Bạn đã thực sự nhìn thấy bản chất thật của một người vào khoảnh khắc nào?
1.
Thông thường mà nói, chỉ cần bạn để bản thân mình rơi vào vị trí yếu thế, ví dụ như trở thành người nghèo nhất trong một tập thể, cô gái béo nhất trong đám con gái, hay là người dễ tính nhất trong một đám đông...
Thì khi đó bạn sẽ nhìn ra được bộ mặt chân thật nhất của rất nhiều người.
Vừa nói vừa không khỏi có chút thở dài...
2.
Hồi còn đi học, trong lớp tôi có một cô bạn với ngoại hình không mấy ưa nhìn nên bị bạn bè cô lập. Cậu ấy hơi bị hói, răng hô, mắt một mí và làn da khá tệ. Đám con trai con gái ở tuổi dậy thì thường ác ý một cách thái quá, ngay cả giáo viên cũng chẳng mấy quan tâm vì thành tích của cậu ấy luôn đứng bét khối.
Vốn dĩ tôi và cậu ấy không thân thiết lắm, nhưng nhờ một lần đổi chỗ mà chúng tôi trở thành người ngồi trước người ngồi sau. Có lần đám con trai trong lớp chế nhạo cậu ấy răng hô, tôi đã lên tiếng bênh vực. Trong giờ học, cậu ấy viết cho tôi một tờ giấy rất dài, nói lời cảm ơn vì tôi đã giúp đỡ, bình thường cậu ấy rất muốn nói chuyện với tôi nhưng không dám mở lời, rồi hỏi tôi xem liệu tan học có thể cùng nhau đi về không. Lúc đó tôi mới phát hiện ra chữ viết của cậu ấy cực kỳ đẹp. Vì cậu ấy không giỏi trò chuyện nên chúng tôi thường xuyên liên lạc bằng cách chuyền tay những mảnh giấy hoặc viết cho nhau những dòng tin nhắn ngắn ngủi.
Cậu ấy nói rất ngưỡng mộ vì tôi có nhiều bạn bè, thế là tôi giúp cậu ấy hòa nhập vào nhóm bạn của mình. Cậu ấy thường mua những tờ giấy thư tinh xảo để chép tặng tôi những bài thơ nhỏ, chúng tôi cũng thường chia sẻ đồ ăn vặt vào giờ ra chơi.
Tôi đã coi cậu ấy là người bạn thân nhất trong suốt ba năm đó, có bí mật gì cũng đều chia sẻ với cậu ấy. Thế nhưng rất nhiều lần tôi phát hiện ra cậu ấy đem bí mật của mình kể cho người khác làm chuyện phiếm. Khi tôi đến hỏi, cậu ấy lại khóc lóc nói rằng vì không muốn tôi có thêm những người bạn khác, cậu ấy chỉ muốn thu hút sự chú ý bằng cách buôn chuyện.
Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy đã thực hiện nhiều ca phẫu thuật thẩm mỹ và trở nên tự tin hơn. Đi học đại học ở thành phố khác và tìm được bạn trai, những bức ảnh tụ tập trên mạng xã hội nhiều hơn, cậu ấy dường như vui vẻ hơn rất nhiều. Mặc dù chúng tôi hiếm khi liên lạc với nhau nữa, nhưng tôi vẫn rất vui mừng cho cậu ấy.
Có lần nghỉ hè, cậu ấy quay về và chúng tôi cùng đi ăn cơm. Lúc đi ngang qua bãi đỗ xe, cậu ấy đột nhiên dùng chìa khóa rạch một đường lên chiếc xe BMW SUV, rồi thuần thục rút một tờ giấy ghi chú dán lên kính chắn gió, để lại số WeChat của mình. Cậu ấy còn đắc ý nói với tôi rằng: "Cậu học tập chút đi nhé, rạch xe một tí rồi để lại WeChat, đổi ảnh đại diện thành ảnh xinh đẹp của mình là có thể làm quen được với chủ xe rồi. Còn nữa, cậu cứ ra gần khách sạn năm sao rồi mở tính năng tìm quanh đây lên, cài đặt vòng bạn bè cho người lạ xem được mười tấm ảnh là có thể câu được mấy anh chàng đi công tác nhiều tiền rồi~ Kiểu đàn ông này ở thành phố vài ngày là đi ngay, chẳng để lại hậu họa gì đâu~". Nhìn dáng vẻ xa lạ đó của cậu ấy, tôi chợt cảm thấy mình hoàn toàn không còn nhận ra cậu ấy nữa. Tôi không thể liên tưởng cậu ấy với cô gái trầm lặng, thích viết thư mà tôi từng biết.
Đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp mặt.
Có lẽ không hẳn là đã nhìn thấu con người nhau, chỉ là cảm thấy đôi bên không còn chung đường nữa rồi.
3.
Bạn gái tôi. Sau khi biết bố tôi mở một công ty lợi nhuận hằng năm lên tới hàng trăm triệu tệ, cô ấy vậy mà không hề chia tay tôi, trái lại còn nói nguyện ý ở bên cạnh tôi mãi mãi.
Tôi hỏi cô ấy trước đây tôi lừa cô ấy là tôi không có tiền cô ấy không giận sao, cô ấy bảo, em đối với anh là chân ái. Tôi thực sự quá cảm động, cô ấy ở bên cạnh một phú nhị đại như tôi phải chịu áp lực lớn biết bao, bị người đời đàm tiếu bao nhiêu lời ra tiếng vào cơ chứ.
Mỗi tháng cô ấy đều tiết kiệm tiền giúp tôi, bảo rằng mua túi xách một tháng mua một cái hơn vạn tệ là đủ rồi, không cần thiết phải lãng phí tiền bạc. Xe cộ thì sao cũng được, một chiếc Mustang nhỏ là đủ rồi. Cô ấy đối với tôi thực sự quá tốt.
Cách đây ít lâu tôi nói công ty của bố tôi gần đây gặp vấn đề về vốn, cô ấy liền hỏi han cặn kẽ muốn biết về dòng tiền này nọ, cô ấy là một cô gái học kế toán, vốn dĩ áp lực học hành đã lớn, hỏi rõ những thứ này chính là muốn giúp tôi nghĩ cách. Tôi bảo tỷ lệ nợ rất cao. Cô ấy liền nói với tôi rằng, dạo này đừng liên lạc nữa, bảo tôi hãy về nhà giúp đỡ bố mình, cô ấy thực sự quá hiểu chuyện.
Sau đó công ty của bố tôi thực sự sụp đổ, đến giờ tôi vẫn không liên lạc được với cô ấy, chắc cô ấy nghĩ rằng đàn ông phải lấy sự nghiệp làm trọng, không nên bị chuyện tình cảm nữ nhi làm lỡ dở.
Ôi! Cô ấy đúng là một cô gái tốt, không biết sau này còn có thể gặp được ai như vậy nữa không.
4.
Sự việc xảy ra sau khi người thợ tháo dây lúc tôi chuyển nhà và phát hiện ra một chiếc camera!
Đó là do bạn trai lúc bấy giờ của tôi lắp, anh ta đang làm việc ở nước ngoài và chưa thể về sớm. Tôi sống trong một căn hộ nhỏ do chính mình mua, hằng ngày chúng tôi vẫn liên lạc qua video, vậy mà anh ta vẫn không yên tâm, thậm chí trước khi đi còn lén lút lắp camera trong nhà tôi.
Bây giờ nghĩ lại nhiều chuyện tôi thấy thật ghê tởm. Thực ra phần lớn thời gian tôi chỉ nằm trên ghế sofa ăn uống và xem tivi, chẳng có động tĩnh gì đặc biệt. Anh ta luôn miệng khen hôm nay Ni Ni ngoan quá, thỉnh thoảng tôi còn cố tình trêu là làm gì có, hôm nay em dắt trai về nhà chơi đấy chứ, anh ta chỉ cười hì hì bảo anh biết thừa em ở lì trong nhà cả ngày rồi... Lúc đó tôi còn thấy ngọt ngào, nghĩ rằng anh ấy yêu mình quá cơ. Giờ nghĩ lại, ôi thôi, thật là buồn nôn...
Có đợt tôi đi công tác dài ngày nên cho đôi bạn thân mượn nhà ở tạm để tận hưởng thế giới hai người. Chuyện này lúc đó tôi nghĩ không liên quan đến anh ta nên không nói, buổi tối gọi video anh ta cứ hỏi khéo là có phải cho ai ở nhờ nhà không, tôi lười giải thích nên bảo không có. Chuyện này cả đời tôi cũng không dám nói với bạn mình vì sợ họ bị ám ảnh tâm lý, tôi thấy thực sự có lỗi với họ.
Ngay trước thềm đám cưới, lúc tôi đang thu dọn đồ đạc để chuyển sang nhà mới thì phát hiện ra sự việc trên. Thế là tôi lập tức hủy hôn ngay tắp lự, không chấp nhận bất kỳ lời giải thích nào của anh ta, chỉ tuyên bố rằng nếu có bất kỳ đoạn video nào của bạn tôi bị rò rỉ ra ngoài, tôi sẽ tống anh ta vào t--ù...
5.
Hồi năm nhất đại học, tôi cùng hai người bạn cùng phòng đi mua tài liệu, mỗi cuốn giá 50k, chúng tôi đang định vào trả tiền thì đột nhiên người bạn A nói với ông chủ: "Chúng cháu mua cùng lúc ba cuốn, tính là mua sỉ đi, để cho chúng cháu 40k một cuốn thôi nhé." Ông chủ đồng ý, bạn A trả 120k. Sau khi ra khỏi hiệu sách, bạn A nói với hai đứa tôi rằng, giá này là do cậu ta mặc cả được, chẳng liên quan gì đến hai đứa tôi cả, nên chúng tôi vẫn phải đưa cho cậu ta 50k (với vẻ mặt rất nghiêm túc, không phải giọng điệu đùa giỡn).
Lúc đó tôi cũng không nói gì, lẳng lặng rút điện thoại ra chuyển cho cậu ta 50k, thầm thấy may mắn vì ngay từ năm nhất đã nhìn thấu được một con người.
Tôi quyết định luôn từ lúc đó rằng người này không đáng để kết giao sâu nặng, dù đây chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng những năm tháng sau này đã chứng minh quyết định ban đầu của tôi là không hề sai lầm.
Có những chuyện dùng chữ nghĩa không thể nói cho rõ ràng được, nên thôi chẳng thà không nói ra.