- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,934
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Có câu nói nào khiến bạn phải lắng lại suy nghĩ rất lâu không?
1.
Có một lần uống rư.ợu xong, những cảm xúc bị kìm nén suốt thời gian dài bỗng bùng phát. Tôi đã khóc.
Đứa con trai đang học mẫu giáo của tôi móc trong túi ra 1 tệ, rồi nói: “Bố đừng khóc, con dẫn bố đi mua đồ chơi nhé…”
(Mỗi lần nó khóc quấy, ông nội đều dỗ nó như vậy.)
2.
Trong nhà có một cái hộp thiếc, kiểu cũ dùng để đựng bánh quy.
Mở ra bên trong là lược gỗ, kim chỉ, cái đê may… nhìn như đã lâu không dùng.
Tôi nói: “Những thứ này còn dùng không ạ? Cũ thế này rồi vứt đi thôi.”
Mẹ nhìn thấy, chỉ nói một câu: “Mấy thứ này là mẹ của mẹ cho mẹ.”
Đột nhiên, trên gương mặt đã trải qua hơn nửa đời sương gió ấy, tôi nhìn thấy một chút ngây thơ rất khó nhận ra.
Bà không nói “bà ngoại của con”, mà dùng một cách gọi đã rất lâu rồi không nhắc tới, một từ ngữ mà có lẽ chính bà cũng gần như quên mất.
Bây giờ cái hộp thiếc đó vẫn còn ở nhà, chờ được nhớ tới, cũng chờ bị lãng quên.
3.
Năm 2019 tôi đi du lịch hồ Lugu, gặp hai cô bé bán nấm khô, có lẽ là hai chị em. Bé chị khoảng 11–12 tuổi, nhỏ em chừng 6–7 tuổi.
Các em nói là vừa học vừa bán hàng, mong tôi mua giúp một gói nấm.
Lúc đó tôi để túi ở khách sạn, đang tay không, không muốn cầm theo đồ đạc khác đi chơi, nên nói với cô bé là bây giờ mang theo gói nấm thì không tiện, rồi cứ thế đưa cho em 50 tệ mà không lấy nấm.
Không ngờ em nói: “Chú ơi, cháu không phải đi ăn xin.”
Khoảnh khắc đó tôi đã bị á khẩu. Cuối cùng tôi vẫn mua một gói nấm rồi cầm theo. Đến bây giờ tôi vẫn không quên được khuôn mặt nhỏ bị gió thổi đỏ ửng của em.
4.
Một ngày nọ, con gái 3 tuổi rưỡi bỗng nói với tôi: “Mẹ ơi, mẹ chọn phải một người đàn ông không tốt rồi. Bố suốt ngày chỉ chơi điện thoại, không quan tâm đến con, cũng không quan tâm đến mẹ.”
Khoảng thời gian đó, bố của con bé đang ngoại tình, còn tôi thì chuẩn bị kế hoạch ly hôn.
5.
Câu hỏi: “Có thứ gì bạn từng nghĩ là rất quý giá, nhưng thực ra lại rất rẻ mạt?”
Trả lời: “Là đứa vừa mới tốt nghiệp đại học như tôi.”
1.
Có một lần uống rư.ợu xong, những cảm xúc bị kìm nén suốt thời gian dài bỗng bùng phát. Tôi đã khóc.
Đứa con trai đang học mẫu giáo của tôi móc trong túi ra 1 tệ, rồi nói: “Bố đừng khóc, con dẫn bố đi mua đồ chơi nhé…”
(Mỗi lần nó khóc quấy, ông nội đều dỗ nó như vậy.)
2.
Trong nhà có một cái hộp thiếc, kiểu cũ dùng để đựng bánh quy.
Mở ra bên trong là lược gỗ, kim chỉ, cái đê may… nhìn như đã lâu không dùng.
Tôi nói: “Những thứ này còn dùng không ạ? Cũ thế này rồi vứt đi thôi.”
Mẹ nhìn thấy, chỉ nói một câu: “Mấy thứ này là mẹ của mẹ cho mẹ.”
Đột nhiên, trên gương mặt đã trải qua hơn nửa đời sương gió ấy, tôi nhìn thấy một chút ngây thơ rất khó nhận ra.
Bà không nói “bà ngoại của con”, mà dùng một cách gọi đã rất lâu rồi không nhắc tới, một từ ngữ mà có lẽ chính bà cũng gần như quên mất.
Bây giờ cái hộp thiếc đó vẫn còn ở nhà, chờ được nhớ tới, cũng chờ bị lãng quên.
3.
Năm 2019 tôi đi du lịch hồ Lugu, gặp hai cô bé bán nấm khô, có lẽ là hai chị em. Bé chị khoảng 11–12 tuổi, nhỏ em chừng 6–7 tuổi.
Các em nói là vừa học vừa bán hàng, mong tôi mua giúp một gói nấm.
Lúc đó tôi để túi ở khách sạn, đang tay không, không muốn cầm theo đồ đạc khác đi chơi, nên nói với cô bé là bây giờ mang theo gói nấm thì không tiện, rồi cứ thế đưa cho em 50 tệ mà không lấy nấm.
Không ngờ em nói: “Chú ơi, cháu không phải đi ăn xin.”
Khoảnh khắc đó tôi đã bị á khẩu. Cuối cùng tôi vẫn mua một gói nấm rồi cầm theo. Đến bây giờ tôi vẫn không quên được khuôn mặt nhỏ bị gió thổi đỏ ửng của em.
4.
Một ngày nọ, con gái 3 tuổi rưỡi bỗng nói với tôi: “Mẹ ơi, mẹ chọn phải một người đàn ông không tốt rồi. Bố suốt ngày chỉ chơi điện thoại, không quan tâm đến con, cũng không quan tâm đến mẹ.”
Khoảng thời gian đó, bố của con bé đang ngoại tình, còn tôi thì chuẩn bị kế hoạch ly hôn.
5.
Câu hỏi: “Có thứ gì bạn từng nghĩ là rất quý giá, nhưng thực ra lại rất rẻ mạt?”
Trả lời: “Là đứa vừa mới tốt nghiệp đại học như tôi.”

