- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,308
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Có phải đàn ông đến một độ tuổi nhất định lại thích uống rượu?
Hồi nhỏ, tôi không hiểu vì sao ông nội, bố và các chú lại thích uống rượu. Thứ nước cay xè như vậy thì có gì ngon đâu?
Đến khi tôi bằng tuổi họ, không có công việc mình yêu thích, cũng chẳng có cô gái mình thương. Chỉ còn mỗi tối tự rót cho mình một ly nhỏ. Lúc đó tôi mới hiểu, thứ họ uống không phải là rượu, mà là uống để gây mê chính mình, để trốn tránh thực tại, để nuốt xuống bao nỗi sầu.
1,
Bởi vì tiệc rượu riêng tư là nơi trú ẩn cuối cùng của đàn ông trung niên.
Giữa đàn ông có một quy tắc ngầm: Bao dung cho người đã ngà ngà say.
Kẻ nát rượu đương nhiên không được chào đón. Nhưng chỉ cần biết điểm dừng, không gây mất trật tự hay làm bẩn nơi công cộng thì trên bàn nhậu, khi đã ngà ngà say, gần như anh có thể làm gì cũng được.
Bạn có thể khoác lác, có thể trút hết bất mãn, nói nói nhảm. Người khác cũng chỉ cười xòa: "Thằng này say rồi", rồi mặc nhiên bỏ qua.
Thế giới này vốn dĩ luôn bao dung với chàng trai trẻ.
Còn đối với một người đàn ông đã có tuổi, cha mẹ từng bao dung anh ta giờ đã già.
Người yêu từng bao dung nay trở thành người liên tục nhắc nhở, tạo áp lực.
Cấp trên ngày càng khắt khe hơn với hiệu suất và kết quả công việc...
Chỉ cần ngồi vào bàn rượu, vài ly xuống bụng, anh lại trở thành "thằng say rồi", chẳng khác gì ngày xưa.
Dưới nắng trưa, bạn sẽ không bận tâm đến một ngọn đèn đang thắp sáng, thậm chí còn cảm thấy nó là một sự lãng phí, muốn tiện tay tắt nó đi.
Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, bạn sẽ đi tìm ngọn đèn đó, tìm một chút bình yên dưới ánh sáng của nó. Ngọn đèn không thay đổi, chỉ có sắc trời đã đổi thay.
2.
Thời trẻ tôi ghét nhất là uống rượu trắng.
Thế mà có một tối rảnh rỗi, về nhà mở đại một chai Mộng Chi Lam uống thử. Uống xong cả người sảng khoái, cảm giác như trẻ lại 5-6 tuổi.
Mẹ nó, hóa ra mình cũng đã có tuổi rồi.
3.
Vì người lớn tuổi dần trở nên hờ hững với mọi thứ.
Sắc dục, làm không nổi nữa.
Ăn uống, miệng nhạt dần, vị giác cũng kém đi.
Tiền bạc, có tiền cũng chẳng có chỗ tiêu.
Tài năng, sớm đã quên sạch rồi.
Danh tiếng, sắp ch–ết đến nơi rồi, cần thứ đó làm chi.
Chỉ còn cảm giác ngà ngà say mới khiến họ biết rằng mình vẫn còn sống. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa say ấy, họ nhìn thấy chính mình thời trẻ, nhớ về mối tình đầu từng khiến tim rung động, nhớ lại những năm tháng huy hoàng nhất của cuộc đời.
Họ uống không phải vì hương vị của rượu, mà chỉ đơn thuần muốn tìm kiếm cái cảm giác nửa say nửa tỉnh đó mà thôi.
4.
Con trai ba tuổi, trong bụng vợ còn hai đứa nữa.
Cha già đã lớn tuổi, đang an hưởng tuổi già.
Sự nghiệp cũng tàm tạm, không lên được nữa nhưng cũng không dám buông.
Thu nhập tàm tạm, vẫn kiếm được chút ít nhưng chẳng dám nghỉ.
Bạn bè xung quanh ly hôn không ít.
Có người vừa tổ chức tiệc đầy tháng cho con lớn, bên ngoài lại có thêm con với người thứ hai, người thứ ba.
Bạn bảo thử yêu đương tuổi trung niên xem sao, còn chưa kịp trò chuyện với mấy cô gái trẻ được hai câu, điện thoại của con trai đã gọi đến: Bố ơi khi nào bố về, con đang đợi bố về cùng lắp ráp robot biến hình này.
Niềm vui cuộc đời mỗi người mỗi khác. Có vợ con bên cạnh, bữa cơm nóng, ít hành muối, vài món nhắm và chút rượu. Niềm vui ấy chẳng hề thua kém những cuộc ăn chơi tốn đến vài chục triệu một đêm. Nào là làm nên sự nghiệp, tiền đồ rộng mở...chẳng qua đều là những lời chúc tốt đẹp thời niên thiếu mà thôi.
Đêm khuya yên tĩnh, con đã ngủ, lén lút nhấp hai chén. Lúc ấy, mình không còn là chồng, là cha của ai cả. Vài đĩa thức ăn nhắm rượu thuộc về chính mình, rượu cũng vậy, muốn uống hai chén thì uống hai chén, muốn ăn hai miếng mồi thì ăn hai miếng.
Cuộc đời vội vội vàng vàng, chỉ đổi lấy được khoảnh khắc nhàn hạ này.
5.
Tôi luôn có một quan điểm: rượu bia là spa của người nghèo. Đặc biệt là những người đàn ông trung niên chưa làm nên sự nghiệp.
Muốn khiến bản thân vui hơn một chút mà lại rẻ tiền thì gần như chỉ còn một cách, đó là uống rượu. Ngoài cách đó ra, những cách khác hoặc là quá tốn kém, hoặc là hiệu quả quá chậm.
Cha tôi khi còn trẻ chẳng làm nên trò trống gì, nên rất thích uống rượu. Đặc biệt là mùa đông, hầu như ngày nào cũng có kèo nhậu. Sau này, khoảng 30 tuổi, ông gặp được quý nhân giúp đỡ, sự nghiệp một bước lên mây, cũng trở thành người có vị thế và sức ảnh hưởng, nên không còn uống nhiều nữa.
Giờ đây, ông đã ngoài 50 tuổi, lui về tuyến sau, không còn giữ vai trò quan trọng như trước. Nhà chẳng còn ai lui tới, điện thoại cũng chẳng còn mấy ai gọi, cuộc sống trở nên vắng vẻ, thế là ông lại muốn uống vài ly.
Tôi thì lại khác, tôi học hành nghiên cứu nhiều năm như vậy, từ sớm đã thích uống rượu rồi. Những năm tháng cô đơn của tôi đều là nhờ rượu mà vượt qua được.
Trước đây tôi từng viết một bài trả lời để hồi tưởng lại quãng thời gian uống rượu của chính mình. Giờ đã đi làm rồi, tuần nào tôi cũng phải uống một chút. Có lúc là vì xã giao, có lúc thật sự chỉ để xua đi cảm giác cô đơn.
Tôi luôn cho rằng con người sinh ra vốn đã cô đơn, chỉ là mỗi người cảm nhận sự cô đơn theo một cách khác nhau mà thôi. Để chống lại sự cô đơn, con người đã nghĩ ra rất nhiều cách. Nhưng điều có thể nhìn thấy rõ là người thực sự chiến thắng được nó chẳng có mấy ai. Những lúc một mình, ngoài chơi cờ, đọc sách, xem video ra, tôi chỉ có uống rượu thôi.
Tôi tuy không nghèo, nhưng quả thực cảm thấy cô đơn.
Hồi nhỏ, tôi không hiểu vì sao ông nội, bố và các chú lại thích uống rượu. Thứ nước cay xè như vậy thì có gì ngon đâu?
Đến khi tôi bằng tuổi họ, không có công việc mình yêu thích, cũng chẳng có cô gái mình thương. Chỉ còn mỗi tối tự rót cho mình một ly nhỏ. Lúc đó tôi mới hiểu, thứ họ uống không phải là rượu, mà là uống để gây mê chính mình, để trốn tránh thực tại, để nuốt xuống bao nỗi sầu.
1,
Bởi vì tiệc rượu riêng tư là nơi trú ẩn cuối cùng của đàn ông trung niên.
Giữa đàn ông có một quy tắc ngầm: Bao dung cho người đã ngà ngà say.
Kẻ nát rượu đương nhiên không được chào đón. Nhưng chỉ cần biết điểm dừng, không gây mất trật tự hay làm bẩn nơi công cộng thì trên bàn nhậu, khi đã ngà ngà say, gần như anh có thể làm gì cũng được.
Bạn có thể khoác lác, có thể trút hết bất mãn, nói nói nhảm. Người khác cũng chỉ cười xòa: "Thằng này say rồi", rồi mặc nhiên bỏ qua.
Thế giới này vốn dĩ luôn bao dung với chàng trai trẻ.
Còn đối với một người đàn ông đã có tuổi, cha mẹ từng bao dung anh ta giờ đã già.
Người yêu từng bao dung nay trở thành người liên tục nhắc nhở, tạo áp lực.
Cấp trên ngày càng khắt khe hơn với hiệu suất và kết quả công việc...
Chỉ cần ngồi vào bàn rượu, vài ly xuống bụng, anh lại trở thành "thằng say rồi", chẳng khác gì ngày xưa.
Dưới nắng trưa, bạn sẽ không bận tâm đến một ngọn đèn đang thắp sáng, thậm chí còn cảm thấy nó là một sự lãng phí, muốn tiện tay tắt nó đi.
Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, bạn sẽ đi tìm ngọn đèn đó, tìm một chút bình yên dưới ánh sáng của nó. Ngọn đèn không thay đổi, chỉ có sắc trời đã đổi thay.
2.
Thời trẻ tôi ghét nhất là uống rượu trắng.
Thế mà có một tối rảnh rỗi, về nhà mở đại một chai Mộng Chi Lam uống thử. Uống xong cả người sảng khoái, cảm giác như trẻ lại 5-6 tuổi.
Mẹ nó, hóa ra mình cũng đã có tuổi rồi.
3.
Vì người lớn tuổi dần trở nên hờ hững với mọi thứ.
Sắc dục, làm không nổi nữa.
Ăn uống, miệng nhạt dần, vị giác cũng kém đi.
Tiền bạc, có tiền cũng chẳng có chỗ tiêu.
Tài năng, sớm đã quên sạch rồi.
Danh tiếng, sắp ch–ết đến nơi rồi, cần thứ đó làm chi.
Chỉ còn cảm giác ngà ngà say mới khiến họ biết rằng mình vẫn còn sống. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa say ấy, họ nhìn thấy chính mình thời trẻ, nhớ về mối tình đầu từng khiến tim rung động, nhớ lại những năm tháng huy hoàng nhất của cuộc đời.
Họ uống không phải vì hương vị của rượu, mà chỉ đơn thuần muốn tìm kiếm cái cảm giác nửa say nửa tỉnh đó mà thôi.
4.
Con trai ba tuổi, trong bụng vợ còn hai đứa nữa.
Cha già đã lớn tuổi, đang an hưởng tuổi già.
Sự nghiệp cũng tàm tạm, không lên được nữa nhưng cũng không dám buông.
Thu nhập tàm tạm, vẫn kiếm được chút ít nhưng chẳng dám nghỉ.
Bạn bè xung quanh ly hôn không ít.
Có người vừa tổ chức tiệc đầy tháng cho con lớn, bên ngoài lại có thêm con với người thứ hai, người thứ ba.
Bạn bảo thử yêu đương tuổi trung niên xem sao, còn chưa kịp trò chuyện với mấy cô gái trẻ được hai câu, điện thoại của con trai đã gọi đến: Bố ơi khi nào bố về, con đang đợi bố về cùng lắp ráp robot biến hình này.
Niềm vui cuộc đời mỗi người mỗi khác. Có vợ con bên cạnh, bữa cơm nóng, ít hành muối, vài món nhắm và chút rượu. Niềm vui ấy chẳng hề thua kém những cuộc ăn chơi tốn đến vài chục triệu một đêm. Nào là làm nên sự nghiệp, tiền đồ rộng mở...chẳng qua đều là những lời chúc tốt đẹp thời niên thiếu mà thôi.
Đêm khuya yên tĩnh, con đã ngủ, lén lút nhấp hai chén. Lúc ấy, mình không còn là chồng, là cha của ai cả. Vài đĩa thức ăn nhắm rượu thuộc về chính mình, rượu cũng vậy, muốn uống hai chén thì uống hai chén, muốn ăn hai miếng mồi thì ăn hai miếng.
Cuộc đời vội vội vàng vàng, chỉ đổi lấy được khoảnh khắc nhàn hạ này.
5.
Tôi luôn có một quan điểm: rượu bia là spa của người nghèo. Đặc biệt là những người đàn ông trung niên chưa làm nên sự nghiệp.
Muốn khiến bản thân vui hơn một chút mà lại rẻ tiền thì gần như chỉ còn một cách, đó là uống rượu. Ngoài cách đó ra, những cách khác hoặc là quá tốn kém, hoặc là hiệu quả quá chậm.
Cha tôi khi còn trẻ chẳng làm nên trò trống gì, nên rất thích uống rượu. Đặc biệt là mùa đông, hầu như ngày nào cũng có kèo nhậu. Sau này, khoảng 30 tuổi, ông gặp được quý nhân giúp đỡ, sự nghiệp một bước lên mây, cũng trở thành người có vị thế và sức ảnh hưởng, nên không còn uống nhiều nữa.
Giờ đây, ông đã ngoài 50 tuổi, lui về tuyến sau, không còn giữ vai trò quan trọng như trước. Nhà chẳng còn ai lui tới, điện thoại cũng chẳng còn mấy ai gọi, cuộc sống trở nên vắng vẻ, thế là ông lại muốn uống vài ly.
Tôi thì lại khác, tôi học hành nghiên cứu nhiều năm như vậy, từ sớm đã thích uống rượu rồi. Những năm tháng cô đơn của tôi đều là nhờ rượu mà vượt qua được.
Trước đây tôi từng viết một bài trả lời để hồi tưởng lại quãng thời gian uống rượu của chính mình. Giờ đã đi làm rồi, tuần nào tôi cũng phải uống một chút. Có lúc là vì xã giao, có lúc thật sự chỉ để xua đi cảm giác cô đơn.
Tôi luôn cho rằng con người sinh ra vốn đã cô đơn, chỉ là mỗi người cảm nhận sự cô đơn theo một cách khác nhau mà thôi. Để chống lại sự cô đơn, con người đã nghĩ ra rất nhiều cách. Nhưng điều có thể nhìn thấy rõ là người thực sự chiến thắng được nó chẳng có mấy ai. Những lúc một mình, ngoài chơi cờ, đọc sách, xem video ra, tôi chỉ có uống rượu thôi.
Tôi tuy không nghèo, nhưng quả thực cảm thấy cô đơn.

