- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,039
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Có những kiểu giao tiếp nào khiến bạn thật sự khó chịu ?
1.
Chuyện vừa mới xảy ra hôm nay.
Có hai vợ chồng nọ đến quầy gửi 30tr. Người vợ nói: "Số dư này không đúng, lần trước trong thẻ có 40tr, hôm nay gửi thêm thì phải có 70tr chứ, sao giờ chỉ có 69tr? Thiếu mất 1tr rồi."
Tôi đáp: "Vậy để tôi kiểm tra lịch sử giao dịch cho chị xem."
Anh chồng bên cạnh bảo: "Hôm nay tôi dùng điện thoại thanh toán 1tr tiền mua thức ăn rồi."
Người vợ vẫn tiếp tục: "Tiền không đúng. Lần trước trong thẻ có 40tr, đáng lẽ hôm nay phải có 70tr, sao lại chỉ có 69tr? Thiếu mất 1tr."
Anh chồng nhắc lại: "Hôm nay tôi dùng điện thoại thanh toán 1tr tiền thức ăn rồi mà."
Người vợ gào lên: "Tiền không khớp, tiền không khớp, cái ngân hàng này ăn chặn tiền của tôi!"
Lúc này tôi nổi giận thực sự: "Chồng chị đã nói là hôm nay anh ấy tiêu hết 1tr rồi, chị không nghe thấy à?"
2.
Tôi đang đạp xe, bên cạnh có một bà chị lái ô tô, cửa sổ xe đang mở, anh chồng ngồi ở ghế phụ, tất cả đều đang chờ đèn đỏ. Bà chị nọ bật đèn xi nhan để rẽ.
Tôi bảo: "Chị ơi, đừng rẽ phải ở làn đi thẳng, chỗ này có camera phạt nguội đấy."
Bà chị hỏi: "Thế tôi muốn rẽ phải thì phải làm sao?"
Tôi đáp: "Phía trước không xa có chỗ quay đầu được đấy ạ."
Bà chị cằn nhằn: "Nhưng tôi đang vội lắm!"
Tôi tặc lưỡi: "Thế thì tùy chị thôi..."
...
Sau đó cảnh sát giao thông đến: "Ai cho chị cái quyền 'tùy tiện' rẽ như thế hả?"
3.
Anh họ tôi là bác sĩ. Có một bệnh nhân, tôi không nhớ rõ là vừa ph–ẫu th–uật dạ dày hay bị xuất hu-yết dạ dày nữa, tóm lại là bị cấm ăn uống hoàn toàn.
Sau khi hồi phục được một chút, anh họ tôi bảo bệnh nhân có thể bắt đầu ăn thức ăn lỏng, nhưng cũng không được ăn nhiều. Anh dặn đi dặn lại, chỉ được ăn đồ lỏng, dù là cháo thì cũng phải ninh thật kỹ, thật loãng, và tuyệt đối không được ăn nhiều.
Đêm đó, bệnh nhân đột ngột nôn ra má–u. Anh họ tôi mô tả nó phun ra như cái vòi phun nước nhỏ vậy. Cấp cứu không thành công, bệnh nhân t–ử vo--ng.
Đến lúc hỏi người nhà thì họ bảo đã cho bệnh nhân ăn nửa cái bánh màn thầu.
4.
Hồi trước tôi làm quản trị mạng cho một công ty.
Nói là quản trị mạng cho oai chứ thực ra là làm việc vặt, máy tính ai có vấn đề gì cũng réo tôi, ví dụ như máy in hết giấy không in được, dây mạng bị đá văng ra khiến máy không vào được mạng, hay ổ cắm chưa bật làm máy tính không lên nguồn,...
Vì quá mệt mỏi với những rắc rối vặt đó, lại còn hay bị một vị phó tổng cho rằng tôi suốt ngày rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, giải thích thế nào cũng vô dụng.
Thế là tôi lấy danh nghĩa tăng cường quản lý nội bộ công ty, yêu cầu tất cả những ai cần tôi giúp đều phải gửi tin nhắn trước. Sau đó, tôi sao chép các tin nhắn đó vào bản Word, mở đầu là tên người gửi và thời gian, bên dưới là quá trình xử lý, nguyên nhân xảy ra sự cố và đề xuất cải tiến.
Một công ty cả trăm con người, mỗi tuần tôi in ra cả xấp đủ để đóng thành một cuốn sách, đem gửi cho sếp tổng và mấy vị phó tổng mỗi người một bản.
Các người chẳng phải chê tôi rảnh quá sao? Thế thì tôi sẽ mô tả con muỗi thành con đại bàng cho các người xem.
5.
Chuyện vừa mới xảy ra xong.
Tôi thấy bên đường có quầy bán thịt khô.
Tôi hỏi: "Thịt này là thịt gì thế bà?"
Bà bán hàng: "Lại đây cậu em, cứ nếm thử thoải mái, miễn phí nhé."
Tôi hỏi lại: "Cái này là thịt gì vậy bà?"
Bà ấy đáp: "Hôm nay mới khai trương, mua một cân tặng nửa cân đây."
Tôi vẫn kiên nhẫn: "Cháu hỏi đây là thịt gì?"
Bà ấy vẫn: "Đồ nhà tôi tự phơi khô đấy, cậu nếm thử một miếng đi."
Tôi quay đầu bỏ đi thẳng.
Bà bán hàng hét vớt theo: "Đây là thịt bò khô!"
6.
Con tôi hồi chưa đầy một tuổi bị dị ứng trứng, cứ ăn trúng trứng là người lại nổi mẩn đỏ khắp nơi.
Có một ngày, mẹ chồng tôi mua bánh quy nhỏ định cho cháu ăn. Tôi kiểm tra bảng thành phần thì thấy có trứng, nên bảo: "Mẹ đừng cho bé ăn, bé bị dị ứng trứng không ăn được đâu."
Thế là bắt đầu một vòng tranh cãi vô tận.
Mẹ chồng: "Sao lại không ăn được? Mẹ mua loại xịn đấy."
Tôi: "Bé bị dị ứng trứng mà mẹ, trong bánh này có trứng."
Mẹ chồng: "Mẹ mua đồ tốt, không phải nhãn hiệu rởm đâu."
Tôi: "Con biết rồi, nhưng bé bị dị ứng nên không ăn được."
Mẹ chồng: "Làm sao mà không ăn được, cái này đắt lắm đấy, trong siêu thị mẹ chọn loại đắt nhất trên kệ đấy."
Tôi: "Con biết mẹ thương cháu nên mới mua đồ tốt, nhưng bé dị ứng trứng, ăn vào sẽ nổi mẩn vừa đau vừa ngứa."
Mẹ chồng: "Không phải đâu, mẹ mua loại tốt nhất thật mà, hiệu này nổi tiếng thế, nhân viên siêu thị ai cũng bảo cái này tốt, sao lại không ăn được?"
Tôi gào lên: "Bé bị dị ứng trứng!!! Dị ứng trứng!!!"
Bà vẫn tiếp tục lải nhải một tràng dài nào là bà mua đồ tốt nhất, nhân viên bảo trẻ con ăn được, bánh này đắt nhất dãy đó... Tôi thực sự cạn lời, thấy mệt mỏi quá nên im lặng luôn, bế con đi chỗ khác không cho bà đút.
Bà vẫn đuổi theo đòi cho ăn, miệng không ngừng lảm nhảm...
Cuối cùng bố chồng tôi nổi hỏa: "Tai bà bị đi-ếc rồi hả? Đứa trẻ bị dị ứng trứng không ăn được! Ăn vào là nó nổi mẩn lên đấy! Cái thứ đồ qu-ái qu-ỷ này là bảo bối gì mà bà cứ nhất quyết bắt nó ăn hả?"
Mẹ chồng bị mắ–ng cho ngẩn người, cuối cùng mới thôi không đòi đút bánh nữa.
Bà đứng đó với vẻ mặt uất ức: "Mọi người cứ b–ắt n–ạt tôi, sao lại không ăn được chứ, tôi mua loại tốt nhất, thương hiệu lớn, đắt nhất siêu thị mà..."
7.
Trong siêu thị, tôi thấy một loại đồ uống đang giảm giá nên bê nguyên một thùng.
Đến quầy thanh toán, nhân viên bảo tôi phải lấy một chai lẻ ra để họ biết là loại nào. Dù thấy hơi lạ nhưng tôi vẫn nhanh chóng đi lấy một chai.
Cô ta quét mã xong rồi hỏi: "Cả thùng này đều là loại này à?".
Tôi bảo: "Đúng rồi".
Cô ta nói: "Anh không mở thùng ra thì tôi không xác nhận được."
Tôi bảo: "Trên thùng có ghi tên rồi mà."
Cô ta lại bảo: "Thế thì tôi cũng không chắc chắn được bên trong là loại này."
Tôi hỏi: "Thế ý cô là sao? Tôi lấy thùng của các người để đựng loại đồ uống khác à? Bao bì còn nguyên xi thế này cô không thấy sao?"
Nhưng nhân viên đó cứ lặp đi lặp lại: "Anh thế này thì tôi không làm việc được."
Cảm thấy rất khó hiểu nhưng tôi vẫn kiên nhẫn: "Vậy cô bóc phần băng keo ra mà xem, xem xong dán lại cho tôi."
Cô ta nghe xong bóc ra quét mã một chai.
Tôi cứ ngỡ thế là xong, nhưng không, thao tác thực sự bây giờ mới bắt đầu. Cô ta bỗng nhiên bắt đầu lôi hết đống chai trong thùng ra.
Tôi hỏi: "Cô lôi hết ra làm gì?".
Cô ta đáp: "Cái này phải quét mã từng chai một."
Tôi hỏi: "Ở đây không có phím nhân số lượng à?".
Cô ta bảo: "Không được, ngộ nhỡ có cái mã không giống nhau thì sao."
Chị nhân viên ở quầy bên cạnh thấy, cũng bảo cô ta chỉ cần quét một chai là được rồi, nhưng cô ta nhất quyết không nghe.
Lúc đó tôi thực sự nổi khùng rồi, thôi thì tùy cô quét, để xem cô làm loạn được bao lâu, những người xếp hàng phía sau đã bỏ sang hàng khác hết. Đến mấy lớp dưới cùng, khó lấy ra quá, cô ta đột ngột xé toang mặt trước của cả cái thùng giấy. Tôi cũng không thèm lên tiếng.
Cuối cùng khi quét mã xong hết, cô ta ngẩng lên hỏi tôi: "Anh có lấy túi không?".
Câu hỏi này làm tôi đứng hình luôn. Cô đoán xem tại sao tôi lại mua cả thùng?
Tôi: "Không lấy."
Nhân viên: "Thế nhiều thế này anh cầm kiểu gì?"
Tôi: "Tôi mua cả thùng, cô phải xếp lại vào thùng cho tôi chứ, túi nilon sao xách được cả thùng nước này?"
Nhưng cái thùng đã bị cô ta xé rách nát, hoàn toàn không dùng được nữa, cô ta cố nhét vào nhưng không tài nào nhét nổi. Chị nhân viên quầy bên cạnh lại chạy sang bảo: "Thôi em lấy cho người ta thùng khác đi."
Nhân viên: "Không được, thế thì thùng này không bán được nữa là bị trừ tiền em đấy."
Chị quầy bên: "Thì bày ra bán lẻ là được chứ gì, đống ngoài kia chẳng phải đều là xé lẻ từ thùng ra à."
Tôi cũng chẳng nói gì, chỉ tỏ thái độ không phải nguyên thùng thì tôi không lấy. Cuối cùng họ cũng đổi cho tôi thùng mới.
Điều thú vị nhất là: vì lề mề quá lâu nên màn hình máy tính tiền bị khóa, cô ta phải đi xin mật khẩu, đến khi mở lại thì lịch sử quét mã vừa rồi mất sạch, công sức quét từng chai nãy giờ coi như đổ sông đổ biển.
1.
Chuyện vừa mới xảy ra hôm nay.
Có hai vợ chồng nọ đến quầy gửi 30tr. Người vợ nói: "Số dư này không đúng, lần trước trong thẻ có 40tr, hôm nay gửi thêm thì phải có 70tr chứ, sao giờ chỉ có 69tr? Thiếu mất 1tr rồi."
Tôi đáp: "Vậy để tôi kiểm tra lịch sử giao dịch cho chị xem."
Anh chồng bên cạnh bảo: "Hôm nay tôi dùng điện thoại thanh toán 1tr tiền mua thức ăn rồi."
Người vợ vẫn tiếp tục: "Tiền không đúng. Lần trước trong thẻ có 40tr, đáng lẽ hôm nay phải có 70tr, sao lại chỉ có 69tr? Thiếu mất 1tr."
Anh chồng nhắc lại: "Hôm nay tôi dùng điện thoại thanh toán 1tr tiền thức ăn rồi mà."
Người vợ gào lên: "Tiền không khớp, tiền không khớp, cái ngân hàng này ăn chặn tiền của tôi!"
Lúc này tôi nổi giận thực sự: "Chồng chị đã nói là hôm nay anh ấy tiêu hết 1tr rồi, chị không nghe thấy à?"
2.
Tôi đang đạp xe, bên cạnh có một bà chị lái ô tô, cửa sổ xe đang mở, anh chồng ngồi ở ghế phụ, tất cả đều đang chờ đèn đỏ. Bà chị nọ bật đèn xi nhan để rẽ.
Tôi bảo: "Chị ơi, đừng rẽ phải ở làn đi thẳng, chỗ này có camera phạt nguội đấy."
Bà chị hỏi: "Thế tôi muốn rẽ phải thì phải làm sao?"
Tôi đáp: "Phía trước không xa có chỗ quay đầu được đấy ạ."
Bà chị cằn nhằn: "Nhưng tôi đang vội lắm!"
Tôi tặc lưỡi: "Thế thì tùy chị thôi..."
...
Sau đó cảnh sát giao thông đến: "Ai cho chị cái quyền 'tùy tiện' rẽ như thế hả?"
3.
Anh họ tôi là bác sĩ. Có một bệnh nhân, tôi không nhớ rõ là vừa ph–ẫu th–uật dạ dày hay bị xuất hu-yết dạ dày nữa, tóm lại là bị cấm ăn uống hoàn toàn.
Sau khi hồi phục được một chút, anh họ tôi bảo bệnh nhân có thể bắt đầu ăn thức ăn lỏng, nhưng cũng không được ăn nhiều. Anh dặn đi dặn lại, chỉ được ăn đồ lỏng, dù là cháo thì cũng phải ninh thật kỹ, thật loãng, và tuyệt đối không được ăn nhiều.
Đêm đó, bệnh nhân đột ngột nôn ra má–u. Anh họ tôi mô tả nó phun ra như cái vòi phun nước nhỏ vậy. Cấp cứu không thành công, bệnh nhân t–ử vo--ng.
Đến lúc hỏi người nhà thì họ bảo đã cho bệnh nhân ăn nửa cái bánh màn thầu.
4.
Hồi trước tôi làm quản trị mạng cho một công ty.
Nói là quản trị mạng cho oai chứ thực ra là làm việc vặt, máy tính ai có vấn đề gì cũng réo tôi, ví dụ như máy in hết giấy không in được, dây mạng bị đá văng ra khiến máy không vào được mạng, hay ổ cắm chưa bật làm máy tính không lên nguồn,...
Vì quá mệt mỏi với những rắc rối vặt đó, lại còn hay bị một vị phó tổng cho rằng tôi suốt ngày rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, giải thích thế nào cũng vô dụng.
Thế là tôi lấy danh nghĩa tăng cường quản lý nội bộ công ty, yêu cầu tất cả những ai cần tôi giúp đều phải gửi tin nhắn trước. Sau đó, tôi sao chép các tin nhắn đó vào bản Word, mở đầu là tên người gửi và thời gian, bên dưới là quá trình xử lý, nguyên nhân xảy ra sự cố và đề xuất cải tiến.
Một công ty cả trăm con người, mỗi tuần tôi in ra cả xấp đủ để đóng thành một cuốn sách, đem gửi cho sếp tổng và mấy vị phó tổng mỗi người một bản.
Các người chẳng phải chê tôi rảnh quá sao? Thế thì tôi sẽ mô tả con muỗi thành con đại bàng cho các người xem.
5.
Chuyện vừa mới xảy ra xong.
Tôi thấy bên đường có quầy bán thịt khô.
Tôi hỏi: "Thịt này là thịt gì thế bà?"
Bà bán hàng: "Lại đây cậu em, cứ nếm thử thoải mái, miễn phí nhé."
Tôi hỏi lại: "Cái này là thịt gì vậy bà?"
Bà ấy đáp: "Hôm nay mới khai trương, mua một cân tặng nửa cân đây."
Tôi vẫn kiên nhẫn: "Cháu hỏi đây là thịt gì?"
Bà ấy vẫn: "Đồ nhà tôi tự phơi khô đấy, cậu nếm thử một miếng đi."
Tôi quay đầu bỏ đi thẳng.
Bà bán hàng hét vớt theo: "Đây là thịt bò khô!"
6.
Con tôi hồi chưa đầy một tuổi bị dị ứng trứng, cứ ăn trúng trứng là người lại nổi mẩn đỏ khắp nơi.
Có một ngày, mẹ chồng tôi mua bánh quy nhỏ định cho cháu ăn. Tôi kiểm tra bảng thành phần thì thấy có trứng, nên bảo: "Mẹ đừng cho bé ăn, bé bị dị ứng trứng không ăn được đâu."
Thế là bắt đầu một vòng tranh cãi vô tận.
Mẹ chồng: "Sao lại không ăn được? Mẹ mua loại xịn đấy."
Tôi: "Bé bị dị ứng trứng mà mẹ, trong bánh này có trứng."
Mẹ chồng: "Mẹ mua đồ tốt, không phải nhãn hiệu rởm đâu."
Tôi: "Con biết rồi, nhưng bé bị dị ứng nên không ăn được."
Mẹ chồng: "Làm sao mà không ăn được, cái này đắt lắm đấy, trong siêu thị mẹ chọn loại đắt nhất trên kệ đấy."
Tôi: "Con biết mẹ thương cháu nên mới mua đồ tốt, nhưng bé dị ứng trứng, ăn vào sẽ nổi mẩn vừa đau vừa ngứa."
Mẹ chồng: "Không phải đâu, mẹ mua loại tốt nhất thật mà, hiệu này nổi tiếng thế, nhân viên siêu thị ai cũng bảo cái này tốt, sao lại không ăn được?"
Tôi gào lên: "Bé bị dị ứng trứng!!! Dị ứng trứng!!!"
Bà vẫn tiếp tục lải nhải một tràng dài nào là bà mua đồ tốt nhất, nhân viên bảo trẻ con ăn được, bánh này đắt nhất dãy đó... Tôi thực sự cạn lời, thấy mệt mỏi quá nên im lặng luôn, bế con đi chỗ khác không cho bà đút.
Bà vẫn đuổi theo đòi cho ăn, miệng không ngừng lảm nhảm...
Cuối cùng bố chồng tôi nổi hỏa: "Tai bà bị đi-ếc rồi hả? Đứa trẻ bị dị ứng trứng không ăn được! Ăn vào là nó nổi mẩn lên đấy! Cái thứ đồ qu-ái qu-ỷ này là bảo bối gì mà bà cứ nhất quyết bắt nó ăn hả?"
Mẹ chồng bị mắ–ng cho ngẩn người, cuối cùng mới thôi không đòi đút bánh nữa.
Bà đứng đó với vẻ mặt uất ức: "Mọi người cứ b–ắt n–ạt tôi, sao lại không ăn được chứ, tôi mua loại tốt nhất, thương hiệu lớn, đắt nhất siêu thị mà..."
7.
Trong siêu thị, tôi thấy một loại đồ uống đang giảm giá nên bê nguyên một thùng.
Đến quầy thanh toán, nhân viên bảo tôi phải lấy một chai lẻ ra để họ biết là loại nào. Dù thấy hơi lạ nhưng tôi vẫn nhanh chóng đi lấy một chai.
Cô ta quét mã xong rồi hỏi: "Cả thùng này đều là loại này à?".
Tôi bảo: "Đúng rồi".
Cô ta nói: "Anh không mở thùng ra thì tôi không xác nhận được."
Tôi bảo: "Trên thùng có ghi tên rồi mà."
Cô ta lại bảo: "Thế thì tôi cũng không chắc chắn được bên trong là loại này."
Tôi hỏi: "Thế ý cô là sao? Tôi lấy thùng của các người để đựng loại đồ uống khác à? Bao bì còn nguyên xi thế này cô không thấy sao?"
Nhưng nhân viên đó cứ lặp đi lặp lại: "Anh thế này thì tôi không làm việc được."
Cảm thấy rất khó hiểu nhưng tôi vẫn kiên nhẫn: "Vậy cô bóc phần băng keo ra mà xem, xem xong dán lại cho tôi."
Cô ta nghe xong bóc ra quét mã một chai.
Tôi cứ ngỡ thế là xong, nhưng không, thao tác thực sự bây giờ mới bắt đầu. Cô ta bỗng nhiên bắt đầu lôi hết đống chai trong thùng ra.
Tôi hỏi: "Cô lôi hết ra làm gì?".
Cô ta đáp: "Cái này phải quét mã từng chai một."
Tôi hỏi: "Ở đây không có phím nhân số lượng à?".
Cô ta bảo: "Không được, ngộ nhỡ có cái mã không giống nhau thì sao."
Chị nhân viên ở quầy bên cạnh thấy, cũng bảo cô ta chỉ cần quét một chai là được rồi, nhưng cô ta nhất quyết không nghe.
Lúc đó tôi thực sự nổi khùng rồi, thôi thì tùy cô quét, để xem cô làm loạn được bao lâu, những người xếp hàng phía sau đã bỏ sang hàng khác hết. Đến mấy lớp dưới cùng, khó lấy ra quá, cô ta đột ngột xé toang mặt trước của cả cái thùng giấy. Tôi cũng không thèm lên tiếng.
Cuối cùng khi quét mã xong hết, cô ta ngẩng lên hỏi tôi: "Anh có lấy túi không?".
Câu hỏi này làm tôi đứng hình luôn. Cô đoán xem tại sao tôi lại mua cả thùng?
Tôi: "Không lấy."
Nhân viên: "Thế nhiều thế này anh cầm kiểu gì?"
Tôi: "Tôi mua cả thùng, cô phải xếp lại vào thùng cho tôi chứ, túi nilon sao xách được cả thùng nước này?"
Nhưng cái thùng đã bị cô ta xé rách nát, hoàn toàn không dùng được nữa, cô ta cố nhét vào nhưng không tài nào nhét nổi. Chị nhân viên quầy bên cạnh lại chạy sang bảo: "Thôi em lấy cho người ta thùng khác đi."
Nhân viên: "Không được, thế thì thùng này không bán được nữa là bị trừ tiền em đấy."
Chị quầy bên: "Thì bày ra bán lẻ là được chứ gì, đống ngoài kia chẳng phải đều là xé lẻ từ thùng ra à."
Tôi cũng chẳng nói gì, chỉ tỏ thái độ không phải nguyên thùng thì tôi không lấy. Cuối cùng họ cũng đổi cho tôi thùng mới.
Điều thú vị nhất là: vì lề mề quá lâu nên màn hình máy tính tiền bị khóa, cô ta phải đi xin mật khẩu, đến khi mở lại thì lịch sử quét mã vừa rồi mất sạch, công sức quét từng chai nãy giờ coi như đổ sông đổ biển.

