• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Có khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra đây chính là định mệnh không ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,878
Reaction score
0
Points
36
Có khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra đây chính là định mệnh không ?

Hồi nghỉ hè năm lớp 9, tôi cùng ông nội sang huyện lân cận đóng đồ nội thất cho một gia đình. Sau khi kỳ nghỉ kết thúc, tôi phải về đi học, ông tiễn tôi lên xe khách đường dài, dặn kỹ rằng sau khi đến bến xe huyện thì chuyển sang xe buýt nhỏ về xã, rồi tìm đến chỗ cô cả, cô sẽ đưa tôi về tận nhà.

Trên đường về, do gặp đoạn đường đang thi công nên tắc nghẽn, mãi đến chiều muộn xe khách mới tới bến xe huyện, lúc này chuyến xe buýt cuối cùng về xã cũng đã chạy mất rồi. Tuổi trẻ chưa trải sự đời, tôi nghĩ cùng lắm thì đi bộ về, vì nghe người ta bảo từ huyện về xã tôi chỉ tầm 15 cây số, tính ra đi bộ cũng không quá xa. Thế là tôi cứ lầm lũi đi cho đến khi trời sập tối, vừa mệt vừa đói. Đúng lúc đó, một chiếc máy cày chở gạch chạy ngang qua. Chú lái xe dừng lại hỏi tôi đi đâu, tôi đọc tên xã mình ra, chú bảo: “Cháu đi ngược đường rồi, cứ đi thế này là quay lại đúng cái huyện ông cháu đang làm việc đấy. Thôi, theo chú về nhà, sáng mai chú lên huyện chở gạch rồi chở cháu ra bến xe còn về.”

Vậy là tôi theo chú về nhà. Gia đình chú có 6 miệng ăn, hai vợ chồng với bốn đứa con, ba cô con gái và cậu con út vừa vào tiểu học. Vợ chú nấu cho tôi một bát mì, tối đó tôi ngủ chung giường với cậu em út, một đêm bình yên trôi qua. Sáng hôm sau khi trời còn chưa sáng rõ, chú đã gọi tôi dậy, lái máy cày đưa tôi lên huyện. Sau đó, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ và tôi đã về được đến nhà. Tôi vô cùng biết ơn chú, thậm chí còn viết một bài văn mang tên “Câu chuyện nhỏ khiến tôi cảm động”, bài văn đó của tôi từng được thầy cô chọn làm bài mẫu dán ở bảng tin của trường.

Nhiều năm sau, tôi tốt nghiệp đại học và làm việc ở thành phố. Lại nhiều năm nữa trôi qua, một người bạn đại học giới thiệu cho tôi một cô bạn gái cùng quê. Sau lần gặp đầu tiên, cả hai đều rất hài lòng và bắt đầu tiến đến hẹn hò. Tết năm đó, chúng tôi cùng lái xe về quê, nhưng càng đi về phía nhà cô ấy, tôi lại càng thấy cảnh vật quen thuộc đến lạ kỳ. Tôi bảo với cô ấy: “Hình như anh từng đến làng em rồi”, cô ấy cứ ngỡ tôi nói đùa.
Nhưng khi vừa đến sân nhà, tôi nhận ra ngay bố cô ấy chính là người chú lái máy cày năm nào. Bạn gái tôi và giờ là vợ tôi chính là cô con gái thứ ba của gia đình chú. Năm đó, tôi chẳng có chút ấn tượng nào về cô ấy, thậm chí cô ấy còn không nhớ là từng có chuyện như vậy xảy ra. Chỉ có cậu em út là vẫn còn nhớ tôi.

Mối nhân duyên này của tôi dường như đã được định sẵn từ trước. Sau này, mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, mọi người đều không khỏi cảm thán rằng: Duyên phận trên đời đôi khi thật kỳ diệu biết bao.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,878
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận thấy rằng đây là định mệnh?

Cách đây vài năm, khi còn sống độc thân, tan làm về tôi cũng chẳng biết làm việc gì cho hết ngày. Đột nhiên, ý nghĩ muốn nuôi một chú mèo để bầu bạn lóe lên trong đầu. Thế rồi, khi đang lướt mxh, tôi vô tình nhìn thấy một chiếc vòng cổ cho mèo rất dễ thương và đã đặt mua ngay lập tức.

Chỉ khoảng một hai tuần sau khi mua chiếc vòng, vào một buổi tối trời mưa, tôi đang đi trên con đường quen thuộc dẫn về căn phòng trọ. Giữa không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng mưa rơi, tôi bỗng nghe thấy một tiếng "Meo~" rất khẽ. Tôi nhìn quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng chú mèo nào cả. Rồi tiếng kêu lại vang lên, lần này còn yếu ớt hơn cả lần trước, như thể nó đang vừa mong đợi được tìm thấy, lại vừa sợ hãi con người.

Tôi lần theo âm thanh và phát hiện ra chỗ của nó: dưới gầm một hàng xe đỗ bên đường. Một chú mèo con chỉ mới khoảng một tháng tuổi, gầy trơ xương và đang run cầm cập vì lạnh. Tôi đưa tay ra thăm dò, thật kỳ lạ là nó không hề đề phòng mà còn vươn đầu ra ngửi tay tôi. Chớp thời cơ, tôi tóm lấy và kéo nó ra khỏi gầm xe. Lúc đó tôi đã tự nhủ: "Nếu mình thất bại, không biết cuộc đời nhỏ bé này sẽ gian khó đến nhường nào."

Lúc đó, nó đã đói khát và kiệt sức đến mức chẳng còn lực để phản kháng, nó nặng chưa đầy một cân. Tôi đặt nó lên ghi-đông xe đạp, một tay giữ chặt, một tay lái xe đưa nó về nhà. Vừa vào đến phòng, tôi khóa chặt cửa và tìm ngay một cây xúc xích cho nó ăn. Nó đói đến mức ăn ngấu nghiến như chưa bao giờ được ăn.

Lúc đó tôi mới cuống cuồng nhận ra mình chưa có kinh nghiệm, chẳng biết mua đồ dùng gì cho mèo, mà đặt chuyển phát nhanh thì không thể có ngay được. Đúng lúc ấy, tôi mở ứng dụng đồ cũ lên. Thật trùng hợp, tôi tìm thấy một người đang rao bán trọn bộ đồ dùng cho mèo và nó gần như mới tinh! Người bán bảo mới nuôi mèo vài ngày nhưng thấy không hợp nên đã trả mèo lại cho người ta và thanh lý đồ. Tôi quá may mắn khi anh ta vừa đăng là tôi chốt được ngay, giá lại rẻ hơn mua mới. Chúng tôi giao dịch trực tiếp ngay trong đêm và thế là sáng hôm sau mèo nhỏ của tôi đã có đầy đủ đồ dùng.

Đến nay tôi đã nuôi nó được vài năm rồi. Trước đây, tôi vốn không hiểu thế nào là yêu, thế nào là quan tâm (vì gia đình tôi vốn trọng nam khinh nữ, bố mẹ thường xuyên cáu gắt). Nhưng từ khi nuôi mèo, tôi đã hiểu thấu tất cả.

Thậm chí, căn phòng trọ nhỏ bé này giờ đây đã được tôi gọi là "nhà". Bởi tôi biết, chỉ cần tôi trở về, mèo nhỏ chắc chắn sẽ đợi tôi ở cửa. Có nó ở đâu, nơi đó là nhà.

Vì nó đã cho tôi biết yêu là gì và không yêu là thế nào. Hóa ra, bày tỏ tình yêu không nhất thiết phải bằng sự giận dữ. Hóa ra tình yêu có thể khiến con người ta bao dung đến thế. Dẫu nó có làm đổ đồ đạc, làm vỡ bình hoa hay cắn hỏng đồ của tôi, tôi vẫn có thể mỉm cười mà không hề tức giận.

Cảm ơn mèo nhỏ đã đến bên đời tôi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom