Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Cách đây 4 tháng, tôi trăn trở làm cách nào để viết cuốn sách đầu tay. Thực ra không phải vì tôi thích viết, mà vì tôi sợ cuộc sống bộn bề sẽ cuốn tôi đi, cho tới lúc "rảnh" để nhìn lại tôi không để lại được gì. Đó là sự thật!
Tôi bắt đầu băn khoăn và nghĩ rằng để tôi trở thành một tác giả sách thì tôi sẽ tìm 9 người bạn sẽ, đang hoặc đã là tác giả.
Tôi đã gặp một số người bạn thân thiết và hỏi họ:
Nếu chỉ còn 365 ngày để sống thì bạn sẽ viết cuốn sách gì. Những câu trả lời thú vị cũng nhận được sau đó. Mỗi người là mỗi góc nhìn và mỗi câu chuyện của bạn tôi đều thật đặc sắc.
Tôi chưa từng quên việc viết sách !
Hôm nay, những giấc mơ chợt gọi tên tôi. Sao mà gần gũi và thân thuộc đến thế.
Tôi đã ngồi bàn luận với những tác giả về cuốn sách của họ - những nhà tri thức kỳ cựu - mà tôi thực sự rất vinh hạnh được tiếp chuyện. Tôi được học nhiều về cách viết sách hay ngay cả cách đặt tiêu đề cũng đúng nút thắt mà tôi đang trăn trở.
Hay như, tôi luôn tự hỏi, việc duy trì giáo dục trong thời chiến khó khăn đến nhường nào. Các lớp học tổ chức dưới bom rơi đạn nổ ra sao.. càng ngẫm nghĩ, tìm hiểu, và nhận được nhiều câu chuyện chia sẻ từ các tác giả, tôi cảm thấy gần gũi hơn với chính những người thầy đồ năm xưa. Không có họ, thì làm sao có những nhân tài cứng cỏi, làm sao có Việt Nam ngày hôm nay, làm sao có tôi viết những lời tâm sự này.
Tôi xúc động trong nước mắt và thương cho sự quả cảm và hy sinh của họ khôn nhường. Những câu chuyện được viết bằng xương máu, sự thật !
Lòng biết ơn trong tôi được nuôi dưỡng mỗi ngày. Những người bạn lớn tuổi quanh tôi đều cố gắng chia sẻ sao cho tôi có góc nhìn tốt nhất về vấn đề tôi và họ cùng quan tâm, họ vẫn cố nghĩ xem có thể làm gì thêm nữa để cống hiến cho đất nước này, vun đắp cho thế hệ tương lai. Họ sống cho đất nước Việt Nam quá nhiều rồi!
Tôi vẫn là đứa trẻ trong con mắt tri thức của họ, nhưng tôi là một đứa trẻ biết khao khát, biết suy ngẫm, và tôi hi vọng có thể học tập tốt hơn nữa để kế thừa và lan tỏa sự nghiệp giáo dục của họ, bồi đắp, tưới tắm cho những hạt giống khác, thế hệ tương lai khác của Việt Nam !
Quả là
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại lên hòn núi cao
Phát triển giáo dục tự hào
Danh xưng đất Việt kiệt hào xứng danh !
Tôi bắt đầu băn khoăn và nghĩ rằng để tôi trở thành một tác giả sách thì tôi sẽ tìm 9 người bạn sẽ, đang hoặc đã là tác giả.
Tôi đã gặp một số người bạn thân thiết và hỏi họ:
Nếu chỉ còn 365 ngày để sống thì bạn sẽ viết cuốn sách gì. Những câu trả lời thú vị cũng nhận được sau đó. Mỗi người là mỗi góc nhìn và mỗi câu chuyện của bạn tôi đều thật đặc sắc.
Tôi chưa từng quên việc viết sách !
Hôm nay, những giấc mơ chợt gọi tên tôi. Sao mà gần gũi và thân thuộc đến thế.
Tôi đã ngồi bàn luận với những tác giả về cuốn sách của họ - những nhà tri thức kỳ cựu - mà tôi thực sự rất vinh hạnh được tiếp chuyện. Tôi được học nhiều về cách viết sách hay ngay cả cách đặt tiêu đề cũng đúng nút thắt mà tôi đang trăn trở.
Hay như, tôi luôn tự hỏi, việc duy trì giáo dục trong thời chiến khó khăn đến nhường nào. Các lớp học tổ chức dưới bom rơi đạn nổ ra sao.. càng ngẫm nghĩ, tìm hiểu, và nhận được nhiều câu chuyện chia sẻ từ các tác giả, tôi cảm thấy gần gũi hơn với chính những người thầy đồ năm xưa. Không có họ, thì làm sao có những nhân tài cứng cỏi, làm sao có Việt Nam ngày hôm nay, làm sao có tôi viết những lời tâm sự này.
Tôi xúc động trong nước mắt và thương cho sự quả cảm và hy sinh của họ khôn nhường. Những câu chuyện được viết bằng xương máu, sự thật !
Lòng biết ơn trong tôi được nuôi dưỡng mỗi ngày. Những người bạn lớn tuổi quanh tôi đều cố gắng chia sẻ sao cho tôi có góc nhìn tốt nhất về vấn đề tôi và họ cùng quan tâm, họ vẫn cố nghĩ xem có thể làm gì thêm nữa để cống hiến cho đất nước này, vun đắp cho thế hệ tương lai. Họ sống cho đất nước Việt Nam quá nhiều rồi!
Tôi vẫn là đứa trẻ trong con mắt tri thức của họ, nhưng tôi là một đứa trẻ biết khao khát, biết suy ngẫm, và tôi hi vọng có thể học tập tốt hơn nữa để kế thừa và lan tỏa sự nghiệp giáo dục của họ, bồi đắp, tưới tắm cho những hạt giống khác, thế hệ tương lai khác của Việt Nam !
Quả là
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại lên hòn núi cao
Phát triển giáo dục tự hào
Danh xưng đất Việt kiệt hào xứng danh !
Last edited by a moderator:

