- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,878
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Có khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra đây chính là định mệnh không ?
Hồi nghỉ hè năm lớp 9, tôi cùng ông nội sang huyện lân cận đóng đồ nội thất cho một gia đình. Sau khi kỳ nghỉ kết thúc, tôi phải về đi học, ông tiễn tôi lên xe khách đường dài, dặn kỹ rằng sau khi đến bến xe huyện thì chuyển sang xe buýt nhỏ về xã, rồi tìm đến chỗ cô cả, cô sẽ đưa tôi về tận nhà.
Trên đường về, do gặp đoạn đường đang thi công nên tắc nghẽn, mãi đến chiều muộn xe khách mới tới bến xe huyện, lúc này chuyến xe buýt cuối cùng về xã cũng đã chạy mất rồi. Tuổi trẻ chưa trải sự đời, tôi nghĩ cùng lắm thì đi bộ về, vì nghe người ta bảo từ huyện về xã tôi chỉ tầm 15 cây số, tính ra đi bộ cũng không quá xa. Thế là tôi cứ lầm lũi đi cho đến khi trời sập tối, vừa mệt vừa đói. Đúng lúc đó, một chiếc máy cày chở gạch chạy ngang qua. Chú lái xe dừng lại hỏi tôi đi đâu, tôi đọc tên xã mình ra, chú bảo: “Cháu đi ngược đường rồi, cứ đi thế này là quay lại đúng cái huyện ông cháu đang làm việc đấy. Thôi, theo chú về nhà, sáng mai chú lên huyện chở gạch rồi chở cháu ra bến xe còn về.”
Vậy là tôi theo chú về nhà. Gia đình chú có 6 miệng ăn, hai vợ chồng với bốn đứa con, ba cô con gái và cậu con út vừa vào tiểu học. Vợ chú nấu cho tôi một bát mì, tối đó tôi ngủ chung giường với cậu em út, một đêm bình yên trôi qua. Sáng hôm sau khi trời còn chưa sáng rõ, chú đã gọi tôi dậy, lái máy cày đưa tôi lên huyện. Sau đó, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ và tôi đã về được đến nhà. Tôi vô cùng biết ơn chú, thậm chí còn viết một bài văn mang tên “Câu chuyện nhỏ khiến tôi cảm động”, bài văn đó của tôi từng được thầy cô chọn làm bài mẫu dán ở bảng tin của trường.
Nhiều năm sau, tôi tốt nghiệp đại học và làm việc ở thành phố. Lại nhiều năm nữa trôi qua, một người bạn đại học giới thiệu cho tôi một cô bạn gái cùng quê. Sau lần gặp đầu tiên, cả hai đều rất hài lòng và bắt đầu tiến đến hẹn hò. Tết năm đó, chúng tôi cùng lái xe về quê, nhưng càng đi về phía nhà cô ấy, tôi lại càng thấy cảnh vật quen thuộc đến lạ kỳ. Tôi bảo với cô ấy: “Hình như anh từng đến làng em rồi”, cô ấy cứ ngỡ tôi nói đùa.
Nhưng khi vừa đến sân nhà, tôi nhận ra ngay bố cô ấy chính là người chú lái máy cày năm nào. Bạn gái tôi và giờ là vợ tôi chính là cô con gái thứ ba của gia đình chú. Năm đó, tôi chẳng có chút ấn tượng nào về cô ấy, thậm chí cô ấy còn không nhớ là từng có chuyện như vậy xảy ra. Chỉ có cậu em út là vẫn còn nhớ tôi.
Mối nhân duyên này của tôi dường như đã được định sẵn từ trước. Sau này, mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, mọi người đều không khỏi cảm thán rằng: Duyên phận trên đời đôi khi thật kỳ diệu biết bao.
Hồi nghỉ hè năm lớp 9, tôi cùng ông nội sang huyện lân cận đóng đồ nội thất cho một gia đình. Sau khi kỳ nghỉ kết thúc, tôi phải về đi học, ông tiễn tôi lên xe khách đường dài, dặn kỹ rằng sau khi đến bến xe huyện thì chuyển sang xe buýt nhỏ về xã, rồi tìm đến chỗ cô cả, cô sẽ đưa tôi về tận nhà.
Trên đường về, do gặp đoạn đường đang thi công nên tắc nghẽn, mãi đến chiều muộn xe khách mới tới bến xe huyện, lúc này chuyến xe buýt cuối cùng về xã cũng đã chạy mất rồi. Tuổi trẻ chưa trải sự đời, tôi nghĩ cùng lắm thì đi bộ về, vì nghe người ta bảo từ huyện về xã tôi chỉ tầm 15 cây số, tính ra đi bộ cũng không quá xa. Thế là tôi cứ lầm lũi đi cho đến khi trời sập tối, vừa mệt vừa đói. Đúng lúc đó, một chiếc máy cày chở gạch chạy ngang qua. Chú lái xe dừng lại hỏi tôi đi đâu, tôi đọc tên xã mình ra, chú bảo: “Cháu đi ngược đường rồi, cứ đi thế này là quay lại đúng cái huyện ông cháu đang làm việc đấy. Thôi, theo chú về nhà, sáng mai chú lên huyện chở gạch rồi chở cháu ra bến xe còn về.”
Vậy là tôi theo chú về nhà. Gia đình chú có 6 miệng ăn, hai vợ chồng với bốn đứa con, ba cô con gái và cậu con út vừa vào tiểu học. Vợ chú nấu cho tôi một bát mì, tối đó tôi ngủ chung giường với cậu em út, một đêm bình yên trôi qua. Sáng hôm sau khi trời còn chưa sáng rõ, chú đã gọi tôi dậy, lái máy cày đưa tôi lên huyện. Sau đó, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ và tôi đã về được đến nhà. Tôi vô cùng biết ơn chú, thậm chí còn viết một bài văn mang tên “Câu chuyện nhỏ khiến tôi cảm động”, bài văn đó của tôi từng được thầy cô chọn làm bài mẫu dán ở bảng tin của trường.
Nhiều năm sau, tôi tốt nghiệp đại học và làm việc ở thành phố. Lại nhiều năm nữa trôi qua, một người bạn đại học giới thiệu cho tôi một cô bạn gái cùng quê. Sau lần gặp đầu tiên, cả hai đều rất hài lòng và bắt đầu tiến đến hẹn hò. Tết năm đó, chúng tôi cùng lái xe về quê, nhưng càng đi về phía nhà cô ấy, tôi lại càng thấy cảnh vật quen thuộc đến lạ kỳ. Tôi bảo với cô ấy: “Hình như anh từng đến làng em rồi”, cô ấy cứ ngỡ tôi nói đùa.
Nhưng khi vừa đến sân nhà, tôi nhận ra ngay bố cô ấy chính là người chú lái máy cày năm nào. Bạn gái tôi và giờ là vợ tôi chính là cô con gái thứ ba của gia đình chú. Năm đó, tôi chẳng có chút ấn tượng nào về cô ấy, thậm chí cô ấy còn không nhớ là từng có chuyện như vậy xảy ra. Chỉ có cậu em út là vẫn còn nhớ tôi.
Mối nhân duyên này của tôi dường như đã được định sẵn từ trước. Sau này, mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, mọi người đều không khỏi cảm thán rằng: Duyên phận trên đời đôi khi thật kỳ diệu biết bao.

