• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Cô gái cùng bạn ăn quán lề đường năm ấy, tại sao lại không thể cùng bạn đi đến cuối cuộc đời?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,952
Reaction score
0
Points
36
Cô gái cùng bạn ăn quán lề đường năm ấy, tại sao lại không thể cùng bạn đi đến cuối cuộc đời?

Tối qua tôi tăng ca đến hơn chín giờ, nhìn ánh đèn thành phố lung linh bên ngoài mà cảm giác như mình đang ở một thế giới khác.

Một mình bước đi trên phố với cái bụng rỗng tuếch, ngay cạnh công ty mới mở một tiệm lẩu, giá bình quân cũng phải 500k - 600k mỗi người.

Liếc nhìn tiệm lẩu nghi ngút khói, tôi lại rẽ qua góc phố, bước vào một quán lề đường được quây bằng vải bạt che mưa.
Dưới ánh đèn vàng vọt, vài chiếc bàn thấp và mấy cái ghế nhựa trông thật lạc lõng giữa thành phố phồn hoa này.

Chủ quán là một người dì tầm ngoài năm mươi, đang bận rộn bên nồi nước dùng bốc khói nghi ngút.

Tôi chọn một góc rồi ngồi xuống, điện thoại bỗng sáng lên, là tin nhắn của vợ: "Mấy giờ anh về?". Tôi trả lời: "Về ngay đây".
Rồi tôi nhìn chằm chằm vào cái nồi đang sôi sùng sục kia, bất chợt nhớ đến một người. Một người mà tôi đã mười mấy năm rồi không gặp lại.

Hồi đó chúng tôi cũng hay ăn Ma lạt thang (lẩu ly). Hai đứa ăn chung một phần, thêm hai vắt mì, ăn đến mức no căng bụng mới thôi.
Lần đầu tiên trong đời tôi ăn món này là do cô ấy kéo đi. Lúc đó chúng tôi mới tốt nghiệp, hai đứa bàn nhau rồi quyết định ở lại thành phố này.

Tháng lương đầu tiên còn chưa phát, túi hai đứa chỉ còn lại hơn 800k, phải gồng gánh cho nửa tháng tới.
Có đêm đói đến mức không ngủ nổi, cô ấy lục tung túi áo túi quần, lôi ra được 80k nhăn nhúm: "Đi, em mời anh ăn Ma lạt thang."

Đó là lần đầu tôi ăn món đó. Rau 10k, đậu phụ 10k, mì tôm 15k.
Cô ấy cứ gắp mì từ bát mình sang bát tôi, bảo: "Em không đói, anh ăn nhiều vào."

Đêm đó chúng tôi đi bộ dọc theo con phố rất lâu, ánh đèn đường kéo dài bóng hai đứa trên mặt đất.
Tháng lương đầu tiên cuối cùng cũng phát, tôi được 9 triệu, cô ấy được 8.5 triệu.
Tan làm, hai đứa lao thẳng đến quán cũ, mỗi người cầm một chiếc rổ lớn, bao nhiêu món ngon đều ra sức gắp vào.

Lúc tính tiền, dì chủ quán nói: "Tổng cộng 140k"
Hai đứa nhìn nhau, hơi xót tiền nhưng vẫn nghiến răng trả. Rồi ngồi trên hai chiếc ghế nhựa bên lề đường, ăn đến mồ hôi nhễ nhại.

Cô ấy bảo: "Sau này có tiền rồi, ngày nào tụi mình cũng đi ăn, gọi thật là nhiều thịt luôn."
Tôi nói: "Được, đến lúc đó anh mời, em muốn ăn gì cứ lấy."
Chúng tôi cụng hai chiếc ly nhựa vào nhau, bên trong là loại Coca 10k một chai.

Có một năm mùa đông đặc biệt lạnh, tối ngủ phải đắp tận hai lớp chăn. Một hôm tan làm muộn, hai đứa lại đi ăn Ma lạt thang.
Tôi lạnh đến mức dậm chân liên hồi, tay đút túi áo không dám bỏ ra. Cô ấy tháo chiếc khăn quàng của mình, quấn từng vòng lên cổ tôi: "Anh đeo đi, em chịu lạnh giỏi lắm."
Chiếc khăn còn vương hơi ấm của cô ấy, và cả một mùi hương dịu nhẹ.

Đêm đó cô ấy so vai rụt cổ ngồi giữa làn gió lạnh, tôi bảo cô ấy lấy khăn lại, cô ấy nói: "Không lạnh, thật sự không lạnh mà, em còn một cái nữa."
Sau này tôi mới biết, chiếc khăn đó là do mẹ cô ấy tự tay đan, và cô ấy cũng chỉ có duy nhất một chiếc đó thôi.

Đến năm thứ ba, cuộc sống bắt đầu lộ ra bộ mặt thật sự của nó.
Cô ấy nói cha mẹ già rồi, muốn về quê để ở gần chăm sóc.
Tôi nói thành phố này nhiều cơ hội, muốn ở lại nỗ lực thêm vài năm nữa để cho cô ấy một cuộc sống tốt hơn.
Chúng tôi đã từng cãi vã, từng thương lượng, từng khóc lóc, nhưng cuối cùng chẳng ai thuyết phục được ai.

Đêm trước khi cô ấy đi, chúng tôi lại đi ăn Ma lạt thang. Vẫn là quán lề đường đó, vẫn là hai chiếc ghế nhựa đó.
Cô ấy ngồi đối diện, cúi gằm mặt, cả hai đều không nói gì.

Ăn xong, cô ấy đứng dậy ngẩn ngơ nhìn tôi, trong mắt lấp lánh chút ánh sáng, khẽ mím môi, mãi mới thốt ra được một câu:
"Vậy em đi nhé."
"Ừ."
Cô ấy quay lưng, đi được vài bước rồi lại ngoảnh đầu:
"Anh... giữ gìn sức khỏe nhé."
"Em cũng vậy."

Nhìn bóng lưng cô ấy mất hút nơi đầu ngõ, cảm giác như tim mình bị lấy đi một mảnh lớn, rất trống trải, rất lạnh.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, không có lời từ biệt, cô ấy đã lẳng lặng lên chuyến tàu về quê. Trên bàn để lại một mẩu giấy: "Khăn quàng em để lại cho anh, mùa đông nhớ đeo vào."
Nhìn căn phòng trống hoác, tôi không còn cảm thấy đây là nhà nữa.

Mấy năm đó, ban đầu chúng tôi vẫn liên lạc, thỉnh thoảng gọi điện, nhắn tin.
Về sau cô ấy đăng ảnh cưới lên trang cá nhân, tôi ấn "like", rồi từ đó về sau không liên lạc nữa.

Sau này, tôi cũng có gia đình riêng, cuộc sống cứ thế trôi đi một cách quy củ. Lương ngày càng cao, nơi đi ăn cũng ngày càng sang trọng. Nhưng người ngồi đối diện đều là những người bàn chuyện làm ăn, đối mặt với bàn đầy cao lương mỹ vị, nhưng lại chẳng bao giờ nếm ra được cái hương vị năm xưa.

Mỗi lúc như vậy, tôi lại nhớ đến bát Ma lạt thang đó. Nhớ về người ngồi đối diện hay gắp thịt cho tôi. Nhớ về người tháo khăn quàng cổ ra, quấn từng vòng quanh cổ tôi.
Đôi khi đêm khuya không ngủ được, tôi lại tự hỏi nếu lúc đó cô ấy không đi, kết quả sẽ ra sao? Nếu lúc đó chúng tôi kiên trì thêm chút nữa, thì sẽ thế nào?

Nhưng đời người làm gì có "nếu như".
Dì chủ quán bưng bát Ma lạt thang đã nấu xong lên, nóng hôi hổi.
Tôi nhìn trong bát, nào rau xanh, đậu phụ, mì tôm... tất cả đều là những mảnh ký ức cũ.
Tôi cũng không biết tại sao mình lại chọn những món này, có lẽ là thói quen, có lẽ là vì nhớ cô ấy, có lẽ là...

Tôi cầm đũa, nếm thử một miếng.
Vẫn là hương vị đó.
Một chiếc xe chạy ngang qua, ánh đèn pha lóe lên.
Trong một khoảnh khắc, tôi cứ ngỡ cô ấy đang ngồi đối diện, vẫn quàng chiếc khăn năm nào.

Người từng ngồi bên lề đường ăn Ma lạt thang cùng tôi năm ấy, giờ đã đi đâu rồi?
Tôi không biết nữa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom