• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Có phải giới trẻ ngày nay có nhiều muộn phiền hơn thời trước ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,107
Reaction score
0
Points
36
Có phải giới trẻ ngày nay có nhiều muộn phiền hơn thời trước ?

Tôi nhớ có lần đi siêu thị và thấy cherry được giảm giá đặc biệt, tôi và bạn gái đứng đó nửa tiếng đồng hồ, chọn ra hai túi lớn loại ngon từ đống đồ thối.

Nhưng lúc tôi cầm 2 túi cherry đi cân, tôi mãi mãi không bao giờ quên được ánh mắt của cô nhân viên đó. Ánh mắt đó chứa đầy sự khinh thường, dường như đang chất vấn tôi: “Nghèo như vậy còn không biết xấu hổ mà tới mua trái cây.”

Tôi xấu hổ cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn cô ấy, thậm chí không có sức để lấy lại trái cây, bởi vì tôi cảm thấy suy nghĩ của cô ấy không sai.

Hẹn hò với bạn gái mấy năm, Tết năm nay tôi đến nhà ra mắt bố mẹ cô ấy.
Trước khi đi tôi đã làm một việc quá khả năng mình. Tôi đã dùng tiền lương một tháng mua một ít trà ngon và rượu vang, còn nhờ bạn mua một ít mỹ phẩm từ nước ngoài.

Cả bố và mẹ cô ấy đều rất hiền lành, lúc ăn cơm không ngừng gắp thức ăn cho tôi, nói tôi ăn nhiều một chút.

Cuối bữa ăn, bố cô ấy rốt cuộc cũng nói: “Chàng trai, cháu cũng rất tốt. Nhà chú đây gả con gái chứ không bán con gái, sính lễ cháu cứ đưa tùy ý, dù sao sau khi kết hôn, cô chú đây cũng trả lại cho hai đứa. Nhưng cháu nhất định phải có một căn hộ ở thành phố, cô chú chỉ có một đứa con gái, không muốn thấy con bé ngay cả một căn nhà cũng không có.”

Tôi dùng ánh mắt kiên định nhìn chú ấy rồi nói: “Chú yên tâm, cháu nhất định sẽ cố gắng.”

Nhưng chỉ có bản thân tôi biết, lương tháng 20tr, mà căn hộ rẻ nhất ở Tây An cũng phải 4 tỷ, còn là căn hộ bàn giao thô…

Hồi cấp 3, tôi có một người bạn thân, có buổi đêm tôi lên cơn sốt, cậu ấy cõng tôi chạy một mạch 2 km đến bệnh viện.

Mấy hôm trước, cậu ấy nhắn tin cho tôi, nói rằng gần đây gặp chút khó khăn, hỏi chỗ tôi còn tiền không, cho cậu ấy mượn một thời gian. Tuy nhiên hai hôm nay, bên A đã khất nợ phần tiền còn lại, tôi dựa vào phần đồ ăn ngoài rẻ nhất để sống qua ngày.

Nhìn chằm chằm những tin nhắn đến ngẩn người, nhớ lại hình ảnh đêm đó cậu ấy nhễ nhại mồ hôi, lại nhìn căn phòng trọ mốc meo, cuối cùng tôi cũng không kìm nén được nữa mà bật khóc nức nở.

Tôi đã từng muốn thay đổi thế giới, nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng tôi thậm chí không có khả năng thay đổi cuộc sống của mình.

Còn nhớ lúc học đại học, trong lớp có một đàn anh, bởi vì trượt môn nhiều nên trường yêu cầu lưu ban một năm.

Anh ta là một sinh viên, mang theo một cái túi 100tr, thuốc lá anh ta hút cũng đắt hơn của giảng viên một số 0. Quần áo trên người toàn hàng hiệu, 2 chữ “thiếu gia” thiếu điều được khắc trên mặt anh.

Sau khi lưu ban, anh ta vẫn không hối cải, ngày ngày ngâm mình ở hộp đêm, chiếc giường trong ký túc xá như món đồ trang trí.

Khi đó, tôi tích cực tham gia hội học sinh, làm ủy viên, tham gia các cuộc thi, vì vậy từ đáy lòng tôi đã khinh thường loại người này. Tôi cảm thấy anh ta lãng phí tương lai của mình, không có trách nhiệm với cuộc đời.

Sau tốt nghiệp, tôi nhận mức lương 20tr, ăn chiếc bánh mà ông chủ vẽ ra, chịu đựng đủ các kiểu sai khiến của mấy vị cấp trên kém cỏi, sống với dáng vẻ của một con vật nuôi trong xã hội.

Còn vị thiếu gia suốt ngày ăn chơi kia, đã biến mình thành một doanh nhân địa phương nổi tiếng và một thanh niên xuất sắc. Mấy vị lãnh đạo nhìn thấy anh ta đều mỉm cười.

Có người nói, người trẻ bây giờ chẳng có tí dũng cảm nào cả, rõ ràng có thể khởi nghiệp làm chủ, nhưng lại đi làm thuê, trong những năm tháng nhiệt huyết nhất lại chọn lựa mục nát.

Nhưng người nói những lời này đâu biết, thiếu gia khởi nghiệp thất bại, lùi một bước chính là trời cao biển rộng, về nhà thừa kế gia nghiệp; còn tôi khởi nghiệp thất bại, lùi một bước chính là vực sâu vạn trượng, ngay cả cơ hội về nhà làm ruộng cũng không có.

Tôi còn nhớ rằng có lần tài liệu của khách hàng có vấn đề, công ty bắt đầu tăng ca cả đêm, lúc tan làm cũng đã mười một giờ.

Tôi đói đến nỗi da bụng dán sát da lưng, thất thểu bước vào tiệm mì, gọi một bát rồi lăn ra ngủ như không có ai ở bên.

Kết quả lúc mơ mơ màng màng nghe thấy ai đó gọi tên mình, ngẩng đầu lên thì thấy là chủ quán, hóa ra mì đã xong rồi, bên trong có thêm một quả trứng và mấy miếng thịt bò.

Ông chủ vừa lấy nước cho tôi vừa nói: “Tôi thêm cho cậu một quả trứng và một ít thịt bò. Người trẻ các cậu liều mạng quá, lúc kiếm tiền cũng phải nhớ chăm sóc tốt cho bản thân mình.”

Tôi kìm nén không để nước mắt tuôn rơi, hơi nóng của bát mì bốc lên, đó là bát mì ngon nhất tôi ăn trong cuộc đời mình.

Mặc dù cuộc sống rất khó khăn nhưng tôi không từ bỏ, vì tôi cảm thấy người bình thường cũng có niềm vui của mình.

Dù ghen tị với người giàu nhưng tôi không hề oán hận sự giàu có, vì tôi biết rằng đó là tài sản do 4 đời nhà người ta tích lũy được.

Với tư cách là một người trẻ, tôi không hề ngại gian khổ, tôi cố gắng để ôm lấy công việc ngày đêm, mỗi ngày đều bán linh hồn mình.

Nhưng tôi chỉ sợ những người lớn tuổi sẽ hỏi tôi: “Tại sao đang còn trẻ mà lại buồn thế?”

Cuộc đời giống như một tòa núi cao, có người đứng trên đỉnh núi, tương lai xán lạn như ánh sao rực rỡ, cũng có người bị đè dưới chân núi, cố gắng hết sức chỉ để có thể thở được một hơi.

Hy vọng xã hội này có thể thấu hiểu và bao dung hơn đối với những người trẻ tuổi dưới chân núi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,107
Reaction score
0
Points
36
Tại sao càng lớn, chúng ta càng khó cảm thấy vui vẻ?

1.
Hôm nay tan làm cũng không muộn lắm. Bạn đặt đồ ăn đúng quán mình thích. Món ăn giao đến vẫn còn nóng hổi. Điều hòa đang chạy, chương trình giải trí vẫn phát, chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Không lo âu, không buồn bã, cũng không có ai làm phiền bạn.

Mọi thứ đều khá dễ chịu. Nhưng bạn lại không vui.

Và chính điều đó lại khiến bạn càng không vui hơn - điều kiện tốt như vậy, tại sao mình vẫn không cảm thấy hạnh phúc?
Rồi bạn bắt đầu nghi ngờ bản thân: Có phải mình có vấn đề gì không? Có phải mình bị trầm cảm rồi không? Có phải mình sẽ không bao giờ quay lại được trạng thái trước đây nữa?

Không phải.
Chỉ là định nghĩa của bạn về “niềm vui” đã thay đổi. Hãy thử nghĩ lại xem, khi còn nhỏ, niềm vui là gì?
Là cây kem trên đường tan học. Là nửa cục tẩy mà bạn cùng bàn để dành cho bạn. Là bộ phim hoạt hình sắp chiếu. Là ngày mai được nghỉ học.
Niềm vui khi ấy rất đơn giản, bởi vì nó không cần bất kỳ điều kiện nào khác. Cây kem chỉ đơn giản là cây kem. Nó không cần phải liên quan gì đến việc “cuộc sống của mình hiện tại có ổn hay không”.

Nhưng bây giờ thì khác.
Bạn gọi một phần đồ ăn yêu thích, nhưng đồng thời cũng biết rằng KPI tháng sau vẫn chưa hoàn thành. Điều hòa rất mát, nhưng hóa đơn thẻ tín dụng vẫn nằm trong điện thoại. Chương trình giải trí rất hài hước, nhưng chuyện hôm qua vẫn chưa được giải quyết.

Những điều đó vốn chẳng liên quan gì đến phần đồ ăn trước mặt. Nhưng chúng vẫn len lỏi vào.
Bạn không thực sự thưởng thức bữa ăn ấy. Bạn đang bị thẩm vấn: “Điều kiện của mình bây giờ tốt như vậy, sao vẫn không vui?”
Đó là tiếng nói của chính bạn.

Thực ra không phải bạn không vui. Mà là bạn đã nâng tiêu chuẩn của “niềm vui” lên thành: Mọi thứ đều phải ổn. Chỉ khi mọi thứ đều ổn, bạn mới cho phép bản thân được vui vẻ.

Nhưng đã bao giờ mọi thứ hoàn toàn ổn cả đâu?
Khi còn nhỏ, niềm vui là phép cộng: Một niềm vui cộng thêm một niềm vui nữa.
Khi trưởng thành, niềm vui lại trở thành một điều kiện: Chỉ khi môi trường xung quanh đáp ứng tất cả yêu cầu, bạn mới cảm thấy mình “xứng đáng” được vui. Mà môi trường thì chẳng bao giờ hoàn hảo. Vì thế bạn luôn cảm thấy mình không nên vui vẻ.
Theo nghĩa đó, không phải bạn trở nên chai sạn. Mà là bạn trở nên quá khắt khe.

Nói đến đây, nhớ có một năm gần Tết, tôi đã dành ba ngày để dọn dẹp nhà cửa, thay ga trải giường mới, rèm cửa mới, thảm mới. Sau khi sắp xếp xong xuôi, tôi chụp một tấm ảnh. Nhưng suốt tuần tiếp theo, tôi chẳng buồn ngắm lại căn phòng đó một cách nghiêm túc lần nào.

Tôi không thực sự đang dọn dẹp nhà cửa. Tôi đang sắp xếp một khung hình. Một khung hình mang tên: “Cuộc sống của tôi khá ổn.”

Dọn dẹp xong, chụp được bức ảnh rồi, dường như tôi đã hoàn thành một điều kiện nào đó. Nhưng cảm giác thỏa mãn ấy chỉ kéo dài khoảng năm phút. Bởi ngay lập tức, tôi lại bắt đầu tìm kiếm điều kiện tiếp theo.
Niềm vui biến mất không phải vì nó không còn tồn tại. Mà vì bạn đã chuyển niềm vui từ “khoảnh khắc này” sang “toàn bộ trạng thái cuộc sống”.

Khoảnh khắc này thì rất dễ nắm bắt. Còn trạng thái tổng thể của cuộc sống thì sẽ chẳng bao giờ hoàn hảo.
Vậy phải làm sao? Đưa định nghĩa ấy trở lại như trước? Hay từ bỏ luôn chữ “vui vẻ”, đổi thành “thú vị” chẳng hạn?

Theo tôi, chữ “vui vẻ” vẫn rất ổn, không cần thay đổi. Điều cần thay đổi là: Hôm nay, phần đồ ăn nóng hổi ấy, bạn có thể cho phép nó đơn giản là một bữa ăn khiến bạn vui vẻ. Nó không cần phải gánh thay bạn câu hỏi nặng nề rằng: “Rốt cuộc cuộc sống của mình có tốt hay không?”

Niềm vui là bữa ăn này, chứ không phải toàn bộ cuộc đời.

2.
Trẻ con rất dễ cảm thấy mãn nguyện, còn càng lớn lên lại càng cô đơn, càng khó cảm thấy đủ đầy.

Một đứa trẻ khi mới sinh ra giống như một tờ giấy trắng, rồi dần dần được tô điểm bằng đủ sắc màu, trở nên phong phú và sống động hơn. Mỗi ngày đối với trẻ nhỏ đều là điều mới mẻ, vui vẻ và tràn đầy hứng thú.

Trẻ con vui thì cười, buồn thì khóc, đau thì khóc. Chỉ cần được dỗ dành một chút là lại nín và cười ngay. Chúng rất dễ thỏa mãn, những mong muốn cũng rất đơn giản, và cha mẹ thường dễ dàng giúp chúng thực hiện được.

Ra ngoài là thấy vui, đến những nơi đông người, rình rang và nhiều trò chơi là ríu rít không ngừng. Không muốn đi bộ thì có xe để ngồi, có người thân bế ẵm. Quan trọng nhất là luôn có người yêu thương và chiều chuộng.

Thế giới của trẻ con rất đơn giản. Đi đâu cũng thấy mới lạ. Vậy thì làm sao mà không vui vẻ, không hạnh phúc cho được?
Càng lớn lên càng cô đơn, niềm vui dường như cũng ít đi. Vì nghĩ quá nhiều.

Hãy sống đơn giản hơn một chút, đừng quá khắt khe với cuộc sống, đừng đặt mục tiêu quá lớn hay quá nhiều. Buông bỏ cái tôi và những ràng buộc không cần thiết. Nếu không thể thay đổi hoàn cảnh thì hãy thay đổi chính mình, hoặc đổi sang một môi trường khác.

Đừng suy nghĩ quá nhiều về mọi việc. Hãy sống trọn vẹn cho hiện tại và hướng về một tương lai tươi đẹp.
Bạn không vui không phải vì cuộc sống thiếu điều gì đó, mà vì bạn ngày càng khó thỏa mãn hơn, tham vọng lớn hơn và áp lực cũng lớn hơn.

Hãy buông xuống những điều ấy, trở về với con người thật của mình. Học sự hồn nhiên của trẻ nhỏ, học sự vô tư tự tại. Hãy nghĩ nhiều hơn đến những điều khiến mình vui vẻ. Mỗi ngày hãy tự nói với bản thân:
"Tôi rất vui vẻ."
"Tôi rất hạnh phúc."
"Tôi rất mãn nguyện."
"Tôi rất xinh đẹp / rất đẹp trai."

Hãy khen ngợi bản thân nhiều hơn một chút mỗi ngày. Niềm vui đôi khi đơn giản đến thế thôi - được sống theo cách mình muốn, được thoải mái là chính mình.

Thực ra, hạnh phúc vốn không hề phức tạp. Và cuối cùng, đừng quên tận hưởng những niềm vui của hiện tại, bởi những khoảnh khắc đẹp nhất thường nằm ngay trong những ngày bình thường nhất.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom