- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,972
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
[Zhihu] Cảm giác có anh trai sẽ như thế nào?
Anh trai lớn hơn tôi hai tuổi. Ai không phải con một chắc đều hiểu, anh em trai lúc nhỏ thực sự là "nước với lửa". Có lần chỉ vì một gói lạc, anh cầm cuốc, tôi cầm rìu, hai đứa đứng gườm nhau giữa sân. Bố không có nhà, mẹ thì quản không nổi, bà thản nhiên ngồi dưới hiên xem chúng tôi "diễn kịch".
Anh tôi bảo: "Có giỏi thì mày chém tới đây!". Tôi đáp: "Có giỏi thì anh cuốc tới đây!". Anh tôi vừa định nói gì đó thì chiếc rìu trên tay tôi đã bay vèo qua! Trẻ con chẳng biết sợ là gì, anh tôi dù sao cũng lớn hơn nên ra tay còn có chừng mực. Thấy tôi quăng rìu, anh vắt chân lên cổ chạy, tôi đuổi theo sau! Đuổi một hồi, anh tôi sực nhớ ra tôi đã mất vũ khí, thế là quay ngược lại đuổi tôi!
Tôi bắt đầu chạy bán sống bán chết. Người ta bảo đuổi quá trăm bước là nảy sinh lòng thù hận, dù là anh em ruột nhưng thấy mặt anh biến sắc, tôi cảm nhận được "sát khí" nên vừa khóc vừa chạy về nhà. Vừa đến cổng, anh vung cuốc ngáng chân làm tôi ngã nhào, rồi cưỡi lên người tôi mà đấm. Đúng như người ta nói, trẻ con đánh nhau là đọ tốc độ phát triển, anh lớn hơn, cao hơn nên tôi bị đánh cho mặt mũi bầm dập. Nếu không phải mẹ tôi nhanh chân đi mua hai túi lạc về thì kết cục của tôi còn thảm hơn! Anh vừa ăn lạc vừa mắng: "Lần sau còn dám trộm lạc của tao thì tao g.i.ế.t!". Tôi vừa khóc vừa ăn lạc, mẹ lau mặt cho tôi, nhìn anh mà tôi tức nổ đom đóm mắt!
Quê tôi có hội chùa náo nhiệt lắm. Năm nào bố cũng cho mỗi anh em mấy đồng. Tôi khờ, cứ nhét tiền vào cạp quần rồi đi. Anh tôi lén đi sau, đợi tiền rơi ra khỏi ống quần là nhặt mất. Có lần bị tôi phát hiện, tôi đuổi theo nhưng anh chạy mất dạng. Tôi ngồi bên đường khóc nức nở, thì ra trước giờ tôi hay mất tiền đều là bị anh nhặt hết.
Khóc xong tôi vẫn đi hội. Đứng trước mỗi sạp đồ ăn một lúc, thèm nhỏ dãi rồi luyến tiếc rời đi, càng nhìn càng đau lòng! Tôi thấy anh đang ngồi ăn thạch ngon lành, tôi đứng đối diện nhìn anh trân trân. Anh thấy tôi, nở nụ cười "nham nhở" bảo: "Hay là... cho mày một bát nhé?".
Lần bùng nổ đầu tiên của tôi là vào dịp Tết. Tiền mừng tuổi anh họ cho bị anh tôi trộm mất. Tôi dùng tua-vít đâm vào tay anh, chắc là đau thật, tôi đẩy anh vào cửa sổ khiến anh không cựa quậy được. Anh bị dồn vào đường cùng, điên tiết tháo luôn cánh cửa sổ ra đập thẳng vào đầu tôi. Đầu tôi rách toác, máu chảy đầy mặt, mẹ tôi sợ quá hét lên kinh hoàng! Bà nội tôi bó chân đi chậm, từ lúc chúng tôi bắt đầu đánh nhau bà đã lạch bạch đi từ ngoài cửa vào, đến lúc đầu tôi vỡ rồi bà vẫn chưa vào tới nơi. Tôi sờ lên đầu thấy toàn máu là máu, thế là gào lên hết cỡ!
Anh tôi chắc cũng sợ xanh mặt, đứng đực ra đó! Đúng lúc nghe tiếng bố, tôi càng khóc to hơn. Bố cầm gậy xông vào, đánh anh quỳ xuống đất. Thực ra cũng không đau lắm, chỉ là chảy nhiều máu thôi, nhưng tôi phải làm mình làm mẩy: "Con chết mất, con chết mất thôi!". Bố càng giận, đánh anh kêu la thảm thiết. Tôi thấy sướng quá nên tiếng khóc đổi giọng, bố bồi cho tôi một gậy: "Mày cũng chẳng vừa, không chết được đâu, gào cái gì mà gào!". Thấy không ổn, tôi im bặt ngay lập tức. Anh vừa sụt sùi vừa nhìn tôi đầy "hung hăng", còn tôi ngồi một góc đếm tiền mừng tuổi.
Lần đầu tôi cảm nhận được tình anh em là sau một lần bị bắt nạt. Tôi bị một đứa con gái lớn hơn đánh! Chị ta hơn anh tôi hai tuổi, cướp mất con chim hoàng yến tôi vừa bắt được trên cây liễu. Tôi đánh không lại, cầu xin chị ta trả lại, chị ta ngang nhiên đem cho em gái ngay trước mặt tôi. Sự uất ức này còn lớn hơn cả lúc bị anh bắt nạt, tôi khóc chạy về nhà. Anh tôi lần đầu ra dáng đàn ông, mắng tôi một câu "đồ phế vật" rồi vác cái chổi đi tìm chị ta. Tôi theo sau, núp góc tường nhìn. Lúc đó tôi nghĩ: "Có anh trai cũng tốt thật". Kết quả, một lát sau, anh vác cái chổi nát bươm, vừa khóc vừa chạy về, mặt đầy vết cào. Tôi tức nghiến răng, lẩm bẩm: "Phế vật! Đúng là đồ phế vật!".
Anh đi học, nhìn anh ôm sách mới về tôi ngưỡng mộ lắm. Anh làm bài tập tôi cứ ngồi cạnh xem, nhưng anh nhất quyết không cho tôi động vào sách. Từ lúc anh đi học, chúng tôi ít đánh nhau hẳn. Anh trở thành "con nhà người ta", còn sức khỏe của tôi thì bắt đầu có vấn đề. Mắt tôi bị bệnh do gan phát triển không hoàn thiện. Mắt vừa ngứa vừa đau, chảy mủ chảy máu, suốt ngày phải băng gạc nằm trong bóng tối. Lần đầu tiên tôi thấy anh lặng lẽ ở bên cạnh, nhường tôi từ hạt lạc đến đồ chơi, nuôi cho tôi những con chim non anh bắt được trên cây.
Tôi đi học muộn hơn mọi người, tiền bạc trong nhà đều đổ vào chữa bệnh cho tôi. Năm tôi lớp 4, anh vào lớp 7. Anh học giỏi, quan hệ rộng. Năm tôi lớp 6, anh lớp 9 – năm cuối cấp căng thẳng. Anh hay rủ bạn về nhà ôn tập, trong đó có một chị tên Đặng mà tôi thầm thích. Chị ấy hay đứng đập quả mơ trước nhà người thân, tôi cứ ngồi đó nhìn. Chị ấy vụng về chẳng đập được quả nào, tôi sốt ruột mắng: "Đồ ngốc này!". Chị ấy xua tôi đi, tôi không chấp, leo lên cây như khỉ vặt đầy hai túi quần rồi đưa cho chị ấy. Nhìn chị ấy đứng ăn, tôi cười ngớ ngẩn. Đến khi người thân chị ấy ra mắng vì tội trộm mơ, tôi chạy biến, nghe tiếng chị cười giòn tan sau lưng mà không dám ngoái đầu nhìn lại.
Anh tốt nghiệp cấp hai, đỗ trường chuyên nhưng vì tôi bị bệnh, nhà nghèo quá, anh chọn đi học trường nghề ở Lan Châu để sớm có việc làm. Anh học quản trị khách sạn, cao ráo, thời trang, mỗi lần về nghỉ hè lại mang tiền về lén cho tôi. Sau khi tốt nghiệp, anh đi làm rồi nghỉ việc để tự kinh doanh, mở quán lẩu cá nhưng rồi lại bị thu hồi mặt bằng, thua lỗ nặng nề. Sau đó anh đi lái taxi.
Hồi đó ở Lan Châu loạn lắm, lái xe ban đêm rất nguy hiểm. Anh làm việc vất vả, đối phó với đủ hạng người. Đúng lúc anh vừa mua được nhà thì biến cố xảy ra: Xe anh vô tình cán trúng một đứa trẻ đang chơi dưới gầm xe lúc anh vừa ăn cơm xong chuẩn bị khởi hành. Đó là cái nghiệp của anh, chẳng biết kêu ai.
Lúc đó tôi đang đi học ở Hàng Châu, không hề hay biết. Anh tự mình gánh vác tất cả, bồi thường sạch sành sanh cả xe lẫn nhà, thậm chí còn bị tạm giam một tháng. Khi tôi về nghỉ hè, thấy bố mẹ héo hon, mẹ ốm nằm truyền nước mà không có tin tức gì của anh, tôi nổi trận lôi đình đi tìm anh khắp nơi.uối cùng, nhờ sự giúp đỡ của những người bạn "giang hồ", tôi tìm thấy anh đang làm quản lý cho một tửu lầu ở Lan Châu.
Vừa gặp anh, tôi lao vào đá cho anh một cái. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu. Tôi mắng anh tại sao không về nhà, anh im lặng uống hết chén này đến chén khác. Rồi đột nhiên, anh gục xuống bàn khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào y hệt lúc nhỏ khi bị uất ức. Anh cảm thấy không còn mặt mũi nào đối diện với bố mẹ vì đã mất trắng tất cả. Tôi đứng lặng người, cơn giận tan biến. Tôi nhận ra rằng: Anh à, nhà mãi là nhà, bố mẹ mãi là bố mẹ, và anh em thì mãi mãi là anh em!
Sau biến cố, anh về quê và quyết tâm thi lại đại học sư phạm. Bố tôi vốn là giáo viên thể dục lâu năm nên bạn bè đồng nghiệp giúp đỡ anh ôn tập. Một người đã bươn chải xã hội bao năm nay lại cầm sách lên, tôi vốn chẳng hy vọng gì, nhưng kết quả thật kinh ngạc: anh đỗ với điểm số rất cao.
Bây giờ anh đã là một giáo viên tiểu học. Tôi chưa từng nghĩ anh mình lại làm giáo viên, càng không nghĩ anh lại là một giáo viên giỏi đến thế. Anh kiên nhẫn, tận tâm với học trò, được phụ huynh và học sinh kính trọng. Nhìn nụ cười trên gương mặt già nua của bố, tôi biết nỗi lo âu ngày nào đã tan biến.
Anh tôi cũng có những tật xấu của đàn ông: thích uống rượu, thích khoe khoang, trọng sĩ diện. Tôi mắng anh suốt về chuyện rượu chè, giờ anh cũng chỉ dám uống bia. Tôi bảo chị dâu tương lai phải quản anh thật chặt.
Lúc nhỏ vì một bao lạc mà đánh nhau chết đi sống lại, vì mấy đồng bạc lẻ mà đầu rơi máu chảy. Lớn lên mỗi người một phương, ít khi gọi điện cho nhau. Nhưng mỗi lần anh uống say vào nửa đêm, anh luôn gọi cho tôi, lè nhè hỏi: "Ngủ chưa?". Tôi vẫn thường mất kiên nhẫn đáp lại vài câu chiếu lệ.
Anh em tôi ít khi ngồi tâm sự, nhưng mỗi lần về nhà, anh lại ném cho tôi cây thuốc lá, cười bảo tôi cầm ít tiền mà đi. Anh thay số điện thoại liên tục, nhưng tôi luôn là người đầu tiên biết số mới. Từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ gọi một tiếng "Anh", toàn gọi thẳng tên, giờ muốn gọi cũng thấy ngượng miệng. Nhưng trước mặt vợ sắp cưới của anh, tôi dõng dạc gọi một tiếng "Chị dâu". Chị dâu chưa đỏ mặt mà anh tôi đã đỏ mặt trước.
Tôi biết, anh vẫn luôn thương tôi. Và tôi cũng biết, mình vẫn luôn lo cho anh. Dù đi đến đâu, anh em vẫn là anh em, trong huyết quản chảy cùng một dòng máu.
Một giọt máu đào hơn ao nước lã!
Anh trai lớn hơn tôi hai tuổi. Ai không phải con một chắc đều hiểu, anh em trai lúc nhỏ thực sự là "nước với lửa". Có lần chỉ vì một gói lạc, anh cầm cuốc, tôi cầm rìu, hai đứa đứng gườm nhau giữa sân. Bố không có nhà, mẹ thì quản không nổi, bà thản nhiên ngồi dưới hiên xem chúng tôi "diễn kịch".
Anh tôi bảo: "Có giỏi thì mày chém tới đây!". Tôi đáp: "Có giỏi thì anh cuốc tới đây!". Anh tôi vừa định nói gì đó thì chiếc rìu trên tay tôi đã bay vèo qua! Trẻ con chẳng biết sợ là gì, anh tôi dù sao cũng lớn hơn nên ra tay còn có chừng mực. Thấy tôi quăng rìu, anh vắt chân lên cổ chạy, tôi đuổi theo sau! Đuổi một hồi, anh tôi sực nhớ ra tôi đã mất vũ khí, thế là quay ngược lại đuổi tôi!
Tôi bắt đầu chạy bán sống bán chết. Người ta bảo đuổi quá trăm bước là nảy sinh lòng thù hận, dù là anh em ruột nhưng thấy mặt anh biến sắc, tôi cảm nhận được "sát khí" nên vừa khóc vừa chạy về nhà. Vừa đến cổng, anh vung cuốc ngáng chân làm tôi ngã nhào, rồi cưỡi lên người tôi mà đấm. Đúng như người ta nói, trẻ con đánh nhau là đọ tốc độ phát triển, anh lớn hơn, cao hơn nên tôi bị đánh cho mặt mũi bầm dập. Nếu không phải mẹ tôi nhanh chân đi mua hai túi lạc về thì kết cục của tôi còn thảm hơn! Anh vừa ăn lạc vừa mắng: "Lần sau còn dám trộm lạc của tao thì tao g.i.ế.t!". Tôi vừa khóc vừa ăn lạc, mẹ lau mặt cho tôi, nhìn anh mà tôi tức nổ đom đóm mắt!
Quê tôi có hội chùa náo nhiệt lắm. Năm nào bố cũng cho mỗi anh em mấy đồng. Tôi khờ, cứ nhét tiền vào cạp quần rồi đi. Anh tôi lén đi sau, đợi tiền rơi ra khỏi ống quần là nhặt mất. Có lần bị tôi phát hiện, tôi đuổi theo nhưng anh chạy mất dạng. Tôi ngồi bên đường khóc nức nở, thì ra trước giờ tôi hay mất tiền đều là bị anh nhặt hết.
Khóc xong tôi vẫn đi hội. Đứng trước mỗi sạp đồ ăn một lúc, thèm nhỏ dãi rồi luyến tiếc rời đi, càng nhìn càng đau lòng! Tôi thấy anh đang ngồi ăn thạch ngon lành, tôi đứng đối diện nhìn anh trân trân. Anh thấy tôi, nở nụ cười "nham nhở" bảo: "Hay là... cho mày một bát nhé?".
Lần bùng nổ đầu tiên của tôi là vào dịp Tết. Tiền mừng tuổi anh họ cho bị anh tôi trộm mất. Tôi dùng tua-vít đâm vào tay anh, chắc là đau thật, tôi đẩy anh vào cửa sổ khiến anh không cựa quậy được. Anh bị dồn vào đường cùng, điên tiết tháo luôn cánh cửa sổ ra đập thẳng vào đầu tôi. Đầu tôi rách toác, máu chảy đầy mặt, mẹ tôi sợ quá hét lên kinh hoàng! Bà nội tôi bó chân đi chậm, từ lúc chúng tôi bắt đầu đánh nhau bà đã lạch bạch đi từ ngoài cửa vào, đến lúc đầu tôi vỡ rồi bà vẫn chưa vào tới nơi. Tôi sờ lên đầu thấy toàn máu là máu, thế là gào lên hết cỡ!
Anh tôi chắc cũng sợ xanh mặt, đứng đực ra đó! Đúng lúc nghe tiếng bố, tôi càng khóc to hơn. Bố cầm gậy xông vào, đánh anh quỳ xuống đất. Thực ra cũng không đau lắm, chỉ là chảy nhiều máu thôi, nhưng tôi phải làm mình làm mẩy: "Con chết mất, con chết mất thôi!". Bố càng giận, đánh anh kêu la thảm thiết. Tôi thấy sướng quá nên tiếng khóc đổi giọng, bố bồi cho tôi một gậy: "Mày cũng chẳng vừa, không chết được đâu, gào cái gì mà gào!". Thấy không ổn, tôi im bặt ngay lập tức. Anh vừa sụt sùi vừa nhìn tôi đầy "hung hăng", còn tôi ngồi một góc đếm tiền mừng tuổi.
Lần đầu tôi cảm nhận được tình anh em là sau một lần bị bắt nạt. Tôi bị một đứa con gái lớn hơn đánh! Chị ta hơn anh tôi hai tuổi, cướp mất con chim hoàng yến tôi vừa bắt được trên cây liễu. Tôi đánh không lại, cầu xin chị ta trả lại, chị ta ngang nhiên đem cho em gái ngay trước mặt tôi. Sự uất ức này còn lớn hơn cả lúc bị anh bắt nạt, tôi khóc chạy về nhà. Anh tôi lần đầu ra dáng đàn ông, mắng tôi một câu "đồ phế vật" rồi vác cái chổi đi tìm chị ta. Tôi theo sau, núp góc tường nhìn. Lúc đó tôi nghĩ: "Có anh trai cũng tốt thật". Kết quả, một lát sau, anh vác cái chổi nát bươm, vừa khóc vừa chạy về, mặt đầy vết cào. Tôi tức nghiến răng, lẩm bẩm: "Phế vật! Đúng là đồ phế vật!".
Anh đi học, nhìn anh ôm sách mới về tôi ngưỡng mộ lắm. Anh làm bài tập tôi cứ ngồi cạnh xem, nhưng anh nhất quyết không cho tôi động vào sách. Từ lúc anh đi học, chúng tôi ít đánh nhau hẳn. Anh trở thành "con nhà người ta", còn sức khỏe của tôi thì bắt đầu có vấn đề. Mắt tôi bị bệnh do gan phát triển không hoàn thiện. Mắt vừa ngứa vừa đau, chảy mủ chảy máu, suốt ngày phải băng gạc nằm trong bóng tối. Lần đầu tiên tôi thấy anh lặng lẽ ở bên cạnh, nhường tôi từ hạt lạc đến đồ chơi, nuôi cho tôi những con chim non anh bắt được trên cây.
Tôi đi học muộn hơn mọi người, tiền bạc trong nhà đều đổ vào chữa bệnh cho tôi. Năm tôi lớp 4, anh vào lớp 7. Anh học giỏi, quan hệ rộng. Năm tôi lớp 6, anh lớp 9 – năm cuối cấp căng thẳng. Anh hay rủ bạn về nhà ôn tập, trong đó có một chị tên Đặng mà tôi thầm thích. Chị ấy hay đứng đập quả mơ trước nhà người thân, tôi cứ ngồi đó nhìn. Chị ấy vụng về chẳng đập được quả nào, tôi sốt ruột mắng: "Đồ ngốc này!". Chị ấy xua tôi đi, tôi không chấp, leo lên cây như khỉ vặt đầy hai túi quần rồi đưa cho chị ấy. Nhìn chị ấy đứng ăn, tôi cười ngớ ngẩn. Đến khi người thân chị ấy ra mắng vì tội trộm mơ, tôi chạy biến, nghe tiếng chị cười giòn tan sau lưng mà không dám ngoái đầu nhìn lại.
Anh tốt nghiệp cấp hai, đỗ trường chuyên nhưng vì tôi bị bệnh, nhà nghèo quá, anh chọn đi học trường nghề ở Lan Châu để sớm có việc làm. Anh học quản trị khách sạn, cao ráo, thời trang, mỗi lần về nghỉ hè lại mang tiền về lén cho tôi. Sau khi tốt nghiệp, anh đi làm rồi nghỉ việc để tự kinh doanh, mở quán lẩu cá nhưng rồi lại bị thu hồi mặt bằng, thua lỗ nặng nề. Sau đó anh đi lái taxi.
Hồi đó ở Lan Châu loạn lắm, lái xe ban đêm rất nguy hiểm. Anh làm việc vất vả, đối phó với đủ hạng người. Đúng lúc anh vừa mua được nhà thì biến cố xảy ra: Xe anh vô tình cán trúng một đứa trẻ đang chơi dưới gầm xe lúc anh vừa ăn cơm xong chuẩn bị khởi hành. Đó là cái nghiệp của anh, chẳng biết kêu ai.
Lúc đó tôi đang đi học ở Hàng Châu, không hề hay biết. Anh tự mình gánh vác tất cả, bồi thường sạch sành sanh cả xe lẫn nhà, thậm chí còn bị tạm giam một tháng. Khi tôi về nghỉ hè, thấy bố mẹ héo hon, mẹ ốm nằm truyền nước mà không có tin tức gì của anh, tôi nổi trận lôi đình đi tìm anh khắp nơi.uối cùng, nhờ sự giúp đỡ của những người bạn "giang hồ", tôi tìm thấy anh đang làm quản lý cho một tửu lầu ở Lan Châu.
Vừa gặp anh, tôi lao vào đá cho anh một cái. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu. Tôi mắng anh tại sao không về nhà, anh im lặng uống hết chén này đến chén khác. Rồi đột nhiên, anh gục xuống bàn khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào y hệt lúc nhỏ khi bị uất ức. Anh cảm thấy không còn mặt mũi nào đối diện với bố mẹ vì đã mất trắng tất cả. Tôi đứng lặng người, cơn giận tan biến. Tôi nhận ra rằng: Anh à, nhà mãi là nhà, bố mẹ mãi là bố mẹ, và anh em thì mãi mãi là anh em!
Sau biến cố, anh về quê và quyết tâm thi lại đại học sư phạm. Bố tôi vốn là giáo viên thể dục lâu năm nên bạn bè đồng nghiệp giúp đỡ anh ôn tập. Một người đã bươn chải xã hội bao năm nay lại cầm sách lên, tôi vốn chẳng hy vọng gì, nhưng kết quả thật kinh ngạc: anh đỗ với điểm số rất cao.
Bây giờ anh đã là một giáo viên tiểu học. Tôi chưa từng nghĩ anh mình lại làm giáo viên, càng không nghĩ anh lại là một giáo viên giỏi đến thế. Anh kiên nhẫn, tận tâm với học trò, được phụ huynh và học sinh kính trọng. Nhìn nụ cười trên gương mặt già nua của bố, tôi biết nỗi lo âu ngày nào đã tan biến.
Anh tôi cũng có những tật xấu của đàn ông: thích uống rượu, thích khoe khoang, trọng sĩ diện. Tôi mắng anh suốt về chuyện rượu chè, giờ anh cũng chỉ dám uống bia. Tôi bảo chị dâu tương lai phải quản anh thật chặt.
Lúc nhỏ vì một bao lạc mà đánh nhau chết đi sống lại, vì mấy đồng bạc lẻ mà đầu rơi máu chảy. Lớn lên mỗi người một phương, ít khi gọi điện cho nhau. Nhưng mỗi lần anh uống say vào nửa đêm, anh luôn gọi cho tôi, lè nhè hỏi: "Ngủ chưa?". Tôi vẫn thường mất kiên nhẫn đáp lại vài câu chiếu lệ.
Anh em tôi ít khi ngồi tâm sự, nhưng mỗi lần về nhà, anh lại ném cho tôi cây thuốc lá, cười bảo tôi cầm ít tiền mà đi. Anh thay số điện thoại liên tục, nhưng tôi luôn là người đầu tiên biết số mới. Từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ gọi một tiếng "Anh", toàn gọi thẳng tên, giờ muốn gọi cũng thấy ngượng miệng. Nhưng trước mặt vợ sắp cưới của anh, tôi dõng dạc gọi một tiếng "Chị dâu". Chị dâu chưa đỏ mặt mà anh tôi đã đỏ mặt trước.
Tôi biết, anh vẫn luôn thương tôi. Và tôi cũng biết, mình vẫn luôn lo cho anh. Dù đi đến đâu, anh em vẫn là anh em, trong huyết quản chảy cùng một dòng máu.
Một giọt máu đào hơn ao nước lã!

