xe tải của chú. Tôi gõ gõ vào cửa kính xe, kính hạ xuống: "Chú ơi, mọi việc xong xuôi rồi, cháu đi trước đây ạ. Đây là chút tấm lòng cháu mua biếu chú, cảm ơn chú đã mời cháu ăn sáng nha."

Chú từ chối nguầy nguậy, tôi liền bảo: "Cháu thấy chú cũng chẳng dễ dàng gì, cháu cũng chẳng giúp gì được cho chú cả. Chú tuổi già rồi, tự chăm sóc tốt cho sức khỏe của mình nhé. Còn những việc khác thì sao đâu ạ, đều có bảo hiểm lo cả rồi, chú đừng sợ, không phải tốn tiền của chú đâu"

Mắt chú rưng rưng lệ, cuối cùng chú ấy nhận lấy và nói với tôi một tiếng cảm ơn.

Ở cái tuổi lẽ ra phải được an hưởng tuổi già, vui vầy bên con cháu, vậy mà chú ấy vẫn phải bôn ba vì gánh nặng mưu sinh. Thế gian này còn biết bao nhiêu góc khuất mà chúng ta chưa từng nhìn thấy và chỉ khi chạm vào rồi, ta mới thấu hiểu được thực tế muôn màu muôn vẻ của nhân sinh.

Cảm giác như bản thân vừa được học một bài học sâu sắc, để rồi biết nhìn nhận và suy ngẫm lại chính mình. Hy vọng rằng chúng ta có thể dành thêm một chút tử tế và bao dung cho mỗi người đang gồng gánh bước đi trên đường đời. Có lẽ như vậy, bầu không khí đầy oán giận của xã hội ngày nay sẽ vơi bớt đi phần nào.

Trong thế giới của người trưởng thành, thật sự chẳng có ai là dễ dàng cả. Ai ai cũng đều đang sống một cách nghiêm túc và dốc hết sức mình. Nhìn lại những gì bản thân từng trải qua, tôi bỗng thấy nó thật nhỏ bé, chẳng có gì là không thể vượt qua, cũng chẳng có gì là không thể buông bỏ.

Trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại. "Yêu thương trao đi, yêu thương quay lại. Phước đức cho đi, phước đức tìm về."
Buddy Up - Tàng hoa cát cát
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom