- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,882
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Có thiên phú là một loại trải nghiệm như thế nào ?
Tôi rất thích Toán, Vật lý, nhưng tôi phát hiện ra có những người suy nghĩ cực kỳ nhanh nhạy, cũng không biết làm thế nào mà họ nghĩ ra được nữa, liệu thực sự có sự chênh lệch về thiên phú hay không?
1.
Chương trình “Tiến gần khoa học” có tập về một người phụ nữ hơn 40 tuổi không ngủ, sau này phát hiện ra bà ấy lúc nói chuyện với người khác, thậm chí lúc đang làm việc đều ngủ vài giây đến vài phút, mỗi lần đều là ngủ sâu, cộng lại một ngày cũng chỉ nghỉ ngơi hơn ba tiếng, đỉnh thật sự.
2.
Trong lĩnh vực toán học có một câu nói: Thành quả nghiên cứu cả đời của một người bình thường cực kỳ nỗ lực, chẳng qua chỉ là giúp thiên tài tiết kiệm thời gian của một buổi chiều.
Vô cùng đồng tình.
3.
Thành tích thi đại học của tôi nát bét, cách xa vạch chuẩn hệ đại học hạng ba rất nhiều. Vợ tôi còn hơn nữa, học thẳng trung cấp nghề. Đối với việc giáo dục con cái tôi không hy vọng gì nhiều, có thể đỗ đại học là được.
Kỳ thi khảo sát đầu vào lớp 1 tiểu học, con tôi không ngoài dự đoán đứng trong nhóm 5 người cuối lớp, tôi cũng không dám nói gì con, dù sao cha mẹ nó đều chẳng ra sao, gen di truyền quyết định kết quả mà.
Nhưng đứa trẻ không phục, nói các bạn cùng lớp đều đã học trước khi vào tiểu học, nó không học, nội dung thi có nhiều cái chỉ có nó là chưa học qua. Sau này sự thực chứng minh đứa trẻ đúng, từ giữa kỳ đến cuối kỳ lớp 6 tiểu học, ba môn Văn, Toán, Anh chưa từng lọt ra khỏi top 10 của lớp, đến khi tốt nghiệp tiểu học tổng điểm ba môn xếp trong top 15 toàn trường.
Khả năng ghi nhớ mạnh hơn tôi quá nhiều, từ nhà đến trường cần đi bộ mười mấy phút, vừa đi vừa dạy một bài thơ Đường 8 câu, ngày thứ hai có thể thuộc lòng không vấp chữ nào. Sau này là Tỳ bà hành, ngày đầu 4 câu, ngày thứ hai 4 câu, dạy 4 câu nhớ 4 câu, cứ thế lặp lại, chỉ dùng mười mấy phút đi bộ đi học, một tháng sau có thể thuộc lòng cả bài.
Lên đến cấp hai, độ khó của Toán Lý Hóa tăng lên rất nhiều, tôi chỉ sợ con không thích nghi được, không có năng lực tư duy không gian lập thể, tư duy số lý không theo kịp. Nhưng lần thi giữa kỳ đầu tiên con thích nghi không tốt lắm, Toán xếp hạng 5 cuối lớp, Văn còn kém hơn, viết văn lạc đề, cuối cùng ngay cả điểm trung bình khối cũng không đạt. Sau đó cũng không biết đứa trẻ điều chỉnh thế nào, lần thi thứ hai tổng điểm lọt vào top 10 khối, có một hai môn đứng nhất toàn trường.
Tôi nói với vợ, chỉ số thông minh của con vượt xa chúng ta rồi, việc học hành cứ mặc kệ đi, đôn đốc nó làm bài tập là được. Tổ tiên tích đức mới xuất hiện một người thế này, hãy làm tốt công tác hậu cần, để đứa trẻ phát triển ổn định đi.
4.
Kể chuyện của tôi đi.
Năm lớp 11 ngồi cùng bàn với một bạn nữ rất đáng yêu, có điều thành tích của bạn đó kém hơn tôi.
Một tối nọ, bạn ấy hỏi tôi “Bài tập toán hôm nay là gì?”
Tôi lấy sách tài liệu toán ra, đánh dấu số trang cho bạn ấy, bạn ấy vẻ mặt trầm ngâm hỏi tôi “Sao ông biết bài tập toán là trang đó, thầy giảng lúc nào vậy?”
Tôi nói thầy giảng bài tập lúc đang dạy nội dung XX đó.
Bạn ấy bỗng nhớ ra điều gì “Lúc đó chẳng phải hai đứa mình đang nói chuyện sao?”
Lúc đó tôi nói một câu rất đáng ăn đòn “Nói chuyện thì không thể nghe giảng được à?”
5.
Hình học không gian cấp ba đối với tôi mà nói chính là tặng điểm, tôi chỉ cần nhìn vào hình vẽ hai chiều trên mặt phẳng, trong não có thể tự động tạo ra hình ba chiều, hơn nữa còn có thể xoay chuyển quan sát tùy ý trong đầu. Sau này lên đại học lúc học vẽ kỹ thuật cơ khí, tôi không nghe giảng một tiết nào mà cuối cùng vẫn có thể thi được điểm tối đa.
6.
Cực kỳ lý trí cũng là một loại thiên phú.
Con gái tôi vừa lên lớp 2 tranh cử lớp trưởng, số phiếu cao nhất nên đắc cử. Con về nói với tôi “Mẹ ơi, bạn XX vì tranh cử lớp trưởng thất bại mà ghét con.” Tôi tưởng con bé rất buồn, nên tôi vẫn luôn an ủi. Con nghe xong hai câu rồi nói với tôi “Thực ra bạn ấy không ghét con, chỉ là ghét cảm giác bị đánh bại thôi. Ai thắng bạn ấy đều sẽ bị bạn ấy ghét.” Tôi hỏi con gái “Vậy con có thấy mất đi một người bạn không?” Con gái “Không ạ, vì lúc chia nhóm môn ngoại ngữ bạn ấy lại phải tìm con thôi, nhóm có con lần nào cũng giỏi nhất.”
Quả nhiên, sau này con gái tôi tổ chức sinh nhật còn mời cả bạn đó tham gia. Từ nhỏ đã hiểu được bản chất của xã giao là trao đổi giá trị.
7.
Kiên trì bền bỉ là một loại thiên phú cấp cao, cực kỳ ít người có được.
8.
Trong những lúc cảm xúc cực đoan vẫn có thể duy trì lý trí và bình tĩnh.
Tôi cảm thấy đây thực sự là một loại thiên phú.
9.
Thằng bạn nối khố thi đỗ đại học top đầu nói với tôi, thi đỗ thực ra không khó, chỉ cần làm hết các ví dụ trong sách giáo khoa, vở bài tập trường phát, và các đề thi là được rồi, không hiểu nổi tại sao chúng ta còn phải đi học thêm bên ngoài.
Đây chính là khoảng cách thiên phú với người thường.
Hồi đó nó đi quân sự ở trường, lúc nghỉ ngơi, phát hiện người bên cạnh đang xem đề thi học sinh giỏi Vật lý cấp ba, DNA học bá thấy đề bài sao có thể nhịn được mà không làm chứ, thế là ghé qua xem một chút đề bài. Cậu ấy nói câu đó cũng khá khó, khi cậu ấy xem xong đề vẫn còn đang suy nghĩ, thì người bạn cùng xem đề bên cạnh đã đọc đáp án rồi, thằng bạn học bá của tôi bị dọa cho toát mồ hôi lạnh.
Sau đó quân sự kết thúc quay về ký túc xá, bạn tôi còn muốn thảo luận đề đó với vị đại thần giải đề trong giây lát kia, kết quả đại thần đó đáp lại “Đề này có gì mà thảo luận, nhìn một cái là hiểu rồi mà, tôi tưởng các ông đều biết rồi chứ, tôi còn đợi các ông một lúc lâu không thấy các ông đọc đáp án nên tôi mới nói luôn.”
Từ đó về sau, thằng bạn học bá của tôi từ bỏ ý định làm học thuật, tốt nghiệp thạc sĩ xong là đi làm kiếm tiền luôn.
10.
Thiên phú chính là trực giác. Nếu một việc gì đó, bạn không cần phải cố luyện tập, cố suy nghĩ như người khác, mà dựa vào bản năng là có thể đạt đến cảnh giới người khác không đạt tới được, đó chính là thiên phú. Trực giác của một người chỉ bộc lộ khi cực kỳ tập trung, cho nên đa số mọi người không phải là không có thiên phú, chỉ là không tĩnh tâm lại để khai phá bản thân, đi tìm việc mà mình chấp niệm nhất.
Tôi rất thích Toán, Vật lý, nhưng tôi phát hiện ra có những người suy nghĩ cực kỳ nhanh nhạy, cũng không biết làm thế nào mà họ nghĩ ra được nữa, liệu thực sự có sự chênh lệch về thiên phú hay không?
1.
Chương trình “Tiến gần khoa học” có tập về một người phụ nữ hơn 40 tuổi không ngủ, sau này phát hiện ra bà ấy lúc nói chuyện với người khác, thậm chí lúc đang làm việc đều ngủ vài giây đến vài phút, mỗi lần đều là ngủ sâu, cộng lại một ngày cũng chỉ nghỉ ngơi hơn ba tiếng, đỉnh thật sự.
2.
Trong lĩnh vực toán học có một câu nói: Thành quả nghiên cứu cả đời của một người bình thường cực kỳ nỗ lực, chẳng qua chỉ là giúp thiên tài tiết kiệm thời gian của một buổi chiều.
Vô cùng đồng tình.
3.
Thành tích thi đại học của tôi nát bét, cách xa vạch chuẩn hệ đại học hạng ba rất nhiều. Vợ tôi còn hơn nữa, học thẳng trung cấp nghề. Đối với việc giáo dục con cái tôi không hy vọng gì nhiều, có thể đỗ đại học là được.
Kỳ thi khảo sát đầu vào lớp 1 tiểu học, con tôi không ngoài dự đoán đứng trong nhóm 5 người cuối lớp, tôi cũng không dám nói gì con, dù sao cha mẹ nó đều chẳng ra sao, gen di truyền quyết định kết quả mà.
Nhưng đứa trẻ không phục, nói các bạn cùng lớp đều đã học trước khi vào tiểu học, nó không học, nội dung thi có nhiều cái chỉ có nó là chưa học qua. Sau này sự thực chứng minh đứa trẻ đúng, từ giữa kỳ đến cuối kỳ lớp 6 tiểu học, ba môn Văn, Toán, Anh chưa từng lọt ra khỏi top 10 của lớp, đến khi tốt nghiệp tiểu học tổng điểm ba môn xếp trong top 15 toàn trường.
Khả năng ghi nhớ mạnh hơn tôi quá nhiều, từ nhà đến trường cần đi bộ mười mấy phút, vừa đi vừa dạy một bài thơ Đường 8 câu, ngày thứ hai có thể thuộc lòng không vấp chữ nào. Sau này là Tỳ bà hành, ngày đầu 4 câu, ngày thứ hai 4 câu, dạy 4 câu nhớ 4 câu, cứ thế lặp lại, chỉ dùng mười mấy phút đi bộ đi học, một tháng sau có thể thuộc lòng cả bài.
Lên đến cấp hai, độ khó của Toán Lý Hóa tăng lên rất nhiều, tôi chỉ sợ con không thích nghi được, không có năng lực tư duy không gian lập thể, tư duy số lý không theo kịp. Nhưng lần thi giữa kỳ đầu tiên con thích nghi không tốt lắm, Toán xếp hạng 5 cuối lớp, Văn còn kém hơn, viết văn lạc đề, cuối cùng ngay cả điểm trung bình khối cũng không đạt. Sau đó cũng không biết đứa trẻ điều chỉnh thế nào, lần thi thứ hai tổng điểm lọt vào top 10 khối, có một hai môn đứng nhất toàn trường.
Tôi nói với vợ, chỉ số thông minh của con vượt xa chúng ta rồi, việc học hành cứ mặc kệ đi, đôn đốc nó làm bài tập là được. Tổ tiên tích đức mới xuất hiện một người thế này, hãy làm tốt công tác hậu cần, để đứa trẻ phát triển ổn định đi.
4.
Kể chuyện của tôi đi.
Năm lớp 11 ngồi cùng bàn với một bạn nữ rất đáng yêu, có điều thành tích của bạn đó kém hơn tôi.
Một tối nọ, bạn ấy hỏi tôi “Bài tập toán hôm nay là gì?”
Tôi lấy sách tài liệu toán ra, đánh dấu số trang cho bạn ấy, bạn ấy vẻ mặt trầm ngâm hỏi tôi “Sao ông biết bài tập toán là trang đó, thầy giảng lúc nào vậy?”
Tôi nói thầy giảng bài tập lúc đang dạy nội dung XX đó.
Bạn ấy bỗng nhớ ra điều gì “Lúc đó chẳng phải hai đứa mình đang nói chuyện sao?”
Lúc đó tôi nói một câu rất đáng ăn đòn “Nói chuyện thì không thể nghe giảng được à?”
5.
Hình học không gian cấp ba đối với tôi mà nói chính là tặng điểm, tôi chỉ cần nhìn vào hình vẽ hai chiều trên mặt phẳng, trong não có thể tự động tạo ra hình ba chiều, hơn nữa còn có thể xoay chuyển quan sát tùy ý trong đầu. Sau này lên đại học lúc học vẽ kỹ thuật cơ khí, tôi không nghe giảng một tiết nào mà cuối cùng vẫn có thể thi được điểm tối đa.
6.
Cực kỳ lý trí cũng là một loại thiên phú.
Con gái tôi vừa lên lớp 2 tranh cử lớp trưởng, số phiếu cao nhất nên đắc cử. Con về nói với tôi “Mẹ ơi, bạn XX vì tranh cử lớp trưởng thất bại mà ghét con.” Tôi tưởng con bé rất buồn, nên tôi vẫn luôn an ủi. Con nghe xong hai câu rồi nói với tôi “Thực ra bạn ấy không ghét con, chỉ là ghét cảm giác bị đánh bại thôi. Ai thắng bạn ấy đều sẽ bị bạn ấy ghét.” Tôi hỏi con gái “Vậy con có thấy mất đi một người bạn không?” Con gái “Không ạ, vì lúc chia nhóm môn ngoại ngữ bạn ấy lại phải tìm con thôi, nhóm có con lần nào cũng giỏi nhất.”
Quả nhiên, sau này con gái tôi tổ chức sinh nhật còn mời cả bạn đó tham gia. Từ nhỏ đã hiểu được bản chất của xã giao là trao đổi giá trị.
7.
Kiên trì bền bỉ là một loại thiên phú cấp cao, cực kỳ ít người có được.
8.
Trong những lúc cảm xúc cực đoan vẫn có thể duy trì lý trí và bình tĩnh.
Tôi cảm thấy đây thực sự là một loại thiên phú.
9.
Thằng bạn nối khố thi đỗ đại học top đầu nói với tôi, thi đỗ thực ra không khó, chỉ cần làm hết các ví dụ trong sách giáo khoa, vở bài tập trường phát, và các đề thi là được rồi, không hiểu nổi tại sao chúng ta còn phải đi học thêm bên ngoài.
Đây chính là khoảng cách thiên phú với người thường.
Hồi đó nó đi quân sự ở trường, lúc nghỉ ngơi, phát hiện người bên cạnh đang xem đề thi học sinh giỏi Vật lý cấp ba, DNA học bá thấy đề bài sao có thể nhịn được mà không làm chứ, thế là ghé qua xem một chút đề bài. Cậu ấy nói câu đó cũng khá khó, khi cậu ấy xem xong đề vẫn còn đang suy nghĩ, thì người bạn cùng xem đề bên cạnh đã đọc đáp án rồi, thằng bạn học bá của tôi bị dọa cho toát mồ hôi lạnh.
Sau đó quân sự kết thúc quay về ký túc xá, bạn tôi còn muốn thảo luận đề đó với vị đại thần giải đề trong giây lát kia, kết quả đại thần đó đáp lại “Đề này có gì mà thảo luận, nhìn một cái là hiểu rồi mà, tôi tưởng các ông đều biết rồi chứ, tôi còn đợi các ông một lúc lâu không thấy các ông đọc đáp án nên tôi mới nói luôn.”
Từ đó về sau, thằng bạn học bá của tôi từ bỏ ý định làm học thuật, tốt nghiệp thạc sĩ xong là đi làm kiếm tiền luôn.
10.
Thiên phú chính là trực giác. Nếu một việc gì đó, bạn không cần phải cố luyện tập, cố suy nghĩ như người khác, mà dựa vào bản năng là có thể đạt đến cảnh giới người khác không đạt tới được, đó chính là thiên phú. Trực giác của một người chỉ bộc lộ khi cực kỳ tập trung, cho nên đa số mọi người không phải là không có thiên phú, chỉ là không tĩnh tâm lại để khai phá bản thân, đi tìm việc mà mình chấp niệm nhất.

