• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Có chuyện gì kiểu như “có mắt mà không thấy Thái Sơn” không?

Chuyện nghề nghiệp 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,180
Reaction score
0
Points
36
Có chuyện gì kiểu như “có mắt mà không thấy Thái Sơn” không?

Trả lời:

Chồng tôi đây!
Chồng tôi làm ở một công ty cũng được mấy năm rồi, vẫn là công nhân trực tiếp thôi.

Có một buổi trưa sau khi ăn cơm xong, lão ra khu vực hút thuốc làm một điếu, nhưng sờ khắp người chẳng thấy bật lửa đâu. Nhìn quanh một hồi, người quen đều ăn xong đi về hết cả. Đang định nhét điếu thuốc lại vào túi thì ngẩng lên thấy một ông già mặc đồ bảo hộ đi tới (trong xưởng ai cũng mặc đồ bảo hộ cả).

Thế là chồng tôi tiến lên, chìa ra một điếu thuốc: "Sư phụ, cho cháu mượn bật lửa tí, cháu quên mang."
Ông bác hơi khựng lại một nhịp, đặt đồ trên tay xuống, nhận lấy điếu thuốc, móc bật lửa trong túi ra tự châm cho mình rồi châm luôn cho chồng tôi. Thế là hai người bắt đầu vừa phun mây nhả khói vừa tán dóc đủ chuyện trên đời.

"Bác làm việc gì thế? Người ngợm sạch sẽ thế này chắc không phải người trong xưởng vất như bọn cháu rồi."
"Tôi làm việc vặt thôi."
"Làm việc vặt tốt mà bác, được đi loanh quanh chỗ này chỗ kia. Chẳng bù cho bọn cháu làm thợ hàn, suốt ngày chỉ có hàn với hàn. Mẹ nó chứ, bao giờ cháu mới ra ngoài nhận thầu công trình riêng được nhỉ, vừa được đi đây đi đó vừa kiếm được nhiều tiền. Lúc ấy cháu sẽ mời bác hút thuốc xịn nhé!"
"Được, được, nhất định nhé!"
"Mà bác lớn tuổi thế này rồi vẫn đi làm hả, không nghỉ hưu ạ?"
"Không nghỉ, làm đến khi nào không làm nổi nữa thì thôi."
"Bác định làm đến nỗi ông chủ phá sản luôn mới chịu nghỉ hả? Ha ha ha..."
"Ha ha ha, đúng đúng, phải làm cho ổng phá sản mới thôi."
"Hay là con cái không hiếu thảo? Nếu thật thế bác cứ tìm cháu, cháu giúp. Xa quê ai cũng không dễ dàng."
"Đúng, đúng, chẳng dễ dàng gì."

Hút xong điếu thuốc, chuyện cũng vãn, ông bác bảo: "Hay tôi tặng cái bật lửa này cho cậu luôn nhé?"
"Không cần đâu ạ, chẳng đáng bao nhiêu. Nếu bác là một cô gái xinh đẹp thì cháu còn cân nhắc giữ làm tin, ha ha ha..."
"Ha ha ha..."
Hai bên kết thúc cuộc trò chuyện vui vẻ rồi đường ai nấy đi.

Ngày hôm sau lúc đi ăn cơm, chồng tôi lại thấy ông bác đó, thế là bưng ngay khay cơm ngồi xuống đối diện.
"Chào bác, lại gặp rồi!" - Chồng tôi kêu to.
"Ừ, vừa hay, cơm căng-tin ngon không?"
"Chán lắm bác ạ."
"Chán mà cậu ăn nhiều thế?"
"Thì mình là người lao động mà, không kén chọn được, cứ ăn cho no cái bụng đã."
"Ăn như chết đói thế kia mà còn bảo không ngon."
"Ai cũng chê, chả nhẽ mình lại đi khen thì có phải … Ối chà, hôm nay bác có món thịt muối ạ, bác có ăn không? Cháu là cháu thèm nhất món này đấy, bác không ăn thì ‘ban’ cho cháu đi?"
"Được, cậu gắp đi!"
Thế là chồng tôi gắp miếng thịt muối, hí hửng nhai.
"Ăn xong bác ra khu hút thuốc đợi cháu, cháu mời bác điếu thuốc nữa, cháu xong sẽ ra ngay."
Kết quả là ra đến nơi chẳng thấy ông bác đâu.

Qua hai tuần, xưởng trưởng triệu tập chồng tôi. Lão ngơ ngác không hiểu chuyện gì, được ưu ái cũng hốt, vội vàng chạy đến.
Xưởng trưởng bảo: "Đi thẳng vào vấn đề, giờ giao cho cậu việc đi lắp đặt thiết bị ở bên ngoài, cậu có làm được không? Cần lập một đội riêng, cậu có làm được không?"

Chồng tôi nghệt mặt ra, chuyện gì đang xảy ra thế này? Vận may từ trên trời rơi xuống à? Lão vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: "Dạ được, không vấn đề gì ạ! Nhưng cho em xin ít thời gian để về quê gọi thêm người."
"Được, cứ bắt đầu với mấy dự án nhỏ trước, dẫn theo khoảng 3-4 người là được."
Cuối cùng, xưởng trưởng vỗ vai chồng tôi bảo: "Cậu em này, khá khen đấy, gan cũng to thật. Dám cùng Chủ tịch hút thuốc xưng anh em cơ à?"
"Chủ tịch? Chủ tịch nào ạ?"
"Vờ vịt giề? Dám cướp cả thịt trong bát của Chủ tịch, da mặt cũng dày thật đấy. Cả cái nhà máy này chắc ngoài cậu ra không có người thứ hai đâu."
"Á..."
"Lo mà làm cho tốt vào! Tương lai rộng mở đấy!"

Thế là chồng tôi thành đội trưởng chuyên đi thi công công trình bên ngoài. Ha ha ha…
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,180
Reaction score
0
Points
36
Có chuyện gì kiểu như “có mắt mà không thấy Thái Sơn” không?

Doanh nghiệp sản xuất, vào xưởng là phải đội mũ bảo hộ.

Một hôm đã tan ca, ông tổ trưởng già kiểm tra tình hình vài vị trí trong xưởng xong thì cũng chuẩn bị về. Đúng lúc đó có một nhóm người bước vào xưởng, chỉ trỏ bàn tán. Ông tổ trưởng tiến tới ngăn họ lại, nói:
“Sao các anh không ai đội mũ bảo hộ thế?”
Một người trong nhóm trả lời:
“Chẳng phải các anh đã tan ca rồi sao? Không còn sản xuất nữa thì đội mũ làm gì?”

Ông tổ trưởng nói:
“Quy định của xưởng là hễ vào khu vực sản xuất thì phải đội mũ bảo hộ. Không đội thì không được vào!”
Nói xong rất thô lỗ đuổi họ ra ngoài.

Vài ngày sau, ông tổ trưởng nhận được thư khen ngợi từ tổng công ty, lúc đó mới biết: hôm ấy là chủ tịch hội đồng quản trị dẫn nhà đầu tư tới tham quan. Vì ông tổ trưởng làm việc đúng quy định, nhà đầu tư cảm thấy đáng tin cậy nên quyết định rót vốn.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,180
Reaction score
0
Points
36
Có chuyện gì thú vị ở cty mà bạn từng chứng kiến không ?

Trong văn phòng chúng tôi có rất nhiều chậu cây cảnh. Nghe nói hồi đó có một ông chủ làm nghề trồng cây xanh nợ tiền sếp chúng tôi, lúc không trả nổi liền chở một xe cây cảnh đến gán nợ, xin sếp cho gia hạn thêm một thời gian.

Sếp liền chọn những chậu cây đẹp đẽ, đắt tiền bày ở những nơi bắt mắt trong công ty, giao cho dì lao công phụ trách chăm sóc hàng ngày. Còn những chậu cây vô danh, xấu xí còn lại thì tùy tiện vứt vào mấy góc khuất ít ai chú ý, mặc chúng tự sinh tự diệt.

Dì lao công thì chỉ biết mỗi việc tưới nước, mấy loại thực vật đó thích bóng râm hay ưa ánh nắng, có cần bón phân hay thụ phấn không, dì hoàn toàn không màng tới. Thế là bất kể là chậu cây đẹp hay xấu, cứ cách một thời gian là lại có một mẻ bị héo rũ rồi bị ném vào thùng rác, vì công ty không cho phép bày hoa tàn héo, bảo là không may mắn.

Cũng may là tiền của ông chủ cây xanh kia nhất thời vẫn chưa trả hết, cứ vứt đi một mẻ là ông ấy lại chở đến một mẻ mới. Sếp tôi cũng chẳng phải người biết thương hoa tiếc ngọc gì, nên cũng không trách phạt gì dì lao công.

Thế rồi một ngày nọ, chủ nhiệm bộ phận chúng tôi hiếm hoi lắm mới tự mình đi ra lối cầu thang để vứt rác, kết quả là nhìn thấy những chậu cây héo rũ nằm bên cạnh thùng rác.

Anh ấy vừa lẩm bẩm "Thế này mà đã vứt rồi à, vẫn còn sống cơ mà", vừa bê mấy chậu cây sắp ngủm đó về phòng làm việc của mình.

Trước đó, không ai biết anh ấy biết trồng cây cảnh cả, anh ấy giấu nghề rất kỹ. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy anh ấy từng bước hồi sinh đống cỏ khô sắp chớt kia, khiến chúng lại lớn lên xanh tốt um tùm, tôi còn tưởng anh ấy nhặt mấy chậu cây bị vứt đi đó về là để lấy cái chậu cơ.

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của anh ấy, rất nhiều chậu cây đã cải tử hoàn sinh, một lần nữa tràn đầy sức sống. Sau này sếp tình cờ đến phòng làm việc của anh ấy, thấy hoa cỏ ở đó được chăm sóc cực kỳ tốt, bèn dặn dì lao công: cây cảnh bị chớt thì đừng vội vứt, cứ mang đến chỗ chủ nhiệm nuôi dưỡng một thời gian đã.

Thế là trong phòng làm việc của chủ nhiệm bắt đầu xuất hiện rất nhiều chậu cây cảnh: loại đắt tiền, loại vô danh, loại kiều diễm, loại xấu xí... Sau khi chứng kiến anh ấy hồi sinh vô số mạng sống của đủ loại cây cảnh, tôi phong cho anh ấy là "Vị thần nhân từ của giới cây cỏ".

Vì chỉ có thần linh mới đối xử bình đẳng với mọi sinh mệnh.

Mà thế giới của con người, thì đâu đâu cũng phân ra thành ba bảy loại.
Chẳng hạn như một khu làm việc nào đó của chúng tôi, điều hòa quanh năm suốt tháng hỏng hóc không sửa, cửa sổ hướng cũng không tốt, đi làm thì mùa đông rét căm mùa hè nóng nực. Nhưng phòng họp VIP cách đó không xa, dù cho có hiếm khi sử dụng thì bên trong cũng được trang hoàng lộng lẫy, có đồ gì tốt là đều nhét vào đó, nào là tranh chữ đắt tiền, bàn ghế cao cấp, thảm trải sàn hạng sang, tách chén đắt đỏ, trà thượng hạng… cấu hình có thể nói là đỉnh cấp.

Đôi khi để thể hiện sự thanh nhã mộc mạc, sếp còn sai người bê mấy chậu cây của chủ nhiệm sang đó, chậu lớn đặt dưới đất, chậu nhỏ bày trên bàn, mỗi góc một cảnh, nhìn cũng khá thi vị. Họp hành xong xuôi, mấy chậu cây đó lại được bê trả về cho chủ nhiệm tiếp tục nuôi dưỡng.

Nhưng không ngờ tới, trong một cuộc họp VIP nọ, có một vị khách đã dùng chậu cây cảnh để dập tàn thuốc lá. Họp xong cũng chẳng ai để ý, chậu hoa bị cắm đầy đầu mẩu thuốc lá đó lại được bê về phòng làm việc của chủ nhiệm.

Thế này thì hỏng hẳn rồi, chủ nhiệm tức điên lên, đứng ngay trong văn phòng chửi thề om sòm, rồi ôm khư khư chậu hoa đó lao thẳng đến trước mặt sếp để mách tội. Cái điệu bộ đó cứ như thể đang ôm đứa con nhà mình bị người ta lấy điếu thuốc dí bỏng để đi đòi lại công lý vậy.

Thế nhưng những người đó lại là khách VIP của sếp, là những "thần tài" của công ty, mang lại bao nhiêu tiền của cho sếp. Tiện tay lấy chậu hoa dập điếu thuốc thì có làm sao, sếp nghĩ chủ nhiệm chuyện bé xé ra to, bị bám lấy dai dẳng không chịu nổi liền bảo biết anh nuôi hoa nuôi cỏ lâu ngày sinh ra tình cảm rồi, sẽ mua đền cho anh chậu mới.

Lời này vừa thốt ra, chủ nhiệm cuối cùng cũng im lặng. Anh không phải là thỏa hiệp, mà là đã hiểu thế nào gọi là "bất đồng quan điểm, nói nữa cũng bằng thừa".

Cơn thịnh nộ của thần linh bắt đầu âm thầm lan tỏa khắp công ty mà không ai hay biết.

Một ngày nọ sếp chợt hứng lên, tìm chủ nhiệm mượn một chậu hoa đẹp để bày trên bàn làm việc của mình cho có chút tao nhã. Chủ nhiệm sai người mang đến cho sếp một chậu xương rồng to đùng. Đợi đến khi sếp gặng hỏi, anh liền nói một cách vô cùng nghiêm túc với sếp rằng: Cái này có thể hấp thụ bức xạ máy tính, giúp sếp tránh được tác hại của bức xạ.

Sếp bị lòe cho bối rối, không truy cứu thêm nữa, thậm chí còn không phát hiện ra chậu xương rồng đó thực ra là đồ giả, bên trong chỉ có đất là thật mà thôi.

Sau đó, chủ nhiệm dùng quyền hạn của mình, dò hỏi rất nhiều bộ phận, cuối cùng qua nhiều lần xác nhận đã khóa mục tiêu thành công xem hôm đó rốt cuộc là vị khách VIP nào đã "làm chuyện tốt", cũng như lần tới vị khách này đến công ty là vào lúc nào.

Biết được tất cả những điều này, tôi ngỡ như nhìn thấy tên của vị khách kia đã bị viết vào "Sổ sinh tử" rồi vậy.

Mối quan hệ giữa tôi và chủ nhiệm cũng bình thường. Anh ấy có nuôi một chậu quất cảnh (loại quất vàng đón Tết) để ở chỗ mình và luôn đề phòng tôi, sợ tôi hái ăn mất, mỗi lần tôi đi qua là anh ấy lại đếm số quả trước mặt tôi.

Tôi chỉ thấy buồn cười "Ngoài đường quýt đường bán có 40k/5kg, vỏ mỏng thịt ngọt, tôi rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao mà đi vặt mấy quả quất cảnh vừa chát vừa đắng này của anh để ăn chứ?"
Chủ nhiệm liền bày ra vẻ mặt đầy cảnh giác nói "Cậu chưa ăn thì làm sao biết nó vừa chát vừa đắng?"
Tôi bảo "Nó tự rụng xuống một quả, tôi nhặt lên nếm thử thôi."
Chủ nhiệm hỏi "Thế tại sao nó lại tự rụng?"
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi nói "Chắc là chín rồi chăng? Newton chẳng phải đã nói rồi sao? Táo chín thì sẽ rụng từ trên cây xuống, quả quất chắc cũng thế thôi."
Chủ nhiệm im lặng không nói gì, mãi sau mới buông một câu "Nó là cây cảnh để ngắm, không phải để ăn, cái bọn các cậu lúc nào cũng chẳng hiểu rõ sự đời."

Ngày hôm sau, vị khách VIP kia lại đại giá quang lâm. Anh ta cùng sếp nói nói cười cười bước vào phòng họp. Trong lúc chờ những người khác đến đông đủ, chủ nhiệm của chúng tôi xuất hiện một cách vô cùng "không đúng lúc".
Anh tiến thẳng đến trước mặt vị khách VIP, sắc mặt tối sầm như tiền đồ chị Dậu.

Sếp vừa mới ngồi vào ghế, thấy tình hình như vậy liền giật mình nảy bắn người lên. Còn chưa kịp mở miệng, sếp đã thấy chủ nhiệm thò tay vào trong bọc áo, lôi ra một thứ to chà bá lửa, bóng loáng lấp lánh.

Ánh mắt của tất cả những người có mặt đều bị hút chặt vào động tác của anh. Ngày thường nơi này chỉ toàn là các cô lễ tân xinh đẹp tiếp đón, sự xuất hiện đột ngột của một người đàn ông trung niên như anh đúng là có phần hơi kỳ dị.

Mọi người định thần nhìn kỹ lại, thứ lấp lánh mà chủ nhiệm lôi ra hóa ra là một chiếc gạt tàn bằng pha lê cỡ đại, trông chế tác cực kỳ tinh xảo. Dưới ánh đèn trong phòng, các mặt cắt khác nhau phản chiếu ra những tia sáng chói mắt. Có điều chiếc gạt tàn này nó to đùng, to hơn gấp đôi so với chiếc gạt tàn được chuẩn bị sẵn trong phòng họp.

Chủ nhiệm cung kính đặt chiếc gạt tàn đó trước mặt vị khách VIP kia, mỉm cười làm một cử chỉ "mời dùng". Vị khách nọ nhìn chủ nhiệm với vẻ mặt ngơ ngác đầy mơ hồ rồi gật gật đầu, lúc này chủ nhiệm mới thỏa mãn rời đi.

Hài ở chỗ, lúc đó có một vị khách khác không hiểu chuyện gì liền trêu chọc vị khách VIP kia rằng "Xem ra anh ở bên này còn có cả gạt tàn chuyên dụng được đặc chế cơ à, xem chừng địa vị của anh ở đây còn cao hơn tất cả chúng tôi rồi đấy!"

Vị khách VIP kia chắc cũng chẳng hiểu mô tê gì đang xảy ra, sếp thì đành bấm bụng ra tiếp lời cười xòa cho qua chuyện.

Cũng may, chủ nhiệm sau vụ này vẫn rút lui một cách an toàn. Dù sao thì anh ấy cũng không lấy cái gạt tàn đó để đ^p đầu khách, nên sếp cuối cùng cũng chẳng thể trách phạt được gì.

Từ đó về sau, công ty không bao giờ xảy ra chuyện có vị khách nào cố ý làm hư hại cây cảnh nữa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom